Đêm Trăng Bạo Huyết
Toàn thân thiếu niên gầy gò bắt đầu nổi lên những gân máu đỏ tía rực rỡ chạy dọc từ cánh tay lên tận cổ, hơi thở của anh nồng nặc mùi hỏa độc tà khí nóng bỏng dâng trào dữ dội. Trong không gian ngột ngạt của Độc Dược Đường, mùi giấm độc, máu thối và thảo dược hoại tử quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí tanh tưởi đến lợm giọng. Dưới ánh đuốc tù mù hắt lên vách đá ẩm ướt, Quỷ Thủ Y Sư Tiết Cô đứng sững bên bàn mổ đá, đôi mắt ti hí của lão sáng rực lên thứ ánh sáng điên cuồng và thèm khát tột độ. Lão nhìn chằm chằm vào những đường gân máu đang phập phồng như những con giun đất đỏ rực trên da thịt Lạc Tử Dạ, bàn tay khẳng khiu như móng vuốt chim ưng khẽ run lên vì phấn khích.
“Tuyệt vời... Thật là một kiệt tác vô song!” Tiết Cô rít qua kẽ răng rụng, giọng nói khàn khàn run rẩy. “Thực Cốt Tán của ta kết hợp với độc tố của dơi quỷ không những không thể hủy hoại cánh tay phải của ngươi, mà ngược lại còn kích phát tà kình của Huyết Ảnh Kinh bộc phát đến cực hạn! Kinh mạch dị thường... đan điền rách nát mà lại chứa đựng một luồng huyết khí cực dương bạo liệt thế này! Mau nằm xuống bàn đá, tiểu tử! Lão phu phải mổ phanh lồng ngực ngươi ngay lập tức để xem cấu trúc nối mạch của Vô Sân vận hành ra sao!”
Tiết Cô bước tới một bước, tay phải lão lướt nhanh chọn lấy một thanh dao mổ bằng bạc tinh luyện sáng loáng trên khay gỗ. Luồng sát khí nhạt màu lục độc tỏa ra từ người lão khiến nhiệt độ trong căn hầm đá dường như giảm xuống.
Lạc Tử Dạ đứng run rẩy, lồng ngực anh phập phồng dữ dội. Cơn nóng rực như dung nham nóng chảy đang cuộn xoáy trong đan điền rách nát, thiêu đốt từng tấc kinh mạch vừa được nối lại bằng huyết khí. Anh biết rõ dã tâm của Tiết Cô. Nếu lúc này anh ngã xuống bàn mổ đá kia, lão y sư tàn độc này sẽ không ngần ngại lột da xẻ thịt anh để thỏa mãn sự điên cuồng tà y của lão. Hơn thế nữa, nếu Tiết Cô chạm vào đan điền của anh, luồng chân khí hộ tâm của sư phụ Nhạc Hoài Hải lén phong ấn trong ngực anh chắc chắn sẽ bị bại lộ. Lúc đó, anh sẽ không còn bất kỳ đường sống nào.
“Nằm xuống!” Tiết Cô gầm lên, bàn tay vuốt chim ưng mang theo kịch độc chộp thẳng vào bả vai phải của Tử Dạ.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, ý chí sinh tồn mãnh liệt của một kẻ mang huyết hải thâm thù đã giúp Tử Dạ giữ vững một tia lý trí cuối cùng. Anh không lùi mà tiến, dồn toàn bộ sức nặng cơ thể vào chân phải, gồng cứng cơ bắp vai ngực theo Thiết Tí Kim Cương Công dẻo dai đã được rèn luyện dưới đòn roi của Lôi Bá.
“Bộp!”
Móng vuốt của Tiết Cô bấu chặt vào bả vai phải của Tử Dạ. Tiếng gân cơ căng ra như dây cung nghe rõ mồn một. Nhờ da thịt săn chắc như đồng đúc, móng vuốt sắc nhọn của Tiết Cô chỉ có thể cào rách lớp áo tù xám xịt và để lại năm vệt xước đỏ rỉ máu trên vai anh, chứ không thể bóp nát xương bả vai như lão tưởng tượng.
Cùng lúc đó, Tử Dạ feints một cú ngã quỵ đầy đau đớn. Anh cố tình đổ người về phía bên trái, dùng cánh tay trái có ngón út và ngón áp út bị liệt hoàn toàn vĩnh viễn gạt mạnh vào chiếc kệ gỗ đặt sát bàn mổ đá.
“Rầm! Choang! Choang!”
Hàng chục vại đất nung chứa độc trùng, rết độc và kịch độc Thực Cốt Tán xếp trên kệ bị xô đổ, rơi xuống nền đá vỡ tan tành. Chất dịch độc màu tím đen và hàng vạn con độc trùng bò lổ ngổm khắp sàn hầm, hơi độc bốc lên nồng nặc ăn mòn cả nền đá xèo xèo. Tiết Cô kinh hoàng hét lên một tiếng, vội vàng lùi lại để bảo vệ những bình mẫu độc quý hiếm của mình khỏi bị phá hủy.
“Súc sinh! Ngươi dám phá hủy dược phòng của ta!”
Tận dụng khoảnh khắc hỗn loạn cực ngắn đó, Tử Dạ cắn chặt môi đến bật máu, dùng chút tàn lực khập khiễng lướt nhanh ra phía cửa hầm. Anh nhặt chiếc giỏ tre rách nát và cây chổi tre tàn ngụy trang dưới đất, lao thẳng vào màn đêm lạnh giá của Ác Nhân Cốc. Sau lưng anh, tiếng gầm rú điên cuồng của Tiết Cô dội vào vách đá u tối, báo hiệu một cuộc truy sát kinh hoàng sắp bắt đầu.
Bước ra ngoài hầm đá, Tử Dạ ngửa mặt nhìn lên bầu trời. Trên đỉnh đầu anh, một vầng trăng tròn đỏ rực như máu đang từ từ cắt ngang qua những đám mây sương độc xám xịt của thung lũng. Đêm trăng tròn đầu tiên đã đến.
“Ư... Ự!”
Một cơn đau đứt ruột gan đột ngột bùng phát từ sâu trong lồng ngực Tử Dạ. Con tử cổ nằm trong tim anh—vật ràng buộc của Huyết Đao Khế Ước—bị ánh trăng máu kích thích, bắt đầu thức tỉnh và điên cuồng cắn phá tủy xương lồng ngực anh. Cơn đau dữ dội đến mức khiến Tử Dạ quỵ xuống bùn đen, hai tay ôm chặt lấy ngực, toàn thân co quắp lại như một con tôm bị nướng trên lửa hồng.
Tử cổ cắn phá tủy xương đến đâu, huyết khí cực dương bạo liệt của Huyết Ảnh Kinh lại cuộn trào đến đó. Hai luồng tà khí nóng bỏng và đau đớn clashing dữ dội trong cơ thể anh, khiến ba mạch chính mới nối ở cánh tay phải phồng to lên, rỉ máu tươi loang lổ qua các vết sẹo roi sắt cũ. Đầu óc Tử Dạ bắt đầu mờ mịt, những tiếng gào thét căm hận của đêm mưa diệt môn Lạc gia vang lên dồn dập bên tai, thôi thúc anh rút kiếm tàn sát tất cả để giải tỏa sự cuồng nộ.
“Không... Ta không thể hóa điên... Ta không thể chết mục nát ở cái xó này...”
Tử Dạ tự lẩm nhẩm, tơ máu trong mắt đỏ ngầu rực rỡ. Anh dồn lực vào ngón tay trỏ tay phải, dùng Khóa Thống Giác chiêu tự điểm mạnh vào huyệt phong trì sau gáy. Cơn đau buốt xương tủy lập tức bị chặn đứng tạm thời, mang lại cho anh một sự tỉnh táo ngắn ngủi. Anh ngước mắt nhìn về phía Bắc thung lũng, nơi Đỉnh Tuyết Lãnh quanh năm mây phủ, tuyết trắng xóa đang lấp lánh dưới ánh trăng máu.
Chỉ có hàn khí cực hạn của đỉnh núi tuyết vạn năm mới có thể đóng băng tà độc hỏa khí và dập tắt cơn bạo huyết ma tính đang thiêu rụi đan điền anh.
Tử Dạ gượng dậy, drag theo bước chân trái khập khiễng, bắt đầu hành trình leo lên đỉnh núi tuyết hoang vu. Đường lên Đỉnh Tuyết Lãnh dựng đứng, vách đá bám đầy băng tuyết trơn trượt và gió bão rít gào như muốn thổi bay mọi sinh vật xuống vực sâu vạn trượng.
Leo trèo bằng tay trần trong bão tuyết là một cực hình tàn khốc đối với một phế nhân kinh mạch chưa hồi phục hoàn toàn. Bàn tay trái bị liệt hoàn toàn ngón út và ngón áp út khiến Tử Dạ chỉ có thể dùng ba ngón tay còn lại để bám vào các kẽ đá đóng băng. Gió bão thổi mạnh rạch rách da thịt lưng ngực anh—nơi chằng chịt vết sẹo lồi ngăm đen của roi sắt Lôi Bá. Nhiệt độ bên ngoài lạnh đến mức đóng băng cả hơi thở, nhưng bên trong lồng ngực Tử Dạ, máu vẫn sôi sùng sục ở một trăm độ. Sự đối lập cực đoan giữa nóng và lạnh khiến làn da săn chắc của anh bắt đầu nứt nẻ, máu tươi rỉ ra lập tức bị đông cứng thành những vệt băng đỏ tía bám chặt trên da thịt.
“Nhất định... phải leo lên...”
Mỗi lần dồn lực bám đá, các đầu ngón tay phải của anh lại rách thịt, móng tay lật ngược đau đớn rỉ máu. Tiếng bão tuyết gầm rú bên tai trái bị ù điếc nhẹ càng làm tăng thêm sự cô độc ngột ngạt đến tột cùng. Nhưng Tử Dạ không dừng lại. Hình ảnh em gái nuôi Lạc Thanh Hà đang thất lạc ngoài biên ải, di ảnh của cha mẹ đẫm máu trong đêm mưa, và ánh mắt nghiêm khắc của sư phụ Nhạc Hoài Hải là những mỏ neo tinh thần vững chắc nhất giữ cho anh tiếp tục bám leo lên vách đá dựng đứng.
Sau gần hai canh giờ đấu tranh sinh tử với vách đá và bão tuyết, Tử Dạ cuối cùng cũng leo lên được đỉnh núi tuyết hoang vu Đỉnh Tuyết Lãnh. Trước mặt anh, ẩn hiện trong màn sương tuyết dày đặc là lối vào tối tăm của Động Băng Phong—hang động đóng băng vĩnh cửu ngàn năm của Ác Nhân Cốc.
Bước vào trong động, tiếng bão tuyết gào rú bên ngoài lập tức bị dập tắt, thay vào đó là một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Không khí trong động lạnh đến mức khiến tuần hoàn máu của Tử Dạ gần như ngưng trệ ngay lập tức. Những thạch nhũ băng màu xanh lam nhạt rủ xuống từ trần hang cao vút, phản chiếu ánh trăng máu mờ ảo qua kẽ đá hở.
Ngay chính giữa động là một đầm nước lạnh đóng băng vĩnh cửu—Hàn Đàm. Mặt hồ phủ một lớp băng dày màu lam sậm, tỏa ra làn khói lạnh buốt xương tủy.
“Rắc... rắc...”
Cơn đau từ tử cổ và hỏa độc Thực Cốt Tán lại bùng phát dữ dội khi huyệt vị sau gáy tự động mở khóa. Tử Dạ ho ra một ngụm máu đen lớn xuống nền băng tuyết trắng xóa. Anh biết mình không còn thời gian. Anh vận tà kình bạo liệt Huyết Ảnh Kinh dồn vào nắm đấm tay phải cầm kiếm, gầm lên một tiếng rồi đấm mạnh xuống mặt băng Hàn Đàm.
“Oành!”
Lực đấm mang theo tà kình đỏ tía đập nát vụn lớp băng dày màu lam sậm, tạo thành một khoảng trống nước lạnh sủi bọt khí lạnh buốt. Không chút do dự, Tử Dạ gieo mình nhảy thẳng xuống đầm nước đóng băng vạn năm.
“Xèo xèo xèo!”
Sự va chạm nhiệt độ cực đoan giữa nước đá vạn năm và hỏa độc trong người Tử Dạ tạo ra những tiếng xèo xèo ghê rợn, khói trắng bốc lên nghi ngút từ cơ thể anh. Dòng nước lạnh buốt như hàng vạn cây kim châm đâm thẳng vào lục phủ ngũ tạng, đóng băng tuần hoàn máu và tạm thời kìm hãm tà độc hỏa khí đang thiêu đốt đan điền anh. Cơn đau đứt ruột gan của tử cổ dần dịu đi dưới cái lạnh cực hạn.
Nhưng cái lạnh vạn năm của Hàn Đàm cũng bắt đầu tàn phá thể xác suy nhược của Tử Dạ. Tim anh đập chậm lại một cách nguy hiểm, da dẻ chuyển sang màu tím tái, gân cốt chân trái bị đông cứng hoàn toàn mất đi cảm giác. Nếu cứ tiếp tục ngâm mình dưới nước lạnh, anh sẽ chết vì đông cứng trước khi tà độc được giải.
Tử Dạ shivering dữ dội, hàm răng va vào nhau lập cập. Anh dùng ba ngón tay trái bám chặt vào bờ đá đóng băng, cố gắng kéo tấm thân nặng nề, đông cứng ra khỏi đầm nước lạnh. Anh ngã gục trên bờ đá, run rẩy thở ra những luồng khói trắng buốt.
Ngước mắt nhìn lên vách đá phía trên Hàn Đàm, Tử Dạ phát hiện ra một đóa hoa sen tuyết màu trắng tinh khiết đang nở rộ trên một kẽ đá đóng băng cao trượng. Đó chính là đóa Tuyết Liên Hoa cực hàn linh dược—linh vật quý hiếm nhất của Đỉnh Tuyết Lãnh, chứa dược lực thanh tẩy tà khí hỏa độc vô giá.
Anh lết thân mình đông cứng, khập khiễng trèo lên kẽ đá. Bàn tay phải run rẩy vươn ra, dùng Quỷ Thủ Trích Dược thuật nhanh như chớp kẹp chặt cuống đóa Tuyết Liên Hoa hái xuống. Đ đóa hoa sen tuyết tỏa ra một luồng hàn khí tinh thuần dịu nhẹ, xoa dịu đôi bàn tay rách thịt của anh.
Tử Dạ không chút do dự, nhét đóa Tuyết Liên Hoa vào miệng nhai nuốt.
“Ầm!”
Dược lực cực hàn của Tuyết Liên Hoa tan ra trong miệng, hóa thành một dòng thác băng tinh khiết dội thẳng xuống cổ họng, tràn vào đan điền rách nát. Dòng thác băng lập tức clashing dữ dội với tà độc hỏa khí cực dương của Huyết Ảnh Kinh đang tích tụ tại đây. Đan điền của Tử Dạ trở thành một chiến trường tàn khốc giữa hai thế lực hỏa và băng, đe dọa nổ tung toàn bộ cơ thể anh.
“A... a... a!”
Tử Dạ gầm lên đau đớn, toàn thân nổi gân máu đỏ tía rực rỡ đan xen với những vệt sương băng màu xanh lam nhạt. Trong khoảnh khắc đan điền sắp vỡ nát, anh lập tức ngồi xếp bằng tĩnh tọa sâu, tập trung tinh thần ngưng tụ luồng chân khí hộ tâm dịu nhẹ (Huyền Nguyên Tâm Pháp) phong ấn trong ngực.
Dòng chân khí màu trắng xanh mờ nhạt từ ngực dâng lên, nhẹ nhàng bao bọc lấy tim mạch và các đại động mạch chủ của anh, tạo thành một lá chắn bảo vệ vững chắc trước cuộc clashing tàn khốc của băng và hỏa. Chân khí hộ tâm của sư phụ Nhạc Hoài Hải giống như một người dẫn đường thầm lặng, điều hòa và dẫn dắt dược lực cực hàn của Tuyết Liên Hoa từ từ thanh tẩy hoàn toàn tà độc Thực Cốt Tán tích tụ trong tim mạch, điều hòa làm dịu bớt cơn bạo huyết ma tính bùng phát dữ dội.
Sau một canh giờ tĩnh tọa sâu, luồng tà khí đỏ tía cuồng nộ trong đan điền dần lắng dịu, xoay tròn tạo thành một luồng khí xoáy màu đỏ tía âm nhu ôn hòa hơn—Khí hải sơ ngưng (Tầng 5) đã thành công hình thành trong đan điền rách nát của anh.
Tuy nhiên, cái giá phải trả cho sự sinh tồn cực đoan này vô cùng nặng nề. Kinh mạch chân trái của Tử Dạ, do bị ngâm dưới nước lạnh vạn năm Hàn Đàm quá lâu kết hợp với hàn độc tích tụ, đã bị đông cứng nhẹ và tổn thương vĩnh viễn. Cơ thể anh hoàn toàn mất đi vị giác và cảm giác ấm áp, trái tim luôn lạnh giá như tuyết mùa đông cô độc.
Tử Dạ gượng dậy đứng lên. Chân trái anh tê dại, cứng đờ và nặng nề như một khúc gỗ sắt đóng băng. Anh cố gắng bước đi, nhưng bước chân trái của anh không thể co duỗi linh hoạt được nữa. Anh khập khiễng bước từng bước nặng nề ra khỏi Động Băng Phong.
Dưới ánh trăng tàn cực Bắc, dấu chân trái khập khiễng đầu tiên in hằn lên nền tuyết trắng xóa, lạnh lẽo và cô độc như chính con đường phục hận của kẻ đã dấn thân vào ma đạo.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!