Nhạc nềnHarvest6

La Bàn Gia Bảo Và Kế Hoạch Đào Ngũ Đầu Tiên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Doanh trại số 4 của Hổ Phù Quân nằm chênh vênh trên một triền đồi đất đỏ lầy lội, nơi sương muối biên thùy quanh năm đặc quánh như cháo loãng. Ở cái nơi khỉ ho cò gáy này, thứ dồi dào nhất không phải là linh khí, mà là mùi mồ hôi chân của ba ngàn binh sĩ phàm nhân hòa quyện với mùi củ cải muối lên men từ nhà bếp. Đối với binh nhì Phan Lạc Lối, mười tám tuổi, gầy gò và nhát gan bẩm sinh, nơi đây không khác gì một lò sát sinh khổng lồ mà anh bị đẩy vào bởi sự khôn lỏi của ông chú họ Phan Thúc Đại.


"Mẹ ơi, con thèm về quê nướng khoai lang mật..."


Lối thở dài, ngồi bệt trên một khúc gỗ mục ngoài sân tập, hai tay ôm lấy chiếc bụng đang sôi lên ùng ục. Trong đầu anh hiện lên hình ảnh mẫu thân Phan Thị ở thôn Thanh Bình xa xôi, người mẹ già gầy gò ngày ngày thắp hương khấn tổ tiên cầu cho đứa con trai duy nhất đi chăn bò không bị lạc đường. Thế mà giờ đây, đứa con trai ấy lại đang phải mặc một bộ giáp sắt nặng trịch, tay cầm giáo rỉ sét, chuẩn bị làm bia đỡ đạn trước những gã khổng lồ Thiết Giáp Tộc cao hai mét rưỡi.


Nỗi khao khát đào ngũ của Lối không phải mới nhen nhóm ngày một ngày hai, mà nó đã bùng cháy mãnh liệt ngay từ giây phút anh bước chân qua cổng doanh trại. Theo "Binh Pháp Trốn Lính 36 Kế" do anh tự đúc kết dựa trên lý thuyết của đường huynh Phan Đại Lang, sa trường là nơi dành cho các anh hùng tu tiên đại lão, còn phàm nhân như anh thì mạng sống chỉ đáng giá nửa củ cải muối. Muốn sống sót để về quê lấy vợ chăn bò, cách duy nhất là đào ngũ. Và hôm nay, thời cơ chín muồi đã đến.


Nhưng trước khi trốn chạy, Lối cần phải có trang bị định vị. Nghĩ đến đây, anh không khỏi nghiến răng khi nhớ lại buổi phát quân nhu ba ngày trước.


Đó là một buổi chiều hỗn loạn tại kho hậu cần dưới sự quản lý của Lý Đại Tẩu – người phụ nữ góa chồng mập mạp có bắp tay to hơn đùi Lối và giọng nói oang oang như sấm truyền. Khi Lối rụt rè bước đến xếp hàng nhận đồ, Lý Đại Tẩu chỉ liếc nhìn bộ dạng gầy gò của anh một cái rồi tiện tay quăng ra một bộ giáp sắt xám xịt.


"Của ngươi đây, binh nhì!"


Lối đón lấy bộ giáp, suýt nữa thì khuỵu gối vì sức nặng của nó. Anh nhấc chiếc mũ sắt lên, mặt méo xệch: "Đại tẩu... cái này hình như là size XL? Con mặc vào rộng như cái lều rách thế này thì chạy thế nào được?"


Lý Đại Tẩu trợn mắt, quạt nan phe phẩy liên tục, giọng rít qua kẽ răng: "Kêu ca cái gì! Thời buổi chiến tranh, có giáp mặc là may rồi! Hay ngươi muốn cởi trần ra trận cho Thiết Giáp Tộc nó chém? Có lấy thì lấy, không lấy thì biến để người sau nhận!"


Lối nuốt nước bọt, không dám ho he nửa lời. Anh vội vàng nhặt thêm chiếc mũ bảo hiểm binh nhì cũng rộng thùng thình không kém. Thấy Lối vẫn đứng lóng ngóng, Lý Đại Tẩu bực dọc thò tay vào đáy một chiếc hòm gỗ cũ nát, lôi ra một vật thể tròn trịa, rỉ sét loang lổ rồi quăng thẳng vào ngực anh.


"Cầm lấy cái la bàn này mà đi tuần tra! Đừng có đi lạc vào trại địch rồi bắt ta phải đi nhặt xác!"


Lối ôm lấy chiếc la bàn rỉ sét, trong lòng thầm than vãn. Anh đâu biết rằng, chiếc la bàn này vốn là phế phẩm bị bỏ xó từ lâu, kim định vị bên trong đã bị lắp ngược cực từ tính do sự cẩu thả của thợ rèn. Nhưng đối với một kẻ mù đường bẩm sinh như Lối, có một chiếc la bàn trong tay lúc này chẳng khác nào nhặt được chí bảo bảo mệnh.


Quay trở lại thực tại, Lối liếc nhìn xung quanh. Giờ nghỉ trưa của doanh trại là thời điểm lính gác lơ là nhất. Anh lén lút bò về phía hàng rào phòng thủ phía tây nam của doanh trại, nơi có một khe hở nhỏ dưới chân những cọc gỗ đóng cọc.


"Kế hoạch rất đơn giản," Lối tự nhủ, tim đập thình thịch trong lồng ngực. "Theo la bàn chỉ hướng Đông, ta sẽ đi ngược lại để hướng về phía Tây – nơi có khu rừng trung lập an toàn. Chỉ cần vượt qua vách đá phía trước, ta sẽ tự do!"


Lối bắt đầu nằm rạp xuống đất, áp dụng kỹ thuật "Bò tàng hình" bôi bùn ngụy trang lên giáp phục XL rộng thùng thình. Anh bò lết từng chút một qua vũng bùn lầy lội dưới chân hàng rào. Bộ giáp quá rộng khiến mỗi cử động của anh đều phát ra tiếng "sột soạt" nhẹ, nhưng may mắn thay tiếng gió hú biên thùy đã át đi tất cả.


Thế nhưng, tai họa đầu tiên ập đến khi Lối vừa chui đầu qua khe hở hàng rào.


*Cộp.*


Chiếc mũ bảo hiểm sắt quá rộng đột ngột sụp xuống do quai mũ bị lệch quệt vào một rễ cây khô. Miếng che mắt bằng sắt dày cộp lệch hẳn sang bên phải, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của mắt phải Lối.


"Chết tiệt!" Lối hoảng sợ, vội vàng đưa tay lên cố điều chỉnh lại quai mũ. Nhưng cái quai da đã bị rỉ sét và kẹt cứng bởi gió muối biên thùy, bóp chặt lấy cằm anh. Càng kéo, chiếc mũ càng lệch hẳn sang một bên, ép buộc Lối chỉ có thể nhìn đường bằng mắt trái với một góc lệch nghiêng 45 độ về bên trái.


"Không sao, không sao," Lối tự trấn an, mồ hôi lạnh chảy dài trên má. "Mắt trái vẫn nhìn thấy đường. Chỉ cần đi theo la bàn là được."


Anh run rẩy rút chiếc la bàn rỉ sét lỗi kim từ trong túi vải canvas đựng khoai lang mật trước ngực ra. Kim la bàn xoay tít một vòng rồi dừng lại, chỉ thẳng về phía trước mặt anh – hướng mà anh đinh ninh là hướng Đông an toàn.


Lối không hề biết rằng, do cực từ tính bị lắp ngược 180 độ, hướng mà la bàn chỉ là hướng Đông thực chất lại là hướng Tây dốc đứng dẫn thẳng vào sâu trong khu vực tuần tra mật của doanh trại. Cộng thêm việc mắt phải bị che khuất, mỗi khi bước đi, cơ thể Lối vô thức nghiêng hẳn về bên trái 45 độ để mắt trái có thể quan sát chướng ngại vật phía trước.


Sự kết hợp quỷ dị giữa một chiếc la bàn chỉ ngược hướng và một góc nhìn lệch 45 độ đã tạo nên một quỹ đạo di chuyển zic-zac vô tiền khoáng hậu. Lối nghĩ mình đang đi thẳng một mạch ra xa doanh trại ít nhất năm trăm mét. Anh lách qua các bụi gai, nhảy qua những khe đá nhỏ đầy khéo léo, trong lòng không khỏi tự hào về "Vô Hướng Bộ Pháp" tự chế của mình.


"Ta đúng là thiên tài đào ngũ! Đi đứng thế này thì đến thần tiên cũng không bắt được ta!"


Lối lẩm bẩm, tay ôm chặt chiếc túi canvas chứa củ khoai lang nướng tro tàn dự phòng – nguồn sống duy nhất anh mang theo từ thôn Thanh Bình. Anh cắm đầu chạy trốn hoảng loạn qua một bụi rậm dày đặc sương mù. Mùi khói bếp thoang thoảng bay đến mũi khiến Lối mừng rỡ: "A! Có mùi khói bếp! Chắc chắn là có ngôi làng phàm nhân nào đó ở phía trước! Ta thoát rồi!"


Nghĩ đến cảnh được ngồi bên bếp lửa ấm áp ăn khoai nướng, Lối phấn khích tột độ, bước chân càng thêm dồn dập. Nhưng sương mù quá dày, cộng thêm góc nhìn lệch trái tai hại khiến anh không nhìn thấy đống củi khô khổng lồ chắn ngay phía trước mặt.


*Rầm! Xoảng!*


Lối đâm sầm đầu vào đống củi khô lớn, mất đà lăn lông lốc như một quả bóng sắt tròn. Bộ giáp XL rộng thùng thình va đập vào các khúc gỗ phát ra những tiếng động chói tai vang dội cả một góc rừng. Đống củi khô đổ sụp xuống đè lên người anh, bụi bặm bay mù mịt.


"Ối da! Cái đầu phàm nhân của tôi..." Lối rên rỉ, hai tay ôm lấy chiếc mũ sắt đang bị méo thêm một góc. Anh lóp ngóp bò ra khỏi đống củi rách nát, phủi phủi bụi bẩn bám đầy mặt mũi.


Nhưng khi anh vừa ngẩng đầu lên bằng con mắt trái duy nhất chưa bị che khuất, toàn thân Lối lập tức hóa đá.


Trước mặt anh không phải là ngôi làng phàm nhân yên bình nào cả. Đó là một chiếc lều vải cũ kỹ nhưng quen thuộc, bên ngoài treo một lá cờ rách nát thêu hình Hổ Phù của Doanh trại số 4. Và ngay bên cạnh đống củi đổ nát, dưới bóng râm của mái lều, một lão binh chột mắt đang ngồi thảnh thơi trên một chiếc ghế tre, tay cầm bầu rượu đế tỏa mùi thơm nồng nặc.


Đó là Trần Ngốc – lão binh chột mắt nổi tiếng láu cá và thực dụng nhất doanh trại, người mà Lối sợ đối mặt nhất vì lão luôn nhìn thấu mọi chiêu trò giả bệnh trốn việc của anh.


Trần Ngốc từ từ hạ bầu rượu xuống, con mắt duy nhất nheo lại nhìn chằm chằm vào Lối đang bò lết dưới đất trong bộ dạng đen nhẻm bùn đất và nhọ nồi, chiếc mũ sắt lệch hẳn sang một bên trông không khác gì một gã hề vừa trốn khỏi rạp xiếc.


"Nhóc con," Trần Ngốc chậm rãi lên tiếng, giọng khàn khàn đầy giễu cợt. "Ngươi bò lết cả một buổi chiều dưới bùn đất, đi vòng quanh cái doanh trại này đúng ba vòng, chỉ để đến đây phá sập đống củi nhóm lửa của ta à?"


Lối nuốt nước bọt cái ực, da mặt co rúm lại vì sợ hãi. Cơ chế tự vệ sinh học tự động kích hoạt khiến khuôn mặt anh đơ cứng không cảm xúc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên má. Anh lắp bắp sử dụng Binh Pháp Trốn Lính 36 Kế để biện hộ:


"Trần... Trần thúc... Con đang thực hiện chiến thuật bò ngụy trang tầm xa để... để cảnh giới phòng tuyến phía tây..."


Trần Ngốc không nói gì, chỉ nhìn xuống chiếc túi vải canvas trước ngực Lối, nơi mùi thơm ngọt lịm của củ khoai lang nướng mật Thanh Bình đang tỏa ra ngào ngạt do bị chấn động cú ngã làm nứt vỏ. Lão binh cười khẩy, thò tay giật lấy chiếc túi, lôi củ khoai lang nướng nóng hổi ra cắn một miếng lớn.


"Khoai ngon đấy," Trần Ngốc nhai nhồm nhoàm, gật đầu đắc ý. "Nhưng ngụy trang kiểu gì mà lại bò ngược từ cổng sau vào thẳng lều của ta thế này? Có tin ta báo cáo lên tướng quân Triệu Thiết Huyết về tội đào ngũ để ngươi lên đoạn đầu đài không?"


Lối nghe đến ba từ "đoạn đầu đài" thì chân tay bủn rủn, quỳ sụp xuống đất khóc lóc thảm thiết: "Trần thúc! Tha cho con! Con không muốn chết vô nghĩa trên sa trường đâu! Con còn mẹ già ở quê nhà thôn Thanh Bình đang đợi... Con xin dâng hết số khoai lang mật này cho thúc!"


Trần Ngốc nhìn điệu bộ run rẩy hèn nhát của Lối, con mắt chột khẽ lóe lên một tia sáng quỷ quệt. Lão không hề có ý định báo cáo Lối, bởi vì trong doanh trại này, có một kẻ nhát gan làm bia đỡ đạn thay cho lão trong các ca trực gác đêm lạnh giá là điều cực kỳ có lợi.


Lão binh chột mắt nhếch mép cười bí hiểm, với tay vào trong lều, rút ra một tấm bản đồ da thú cũ kỹ, tợn rách loang lổ đầy những vết ố màu nâu nhạt rồi ném thẳng trước mặt Lối.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!