Bản Đồ Vẽ Bậy Và Thiên Tài Trầm Cảm
Ánh bình minh của ngày thứ sáu sau khi tòng quân lọt qua khe cửa sổ bằng lụa mỏng của phủ Thiếu tướng tại Thành Biên Đông, chiếu thẳng vào gương mặt đang đờ đẫn của Phan Lạc Lối.
Anh đang ngồi trên một chiếc ghế chạm rồng thếp vàng rộng rãi, nhưng cảm giác ê ẩm ở mông và bả vai từ cú ngã từ vách đá hôm trước vẫn chưa hề tiêu biến. Trên người anh lúc này là bộ chiến giáp Thiếu tướng màu bạc lấp lánh do đích thân công chúa Triệu Linh Nhi ban tặng. Bộ giáp được chế tác tinh xảo, nhẹ hơn bộ giáp binh nhì XL cũ rất nhiều, nhưng đối với Lối, nó nặng nề như một tấm bia mộ di động sẵn sập xuống chôn vùi cuộc đời phàm nhân của anh.
Ở góc phòng, gã khổng lồ Vương Dũng Mãnh đang quỳ một chân dưới sàn, nâng niu thanh Ngọc Phượng kiếm cổ kính phát ra luồng sáng đỏ ấm áp. Trán của gã trọc lóc lấp lánh dưới nắng, và ngay chính giữa trán là một cục bướu to đỏ chót nổi lên như một quả trứng gà – di chứng vĩ đại từ cú va chạm với chiếc chảo gang rỉ sét của Lối. Dũng Mãnh vừa lau chùi kiếm vừa lẩm bẩm đầy sùng bái:
“Sư phụ, người quả thực là bậc đại trí giả vô vi! Hôm qua trên lễ đài, lời thề khoai lang của người đã khiến mười vạn quân sĩ cảm động đến mức rơi lệ. Người giả vờ làm rơi kiếm, thực chất là để thử thách xem hạ quan có đủ tư cách gánh vác Ngọc Phượng kiếm hay không. Kiếm ý vô hình của người đã hoàn toàn dung hợp vào thiên địa!”
Phan Lạc Lối nhìn cục bướu đỏ chót trên trán Dũng Mãnh, khóe miệng giật giật, lồng ngực phập phồng phát ra một tiếng thở dài sầu muộn thườn thượt.
*“Thần Thức Khai Sáng / Thiên Địa Đồng Bi cái đầu ngươi ấy! Ta chỉ là mỏi tay quá nên làm rơi kiếm thôi! Còn cái lời thề khoai lang đó là ta nói thật lòng! Ta thực sự muốn về quê nướng khoai lang mật với mẹ ta mà! Tại sao các ngươi lại dịch nó thành đại nghĩa cứu thế hả trời?”*
Nỗi uất ức dâng trào khiến Lối run rẩy nhẹ. Anh biết rõ, mệnh lệnh viễn chinh Tuyết Sơn Quan đã được ban hành. Nếu anh không tìm cách đào ngũ ngay trong chuyến tuần tra biên cảnh lần này, anh chắc chắn sẽ bị đưa lên vùng núi tuyết vĩnh cửu – nơi đóng băng của vạn tộc và là mồ chôn của những kẻ nhát gan.
Để chuẩn bị cho kế hoạch đào thoát vĩ đại mới, Lối cần một tấm bản đồ hành quân. Nhưng ngặt nỗi, anh là kẻ mù chữ bản đồ quân sự chính quy nặng nề. Nhìn vào những ký hiệu trận pháp phức tạp trên tấm Bản đồ biên giới rách nát do cựu binh Hoàng Trốn Lính tặng, đầu óc anh quay cuồng như chong chóng.
“Dũng Mãnh, ngươi ra ngoài canh gác, ta cần tĩnh tâm suy tính quân cơ. Tuyệt đối không cho ai vào làm phiền!” Lối hắng giọng, cố giữ giọng trầm ấm mơ hồ theo đúng khuôn mẫu Nói Lời Mơ Hồ Đại Pháp.
“Hạ quan tuân lệnh! Sư phụ cứ yên tâm thiền định khóa hồn!” Vương Dũng Mãnh đập mạnh tay lên ngực bọc thép, vác thanh Ngọc Phượng kiếm bước ra ngoài, đóng chặt cửa phòng lại với vẻ mặt nghiêm nghị bảo vệ tuyệt thế cao nhân.
Khi tiếng bước chân nặng nề của Dũng Mãnh xa dần, Lối lập tức thở phào nhẹ nhõm. Anh vội vã cởi chiếc mũ bảo hiểm lệch mắt quá khổ đặt lên bàn, để lộ gương mặt nhem nhuốc bẩn thỉu chưa kịp gội rửa kỹ càng từ hôm qua.
“Phải trốn! Chắc chắn phải trốn! Nhưng đi hướng nào mới an toàn đây?”
Lối rút chiếc La bàn rỉ sét lỗi kim ra khỏi túi áo giáp ngực. Chiếc kim từ tính vẫn đang xoay tròn điên cuồng do ảnh hưởng của linh lực tàn dư trong phủ. Lối biết chiếc la bàn này luôn chỉ hướng ngược lại chính xác 180 độ so với thực tế. Nếu anh muốn đi về phía nam an toàn (quê nhà Thôn Thanh Bình), la bàn phải chỉ về hướng bắc.
“Đúng rồi! Ta sẽ tự vẽ một lộ trình hành quân tồi tệ nhất thế giới!” Mắt Lối sáng lên một tia khôn lỏi của kẻ nhát gan. “Ta sẽ vẽ một con đường zic-zac quỷ dị, dẫn mười vạn đại quân đi thẳng vào vùng đất hoang vu cằn cỗi nhất biên giới, nơi không có nước, không có cỏ ngọt, chỉ có đá tảng và ngõ cụt. Như vậy, toàn quân sẽ kiệt sức, chán nản và tự động rã ngũ lập nghiệp! Triều đình thấy vậy sẽ bãi binh, và ta sẽ được tự do về quê trồng khoai!”
Nghĩ là làm, Lối lục tìm giấy vẽ nhưng trong phòng Thiếu tướng lộng lẫy này chỉ có các cuộn giấy da mật mã quân sự thâm sâu. Không muốn sờ vào những thứ rắc rối đó, mắt anh quét qua bàn tiệc tối qua chưa dọn sạch. Trên bàn có một chiếc khăn ăn bằng lụa trắng mịn màng tinh xảo, một đĩa tương ớt (chất tương đỏ chót, cay nồng do đầu bếp chuẩn bị để Lối chấm khoai nướng sưởi ấm đan điền phàm nhân), và một ít tàn than củi đen xì rơi ra từ lò sưởi.
Lối cười thầm đầy đắc ý. Anh chấm ngón tay vào đĩa tương ớt đỏ tươi, bắt đầu vẽ một đường zic-zac ngoằn ngoèo, hỗn loạn lên chiếc khăn ăn lụa trắng.
“Đầu tiên là đi lệch trái 45 độ... đúng rồi, vì mũ sắt của ta luôn bị lệch trái mà. Sau đó rẽ phải đột ngột vào thung lũng dốc núi hiểm trở... chỗ này vẽ thêm vài vệt tương ớt đỏ chót để đánh dấu vùng nguy hiểm bão cát... Tiếp theo dùng than củi đen xì bôi một đường vòng vèo qua đầm lầy sình lầy chết chóc... Perfect! Đây chính là Đường Mòn Sinh Tồn – con đường tự hủy hoàn hảo nhất lịch sử quân sự!”
Lối say sưa vẽ bậy, miệng lẩm nhẩm cười hắc hắc. Gương mặt nhem nhuốc nhọ nồi của anh lúc này trông quỷ dị vô cùng dưới ánh nắng ban mai. Anh hoàn toàn chìm đắm vào mưu đồ đào ngũ vĩ đại của mình mà không hề hay biết, một bóng người đã âm thầm đứng ngoài cửa sổ từ bao giờ.
*Xoạt!*
Cánh cửa sổ lụa mỏng đột ngột bị đẩy ra bởi một chiếc quạt lông vũ khổng lồ làm từ lông chim khổng tước lộng lẫy. Một thanh niên tuấn tú, mặc chiến giáp mạ vàng kim sáng chói, tóc buộc cao gọn gàng bước vào phòng. Đó chính là Triệu Chiến Thắng – thiên tài quân sự hoàng gia, cháu trai của tể tướng triều đình, người vừa được điều đến làm phó tướng giám sát chuyến tuần tra của Lối.
Chiến Thắng phe phẩy chiếc quạt lông vũ, ánh mắt kiêu ngạo và sắc bén quét qua căn phòng, cuối cùng khóa chặt vào chiếc khăn ăn lụa trắng đầy vệt đỏ đen trên bàn. Gã khẽ nhướng mày, giọng nói đầy tự phụ vang lên:
“Phan Thiếu tướng, sáng sớm không lo duyệt binh sĩ khí, lại ở trong mật thất vẽ vẽ viết viết cái gì thế này? Có phải người đang âm thầm mưu tính chiến thuật thọc sâu vào Tuyết Sơn Quan mà không muốn cho bản tướng quân biết?”
Phan Lạc Lối giật nảy mình như gã trộm bị bắt quả tang. Sự sợ hãi tột cùng khiến não bộ phàm nhân của anh lập tức đóng băng cảm xúc (Kháng áp lực tinh thần tự động kích hoạt). Gương mặt anh bỗng chốc đờ cứng không cảm xúc, đôi mắt mở to thất thần nhìn thẳng vào khoảng không chéo 45 độ phía trước do chiếc mũ sắt lệch quai vô hình vẫn ám ảnh tâm lý anh.
Lối vội vàng dùng hai bàn tay che kín chiếc khăn ăn lụa trắng, nhưng vết tương ớt đỏ tươi đã dính đầy lên mười ngón tay của anh, trông như những vệt máu tươi rùng rợn của tuyệt thế sát thủ vừa trải qua trận tàn sát.
“Ừm...” Lối buông một câu Khẩu Đầu Thiền ngắn gọn, giọng trầm ấm nhưng run rẩy nhẹ vì sợ hãi.
Triệu Chiến Thắng nhíu mày trước thái độ im lặng vô cảm của Lối. Sự kiêu ngạo của gã thiên tài quân sự bị kích thích sâu sắc. Chiến Thắng bước tới một bước, nhanh như chớp giật lấy chiếc khăn ăn lụa trắng từ dưới tay Lối:
“Để bản tướng quân xem thử, mưu mưu kế kế của ‘Chiến thần phàm nhân’ vĩ đại đến mức nào!”
Lối hoảng sợ đến mức bắp chân dưới lớp giáp bạc run bần bật. Anh gào thét trong lòng: *“Chết rồi! Hắn mà thấy tấm bản đồ vẽ bậy bằng tương ớt này, chắc chắn sẽ nhận ra ta đang vẽ lộ trình đào ngũ! Quân luật Hổ Phù Quân nghiêm khắc vô cùng, đào ngũ trước giờ xuất quân sẽ bị chém đầu thị chúng! Mẹ ơi cứu con!”*
Thế nhưng, khi Triệu Chiến Thắng trải chiếc khăn ăn lụa trắng ra bàn và chăm chú nhìn vào những vệt đỏ đen ngoằn ngoèo, vầng trán tuấn tú của gã bỗng chốc nhăn tít lại. Chiếc quạt lông vũ khổng tước trên tay gã ngừng phe phẩy.
Không khí trong phòng bỗng chốc rơi vào sự im lặng nghẹt thở.
Chiến Thắng nhìn chằm chằm vào vệt tương ớt đỏ chót ngoằn ngoèo lệch trái 45 độ, rồi lại nhìn sang đường than củi đen xì vòng vèo qua đầm lầy. Đôi mắt gã trợn trừng, đồng tử co rụt lại như vừa nhìn thấy một kỳ quan thiên địa. Gã lẩm nhẩm, giọng nói run rẩy nhẹ vì chấn động kinh ngạc:
“Đây... đây là... sơ đồ linh mạch ngầm biên giới? Không đúng! Những vệt đỏ này... chất tương đỏ tươi cay nồng này... chính là biểu thị cho dòng chảy địa nhiệt hỏa hệ ẩn giấu dưới lớp băng vĩnh cửu của Tuyết Sơn Quan! Người đã tính toán chính xác nhiệt lượng của địa nhiệt để làm tan chảy trận pháp ảo ảnh hệ băng của Băng Vũ tộc!”
Lối há hốc mồm kinh ngạc, định mở miệng giải thích: “Không, đây thực sự chỉ là tương ớt...”
“Ta biết ngay mà!” Triệu Chiến Thắng đột ngột cắt ngang lời Lối, chiếc quạt lông vũ đập mạnh vào lòng bàn tay đầy phấn khích. “Người lại dùng Nói Lời Mơ Hồ Đại Pháp để thử thách nhãn lực của ta! ‘Chỉ là tương ớt’? Haha! Phan tướng quân quả thực thâm sâu khó lường! Người gọi dòng nham thạch hủy thiên diệt địa là ‘tương ớt’! Sự kiêu ngạo ngạo nghệ, coi thường vương quyền danh lợi của người đã đạt đến cảnh giới tối cao!”
Chiến Thắng lùi lại một bước, chỉ ngón tay run rẩy vào những vệt than củi đen xì:
“Còn những vệt đen này... chính là các vết nứt không gian ngầm do vụ nổ kho hỏa dược tại Hang Quỷ Khóc tạo ra! Người muốn dẫn mười vạn đại quân đi theo quỹ đạo zic-zac này để bypass hoàn toàn qua toàn bộ bẫy sập và pháo đài phòng ngự kiên cố của địch! Đây chính là trận pháp Bát Quái phá trận tối cao! Một con đường mòn gập ghềnh chưa từng có trên bản đồ quân sự chính quy – Đường Mòn Sinh Tồn!”
Lối nghe gã thiên tài tự suy diễn thâm sâu đến mức bẻ cong hoàn toàn thực tế mà đầu óc quay cuồng hoang mang nhân sinh. Anh cảm thấy mệt mỏi tột cùng trước sự tự phụ thông minh quá đà của những kẻ tự xưng là trí giả trên đời.
*“Ngươi điên rồi! Đó thực sự chỉ là tương ớt chấm khoai nướng bị đổ thôi! Còn vệt đen kia là than củi lò sưởi bám vào tay ta gạt bừa ra! Làm ơn đi, có ai mang mười vạn quân đi vào đầm lầy sình lầy chết chóc bằng quỹ đạo zic-zac lệch trái không hả? Ngươi tự suy diễn đến mức này thì ta biết giải thích làm sao đây?”*
Bất lực và sầu muộn vô biên trước danh vọng ảo đang ngày càng trói buộc chặt hơn vào cổ mình, Lối cúi đầu xuống, bả vai sụp xuống, lồng ngực phập phồng phát ra một tiếng thở dài đầy cay đắng bất lực:
“Haizz... tùy duyên đi... ngươi tự hiểu là được...”
Tiếng thở dài ấy vang lên đầy Despair, nhưng qua tai Triệu Chiến Thắng, nó lại hóa thành Thần Thức Khai Sáng / Thiên Địa Đồng Bi – tiếng thở dài đầy khinh bỉ và thương hại của bậc đại lão dành cho sự hiểu biết nông cạn của gã.
Triệu Chiến Thắng gương mặt bỗng chốc xanh mét, quạt lông vũ tuột khỏi tay rơi xuống sàn đá phát ra tiếng động khô khốc. Gã lùi lại hai bước, cúi sụp đầu xuống, giọng nói đầy sự trầm cảm và sụp đổ tinh thần hoàn toàn:
“Bản tướng quân học rộng tài cao, đọc vạn cuốn binh thư hoàng gia, tự phụ là thiên tài quân sự ngàn năm có một... Vậy mà đứng trước sơ đồ ‘Đường Mòn Sinh Tồn’ vẽ bằng tương ớt của người, ta lại phải mất tới nửa khắc mới hiểu được một phần mười diệu kế... Phan tướng quân, người quả thực đã đạt đến cảnh giới thiên nhân hợp nhất, bất chiến tự nhiên thành! Bản tướng quân... cam bái hạ phong về mặt mưu lược!”
Lối nhìn gã thiên tài quân sự đang run rẩy cúi đầu nhận thua trước đĩa tương ớt đổ, trong lòng khóc ròng rã vì tiếc chiếc khăn ăn lụa trắng mịn màng dùng để lau tay của mình giờ đã bị bôi bẩn hoàn toàn.
*“Ta chỉ muốn lau tay thôi mà... Tại sao ngươi lại tự dìm mình xuống hố sâu trầm cảm học thuật như thế hả?”*
Thế nhưng, Chiến Thắng đột ngột ngẩng đầu lên, ánh mắt rực lên một quyết tâm điên cuồng và hoang tưởng tột độ:
“Nhưng bản tướng quân quyết không bỏ cuộc! Chuyến tuần tra biên cảnh ngày mai, ta quyết định sẽ tự mình dẫn kỵ binh bám sát theo người 24/24! Ta phải tận mắt chứng kiến cách người vận hành sơ đồ Đường Mòn Sinh Tồn này để phá vỡ trận pháp của địch! Phan tướng quân, chuẩn bị xuất quân tuần tra!”
Nói xong, Triệu Chiến Thắng nhặt quạt lông vũ lên, xoay người bước ra ngoài soái doanh với phong thái trầm cảm nhưng đầy kiên định bám đuôi.
Phan Lạc Lối đứng đờ người trong phòng, hai tay run rẩy nhẹ bám chặt vào thành ghế chạm rồng. Tiếng reo hò duyệt binh của quân sĩ bên ngoài Thành Biên Đông lại vang lên dồn dập, chuẩn bị cho chuyến tuần tra đêm đầy cạm bẫy phía trước.
Kế hoạch vẽ bản đồ tự hủy bằng tương ớt của anh không những không giúp anh đào ngũ, mà còn kéo theo sự giám sát chặt chẽ 24/7 của một thiên tài quân sự hoang tưởng sẵn sàng quyết tử bám đuôi.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!