Roi Sắt Kim Cương
Sương độc xám xịt của Ác Nhân Cốc chưa kịp tan dưới những cơn gió tuyết gầm rú ngoài Tây Bắc, thì bên trong gian phòng rèn thể của Thiết Tí Kim Cương Lôi Bá, không khí đã đặc quánh hơi nóng hầm hập dội thẳng vào mặt. Sức nóng từ lò than rực lửa nung đỏ cả những bức tường đá xù xì, tương phản hoàn toàn với cái lạnh thấu xương ngoài kia.
Lạc Tử Dạ đứng trước một vạc đồng khổng lồ rộng hơn trượng. Bên trong vạc, thứ nước thuốc màu nâu sẫm đang sôi sùng sục, sủi bọt khí liên tục, tỏa ra mùi vị đắng nghét, nồng nặc mùi mật gấu hoang dã pha trộn với hàng chục loại thảo dược bạo liệt. Đó chính là Mật gấu Tuyết Lãnh, loại linh dược cực dương được thu hoạch từ đỉnh núi tuyết vạn năm, có khả năng kích thích da thịt tái tạo nhưng cũng mang dược lực thiêu đốt vô cùng tàn khốc.
“Đứng yên đó làm gì? Thằng nhóc phế nhân!”
Một tiếng gầm như sấm động vang lên từ phía sau lò nung. Thiết Tí Kim Cương Lôi Bá bước ra, sừng sững như một tòa tháp sắt cao hơn hai mét. Lão chỉ mặc độc một chiếc quần thô rách nát, để lộ vòm ngực rộng và đôi cánh tay cuồn cuộn cơ bắp ngăm đen như đồng đúc, chằng chịt những vết sẹo lồi ghê rợn do roi sắt tự quật. Ánh lửa lò nung chiếu vào làn da ngăm đen của lão, ánh lên sắc kim loại lạnh lẽo. Trên tay phải của lão, một sợi roi sắt đen dày cỡ ngón tay cái, xù xì những gai nhọn rỉ sét, đang kéo lê trên nền đá phát ra tiếng lách cách rợn người.
Lạc Tử Dạ siết chặt bàn tay phải mới nối kinh mạch. Ba đường gân máu đỏ tía dọc cánh tay anh khẽ giật nhẹ dưới lớp da nhợt nhạt. Cơn đau từ hai ngón tay trái bị liệt hoàn toàn vĩnh viễn vẫn âm ỉ truyền về não bộ, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về cái giá của tà công Huyết Ảnh Kinh đêm qua. Anh nhìn vạc nước thuốc đang sôi, rồi nhìn sợi roi sắt trên tay Lôi Bá, thầm vận chuyển luồng chân khí hộ tâm của sư phụ Nhạc Hoài Hải lén phong ấn trong ngực để giữ vững tâm trí.
“Sư phụ Vô Sân nói kinh mạch của ngươi đã thông ba phần, nhưng thể chất lại yếu ớt như một con súc vật bệnh tật.” Lôi Bá trợn trừng đôi mắt hung bạo, cười gằn, “Kinh mạch mạnh mà da thịt không cứng, chỉ cần một đòn chưởng lực của đối thủ cũng đủ chấn nát lục phủ ngũ tạng của ngươi. Muốn luyện Thiết Tí Kim Cương Công của ta, trước tiên phải chịu đựng một trăm roi sắt này để phá hủy lớp da thịt phế thải, sau đó ngâm mình vào vạc mật gấu để tái tạo cốt cách!”
“Đệ tử đã sẵn sàng.” Tử Dạ lầm lì đáp, giọng nói bình thản đến đáng sợ. Anh dứt khoát giật phăng lớp áo tù rách rưới xám xịt dính đầy bùn đất, để lộ tấm lưng gầy gò lộ rõ xương sườn và lồng ngực đầy những vết sẹo hoại tử chưa lành.
“Tốt! Để ta xem cốt cách Huyền Kiếm Tông của ngươi chịu được mấy roi!”
Lôi Bá hét lớn, cánh tay đồng đúc vung mạnh.
“Vút! Chát!”
Sợi roi sắt xé gió rít lên một tiếng sắc lẹm, quật thẳng vào bả vai phải của Tử Dạ. Lực đánh bạo liệt tức thì xé toạc da thịt anh, máu tươi bắn ra tung tóe dọc theo đường roi, thấm đỏ cả nền đá nóng bỏng. Tử Dạ không thốt lên một tiếng, nhưng cả cơ thể anh run lên bần bật, hàm răng cắn chặt đến mức rỉ máu nơi khóe miệng.
“Chưa xong đâu! Bước xuống vạc thuốc cho ta!” Lôi Bá gầm rú, chân lực bước tới dậm nứt cả nền đá, vung roi thứ hai quật ngang sườn anh, trực tiếp đánh văng Tử Dạ rơi thẳng vào vạc đồng đang sôi sùng sục.
“Bùm!”
Chất lỏng màu nâu sẫm nóng bỏng dội thẳng vào toàn thân Tử Dạ. Ngay khi những vết roi rách thịt tiếp xúc với nước thuốc Mật gấu Tuyết Lãnh, một cảm giác đau đớn tột cùng bùng phát dữ dội. Nước thuốc như những luồng kim châm nung đỏ, điên cuồng luồn lách vào từng thớ thịt rách hở, thiêu đốt đến tận tủy xương. Dược lực bạo liệt của mật gấu bắt đầu cưỡng ép các tế bào da thịt tự co rút và tái tạo dưới nhiệt độ nóng bỏng.
Tử Dạ quằn quại giữa vạc đồng, hai tay bám chặt vào thành vạc nóng đỏ. Sát niệm căm thù từ Huyết Ảnh Kinh bùng lên rực rỡ trong tâm trí, giúp anh khóa chặt thống giác thể xác. Anh nhận ra nếu mình cố gắng né tránh hoặc dùng khinh công tháo chạy, Lôi Bá với bản tính hung bạo chắc chắn sẽ ra đòn nặng nề hơn, thậm chí có thể chém nát xương vai của anh.
“Ta không được lùi... Ta phải đứng yên đón nhận!”
Tử Dạ nghiêng nhẹ bả vai phải, chủ động đón nhận đường roi sắt thứ ba mươi của Lôi Bá quật tới từ góc nghiêng bả vai để giảm thiểu chấn động trực tiếp vào tim. Thế nhưng, do chân trái khập khiễng đông cứng từ di chứng trước, anh mất đà lùi lại nửa bước để né tránh luồng gió roi sát sườn.
“Hèn nhát! Ở trong Ác Nhân Cốc, kẻ trốn tránh chỉ có một con đường chết!”
Lôi Bá gầm lên phẫn nộ, cánh tay khổng lồ như gọng kìm sắt lao tới, chộp chặt lấy bả vai trái của Tử Dạ, nhấc bổng cơ thể gầy gò của anh lên rồi ném ngược trở lại vạc nước thuốc nóng bỏng không một chút nương tay. Sự va chạm vật lý mạnh mẽ khiến lồng ngực Tử Dạ chấn động dữ dội, ngụm máu độc đỏ tía phun ra loang lổ trên mặt vạc thuốc.
Cơn đau đớn thấu xương tủy dường như muốn đánh sập ý chí của thiếu niên mười tám tuổi. Nhưng sâu trong đan điền rách nát, luồng tà kình đỏ tía bắt đầu xoáy tròn cuồng nộ. Tử Dạ cắn răng vận hành nghịch kinh nối mạch thuật, dẫn dắt luồng tà kình chạy dọc lên hai bả vai để triệt tiêu lực chấn động vật lý từ những đường roi sắt tiếp theo.
“Bốn mươi tám! Bốn mươi chín! Năm mươi!”
“Chát! Chát! Rầm!”
Đường roi sắt thứ năm mươi đập mạnh trực diện vào xương ngực Tử Dạ. Một tiếng rắc khô khốc vang lên, xương sườn anh rạn nứt nhẹ dưới lực đập ngàn cân. Cơ thể Tử Dạ lảo đảo, tầm nhìn nhòe đi vì máu và mồ hôi, anh suýt chút nữa ngã quỵ xuống đáy vạc đồng. Nhưng ngay trong khoảnh khắc ý thức sắp tan rã, luồng chân khí hộ tâm dịu nhẹ màu trắng xanh trong ngực anh khẽ rung động, bảo vệ tim mạch khỏi chấn thương chí mạng, kéo anh trở lại từ cõi chết.
“Không được ngã... Ta chưa giết được Cố Vân Thiên... chưa rửa sạch oan khiên gia tộc... chưa cứu được Thanh Hà... Ta tuyệt đối không được chết ở đây!”
Tử Dạ trợn trừng đôi mắt nổi đầy tơ máu đỏ tía, hai tay gồng cứng bám chặt vào thành vạc đồng, đứng thẳng người dậy giữa làn nước thuốc sôi sùng sục.
Làn da ngăm đen của anh dưới tác động của roi sắt và nước thuốc mật gấu bắt đầu có sự biến đổi kỳ diệu. Những vết thương rách thịt tự động khép miệng với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy, để lại những vết sẹo lồi dày cộm. Lớp da mới mọc lên săn chắc, dẻo dai và phản chiếu một sắc đồng thô sơ dưới ánh lửa lò nung, cứng cáp như một tấm giáp sắt bảo vệ nội tạng. Anh đã vượt qua cực hạn chịu đòn, đột phá đạt đến cảnh giới Ngoại gia lực sĩ (Tầng 2)!
Lôi Bá dừng roi, nhìn lồng ngực đầy sẹo lồi ánh sắc đồng của Tử Dạ, trong mắt gã khổng lồ lần đầu tiên thoáng qua một tia kính phục ngầm. Lão thu roi sắt lại, hừ lạnh một tiếng:
“Hắc hắc! Cốt cách khá lắm. Đủ tư cách luyện Thiết Tí Kim Cương Công của ta rồi. Hôm nay tới đây thôi, cút ra ngoài!”
Tử Dạ khập khiễng bước ra khỏi vạc đồng, toàn thân bốc khói hơi thuốc nóng bỏng, kiệt sức ngã quỵ trên nền đá lạnh lẽo. Lưng và ngực anh lúc này đã phủ đầy những vết sẹo lồi hoại tử ghê rợn, cái giá thể xác vĩnh viễn không bao giờ phục hồi.
Từ trong bóng tối ẩm ướt của gian phòng đá kế bên, một bóng người gầy guộc, lưng gù rạp bước ra. Đó chính là Quỷ Thủ Y Sư Tiết Cô. Lão nhân lùn tịt mặc y phục xanh thẫm nồng nặc mùi thuốc độc, bàn tay dài khẳng khiu như móng vuốt chim ưng lướt nhanh trên những vết roi rách thịt của Tử Dạ với ánh mắt thèm khát tột độ.
“Ôi... cấu trúc kinh mạch thật là tuyệt mỹ... tà kình đỏ tía tích tụ thật bạt ngàn...” Tiết Cô thì thầm, giọng nói rít qua kẽ răng rụng đầy vẻ thèm khát, “Để lão phu băng bó vết thương cho ngươi nhé, đồ đệ cưng của Vô Sân...”
Tiết Cô lướt những ngón tay lạnh ngắt dọc theo ba đường kinh mạch mới nối ở tay phải Tử Dạ, giả vờ bôi thuốc trị thương Phục Kinh Tán lên lưng anh. Thế nhưng, tận dụng lúc Lôi Bá quay lưng dọn dẹp lò nung, ngón tay út dài khẳng khiu của Tiết Cô khẽ búng nhẹ, rải một lớp bột độc mỏng màu tím đen không mùi vào sâu trong vết roi rách thịt trên vai phải của Tử Dạ.
Lão nhân gù nhìn vết bột độc nhanh chóng hòa tan vào máu rỉ ra của Tử Dạ, khẽ mỉm cười đầy thâm độc, thì thầm sát tai anh:
“Mau chóng hồi phục nhé... tiểu tử... Lão phu đang rất mong chờ ngày được mổ phanh lồng ngực này ra đấy...”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!