Nhạc nềnPrairie

Mị Ảnh Vô Tung

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mũi tàn kiếm rỉ sét của Độc Cô Kiếm Quỷ - Kiếm Vô Danh chỉ còn cách yết hầu của Lạc Tử Dạ đúng một phân. Sương mù ẩm ướt dưới đáy Kiếm Trủng vô danh như ngưng đọng lại trong khoảnh khắc ấy. Sát khí tỏa ra từ lưỡi kiếm không lạnh buốt như băng tuyết Đỉnh Tuyết Lãnh, cũng không nóng rực như hỏa độc Thực Cốt Tán của Tiết Cô, mà nó mang một nỗi u sầu, tàn tạ, như thể một tiếng thở dài của ngàn năm cô độc.


Tử Dạ không lùi bước. Chân trái khập khiễng vĩnh viễn của anh ghìm chặt xuống nền đá rêu phong, bàn tay phải nổi gân máu đỏ tía nhẹ vẫn ôm chắc thanh kiếm gãy Thất Sát bọc vải thô xám đen. Anh vừa ngộ ra Tàn Kiếm Ý dưới đáy Mật Thất Kiếm Thánh, tâm trí đang ở trạng thái vô niệm vô cầu, tĩnh lặng như nước hồ thu. Luồng chân khí dịu nhẹ mờ xanh của Huyền Nguyên Tâm Pháp lờ lững chạy dọc kinh mạch, bảo vệ tim mạch khỏi những chấn động tà khí còn sót lại.


Bóng người cầm kiếm từ từ bước ra khỏi màn sương xám. Đó chính là Kiếm Vô Danh. Lão nhân cụt tay trái, mái tóc xám bù xù che khuất khuôn mặt đầy những vết sẹo kiếm chằng chịt, tay phải lão ôm thanh tàn kiếm gãy mũi rỉ sét, ánh mắt đục ngầu nhưng sắc lẹm như chim ưng nhìn chằm chằm vào Tử Dạ.


"Ngươi đã dập đầu trăm cái trước di cốt của Huyền Vô Kỵ?" Giọng của Kiếm Vô Danh khàn khàn, nghe như tiếng hai lưỡi kiếm rỉ sét cọ xát vào nhau.


"Phải." Tử Dạ trả lời, giọng nói không chút dao động, dù khớp gối chân trái đang rách thịt chảy máu loang lổ sau những cú dập đầu tàn khốc trên nền đá sắc nhọn.


Kiếm Vô Danh khẽ hừ một tiếng, tàn kiếm trong tay lão đột ngột run lên. Một luồng kiếm kình u sầu bộc phát, ép thẳng vào ngực Tử Dạ. Theo bản năng, Tử Dạ vận chuyển Huyền Nguyên Tâm Pháp, luồng chân khí dịu nhẹ mờ xanh dâng lên bảo vệ tim mạch, đồng thời tay phải anh vung thanh Thất Sát gãy mũi lên, vẽ ra một vòng tròn kiếm khí hình bán nguyệt mờ nhạt—Huyền Kiếm Thủ Hộ.


"Boong!"


Tiếng binh khí va chạm thanh mảnh vang dội khắp hang động. Tử Dạ cảm thấy một lực chấn động âm nhu truyền dọc thân kiếm Thất Sát, khiến khớp bả vai trái vốn bị rạn nứt nhẹ từ cú va chạm đầu sắt của Thiết Đầu Đà lại nhói lên đau đớn. Anh lùi lại nửa bước, chân trái khập khiễng hơi khuỵu xuống, nhưng ánh mắt vẫn kiên định nhìn thẳng vào đối phương. Hai ngón tay út và áp út của bàn tay trái bị liệt hoàn toàn vĩnh viễn buông thõng vô lực, nhưng ba ngón còn lại vẫn bám chặt vào vải bọc hũ gốm tro cốt Nhạc Hoài Hải sau vai.


Kiếm Vô Danh thu kiếm về, ôm vào lòng như ôm một đứa trẻ. Lão nhìn thanh Thất Sát gãy mũi trong tay Tử Dạ, khẽ gật đầu: "Tốt. Ngươi đã ngộ được Tàn Kiếm Ý. Nhưng chỉ có kiếm ý thì không giúp ngươi sống sót ra khỏi cái thung lũng sương độc này đâu. Một cái chân tàn phế, một bả vai rạn nứt, bàn tay trái thì liệt mất hai ngón... Ngươi ra ngoài giang hồ chỉ là một tấm bia thịt cho bọn ngụy quân tử Huyền Kiếm Tông xẻ thịt."


Từ trong bóng tối ẩm ướt phía sau bệ đá, hai tiếng cười lạnh lùng, quái dị đột ngột vang lên.


"Hắc hắc... Kiếm Quỷ nói không sai. Kiếm pháp của ngươi dù có hiểm hóc đến đâu, nếu không tiếp cận được đối thủ thì cũng chỉ là vô dụng."


Một nữ tử trung niên bước ra từ màn sương tím. Một bên mặt của bà ta bị hủy hoại hoàn toàn do độc tố, da thịt co rút lộ ra xương gò má xám xịt, bên mặt còn lại thì tuyệt mỹ như tiên tử. Bà ta mặc y phục tím thẫm bí ẩn, hông đeo một bộ kim châm bằng bạc tinh luyện tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo. Đó là Mị Ảnh Độc Cô - Thẩm Cơ.


Đi bên cạnh bà ta là một nam tử gầy nhỏ, mặc dạ hành y đen tuyền, bước đi hoàn toàn không phát ra một tiếng động nhỏ nào trên nền đá phủ rêu ẩm ướt. Đôi mắt gã sáng như sao, tay luôn mân mê một sợi dây tơ tằm dẻo dai. Đó là Vô Ảnh Đạo Tặc - Tần Không.


"Thiếu chủ Lạc gia trang năm xưa nay lại thảm hại thế này sao?" Tần Không láu cá liếc nhìn bước chân khập khiễng của Tử Dạ. "Muốn phục hận Huyền Kiếm Tông? Muốn giết Cố Vân Thiên? Trước tiên, ngươi phải học cách biến mất trong bóng tối. Kẻ điên cuồng dùng lực chỉ là kẻ ngu ngốc. Kẻ giết người vô hình mới là kẻ sống sót cuối cùng."


Thẩm Cơ tiến lại gần, ngón tay khẳng khiu như móng vuốt vuốt ve bộ kim châm bạc: "Vô Sân truyền cho ngươi Huyết Ảnh Kinh để nối mạch, Lôi Bá rèn cho ngươi Thiết Tí Kim Cương Công để chịu đòn. Hôm nay, ta và Tần Không sẽ dạy ngươi cách ám sát và bộ pháp di chuyển không tiếng động—Mị Ảnh Vô Tung."


Không đợi Tử Dạ đồng ý, Tần Không đã lướt tới như một bóng ma vô hình, một tay xách cổ áo Tử Dạ, cùng Thẩm Cơ biến mất vào sương mù dày đặc dưới đáy hang động.


***


Họ đưa Tử Dạ đến Rừng Sương Mù bao quanh phía Tây Bắc Ác Nhân Cốc. Nơi đây quanh năm sương độc xám xịt bao phủ, những thân trúc đen cao vút vươn lên giữa làn chướng khí đậm đặc đến mức ăn mòn cả kim loại. Mặt đất dưới chân phủ đầy một lớp lá tre khô rách nát, ẩn sau đó là hàng vạn chiếc đinh sắt nhọn hoắt rỉ sét được cắm ngược lên.


Tần Không lấy ra một dải vải đen dày, dứt khoát bịt chặt hai mắt của Tử Dạ lại.


"Bộ pháp Mị Ảnh Vô Tung không dùng mắt để nhìn đường, mà dùng gót chân để cảm nhận mặt đất, dùng thính giác để định vị hướng gió." Giọng Tần Không vang lên từ một hướng vô định trong sương mù. "Dưới chân ngươi là vạn chiếc đinh độc. Trên đầu ngươi là sương độc ăn mòn. Nếu ngươi dẫm rách một chiếc lá tre khô, hoặc dẫm phải đinh nhọn, nọc độc hoại tử sẽ lập tức ăn mòn gân chân của ngươi."


Tử Dạ đứng tĩnh lặng giữa rừng trúc tối tăm. Bóng tối tuyệt đối bao trùm lấy anh. Tai trái bị ù điếc nhẹ sau những chấn động nội lực từ trận chiến trước chỉ nghe thấy tiếng gió rít u u, khiến anh phải nghiêng nhẹ đầu sang bên phải, tập trung toàn bộ thính giác siêu phàm của tai phải để lắng nghe mọi chuyển động xung quanh.


"Bắt đầu!"


Tiếng hét của Tần Không vừa dứt, một tiếng "vút" xé gió sắc lẹm vang lên từ phía trước. Đó là một mũi phi tiêu gỗ do Tần Không phóng ra từ bóng tối.


Tử Dạ vận chuyển Mị Ảnh Vô Tung bộ pháp, cố gắng lướt nhẹ gót chân phải để lách người né tránh. Thế nhưng, chân trái khập khiễng đông cứng do di chứng của Động Băng Phong không kịp phản ứng theo nhịp điệu cơ thể. Anh mất đà, bước chân trái dẫm mạnh xuống nền đất.


"Rắc!"


Một tiếng lá tre khô gãy vụn vang lên giòn giã. Ngay lập tức, một chiếc đinh sắt nhọn hoắt rỉ sét đâm xuyên qua lớp đế giày thô rách, cắm phập vào lòng bàn chân trái của anh.


"Hự!"


Cơn đau buốt nhói như vạn kim châm truyền thẳng vào tủy xương, máu độc màu tím đen rỉ ra từ vết thương mới, hòa vào bùn đất ẩm ướt. Chất độc hoại tử trên đinh sắt bắt đầu ăn mòn da thịt, khiến chân trái anh càng thêm tê dại.


"Ngu ngốc!" Giọng Thẩm Cơ lạnh lùng vang lên từ phía sau. "Chân trái của ngươi đã tàn phế, ngươi lại cố dùng khinh công di chuyển nhanh nhẹn như người thường? Đó là tự sát! Ngươi phải dùng eo hông và cổ tay làm trục xoay, biến bước đi khập khiễng thành một thế thủ để né tránh tối giản lực lượng tiêu hao!"


Tử Dạ cắn chặt răng rỉ máu, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên khuôn mặt nhợt nhạt. Anh không lùi bước, cũng không tháo dải băng bịt mắt. Lời chỉ điểm của Thẩm Cơ như một tia chớp rạch ngang bóng tối trong tâm trí anh.


Đúng vậy. Chân trái khập khiễng là một giới hạn vật lý không thể thay đổi. Nếu anh cố gắng nhảy nhót, anh chỉ làm lộ sơ hở và tự hủy hoại bản thân. Anh phải chấp nhận nó, biến nó thành một phần của bộ pháp di chuyển.


Tử Dạ đứng yên tại chỗ, dồn toàn bộ trọng tâm cơ thể lên chân phải vững chãi. Chân trái khập khiễng chỉ đặt nhẹ trên mặt đất như một điểm tựa phụ. Anh tĩnh tâm vô niệm, vận hành Huyền Nguyên Tâm Pháp để giữ cho nhịp tim và hơi thở lắng dịu hoàn toàn, hòa mình vào tiếng gió rít qua rừng trúc sương độc.


"Vút! Vút! Vút!"


Ba mũi phi tiêu gỗ tiếp theo được phóng ra liên tục từ ba hướng khác nhau trong bóng tối rừng sương mù.


Lá tre khô rơi sột soạt xung quanh. Tử Dạ nghiêng đầu sang phải, tập trung thính giác tai phải cảm nhận hướng gió rẽ ngang khi ám khí bay tới (Thính Phong Biện Vị). Anh không di chuyển cả cơ thể. Chỉ khẽ xoay nhẹ eo hông sang trái nửa tấc, mũi phi tiêu thứ nhất lướt sát qua ngực áo tù nhân rách rưới của anh. Anh cúi nhẹ đầu ba phân, mũi phi tiêu thứ hai sượt qua lọn tóc rối bời. Đến mũi phi tiêu thứ ba nhắm thẳng vào chân trái khập khiễng, anh khẽ nhấc nhẹ gót chân phải làm trục xoay, xoay người một góc tối giản, để mũi phi tiêu cắm phập vào khoảng không giữa hai chân.


"Khá lắm!" Tần Không khẽ reo lên từ trên ngọn trúc.


Thế nhưng, thử thách thực sự mới chỉ bắt đầu.


"Ám sát không chỉ có né tránh. Xem chiêu này!"


Tiếng cười lạnh lùng của Thẩm Cơ đột ngột áp sát từ phía sau lưng Tử Dạ, cự ly chưa đầy ba thước. Không có tiếng gió xé mạnh mẽ của phi tiêu gỗ, chỉ có ba tiếng "vút" cực kỳ mỏng manh, vô thanh vô thức của ba cây ngân châm mảnh vô hình nhắm thẳng vào ba tử huyệt sau gáy và bả vai phải của anh.


Sát khí áp sát cực nhanh. Tử Dạ nhắm mắt cảm nhận luồng khí rẽ ngang mỏng manh như tơ nhện (Thính Phong Tránh Ám thuật). Anh biết mình không thể né tránh kịp bằng bộ pháp khập khiễng trong cự ly cực ngắn này.


Anh vận tà kình đỏ tía từ đan điền vào hai ngón tay phải bọc màng da mỏng (Quỷ Thủ Trích Dược thuật). Lấy chân phải làm trục xoay, anh đột ngột xoay ngược người lại, vung tay phải lướt nhanh qua khoảng không sương mù dày đặc.


"Phập! Phập!"


Hai cây ngân châm bạc mảnh như sợi tóc bị kẹp chặt giữa hai ngón tay bọc màng da mỏng của anh, chỉ cách tử huyệt cổ họng đúng nửa tấc. Cây ngân châm thứ ba bị anh dùng thanh kiếm gãy Thất Sát bọc vải đen gạt phăng đi, cắm phập vào thân trúc đen rỉ nhựa độc.


Tử Dạ từ từ tháo dải băng đen bịt mắt ra. Ánh mắt anh lạnh lùng, tĩnh lặng như nước hồ thu nhìn thẳng vào Thẩm Cơ và Tần Không đang đứng trước mặt. Máu tươi vẫn rỉ ra từ vết thương đinh sắt dưới chân trái khập khiễng, nhưng anh không hề có một biểu cảm đau đớn nào trên khuôn mặt. Anh đã đạt đến cảnh giới "Nội gia kiếm đồ" (Tầng 6), dung hợp hoàn chỉnh bộ pháp Mị Ảnh Vô Tung tối giản và kỹ năng Thính Phong Biện Vị vào thực chiến.


Thẩm Cơ nhìn hai cây ngân châm bị kẹp chặt giữa ngón tay Tử Dạ, khóe miệng một bên mặt tuyệt mỹ khẽ cong lên một nụ cười lạnh lùng đầy tán thưởng: "Tốt. Ngươi đã hoàn thành xuất sắc thử thách né tránh ám khí cơ quan bịt mắt. Thân thủ của ngươi đã đủ tư cách để bước chân ra giang hồ biên cảnh."


Bà ta từ từ thò tay vào trong tay áo tím thẫm, lấy ra một chiếc hộp gỗ đen nhỏ rỉ sét. Khi mở nắp hộp, bên trong là một lớp da mỏng dính màu xám nhạt, mềm mại như cánh ve, tỏa ra một mùi mật hoa ngọt nhạt nhưng ẩn chứa một luồng khí độc lạnh lẽo ăn mòn—đó là chiếc Mặt nạ da nhân tạo tẩm độc hoại tử nhẹ.


"Đây là bảo vật bảo mạng cuối cùng ta ban cho ngươi." Thẩm Cơ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhợt nhạt đầy tơ máu của Tử Dạ. "Đeo nó lên mặt, bôi mật hoa quỷ diện để kết dính lớp da này vào khớp xương mặt của ngươi. Diện mạo của ngươi sẽ biến đổi hoàn toàn thành một gã tạp dịch xấu xí mặt đầy sẹo hoại tử. Không một kẻ nào của Huyền Kiếm Tông có thể nhận ra ngươi ngoài biên cảnh."


Bà ta kề sát chiếc mặt nạ vào mặt Tử Dạ, giọng nói thì thầm đầy ma mị: "Nhưng hãy nhớ lấy... lớp da này có tẩm độc hoại tử nhẹ. Một khi đã đeo lên, da thịt của ngươi sẽ bị ăn mòn rách da chảy mủ đau đớn kịch liệt hàng đêm, và ngươi không thể tự ý tháo nó ra nếu không có thuốc giải định kỳ của ta. Ngươi có dám chấp nhận cái giá này để phục hận?"


Tử Dạ nhìn chiếc mặt nạ da nhân tạo lạnh lẽo trong tay Thẩm Cơ. Anh biết rõ đây là sợi xích khống chế tiếp theo của mười ác nhân dành cho mình. Họ truyền thụ võ công cho anh không phải vì lòng tốt vô điều kiện, mà vì dã tâm ích kỷ riêng biệt. Nhưng anh không có sự lựa chọn khác. Để sống sót rời cốc, để cứu mạng em gái nuôi Lạc Thanh Hà đang thất lạc ngoài biên trấn, anh sẵn sàng đánh đổi toàn bộ thể xác và nhân tính của mình.


Anh vươn bàn tay phải run rẩy nhẹ nhưng kiên định, dứt khoát giật lấy chiếc mặt nạ da nhân tạo từ tay Thẩm Cơ, áp thẳng lên khuôn mặt nhợt nhạt của mình.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!