Tàn Kiếm Dưới Vực Sâu
Bình minh trên Đỉnh Tuyết Lãnh không mang theo ánh thái dương ấm áp, chỉ có những dải sương muối xám xịt cuộn tròn theo từng cơn gió buốt. Lạc Tử Dạ kéo lê bước chân trái khập khiễng trên tuyết trắng, mắt nhìn thẳng vào bóng người khổng lồ đang chặn lối xuống núi.
Tuyết dưới chân anh nhuộm một màu đỏ thẫm nhạt, rỉ ra từ năm vết xước rách thịt trên bả vai phải—di chứng từ móng vuốt kịch độc của Tiết Cô đêm qua. Đóa Tuyết Liên Hoa cực hàn tuy đã tạm thời đóng băng hỏa độc trong đan điền, nhưng cái lạnh vạn năm của Hàn Đàm cũng đã tước đi vị giác và cảm giác ấm áp của anh vĩnh viễn. Chân trái anh cứng đờ như một khúc gỗ sắt đóng băng, mỗi bước di chuyển đều phải dùng hông để vung chân về phía trước, tạo nên một nhịp điệu khập khiễng đầy tàn nhẫn.
“Tiểu tử, ngươi trốn được khỏi Độc Dược Đường, nhưng không thoát nổi đầu sắt của Thiết Đầu Đà ta đâu!”
Kẻ chặn đường gầm lên một tiếng như sấm động. Hắn chính là Thiết Đầu Đà—gã sát thủ cụt tai, đầu trọc lốc đeo vòng sắt lớn quanh trán, mình trần lộ ra những thớ cơ bắp cuồn cuộn đầy sẹo xám. Đôi mắt trợn trừng dữ tợn của hắn khóa chặt vào chiếc giỏ tre rách nát và hũ gốm tro cốt bọc vải đen sau lưng Tử Dạ.
Không một lời cảnh báo, Thiết Đầu Đà cúi thấp người, dồn lực vào đôi chân hộ pháp, lao thẳng về phía Tử Dạ như một con bò mộng điên cuồng. Vòng sắt trên trán hắn dưới ánh sáng mờ đục của tuyết lãnh lóe lên sát khí lạnh lẽo. Tốc độ của hắn cực nhanh, ép luồng gió tuyết rít lên rin rít.
Tử Dạ biết rõ khuyết điểm chân trái khập khiễng của mình không thể khinh công né tránh nhanh nhẹn. Anh cắn chặt răng, dồn tà kình đỏ tía vừa ngưng tụ từ Khí hải sơ ngưng (Tầng 5) vào hai cánh tay, vận chuyển Thiết Tí Kim Cương Công dẻo dai rèn luyện dưới roi sắt của Lôi Bá, đưa hai tay đan chéo trước ngực để chống đỡ trực diện.
“Ầm!”
Một tiếng nổ vật lý chấn động vang lên giữa sườn núi tuyết. Đầu sắt của Thiết Đầu Đà đập mạnh vào hai cánh tay Tử Dạ. Sức mạnh cơ bắp khổng lồ kết hợp với ngoại công ngạnh môn của gã sát thủ tạo ra một lực chấn động khủng khiếp.
Tử Dạ cảm thấy như mình vừa bị một tảng đá ngàn cân rơi từ đỉnh núi đè sập. Tiếng xương khớp rạn nứt “rắc” vang lên đau đớn từ khớp bả vai trái. Toàn bộ lực phòng ngự của Thiết Tí Kim Cương Công bị đè bẹp tức thời. Lồng ngực anh nhói lên, máu tươi trào ra khóe miệng, thân hình gầy gò bị hất văng ra sau hơn mười thước, trượt dài trên nền tuyết lạnh.
“Hahaha! Ngạnh công của Lôi Bá truyền cho ngươi cũng chỉ đến thế thôi!” Thiết Đầu Đà cười lớn hoang dại, vòng sắt trên đầu hắn không hề có một vết xước. “Đầu sắt của ta đã đập nát xương ngực của mười đệ tử mới trong cốc. Hôm nay, ta sẽ đập nát đan điền của ngươi để mang về cho Tiết Cô mổ bụng!”
Tử Dạ quỳ một gối trên tuyết, bả vai trái run rẩy dữ dội, khớp xương đã bị rạn nứt nhẹ (rạn nứt nhẹ khớp bả vai xương vai trái). Cơn đau buốt nhói truyền thẳng vào não bộ, kích thích con tử cổ trong tim khẽ co thắt. Anh nhìn bãi tuyết đỏ dưới chân, rồi nhìn gã khổng lồ đang từ từ bước tới.
Trong chiến đấu thực tế, kẻ mạnh không chỉ dùng lực. Tử Dạ hiểu rằng nếu tiếp tục đối đầu trực diện, anh chắc chắn sẽ bị Thiết Đầu Đà đập chết tại chỗ. Chân trái khập khiễng là giới hạn vật lý không thể thay đổi, nhưng nó cũng có thể trở thành một cái bẫy.
Anh gượng dậy, drag theo bước chân trái nặng nề, lùi dần về phía rìa vực sâu của Đỉnh Tuyết Lãnh—nơi vách đá dựng đứng trơn trượt chỉ phủ một lớp băng mỏng.
“Muốn nhảy vực tự sát sao? Vô ích thôi!” Thiết Đầu Đà gầm lên, tiếp tục cúi đầu lao thẳng tới lần thứ hai, tốc độ ra đòn bạo liệt nhắm thẳng vào đan điền Tử Dạ.
Tử Dạ đứng tĩnh lặng sát rìa vực sâu, ánh mắt lạnh lùng như nước hồ thu. Anh không né tránh sớm, chờ cho đến khi vòng sắt trên đầu Thiết Đầu Đà chỉ còn cách lồng ngực mình ba tấc.
Chính vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, Tử Dạ dồn toàn bộ tàn lực vào chân phải vững chãi, lấy gót chân phải làm trục xoay, đột ngột xoay người lách nhẹ sang bên phải. Chân trái khập khiễng cứng đờ của anh quét ngang trên tuyết, tạo thành một vệt trượt dài.
“Vút!”
Thiết Đầu Đà lao hụt. Lực lao quá mạnh kết hợp với quán tính khổng lồ khiến hắn không thể dừng lại ngay lập tức. Đầu sắt của hắn đập mạnh vào tảng đá lớn sát rìa vực.
“Oành!”
Tảng đá ngàn năm bị đập nát vụn thành trăm mảnh đá dăm bay tứ tán. Lực chấn động khủng khiếp làm nứt nẻ toàn bộ mảng băng tuyết dưới chân họ. Vách đá sạt lở, đổ sụp xuống vực sâu tối tăm.
Thiết Đầu Đà mất thăng bằng, gầm rú điên cuồng cố bám vào rìa đá. Nhưng Tử Dạ cũng không thể thoát khỏi tai biến tự nhiên này. Mảng băng dưới chân anh vỡ vụn, chân trái khập khiễng không thể bật nhảy lùi lại. Thân hình gầy gò của anh cùng với hũ tro cốt sau lưng đổ ập xuống vực sâu thung lũng sương độc.
Cơn gió tuyết gào rít bên tai trái bị ù điếc nhẹ của Tử Dạ khi anh rơi tự do vào bóng tối vạn trượng.
***
Khi Tử Dạ mở mắt ra, xung quanh anh là một bóng tối ẩm ướt, nồng nặc mùi sắt rỉ và rêu mốc mục nát. Anh không chết. Tấm thân săn chắc nhờ Thiết Tí Kim Cương Công và lớp tuyết dày dưới đáy vực đã cứu mạng anh, nhưng bả vai trái chấn thương rạn nứt giờ đây tê dại, không thể cử động.
“Suỵt...”
Một tiếng động khẽ vang lên từ góc tối của hang động. Một bóng người gầy gò, tóc tai bù xù xám xịt bước ra từ màn sương ẩm. Đó là Lão Tôn—người đưa thư câm của Ác Nhân Cốc.
Lão Tôn không nói lời nào, đôi mắt đục ngầu ẩn chứa trí tuệ sâu sắc nhìn chằm chằm vào Tử Dạ. Lão lướt đi khập khiễng nhưng hoàn toàn vô thanh vô thức bằng Bế Khí Quy Tức Pháp. Lão đưa tay chỉ về phía một khe nứt nhỏ hẹp ẩn sau một bức tường đá rêu phong, rồi khẽ lắc đầu, ra hiệu cho Tử Dạ ẩn nấp.
Từ phía trên đỉnh đầu, tiếng gầm rú tức giận của Thiết Đầu Đà vẫn vọng xuống vách đá, vang dội khắp hang động ngầm.
Lão Tôn ấn một mẩu bánh bao khô vào bàn tay phải run rẩy của Tử Dạ, rồi xoay người lướt đi mất hút vào bóng tối như một bóng ma vô danh. Tử Dạ không hỏi, anh biết Lão Tôn luôn xuất hiện để cứu mạng anh thầm lặng. Anh cắn chặt mẩu bánh bao khô, dùng tay phải kéo lê thân thể khập khiễng và hũ tro cốt, lách qua khe nứt đá hẹp.
Bước qua khe nứt, không gian đột ngột mở rộng ra thành một hang động khổng lồ, sâu thẳm dưới lòng đất đáy thung lũng sương độc.
Tử Dạ sững sờ trước cảnh tượng trước mắt.
Đây là Kiếm Trủng vô danh.
Hàng ngàn, hàng vạn thanh kiếm gãy rỉ sét cắm san sát nhau trên vách đá ngàn năm, kéo dài từ trần hang cao vút xuống tận đáy vực sâu thẳm tối tăm. Những lưỡi kiếm tàn khuyết u sầu oán hận, phản chiếu ánh sáng mờ nhạt từ những dải rêu phát quang màu xanh lam nhạt. Tàn dư kiếm khí u uất của các kiếm khách bại trận qua nhiều thế kỷ bay lượn vô định trong không khí, tạo nên những tiếng kiếm minh u uất, rên rỉ như tiếng khóc than của vong hồn.
“Két... rắc... rắc...”
Bước chân khập khiễng của Tử Dạ vô tình dẫm phải một phiến gạch đá lát nền hơi nhô lên.
Ngay lập tức, một tiếng cơ quan cơ học rỉ sét chuyển động vang dội dưới lòng đất. Trận pháp cơ quan đá tự động xoay tròn bắt đầu kích hoạt dưới đáy hang động Kiếm Trủng. Những phiến đá khổng lồ xung quanh anh xoay chuyển rầm rập, che khuất lối lui. Từ các kẽ đá trên vách hang, hàng loạt tiễn độc rỉ sét bắn ra liên tục, xé gió rít gió lao thẳng về phía Tử Dạ.
Tử Dạ hoảng hốt. Vai trái bị rạn nứt không thể vận lực, chân trái khập khiễng khiến anh không thể di chuyển nhanh nhẹn để né tránh loạt tiễn độc dày đặc này.
Trong tay anh lúc này chỉ có chiếc chổi tre tàn ngụy trang—vũ khí duy nhất anh mang theo bên mình. Thân chổi tre cũ kỹ rách nát chứa một thanh mỏng kiếm lá lúa bên trong.
Không chút do dự, Tử Dạ dồn tà kình đỏ tía từ đan điền vào bàn tay phải cầm chổi tre, vận dụng kỹ năng Thính Phong Biện Vị để lắng nghe tiếng xé gió của tiễn độc. Anh vung cây chổi tre tàn vẽ ra những vòng tròn phòng thủ tầm ngắn (Tàn Kiếm Quét Lá), gạt phăng loạt tiễn độc bay tới trước ngực.
“Cạch! Cạch! Cạch!”
Những mũi tiễn độc rỉ sét bị thân tre dẻo dai gạt bay, cắm phập vào vách đá xung quanh. Nhưng lực bắn của cơ quan quá mạnh, thân chổi tre tàn bắt đầu nứt rách, không thể chống đỡ thêm một đợt bắn nào nữa.
Tử Dạ phát hiện ra trung tâm của trận pháp cơ quan đá xoay tròn nằm ở khe hở của phiến đá lớn phía trước. Anh dồn lực vào chân phải, khập khiễng lướt tới, luồn chiếc chổi tre tàn vào khe hở của bánh răng đá đang xoay.
“Rắc!”
Thân chổi tre bị nghiền nát vụn, nhưng chốt khóa tre dẻo dai đã kẹt chặt vào bánh răng cơ học, cưỡng ép trận pháp đá tự động xoay tròn dừng lại hoàn toàn. Tiếng tiễn độc bắn ngưng bặt.
Tử Dạ thở dốc, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Anh lết bước qua phiến đá vừa dừng lại, tiến sâu vào mật thất đá kín nằm dưới đáy Kiếm Trủng—Mật Thất Kiếm Thánh.
Không gian mật thất nhỏ hẹp, tĩnh lặng tuyệt đối. Ngay chính giữa căn phòng đá, ngồi xếp bằng trên một bệ đá cổ xưa là một bộ xương khô ngồi thiền trắng xóa. Bộ xương vẫn giữ nguyên tư thế tĩnh tọa sâu, tay phải ôm hờ một thanh tàn kiếm rỉ sét gãy mất một nửa phần mũi. Xung quanh bộ xương khô, hàng vạn vết kiếm chém nát vách đá ngàn năm, mỗi vết chém đều sâu hoắm, dứt khoát và chứa đựng một kiếm ý u sầu, cô độc tột cùng.
Đó chính là di hài của Huyền Vô Kỵ—đệ nhất kiếm thánh khai phái của Vô Danh Kiếm Phái ngàn năm trước.
Nhìn vào bộ xương khô ngồi thiền, Tử Dạ cảm nhận được một sự kính cẩn tôn nghiêm vô hạn dâng trào trong lòng. Đây là một vị tiền bối kiếm đạo tối cao, kẻ đã dành cả đời để theo đuổi kiếm đạo vô cầu dưới đáy vực sâu cô độc này.
Anh đặt hũ tro cốt của sư phụ Nhạc Hoài Hải xuống bên cạnh bệ đá, rồi khập khiễng quỳ sụp xuống nền đá lạnh giá trước di hài của Kiếm Thánh.
“Tiền bối Huyền Vô Kỵ thượng hương... Hậu bối Lạc Tử Dạ, kinh mạch phế rách, mang huyết hải thâm thù, vô tình lạc vào mật thất. Xin dập đầu bái kiến.”
Tử Dạ gập người dập đầu lạy trăm cái lạy trước di cốt (dập đầu lạy trăm cái lạy). Khớp gối chân trái đông cứng và chân phải bị mài mòn sát sườn trên nền đá sắc nhọn, rách thịt chảy máu loang lổ (khớp gối bị mài mòn rách thịt chảy máu). Nhưng anh không dừng lại, mỗi cú dập đầu đều mang theo sự thành kính và ý chí kiên cường như thép nguội rèn trong lò lửa.
Khi cú dập đầu thứ một trăm hoàn thành, máu tươi từ trán Tử Dạ rỉ ra, thấm vào phiến đá cổ dưới chân bệ thiền.
“Ầm... ầm...”
Một tiếng cơ quan nhỏ vang lên từ bệ đá. Ánh sáng từ những dải rêu phát quang bỗng nhiên hội tụ lại, chiếu thẳng vào những vết kiếm khắc chằng chịt trên vách đá mật thất dưới một góc nghiêng hoàn hảo.
Trong mắt Tử Dạ, hàng vạn vết kiếm chém nát vách đá bỗng nhiên chuyển động. Chúng không còn là những vết chém vô tri, mà biến đổi thành một sơ đồ kiếm lộ khổng lồ, một đường kiếm ý vô cầu chạy dọc theo vách đá, tạo thành một bộ kiếm pháp tàn nhẫn cận chiến—Tàn Kiếm Thập Tam Thức.
Kiếm lộ khắc trên vách đá chỉ dẫn phương pháp chiến đấu bằng kiếm gãy (Tàn Kiếm Ý quy tắc). Một thanh kiếm gãy mất đi phần mũi kiếm, tầm đánh ngắn hơn binh khí thông thường, nhưng nó lại không có điểm kết thúc. Nó biến điểm yếu tầm đánh ngắn thành lợi thế cận chiến áp sát nách đối thủ, luồn lách qua các khe hở của kiếm dài chính tông để tung ra đòn chém ngang bạo liệt chí mạng.
“Kiếm gãy... chính là kiếm đạo của ta...”
Tử Dạ thì thầm, ánh mắt sáng ngời trí tuệ. Anh rút thanh kiếm gãy Thất Sát thép đen rỉ sét đeo sau vai ra khỏi bọc vải thô. Thân kiếm gãy rỉ sét bỗng nhiên phát ra tiếng kiếm minh u sầu, cộng hưởng mạnh mẽ với kiếm ý khắc trên vách đá.
Anh ngồi xếp bằng trước di hài Kiếm Thánh, nhắm mắt tĩnh tâm vô niệm, bắt đầu dẫn dắt luồng kiếm ý tĩnh lặng u sầu từ vách đá chạy dọc theo ý niệm kiếm lộ của mình.
Luồng kiếm ý tinh thuần, u sầu dâng lên từ vách đá, thẩm thấu qua các lỗ chân lông, chạy thẳng vào đan điền rách nát của Tử Dạ. Nó không bạo liệt như huyết khí Huyết Ảnh Kinh, mà dịu nhẹ, lạnh lẽo và kiên định như băng tuyết vạn năm. Luồng kiếm ý này bao bọc lấy Khí hải sơ ngưng đỏ tía, cưỡng ép làm dịu và kìm hãm hoàn toàn ma tính cuồng nộ và sát niệm điên cuồng đang gặm nhấm lý trí anh.
Cơn đau buốt xương tủy biến mất hoàn toàn. Đầu óc Tử Dạ trở nên tĩnh lặng, trống rỗng và sáng suốt hơn bao giờ hết.
Anh đứng dậy, drag theo bước chân trái khập khiễng nhưng vô cùng vững chãi như núi đá. Anh ôm thanh kiếm gãy Thất Sát bọc vải đen đeo sau vai, cúi đầu lạy di hài Kiếm Thánh một lần cuối rồi quay người bước ra khỏi mật thất đá kín.
Bước ra ngoài Kiếm Trủng vô danh sương mù ẩm ướt, Tử Dạ cảm nhận một luồng kiếm ý tĩnh lặng u sầu đang kìm hãm hoàn toàn ma tính cuồng nộ trong đầu.
Nhưng ngay khi anh vừa bước chân qua khe nứt đá, một luồng sát khí lạnh lẽo, tàn nhẫn bỗng nhiên khóa chặt lấy cổ họng anh.
Từ trong bóng tối sương mù của Kiếm Trủng, một thanh tàn kiếm rỉ sét mảnh khảnh đột ngột vươn ra, chĩa thẳng vào cổ họng Tử Dạ, chỉ cách da thịt anh đúng một phân.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!