Âm Mưu Dược Đỉnh
Cơn đau rát buốt từ da mặt xộc thẳng vào đại não tựa như hàng vạn cây kim nung đỏ cắm sâu vào da thịt. Lạc Tử Dạ quỳ một gối dưới bóng tối của Rừng Sương Mù, hai tay bấu chặt lấy bùn đất ẩm ướt trộn lẫn sương độc xám xịt. Chiếc mặt nạ da nhân tạo mỏng như cánh ve do Mị Ảnh Độc Cô Thẩm Cơ ban cho đang co rút lại, bám chặt vào từng thớ thịt trên khuôn mặt nhợt nhạt của anh. Độc tố hoại tử nhẹ bên trong lớp da động vật phơi khô đang gặm nhấm, ăn mòn lớp biểu bì bên ngoài, cưỡng ép biến đổi các khớp xương gò má và cằm của anh thành một diện mạo hoàn toàn khác—thô kệch, tàn tạ và đầy những vết sẹo mủ đáng ghê tởm.
Tử Dạ cắn chặt răng đến mức tơ máu rỉ ra nơi kẽ môi, tuyệt đối không để một tiếng rên rỉ nào thoát ra ngoài. Anh hiểu rõ đây là cái giá phải trả để ẩn danh giang hồ, nhưng đồng thời cũng là sợi xích độc địa mới mà Thẩm Cơ dùng để khống chế anh. Nếu không có thuốc giải định kỳ của bà ta, khuôn mặt anh sẽ thối rữa hoàn toàn cho đến khi lộ xương trắng.
Khi cơn đau dịu đi phần nào, Tử Dạ gượng dậy. Chân trái khập khiễng vĩnh viễn do di chứng đông cứng kinh mạch ở Động Băng Phong kéo lê một bước nặng nề, lòng bàn chân trái vẫn nhói buốt rỉ máu mủ do vết thương đinh độc từ thử thách trước. Bả vai trái bị rạn nứt nhẹ sau cú va chạm của Thiết Đầu Đà cũng không ngừng truyền về những cơn đau âm ỉ. Tay trái buông thõng vô lực với hai ngón út và áp út bị liệt vĩnh viễn, chỉ còn ba ngón tay bám chặt vào lớp vải thô xám đen bọc hũ gốm tro cốt của sư phụ Nhạc Hoài Hải đeo sau vai.
Anh lầm lũi bước đi trong màn sương độc xám xịt của thung lũng, hướng về phía Tàng thư các rách nát để tìm nơi trú ẩn. Thế nhưng, ngay tại lối rẽ vào con đường mòn ngập bùn, một bóng người gầy gò kéo theo chiếc xe gỗ thô sơ chở đầy xác chết rách nát xuất hiện. Đó là A Bảo, nô bộc dọn xác lầm lì của cốc.
A Bảo dừng xe, khuôn mặt lạnh lùng u sầu dưới ánh đuốc tù mù không chút cảm xúc. Gã liếc nhìn bước chân khập khiễng của Tử Dạ, rồi nhìn quanh để đảm bảo không có tai mắt tuần tra, trước khi ghé sát tai Tử Dạ thì thầm bằng giọng nói khàn khàn như tiếng lá rụng:
"Tiết Cô đang ở Độc Dược Đường mài sắc bộ dao mổ bạc. Lão ta nói kinh mạch của ngươi sau khi hoán máu đã bộc phát tà kình đỏ tía quá mức dị thường. Lão không muốn đợi đến ngày trăng tròn tiếp theo nữa đâu. Sáng mai, lão sẽ tìm cớ bắt ngươi về để mổ phanh bụng nghiên cứu. Muốn sống thì đêm nay hãy tìm cách tự cứu mình đi."
Lời cảnh báo của A Bảo như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lưng Tử Dạ. Anh siết chặt chuôi thanh kiếm gãy Thất Sát bên hông. Quỷ Thủ Y Sư Tiết Cô cuối cùng đã mất kiên nhẫn. Lão ta muốn mổ bụng anh để nghiên cứu cấu trúc kinh mạch hoán máu của Huyết Ảnh Kinh. Tử Dạ biết mình không thể ngồi chờ chết, nhưng anh cũng nhận ra một điều đáng ngờ: tại sao các ác nhân lại truyền thụ dị công tàn độc cho anh một cách dễ dàng như vậy? Vô Sân truyền Huyết Ảnh Kinh, Lôi Bá dạy Thiết Tí Kim Cương Công, Thẩm Cơ dạy độc thuật... Tất cả dường như đều hướng tới việc rèn luyện cơ thể anh đạt đến một trạng thái cực hạn nào đó.
Đêm nay, sương độc bao phủ Ác Nhân Cốc dày đặc hơn thường lệ, tầm nhìn giảm xuống chưa đầy ba thước. Tử Dạ quyết định mạo hiểm. Anh vận bộ pháp Mị Ảnh Vô Tung vừa học được, lướt đi vô thanh vô thức trong bóng tối. Chân trái khập khiễng của anh không thể di chuyển nhanh, nên anh dùng eo hông và cổ tay làm trục xoay, biến bước đi lệch nhịp thành những cú lướt nhẹ tối giản lực lượng, hoàn toàn không phát ra tiếng động nào trên nền đất ẩm.
Mục tiêu của anh là Ác Nhân Điện—ngôi điện nghị sự uy nghiêm và bí ẩn nhất nằm ở trung tâm thung lũng, nơi mười ác nhân thường tụ họp đưa ra các phán quyết sinh tử và cũng là nơi lưu giữ những bí mật sâu kín nhất của cốc.
Tử Dạ áp sát vào vách đá phía sau Ác Nhân Điện. Nhờ thính giác siêu phàm của tai phải—bù đắp cho tai trái bị ù điếc nhẹ—anh cảm nhận được xung quanh không có hơi thở của lính gác. Anh nhẹ nhàng dùng ngón tay bọc màng da mỏng lách qua khe hở của cánh cửa gỗ đen dày cộm, lẻn vào bên trong chính điện tối tăm.
Không khí bên trong Ác Nhân Điện âm u và nồng nặc mùi máu động vật khô hòa cùng mùi gỗ mục. Ở chính giữa điện, bức tượng Phật khổng lồ bị chém nứt làm đôi đứng sừng sững dưới ánh trăng tàn lọt qua mái ngói vỡ. Tử Dạ lướt nhanh ra phía sau bệ đá của tượng Phật, nơi anh nghi ngờ có cất giấu các thư tịch mật.
Anh quỳ xuống, dùng ba ngón tay trái còn linh hoạt lướt nhẹ dọc theo các kẽ hở của bệ đá rêu phong. Đột nhiên, ngón tay anh chạm phải một gờ đá hơi nhô ra. Tử Dạ khẽ nhấn mạnh, một tiếng "rắc" nhỏ vang lên, một ngăn mật nhỏ dưới bệ đá từ từ hé mở. Bên trong là một cuốn sổ rách nát, bìa da dê đã ố vàng và loang lổ những vết máu khô—đó chính là cuốn Quỷ Diện Độc Kinh của Tiết Cô.
Tử Dạ nín thở, lật giở những trang giấy đầu tiên dưới ánh sáng mờ nhạt của ánh trăng. Chân tướng đầu tiên đập vào mắt khiến tim anh thắt lại: Thập Ác Nguyên Thân. Cuốn sổ ghi chép chi tiết về thân phận thật của mười ác nhân. Họ thực chất không phải là những kẻ tà ác bẩm sinh, mà từng là những hiệp khách chính trực, trung nghĩa của các môn phái lớn trên giang hồ. Thế nhưng, tất cả đều bị Thái thượng trưởng lão Huyền Kiếm Tông - Cố Vân Thiên vu oan giá họa, hãm hại diệt môn, dồn vào đường cùng không lối thoát, buộc phải trốn vào Ác Nhân Cốc để lánh nạn và nung nấu lòng hận thù.
Một luồng cảm xúc đồng cảm đau xót trào dâng trong lòng Tử Dạ. Họ cũng giống như anh, đều là nạn nhân của thói đạo đức giả tàn bạo của danh môn chính phái đứng đầu bởi họ Cố. Mối thù của họ và mối thù diệt tộc của Lạc gia trang thực chất cùng chung một nguồn gốc.
Thế nhưng, khi Tử Dạ lật sang trang tiếp theo, sự xúc động lập tức đông cứng thành nỗi kinh hoàng tột độ. Trang giấy ghi chép về: Huyết Ảnh Kinh khuyết hãm.
"Huyết Ảnh Kinh... dùng sát niệm nối mạch, huyết khí bạo liệt dâng trào... thực chất là phương pháp rèn luyện 'Huyết Đỉnh' (Dược đỉnh sống). Kẻ luyện tà công này sẽ tích tụ toàn bộ tà kình đỏ tía và huyết khí cực dương vào đan điền rách nát. Khi dược đỉnh đạt đến độ chín muồi, người truyền công có thể dùng cấm thuật hút nội lực để thu hoạch, hút sạch toàn bộ tà kình bạo liệt đó để bồi bổ kinh mạch và tăng tiến tu vi của bản thân... Kẻ làm dược đỉnh sau khi bị hút sạch sẽ vỡ nát đan điền, thất khiếu chảy máu mà chết thảm khốc."
Dưới dòng chữ đó là nét bút phê nguệch ngoạc của Tiết Cô: "Cơ thể của tiểu tử Lạc gia hoàn hảo vô song, Thiết Tí Kim Cương Công đã gia cố da thịt đủ dẻo dai để chịu đựng tà kình bạo liệt mà không vỡ mạch sớm. Vô Sân nuôi dưỡng hắn làm huyết đỉnh, ta phải ra tay mổ bụng trước để đoạt lấy cấu trúc kinh mạch này, không thể để Vô Sân độc chiếm."
Đầu óc Tử Dạ trống rỗng, lồng ngực nghẹn đắng như có một tảng đá ngàn cân đè nặng. Lòng tin vừa nhen nhóm lập tức rạn nứt vỡ vụn thành trăm mảnh. Mười ác nhân truyền thụ võ công cho anh, rèn luyện thể chất cho anh chịu đựng cực hình... Tất cả không phải vì sự đồng cảm hay muốn giúp anh báo thù, mà họ chỉ đang vỗ béo một chiếc dược đỉnh sống để chuẩn bị thu hoạch! Anh chỉ là một công cụ, một vật thí nghiệm rẻ tiền không hơn không kém.
"Sột soạt..."
Đột nhiên, tiếng bước chân khập khiễng quen thuộc của Tiết Cô vang lên từ phía hành lang đá bên ngoài, đi kèm với giọng nói trầm đục, mang theo sát khí áp đảo của Huyết Đao Ma Tăng Vô Sân. Họ đang tiến về phía Ác Nhân Điện!
Tử Dạ giật mình, lập tức nhét cuốn sổ rách vào ngực áo tù nhân rách rưới. Anh cố gắng lùi nhanh ra phía cửa sổ sau để đào thoát. Thế nhưng, chân trái khập khiễng đông cứng do di chứng Động Băng Phong bất ngờ bị trượt nhẹ trên nền đá phủ rêu ẩm ướt. Gót chân anh khẽ chạm vào một mảnh ngói vỡ rách dưới đất.
"Rắc!"
Tiếng động cực nhỏ vang lên giữa không gian tĩnh lặng của chính điện.
"Kẻ nào?!"
Giọng nói của Vô Sân vang lên như sấm nổ. Một luồng sát khí bạo liệt đỏ sậm quét qua toàn điện như bão tố, khiến nhiệt độ trong phòng đột ngột tăng cao. Sát khí của một bán bộ Tông sư cực kỳ nhạy cảm với mọi luồng khí lưu chuyển động.
Tử Dạ biết rõ với cái chân khập khiễng và bả vai rạn nứt lúc này, anh không thể chạy thoát khỏi tầm mắt của hai đại cao thủ ngoài sáng. Chạy trốn lúc này là tự sát.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Tử Dạ đưa ra một quyết định chiến thuật cực đoan. Anh lập tức áp sát người vào khoảng trống tối tăm phía sau bức tượng Phật khổng lồ bị chém nứt làm đôi. Anh vận dụng Bế Khí Quy Tức Pháp—kỹ thuật khóa khí tức học từ Lão Tôn. Hai ngón tay bóp chặt tử huyệt sau gáy, cưỡng ép nhịp tim chậm dần rồi dừng hẳn hoàn toàn, phong tỏa toàn bộ sinh khí và hơi thở cơ thể.
Đồng thời, anh tập trung tinh thần ngộ kiếm ý vô cầu của Tàn Kiếm Ý quy tắc, đóng băng và kìm hãm hoàn toàn luồng tà kình đỏ tía đang xoáy cuồng nộ trong đan điền rách nát do kích động. Cơ thể anh lúc này lạnh ngắt, tĩnh lặng tuyệt đối như một tảng đá vô tri không chút sự sống.
Cửa gỗ Ác Nhân Điện bị đẩy mạnh. Tiết Cô bước vào trước, bàn tay khẳng khiu như móng vuốt chim ưng cầm bộ dao mổ bằng bạc tinh luyện sáng loáng dưới ánh trăng. Đi sau lão là Vô Sân, tăng bào đỏ sờn rách nhuốm máu khô bay phần phật, thanh huyết đao rỉ sét trên tay phát ra tiếng kiếm minh u sầu.
"Sát khí vừa biến mất ở đây." Vô Sân trợn trừng đôi mắt hung tợn đảo quanh chính điện, luồng sát khí quét qua từng góc tối, lướt qua cả bức tượng Phật nứt nẻ nơi Tử Dạ đang ẩn nấp.
Tiết Cô bước lại gần bức tượng Phật, biểu cảm trên khuôn mặt nửa quỷ nửa tiên của lão lạnh lùng và đầy vẻ giả tạo. Lão hít hà khứu giác, giọng nói rít qua kẽ răng rụng khàn khàn dội thẳng vào tai Tử Dạ:
"Hắc hắc... Không có sinh khí, chỉ có mùi sương độc ẩm mốc. Chắc là một con chuột nhắt chạy qua thôi. Vô Sân, ngươi quá nhạy cảm rồi. Hãy lo dưỡng tốt chiếc dược đỉnh sống kia đi. Ngày trăng tròn tới, huyết khí của hắn sẽ đạt độ chín muồi nhất. Ta đã mài sẵn bộ dao mổ bạc ở Độc Dược Đường để chuẩn bị rạch da thịt hắn ra rồi..."
Vô Sân hừ lạnh một tiếng, thu huyết đao vào bao: "Đừng làm hỏng đan điền của hắn trước khi ta hút sạch tà kình. Kẻ làm dược đỉnh này có ý chí kiên cường như thép nguội, tà kình đỏ tía của hắn bạo liệt vô song, là thứ thuốc bổ tốt nhất để ta khôi phục nội lực bị giam cầm."
Tiết Cô dừng bước ngay sát cạnh bức tượng Phật rách nát, chỉ cách Tử Dạ đúng một bức vách gỗ mục. Bàn tay khẳng khiu của lão khẽ chạm vào vết nứt của tượng Phật, đôi mắt ti hí đảo quanh bóng tối như muốn xuyên thấu màn sương.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!