Quỷ Thủ Trích Dược
Sương độc xám xịt của Ác Nhân Cốc chưa bao giờ tan, nó lở lửng như một tấm liệm khổng lồ bao trùm lấy những vách đá dựng đứng của dãy núi tuyết hoang vu phía Tây Bắc. Trong gian phòng tồi tàn của Tàng thư các rách nát, Lạc Tử Dạ nằm trên đống rơm khô mục, toàn thân run rẩy dưới cơn lạnh thấu xương của gió tuyết luồn qua khe gỗ mục. Nhưng cái lạnh ngoài trời không thấm tháp gì so với luồng khí độc buốt rát đang cuộn chảy dọc theo gân cốt bả vai phải của anh.
Đó là Thực Cốt Tán. Chất độc tàn độc mà Quỷ Thủ Y Sư Tiết Cô đã lén bôi lên những vết roi sắt hở miệng trên vai phải của anh ngay sau nghi thức hoán cốt tại phòng rèn thể của Lôi Bá. Cánh tay phải cầm kiếm của Tử Dạ tê dại, từng thớ thịt rách mủ rỉ ra thứ dịch lỏng màu tím đen nồng nặc mùi thối rữa. Mỗi nhịp thở của anh đều kéo theo một cơn ho khan dữ dội, lồng ngực rạn nứt sườn nhói lên đau đớn.
Tử Dạ cắn chặt răng, hàm răng rỉ máu tươi nơi khóe miệng. Anh vận hành Huyền Nguyên Tâm Pháp—môn nội công dưỡng khí dịu nhẹ mà sư phụ Nhạc Hoài Hải lén truyền dạy thuở nhỏ. Dòng chân khí màu trắng xanh mờ nhạt từ đan điền rách nát lờ lững dâng lên, bao bọc lấy tim mạch, kìm hãm không cho độc tố Thực Cốt Tán xâm nhập vào lục phủ ngũ tạng. Anh biết mình phải nhẫn nhục. Lòng hận thù đối với sư môn phản bội, đối với Cố Vân Thiên và kẻ đứng sau thảm án diệt môn Lạc gia chính là mỏ neo duy nhất giữ cho ý thức của anh không tan rã giữa vũng bùn đen này.
“Tiểu tử, ngươi còn thở được sao? Hắc hắc...”
Một giọng nói rít qua kẽ răng rụng, khàn khàn và đầy vẻ châm chọc vang lên từ cửa phòng. Bóng người gầy guộc, lưng gù rạp của Tiết Cô hiện ra dưới ánh đuốc tù mù. Lão nhân lùn tịt bước vào, mang theo mùi thuốc độc thối rữa nồng nặc đặc trưng. Đôi mắt ti hí của lão sáng lên thứ ánh sáng thèm khát tột độ khi nhìn vào bả vai phải đang hoại tử nhẹ của Tử Dạ.
“Kinh mạch dị thường thật... bị Thực Cốt Tán ăn mòn suốt một đêm mà vẫn chưa thối rữa hoàn toàn. Đúng là chiếc dược đỉnh sống vô giá!” Tiết Cô gầm gừ, bàn tay dài khẳng khiu như móng vuốt chim ưng gõ lách cách lên chiếc giỏ tre cũ kỹ ném xuống đất. “Muốn sống sót để lấy thuốc giải độc sao? Vô Sân cần nguyên liệu để chế thuốc hoán máu tiếp theo cho ngươi. Đi sâu vào Hang Dơi Hút Máu dưới đáy cốc, hái cho ta mười đóa Huyết Linh Chi cực độc mọc sát rìa Vạn Độc Trì. Nếu trước hoàng hôn không mang về đủ... lão phu sẽ tự tay mổ phanh lồng ngực ngươi để lấy kinh mạch nghiên cứu!”
Tử Dạ l l l lầm lì nhìn lão y sư tàn độc. Anh không nói một lời, gượng dậy khỏi đống rơm mục. Thân hình gầy gò gồng lên, da thịt lưng ngực chằng chịt vết sẹo lồi dày cộm ánh sắc đồng thô dẻo dai—thành quả của Thiết Tí Kim Cương Công—khẽ căng ra. Anh cúi xuống nhặt chiếc giỏ tre và cây chổi tre tàn ngụy trang, khập khiễng lê chân trái bị đông cứng nhẹ bước ra ngoài sương mù.
Đường xuống đáy cốc sâu vạn trượng hiểm trở vô cùng. Tử Dạ phải bám vào những mỏm đá sắc nhọn của vách đá Sám Hối trơn trượt. Bàn tay trái bị liệt hoàn toàn ngón út và ngón áp út vĩnh viễn khiến lực bám của anh giảm đi một nửa. Mỗi lần dồn lực leo trèo, các đầu ngón tay phải rách thịt chảy máu loang lổ, bám chặt vào vách đá lạnh giá. Tiếng gió tuyết rít gào bên tai trái—bên tai bị ù điếc nhẹ sau những đợt tra tấn—càng làm tăng thêm sự cô độc ngột ngạt.
Càng xuống sâu, chướng khí độc hại càng đậm đặc. Khi Tử Dạ bước vào cửa Hang Dơi Hút Máu, một mùi phân dơi hôi thối nồng nặc trộn lẫn mùi xác động vật phân hủy xộc thẳng vào mũi. Hang động tối tăm ẩm ướt, trần hang cao vút khuất trong bóng tối, chỉ nghe thấy những tiếng sột soạt rợn người của hàng vạn cánh dơi quỷ đang treo mình ngủ đông.
Tử Dạ thắp ngọn đuốc dầu thông mang theo. Ánh lửa vàng vọt vừa bùng lên, lập tức soi rõ những bộ xương khô rải rác dưới đất cát—những dược nô xấu số đã chết mục nát trong hang tối này. Vai phải cầm kiếm của anh đau nhói kịch liệt, độc tố Thực Cốt Tán bị nhiệt độ ẩm thấp kích hoạt, rỉ máu đen thấm đẫm lớp áo tù xám xịt.
“Lạc sư huynh...”
Một tiếng thì thầm nhỏ nhẹ, run rẩy vang lên từ sau một tảng đá lớn đầy rêu phong. Tử Dạ cảnh giác lùi lại nửa bước, tay phải nắm chặt cán chổi tre tàn, sẵn sàng rút thanh mỏng kiếm lá lúa ẩn giấu bên trong.
Từ bóng tối, một thiếu nữ nhỏ nhắn, gầy gò bước ra. Đó là Tiểu Thảo, cô gái hái thuốc mười lăm tuổi bị bắt vào cốc thử độc. Gương mặt cô nhợt nhạt, đầy tàn nhang do nhiễm độc nhẹ, mặc y phục thô màu xanh xám rách nát. Cô nhìn Tử Dạ bằng đôi mắt to tròn chứa đầy sự biết ơn và sợ hãi. Cô nhớ rất rõ, vài ngày trước, chính Tử Dạ đã liều mình đứng ra cản một trận đòn roi chí mạng của lính canh cho cô khi cô vô ý làm rơi vại thuốc.
“Tiểu Thảo? Sao muội lại ở đây?” Tử Dạ hạ giọng hỏi, thính giác tai phải nhạy bén vẫn không ngừng lắng nghe động tĩnh xung quanh.
“Tiết Cô ép muội đi hái thuốc phụ trợ...” Tiểu Thảo run rẩy nói, lén nhìn ra cửa hang sợ hãi. Cô nhanh chóng mở chiếc gùi tre nhỏ đeo sau lưng, lấy ra một nắm cỏ thô màu xanh thẫm đã được giã nát. “Lạc sư huynh, vai phải của huynh đang bị hoại tử... Đây là Thanh Tâm Thảo muội lén giấu được, có tính chất trung hòa Thực Cốt Tán tạm thời. Huynh mau đắp lên đi!”
Tử Dạ nhìn nắm cỏ thô, ánh mắt lạnh lùng thường ngày thoáng dao động. Trong thung lũng sương độc đầy sự lừa lọc và tàn bạo này, một chút ấm áp nhỏ nhoi này giống như dòng nước mát lành tưới lên trái tim khô cằn của anh. Anh không từ chối, nhận lấy nắm cỏ đắp thẳng lên vết thương vai phải. Một cảm giác mát lạnh tức thì lan tỏa, dập tắt ngọn lửa thiêu đốt của Thực Cốt Tán, giúp cánh tay cầm kiếm của anh giành lại chút linh hoạt.
“Huyết Linh Chi mọc ở đâu?” Tử Dạ hỏi khàn giọng.
Tiểu Thảo chỉ tay về phía vực sâu tối tăm cuối hang, nơi dòng nước ngầm đen ngòm của Vạn Độc Trì đang sủi tăm khí độc. “Chúng mọc trên vách đá cao ẩm ướt sát rìa Vạn Độc Trì. Nhưng huynh phải cẩn thận... Ánh lửa đuốc sẽ kích động bầy dơi quỷ khổng lồ khát máu ngủ đông trên trần hang. Chúng nhạy cảm với nhiệt độ và âm thanh lắm!”
“Muội mau trốn vào hốc đá đi. Để ta đi một mình.” Tử Dạ trầm giọng ra lệnh, dứt khoát bước sâu vào hang tối.
Càng tiến sát rìa Vạn Độc Trì, tiếng nước sủi bọt “ục... ục” càng rõ rệt. Dưới ánh đuốc dầu thông, Tử Dạ phát hiện ra trên vách đá dựng đứng cao hơn ba trượng, những đóa nấm màu đỏ tươi như máu đang tỏa ra một luồng ánh sáng mờ ảo kỳ dị. Đó chính là Huyết Linh Chi. Những đóa nấm đỏ rực rỡ, bám chặt vào vách đá ẩm ướt đầy chất dịch trơn trượt.
Anh giắt ngọn đuốc vào một khe đá dưới đất, bắt đầu leo lên vách núi. Sử dụng Thiết Tí Kim Cương Công, Tử Dạ gồng cứng cơ bắp bả vai, tay phải bám chặt vào đá hộc trơn trượt. Các đầu ngón tay anh rách thịt, máu tươi rỉ ra dính vào đá lạnh buốt. Bàn tay trái bị liệt hai ngón cố gắng giữ thăng bằng cho cả cơ thể khập khiễng.
“Két... Két... Két!”
Đột nhiên, tiếng rít chói tai của loài dơi vang dội khắp trần hang. Sức nóng từ ngọn đuốc dầu thông và mùi máu tươi rỉ ra từ vết thương của Tử Dạ đã đánh thức bầy dơi quỷ khổng lồ khát máu. Hàng vạn bóng đen sải cánh rộng hơn thước từ trần hang đồng loạt lao xuống như một trận bão đen cuồng nộ, tiếng vỗ cánh “phành phạch” rợn người sát sườn mặt Tử Dạ.
Một con dơi quỷ khổng lồ với đôi mắt đỏ ngầu, răng nanh sắc nhọn lao thẳng vào mặt anh. Tử Dạ nhạy bén nghe thấy tiếng xé gió rít bên tai phải, lập tức lách đầu né tránh trong gang tấc. Con dơi quỷ trượt đà, móng vuốt sắc nhọn cào rách một đường trên vai trái anh.
“Phiền phức thật!”
Tử Dạ biết mình đang ở thế treo lơ lửng trên vách đá, nếu dùng lực mạnh chiến đấu sẽ ngã xuống hồ nước kịch độc Vạn Độc Trì ngay phía dưới. Anh vung chiếc chổi tre tàn quét ngang một đường mạnh mẽ, tạo ra luồng gió tre rít gió gạt phăng ba con dơi quỷ đang lao tới. Nhưng tiếng động quá lớn lại càng kích thích bầy dơi quỷ khác bay ra từ các hốc đá sâu hơn.
Sự vây hãm ngày càng dữ dội. Móng vuốt dơi quỷ cào xé liên tục, da thịt ngăm đen săn chắc như đồng đúc của Thiết Tí Kim Cương Công bắt đầu xuất hiện hàng chục vết cào nhỏ rách da chảy máu. Sát khí bạo liệt dâng trào, Tử Dạ đưa ra một quyết định chiến thuật cực đoan.
Anh buông tay phải, trượt nhanh xuống đất đá hộc, dùng chân trái khập khiễng dậm mạnh dập tắt ngọn đuốc dầu thông. Hang động lập tức rơi vào bóng tối đen kịt hoàn toàn, tầm nhìn bằng không.
Bầy dơi quỷ mất đi nguồn nhiệt, bay hỗn loạn khắp nơi, tiếng rít gào của chúng dội thẳng vào nhĩ màng Tử Dạ. Trong bóng tối tuyệt đối, Tử Dạ nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ tinh thần vào thính giác siêu phàm của tai phải cầm kiếm. Anh vận dụng Thính Phong Biện Vị và Thính Phong Tránh Ám thuật để cảm nhận hướng gió rẽ ngang khi ám khí—hoặc cánh dơi quỷ—bay tới.
“Vút!”
Một luồng gió mỏng manh lướt nhanh sát tai phải. Tử Dạ nghiêng người sang trái nửa tấc, móng vuốt dơi quỷ sượt qua tóc anh không chút tổn thương. Anh vung chổi tre tàn gạt bỏ cánh dơi chính xác vô song trong bóng tối, đồng thời khập khiễng leo ngược trở lại vách núi đá trơn trượt.
Tiếp cận đóa Huyết Linh Chi đầu tiên, Tử Dạ rút màng da mỏng Thẩm Cơ ban cho bọc kín hai ngón tay phải. Anh thi triển Quỷ Thủ Trích Dược thuật—kỹ thuật dùng ngón tay bẹp chặt cuống thảo dược cực nhanh không chạm da trần.
“Phập! Phập! Phập!”
Ba đóa nấm đỏ cực độc bị ngắt tận gốc, chất dịch đỏ như máu phun ra từ cuống nấm ăn mòn nhẹ lớp màng da mỏng bốc khói xèo xèo. Tử Dạ nhanh như chớp nhét Huyết Linh Chi vào giỏ tre đeo sau vai. Anh tiếp tục lướt bộ pháp khập khiễng dọc vách đá, gạt bỏ hàng loạt đòn tấn công của dơi quỷ bằng chổi tre, hái thành công đóa nấm thứ mười.
Thế nhưng, cái giá phải trả không hề rẻ. Chất độc từ hàng trăm vết cắn nhỏ của dơi quỷ thấm vào máu, kết hợp với độc tố Thực Cốt Tán bắt đầu phản phệ dữ dội. Cơ thể Tử Dạ sốt nóng điên cuồng, tinh thần suy nhược nhẹ, đan điền rách nát của anh rung chuyển dữ dội dưới áp lực bạo huyết.
Tử Dạ trượt xuống đất, kiệt sức thở dốc. Tiểu Thảo từ hốc đá chạy ra, lo lắng giúp anh băng bó các vết cắn rỉ máu đen bằng thảo dược thô. Anh cắn răng gượng dậy, mang theo chiếc giỏ tre chứa mười đóa Huyết Linh Chi đẫm máu bước khập khiễng trở về Độc Dược Đường.
Khi Tử Dạ bước qua bậc thềm đá loang lổ của Độc Dược Đường, Tiết Cô đang đứng chờ sẵn bên chiếc bàn mổ đá lạnh lẽo. Lão nhân gù nhìn chằm chằm vào chiếc giỏ tre chứa mười đóa Huyết Linh Chi đỏ rực rỡ dưới ánh đuốc, khẽ mỉm cười đầy thâm độc và thỏa mãn tột độ.
“Hắc hắc... tốt lắm! Ngươi đã hoàn thành nhiệm vụ...” Tiết Cô rít lên, bước tới gần Tử Dạ.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, Tử Dạ khựng lại. Cơn bạo huyết phản phệ ma tính bùng phát cực hạn trong lồng ngực anh do độc tố dơi quỷ kích thích. Toàn thân thiếu niên gầy gò bắt đầu nổi lên những gân máu đỏ tía rực rỡ chạy dọc từ cánh tay lên tận cổ, hơi thở của anh nồng nặc mùi hỏa độc tà khí nóng bỏng dâng trào dữ dội.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!