Đầm Lầy Sình Lầy Và Gián Điệp Bị Quần
Sương mù buổi sớm tại vùng biên giới Vô Định chưa kịp tan, đại quân viễn chinh dưới sự chỉ huy bất đắc dĩ của tân Thiếu tướng Phan Lạc Lối đã bắt đầu di chuyển. Dẫn đầu toàn quân là Đội Tuần Tra Số 9 – giờ đây đã được phong làm "Tiểu đội Hộ vệ Tiên phong" danh giá. Đi bên cạnh Lối không ai khác ngoài ba gương mặt quen thuộc: Lý Tiểu Mập béo tròn trùng trục, miệng vẫn nhai nhóp nhép mẩu khoai lang khô; Vương Dũng Mãnh khổng lồ cao hai mét, đầu cạo trọc lốc nổi bật với một cục bướu to đỏ chót bằng quả trứng gà ngay chính giữa trán; và Phạm Lo Xa – gã lính phòng ngự hoang tưởng đang mặc ba lớp giáp sắt đè lên nhau, tay khệ nệ bê hai chiếc khiên lớn, đầu đội hai cái mũ bảo hiểm lồng vào nhau.
Phan Lạc Lối ngồi trên lưng con chiến mã lé mắt Xích Thố Lỗi, hai bàn tay vẫn còn dính vệt tương ớt đỏ chót từ buổi "vẽ trận" tối qua. Anh nhìn về phía trước, nơi Đầm Lầy Sình Lầy đang hiện ra dưới làn sương xám xịt với mùi hôi thối đặc trưng của xác thực vật mục nát và khí độc rò rỉ. Lòng Lối thắt lại, nước mắt chỉ chực trào ra.
*"Trời ơi là trời! Ta vẽ cái sơ đồ tương ớt zic-zac đó là để dẫn quân đi vào ngõ cụt cho toàn quân mệt mỏi rã ngũ cơ mà! Tại sao Triệu Chiến Thắng lại bảo đó là 'Đường Mòn Sinh Tồn' rồi bắt ta phải dẫn đầu đội tuần tra đi vào cái đầm lầy chết tiệt này chứ? Cái mùi này... rõ ràng là mùi của hố phân vạn năm chứ sình lầy cái nỗi gì!"*
Nỗi uất ức dâng trào khiến Lối lồng ngực phập phồng, phát ra một tiếng thở dài sầu muộn thườn thượt. Anh nghiêng đầu nhìn lệch 45 độ sang bên trái do chiếc mũ sắt XL quá rộng lại sụp xuống che khuất mắt phải. Điệu bộ này lọt vào mắt Vương Dũng Mãnh, ngay lập tức được gã cận vệ khổng lồ giải mã bằng sự sùng bái tột đỉnh. Dũng Mãnh khẽ dập đầu, cục bướu đỏ chót trên trán rung rinh:
“Sư phụ! Tiếng thở dài của người quả thực mang theo nỗi lo của vạn dân chúng sinh! Người đang dùng Nhìn Lệch 45 Độ Thiền Định để quan sát mạch linh khí ngầm của đầm lầy đúng không? Hạ quan đã chuẩn bị song búa, sẵn sàng quyết tử dọn đường cho người!”
Lối liếc xéo gã cận vệ bằng nửa con mắt còn lại, trong lòng gào thét: *“Ta nhìn lệch là vì cái mũ sắt này nó nặng quá làm vẹo cổ ta! Ngươi bớt tự suy diễn đi giùm ta cái!”*
Ở phía sau cách đó khoảng nửa dặm, ẩn nấp dưới một bụi cây gai rậm rạp, Giáo úy đố kỵ Ngụy Biện đang dán chặt mắt vào chiếc kính viễn vọng bằng đồng tiêu chuẩn của quân đội. Gương mặt trắng bệch, môi mỏng của hắn co giật liên tục vì ghen tị.
“Hừ, một tên binh nhì nhát gan bỗng chốc bước lên vị trí Thiếu tướng, lại còn được công chúa ban kiếm Ngọc Phượng! Bản giáo úy không tin ngươi có tài năng thật sự. Chuyến tuần tra này, ta quyết bám sát ngươi 24/24. Chỉ cần ngươi để lộ một sơ hở muốn đào ngũ, ta sẽ lập tức dùng ấn chương giáo úy đóng dấu tấu chương gửi về kinh đô hoàng gia, tống ngươi vào ngục tối!”
Ngụy Biện lén lút di chuyển, bộ giáp giáo úy màu bạc lấp lánh của hắn được ngụy trang sơ sài bằng vài cành cây khô. Hắn tự tin vào kỹ năng truy vết của mình, tin chắc rằng Lối đang dẫn quân vào đầm lầy để tìm đường trốn chạy sang nước láng giềng.
Lúc này, Đội Tuần Tra Số 9 đã tiến sát mép Đầm Lầy Sình Lầy. Mặt đất dưới chân bắt đầu mềm nhũn, sủi lên những bọt khí màu xám xịt phát ra tiếng “ục... ục...” ghê rợn. Nhưng thứ đáng sợ nhất lúc này không phải là bùn lún, mà là swarms của những con muỗi độc đầm lầy to bằng ngón tay cái, bay vo ve tạo thành những đám mây đen nhỏ, sẵn sàng lao vào hút máu bất kỳ phàm nhân nào.
Nhìn thấy đàn muỗi độc hung hãn, Phan Lạc Lối da gà da vịt nổi lên rần rần. Anh là một phàm nhân thuần túy, lực chiến bằng năm, không có hộ thể linh lực như các tu tiên giả. Nếu bị đám muỗi này đốt trúng, mặt anh chắc chắn sẽ sưng vù lên như cái thớt nướng khoai.
Trong cơn hoảng loạn, Lối chợt nhớ đến lời dạy của lão binh chột mắt Trần Ngốc về triết lý sinh tồn: *“Tiểu Lối à, ở những vùng đầm lầy đầy muỗi độc và yêu thú, cách bảo mạng tốt nhất của phàm nhân là bôi bùn hôi thối lên người. Mùi thối sẽ che giấu thân nhiệt và hơi thở của ngươi, khiến muỗi độc tránh xa và thần thức quét qua cũng chỉ thấy một đống bùn vô hại.”*
“Đúng rồi! Bôi bùn! Phải bôi bùn ngay lập tức!”
Lối không chút do dự, lập tức nhảy xuống lưng ngựa Xích Thố Lỗi, ngồi xổm xuống mép đầm lầy. Anh dùng hai tay vục một đống bùn đen hôi thối, dẻo quánh dưới đất – thứ Bùn lầy đầm lầy sình dồi dào khí độc ngầm – rồi trét lia lịa lên mặt, lên cổ, và phủ kín toàn bộ chiến giáp Thiếu tướng màu bạc lộng lẫy. Chỉ trong vòng vài chục nhịp thở, vị Thiếu tướng oai phong lẫm liệt của Nhân tộc đã biến thành một bức tượng bùn đen xì, bốc mùi hôi thối nồng nặc như hố phân vạn năm.
Lý Tiểu Mập đang nhai khoai lang khô, thấy cảnh tượng đó thì há hốc mồm kinh ngạc. Củ khoai trên tay gã suýt rơi xuống bùn. Gã béo trợn tròn mắt, rồi đột ngột đập tay lên đùi cái đét:
“A! Đệ hiểu rồi! Đây chính là Bôi Bùn Tàng Hình Thuật – tuyệt thế bí pháp ngụy trang của sư phụ! Sư phụ cố tình bôi bùn thối để hòa mình vào thiên địa, che giấu hoàn toàn thân nhiệt phàm thể trước thần thức quét dọn của đối thủ! Các huynh đệ, còn chờ gì nữa? Mau học theo sư phụ!”
Nói xong, Lý Tiểu Mập hăm hở nhảy xuống, vục bùn trét đầy lên cái bụng mỡ vĩ đại của mình. Vương Dũng Mãnh cũng gầm lên một tiếng đầy phấn khích, dùng bắp tay cuồn cuộn xúc bùn đắp lên cục bướu đỏ chót trên trán trọc lóc lấp lánh của mình hòng “ẩn giấu sát khí”. Phạm Lo Xa thì vừa run rẩy vừa bôi bùn lên ba lớp giáp sắt và hai chiếc khiên lớn, miệng lẩm nhẩm:
“Bôi bùn... đúng rồi, phải bôi thêm ba lớp bùn để phòng ngự độc tiễn... Sư phụ quả thực lo xa hơn cả đệ!”
Phan Lạc Lối đứng đờ người dưới lớp bùn đen dẻo quánh, mùi hôi thối xộc thẳng vào mũi làm anh suýt ngất xỉu. Anh nhìn ba gã thuộc hạ đang say sưa trét bùn lên người nhau mà lòng đau đớn tột cùng.
*“Ta bôi bùn là vì sợ muỗi độc đốt sưng mặt! Ta chỉ muốn giữ cái mạng phàm nhân này thôi! Tại sao các ngươi lại biến nó thành 'Bôi Bùn Tàng Hình Thuật' rồi trét đầy người thế kia? Cái mùi này... ta thề là sau chuyến này ta phải tắm suối nước nóng ba ngày ba đêm mới sạch nổi!”*
Trong lúc Đội Tuần Tra Số 9 đang bận rộn với “nghi lễ bôi bùn”, Giáo úy Ngụy Biện ở đằng xa đang cầm kính viễn vọng quan sát. Mùi hôi thối đặc trưng từ đống bùn đen dẻo quánh mà Lối vừa bới lên bất ngờ theo chiều gió biên giới thổi mạnh, tràn thẳng về phía bụi cây gai nơi hắn đang ẩn nấp.
Ngụy Biện là một quan viên trẻ tuổi mặt trắng môi mỏng, quen sống trong phủ đài sang trọng, chưa từng ngửi qua thứ mùi hôi thối cực hạn của đầm lầy sình lầy vạn năm. Mùi thối nồng nặc xộc thẳng vào mũi khiến hắn nghẹt thở, lồng ngực co thắt dữ dội. Hắn cố bịt mũi nhưng không kịp.
*“Khụ... khụ... oẹ... khụ khụ!”*
Tiếng ho sặc sụa vang dội đột ngột phát ra từ bụi cây gai, phá vỡ sự im lặng của đầm lầy.
Lối giật nảy mình. Sự sợ hãi tột cùng khiến anh tưởng địch tập kích, vội vàng nhảy giật lùi về phía sau theo bản năng chạy trốn. Ngờ đâu, gót chân giáp XL quá rộng của anh lại dẫm trúng một bãi bùn lún làm bọt khí tích tụ bên dưới nổ tung.
*Bùm!*
Một tiếng nổ nhỏ kèm theo luồng khói xám xịt bốc lên, hất tung bùn đen và sương mù dày đặc che khuất hoàn toàn tầm nhìn. Lối hoảng sợ rụt đầu sâu vào trong bộ giáp XL rộng thùng thình (kỹ năng Rụt Đầu Rùa Thuật), lăn lông lốc ra sau vách đá.
Chính cú ngã sấp mặt lăn lộn này, kết hợp với lớp bùn đen hôi thối phủ kín người, đã giúp Lối hoàn toàn biến mất vào làn sương bùn xám xịt, hấp thụ hoàn toàn thân nhiệt phàm nhân của anh.
Ngụy Biện lúc này vừa ho sặc sụa vừa cố nhìn qua kính viễn vọng, nhưng trước mắt hắn chỉ là một màn sương mù bốc mùi trứng thối nồng nặc. Trên thấu kính đồng hoàn toàn không còn bóng dáng của Phan Lạc Lối. Thần thức quét dọn của hắn phóng ra cũng bị lớp bùn đen hôi thối hấp thụ sạch sẽ, không thể định vị nổi mục tiêu.
“Đâu rồi? Hắn biến mất rồi? Không thể nào! Một tên phàm nhân không có linh lực làm sao có thể dịch chuyển tức thời không tiếng động như vậy được?”
Ngụy Biện hoảng sợ tột độ. Hắn nghĩ Lối đã phát hiện ra mình và đang dùng sát chiêu vô hình để áp sát gáy mình. Trong cơn hoảng loạn, hắn vội vàng nhảy ra khỏi bụi cây gai, định lùi lại phòng thủ.
Ngờ đâu, bước chân hoảng hốt của hắn lại dẫm thẳng vào trung tâm bãi bùn lún sâu của Đầm Lầy Sình Lầy mà Lối vừa tránh được. Mặt đất mềm nhũn lập tức sụt xuống, hút chặt lấy đôi chân bọc giáp bạc của hắn.
“A! Bùn lún! Cứu ta!” Ngụy Biện hét lên, nhưng càng giãy giụa, cơ thể hắn càng chìm sâu xuống nhanh hơn. Chỉ trong vòng vài nhịp thở, bùn thối đã ngập đến tận hông hắn, khóa chặt gã giáo úy đố kỵ tại chỗ.
Lối từ sau vách đá thò cái đầu bọc đầy bùn đen ra nhìn, thấy Ngụy Biện đang bị kẹt dưới bùn thì thở phào nhẹ nhõm. Anh vội vã trèo lên lưng ngựa Xích Thố Lỗi, ra lệnh cho toàn đội di chuyển gấp để thoát khỏi cái mùi hôi thối này.
Con ngựa lé mắt Xích Thố Lỗi bị tiếng nổ dọa sợ, bắt đầu chạy ngang như cua với quỹ đạo quỷ dị. Nhưng chính quỹ đạo chạy ngang phi logic này lại giúp nó bước chính xác lên những rễ cây cổ thụ vững chắc ẩn dưới lớp bùn, hoàn toàn bypass qua toàn bộ các bẫy bùn lún sâu. Đội tuần tra hăm hở bước theo sau lưng Thiếu tướng, lách qua đầm lầy một cách an toàn.
Ngụy Biện bị kẹt dưới bùn thối, hai mắt trợn trừng nhìn theo bóng dáng đen xì của Lối đang lướt đi nhẹ nhàng trên mặt đầm lầy như một vong hồn bất tử, biến mất hút vào làn sương mù hôi thối dày đặc phía trước.
*“Hắn... hắn thực sự sở hữu bộ pháp vô hướng... Không cần nhìn đường vẫn lách qua bẫy bùn lún... Phan Lạc Lối, ngươi quả thực là một đại ma đầu mưu mô đáng sợ!”* Ngụy Biện khóc ròng rã, bất lực chịu đựng mùi hôi thối đang dâng cao lên tận cổ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!