Nhạc nềnPrairie

Thoát Xác Giả Chết

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cái lạnh buốt giá của xích sắt rỉ sét mơn trớn trên da thịt trần trụi, mang theo mùi của máu khô, rêu mốc và dịch độc hoại tử tích tụ trăm năm dưới căn hầm đá Độc Dược Đường.


Lạc Tử Dạ bị trói chặt trên bàn mổ bằng đá đen xám xịt. Toàn thân anh bị bốn sợi xích sắt to bản quấn chặt từ khớp vai xuống đến cổ chân khập khiễng. Cơn nóng rát từ chiếc mặt nạ da nhân tạo trên mặt vẫn đang âm ỉ ăn mòn da thịt, khiến nửa khuôn mặt anh như bị tạt axit, bỏng rộp và ngứa ngáy dữ dội. Bả vai trái bị rạn nứt sau cú va chạm với Thiết Đầu Đà liên tục truyền về những cơn đau nhói buốt, trong khi lòng bàn chân trái—nơi vết thương đinh độc vẫn đang rỉ máu mủ—lạnh ngắt khi tiếp xúc với phiến đá ẩm ướt.


Bàn tay trái của anh buông thõng vô lực bên hông, ngón út và ngón áp út đã hoàn toàn liệt vĩnh viễn, co quắp như cành củi khô. Ngay cả khi anh cố dồn tà kình đỏ tía từ đan điền rách nát sang, hai ngón tay đó vẫn không hề có một chút cảm giác phản hồi. Cái giá vật lý của tầng thứ nhất Huyết Ảnh Kinh tàn khốc như một dấu ấn không thể bôi xóa trên cơ thể tàn phế của anh.


"Keng! Keng!"


Tiếng kim loại va chạm lanh lảnh vang lên trong không gian u tối của hầm ngục. Quỷ Thủ Y Sư Tiết Cô đang đứng bên chiếc khay gỗ, lưng lão gù rạp xuống như một con tôm khô, chiếc bóng dị dạng hắt lên vách đá ẩm ướt nhấp nhô theo ánh nến tù mù. Mùi thuốc độc thối rữa nồng nặc phát ra từ tăng bào xanh thẫm của lão xộc thẳng vào mũi Tử Dạ, khiến anh phải nén một cơn ho khan đang dâng lên trong cổ họng.


"Hắc hắc... Tiểu tử, đừng cố giãy giụa vô ích." Tiết Cô quay người lại, bàn tay dài khẳng khiu với những móng vuốt sắc nhọn như chim ưng đang nâng niu một bộ dao mổ bằng bạc tinh luyện sáng loáng. Đôi mắt ti hí của lão híp lại thành một đường chỉ đầy vẻ điên cuồng và thèm khát. "Kinh mạch của ngươi sau khi hoán máu đã bộc phát tà kình đỏ tía quá mức dị thường. Vô Sân muốn nuôi ngươi làm huyết đỉnh để lão hút sạch nội lực vào ngày trăng tròn, nhưng lão phu không thể chờ được. Lão phu phải mổ phanh lồng ngực này của ngươi ra trước, xem cấu trúc nối mạch của Huyết Ảnh Kinh vận hành thế nào. Nếu ta đoạt được bí mật này, Vạn Độc Tâm Kinh của ta sẽ đại thành!"


Tử Dạ nằm im, ánh mắt tĩnh lặng lạnh lùng như nước hồ thu nhìn chằm chằm vào lưỡi dao bạc đang từ từ hạ xuống. Đầu óc anh vận chuyển với tốc độ cực nhanh. Anh đã biết chân tướng Thập Ác Nguyên Thân và bí mật Huyết Ảnh Kinh khuyết hãm từ cuốn sổ rách Quỷ Diện Độc Kinh đang giấu kín trong ngực áo tù nhân rách rưới. Mười ác nhân trong cốc thực chất chỉ coi anh như một chiếc dược đỉnh sống để bồi bổ cho dã tâm của họ. Anh không thể tin tưởng bất kỳ ai trong thung lũng này nữa.


"Rầm!"


Tử Dạ bất ngờ vận chuyển toàn bộ tà kình đỏ tía từ đan điền, cưỡng ép ba mạch mới nối ở tay phải phát lực mạnh mẽ. Sợi xích sắt gai độc quấn quanh cổ tay phải rít lên ken két, gai nhọn đâm sâu vào da thịt rỉ máu đỏ tía nóng bỏng. Thế nhưng, sợi xích sắt này được đúc bằng thép rèn đặc thù của cốc, cực kỳ kiên cố, không những không đứt mà còn khiến kinh mạch tay phải của anh bị chấn động dữ dội, rách toạc thêm đau đớn. Một ngụm máu độc đen mịn trào ra nơi khóe miệng Tử Dạ.


"Vô ích thôi!" Tiết Cô cười lên sằng sặc, tiếng cười khàn khàn rợn người dội vào vách đá. "Xích sắt này chuyên dùng để khóa các cao thủ nội gia. Ngươi càng vận tà kình, gai độc càng siết chặt. Hãy ngoan ngoãn dâng hiến lồng ngực này cho ta!"


Lưỡi dao mổ bạc lạnh lẽo của Tiết Cô đặt lên lớp da thịt trần trụi ngay sát lồng ngực Tử Dạ, vạch ra một đường mờ nhạt. Cảm giác sắc bén của kim loại kề sát tim khiến lỗ chân lông toàn thân anh dựng đứng.


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Tử Dạ không hề hoảng loạn. Sự nhẫn nhục chịu đựng cực hạn rèn luyện qua những trận đòn roi của Lôi Bá đã cho anh một ý chí thép. Anh biết mình không thể dùng bạo lực đột phá xích sắt khi bị Tiết Cô áp chế huyệt đạo. Anh phải lùi một bước để tiến hai bước: tự đưa mình vào cõi chết để đối thủ tự tay mở xích ném ra ngoài.


Sử dụng ba ngón tay phải còn linh hoạt, Tử Dạ lén dùng lực ngón tay bóp nhẹ vào nếp gấp cổ áo tù nhân rách nát. Đầu ngón tay anh chạm vào một vật thể mảnh khảnh, lạnh buốt—đó chính là cây Ngân châm khóa khí dài ba tấc rưỡi bằng bạc ròng do Thẩm Cơ ban cho.


Anh vận dụng Châm Cứu Khóa Huyệt Pháp kết hợp Khóa Thống Giác chiêu. Với sự chuẩn xác tuyệt đối đến từng phân được rèn luyện từ thính giác siêu phàm và sự thấu hiểu cơ học cơ thể, Tử Dạ khẽ cử động cổ tay phải bị xích, dùng kẽ ngón tay kẹp chặt cây châm bạc, đâm mạnh một phát dứt khoát vào tử huyệt Phong Trì sau gáy.


"Phập!"


Một luồng hàn khí cực độ từ gáy dội thẳng xuống xương sống, lan tỏa ra lục phủ ngũ tạng và đóng băng hoàn toàn đan điền rách nát. Thống giác thể xác lập tức bị ngắt quãng hoàn toàn. Tử Dạ không còn cảm nhận thấy cái rát buốt của mặt nạ da, cái đau nhói của bả vai rạn nứt hay lưỡi dao của Tiết Cô đang kề sát ngực.


Nhịp tim của anh bắt đầu chậm lại: bảy mươi nhịp, bốn mươi nhịp, mười nhịp, rồi dừng hẳn hoàn toàn. Luồng hơi thở nóng rực của tà kình đỏ tía biến mất không một dấu vết. Gương mặt Tử Dạ dưới lớp mặt nạ da nhân tạo chuyển sang màu xám ngoét, lạnh ngắt như một xác chết đã tử vong từ nhiều canh giờ trước. Sinh khí hoàn toàn tiêu biến.


Tiết Cô đang chuẩn bị rạch nhát dao đầu tiên thì đột ngột khựng lại. Lão y sư nhíu mày, đưa bàn tay khẳng khiu chạm vào động mạch cổ của Tử Dạ. Không có nhịp đập. Lão đặt lòng bàn tay lên ngực anh. Trống rỗng, lạnh lẽo.


"Hử? Đã chết rồi sao?" Tiết Cô lẩm bẩm, khuôn mặt gù rạp đầy vẻ nghi ngờ. Lão vận chuyển độc khí quét qua đan điền của Tử Dạ, chỉ cảm thấy một luồng tà khí hỗn loạn đang tan rã hoàn toàn. "Khốn kiếp! Kinh mạch của hắn bị tà kình phản phệ quá mức bạo liệt, kết hợp với Thực Cốt Tán tích tụ làm đứt gãy đan điền tự sát rồi! Một cái xác chết thối thì còn tác dụng gì để nghiên cứu nữa chứ? Vô Sân mà biết ta làm hỏng huyết đỉnh của lão, lão sẽ dùng huyết đao chém nát đầu ta mất!"


Tiết Cô phẫn nộ ném thanh dao mổ bạc xuống khay gỗ tạo tiếng "xoảng" chói tai. Lão không hề nghi ngờ thuật giả chết cực đoan này, bởi lẽ trên đời không một kẻ nào dám tự đâm ngân châm sâu ba tấc rưỡi vào tử huyệt Phong Trì sau gáy mà có thể sống sót.


"A Bảo! Vào đây cho ta!" Tiết Cô hét lớn về phía cửa hầm.


Bóng người gầy gò mặc hắc y dính vết máu khô đen bước vào. Đó là A Bảo, nô bộc dọn xác lầm lì của cốc. Gã kéo theo chiếc xe gỗ thô sơ chở đầy xác chết rách nát bốc mùi hôi thối nồng nặc.


"Mở xích sắt ra, ném cái xác vô dụng này lên xe của ngươi, mang ra bãi tha ma ngoại cốc chôn cất hoặc cho dã thú ăn ngay lập tức! Đừng để Vô Sân nhìn thấy dấu vết!" Tiết Cô ra lệnh bằng giọng khàn khàn đầy tức tối, rồi quay lưng bước nhanh ra khỏi hầm đá để dọn dẹp Độc Dược Đường.


A Bảo silently bước lại gần bàn đá, dùng chùm chìa khóa rỉ sét mở khóa bốn sợi xích sắt quấn quanh người Tử Dạ. Khi nâng cơ thể lạnh ngắt của anh lên xe gỗ, ngón tay của A Bảo khẽ chạm vào mạch tay Tử Dạ, rồi gã lén nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của anh một lần cuối, khuôn mặt gã không chút biểu cảm nhưng động tác vô cùng nhẹ nhàng, đặt anh nằm khuất dưới đống xác chết hôi thối để che mắt lính gác cổng cốc.


Chiếc xe gỗ thô sơ lăn bánh qua những lối đi hẹp dốc đứng ngập bùn độc của thung lũng, hướng thẳng về phía cổng ngoại cốc hoang vu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!