Nhạc nềnPrairie

Huyết Trì Hoán Cốt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió tuyết phương Bắc gầm rú như vạn con thú dữ đói mồi, quật liên tiếp vào những vách đá nhọn hoắt của Ác Nhân Cốc. Trên bậc thềm đá loang lổ máu khô trước Huyết Ma Điện, Lạc Tử Dạ quỳ một gối dưới đất, bàn tay phải dập nát đầy máu tươi vừa dứt khoát ấn mạnh lên tờ Huyết Đao Khế Ước bằng da dê. Vết máu đỏ tươi nhanh chóng bị hút sạch vào lớp da thú xù xì, chuyển sang một màu đỏ tía tà dị, tỏa ra luồng sát khí nóng bỏng bóp nghẹt không gian.


Huyết Đao Ma Tăng Vô Sân đứng sừng sững trước mặt anh, chiếc tăng bào đỏ sờn rách bay phần phật trong gió lạnh. Lão trợn trừng con mắt đầy sẹo lồi ghê rợn, nhìn chằm chằm vào dấu tay máu của Tử Dạ rồi cất tiếng cười khàn đặc, âm thanh như hai mảnh sắt rỉ sét cọ xát vào nhau giữa đêm tối:


“Tốt! Khá lắm! Cốt cách cứng cỏi, lòng thù hận ngập trời! Chỉ có kẻ mang huyết hải thâm thù đến mức sẵn sàng từ bỏ nhân tính như ngươi mới xứng đáng làm đệ tử của Vô Sân ta. Đi theo ta, nghi thức hoán cốt nối mạch của ngươi bắt đầu ngay đêm nay!”


Vô Sân quay người, bước chân nặng nề nhưng vô thanh vô thức lướt nhanh vào sâu trong Huyết Ma Điện. Lạc Tử Dạ cắn chặt răng chịu đựng cơn đau buốt xương tủy từ bàn tay phải dập nát và lồng ngực rạn nứt, khập khiễng lê chân trái bị liệt nhẹ từng bước bám theo bóng lưng đỏ sậm của lão tăng.


Bên trong Huyết Ma Điện thực chất là một ngôi chùa cổ đổ nát, nằm sâu dưới lòng đất của thung lũng sương độc. Ánh đuốc dầu thông treo dọc các cột đá rỉ sét tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, tù mù, để lộ bức tượng Phật khổng lồ đã bị chém nứt làm đôi ở chính điện. Mùi máu tanh nồng nặc hòa cùng mùi thuốc bắc mục nát bốc lên ngột ngạt từ những khe đất tối tăm.


Vô Sân dẫn anh đi qua bức tượng Phật nứt nẻ, đẩy một phiến đá lớn để lộ ra một lối đi hẹp dốc đứng dẫn sâu xuống lòng đất. Càng đi xuống, cái lạnh thấu xương của bão tuyết Tây Bắc càng bị đẩy lui, thay vào đó là một luồng nhiệt lượng nóng bỏng, hầm hập dội thẳng vào mặt. Dưới đáy hang tối là Huyết Trì mật thất.


Ngay chính giữa căn phòng đá kín là một hồ nước ngầm rộng khoảng vài trượng, chứa đầy một thứ chất lỏng màu đỏ sậm đang sôi sùng sục, sủi bọt khí liên tục. Đó là hồ máu động vật pha trộn với hàng chục loại tà độc thảo dược bạo liệt do Vô Sân tích tụ ngàn năm. Hơi máu bốc lên tạo thành một làn sương mù màu huyết dụ ẩm ướt, bám chặt vào vách đá lạnh lẽo.


“Nuốt lấy viên dược này trước khi xuống hồ!”


Vô Sân xòe bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn, bên trong là một viên đan dược to bằng ngón tay cái, màu đỏ tươi như máu sống, tỏa ra mùi tanh nồng của độc xà lục bảo và nhân sâm mục nát. Đó chính là Huyết Quán Đan.


Lạc Tử Dạ nhìn viên đan dược cực độc trong tay lão tăng, lồng ngực anh thắt lại đầy cảnh giác. Đầu óc anh vốn nhạy bén từ nhỏ, anh biết rõ môn tà công Huyết Ảnh Kinh này có ý đồ biến người luyện thành một chiếc dược đỉnh sống tích tụ tà kình để kẻ khác hút lấy. Mười ác nhân truyền thụ võ công cho anh không phải vì lòng tốt vô điều kiện, mà là để dùng anh làm vật thí nghiệm nghĩa sĩ. Nhưng lúc này, anh còn sự lựa chọn nào khác sao?


Nếu không khôi phục võ công, anh chỉ là một phế nhân quét rác mục nát dưới đáy cốc sâu. Mối thù diệt môn Lạc Gia Trang, nỗi oan khuất của sư phụ Nhạc Hoài Hải, và sự an nguy của em gái nuôi Lạc Thanh Hà đang bị thất lạc ngoài biên ải... tất cả đều đang đè nặng lên vai anh.


“Nếu trời đất này không có công lý, ta sẽ tự tay dùng máu để rạch ra một đường sống!”


Tử Dạ nhắm mắt, dứt khoát giật lấy Huyết Quán Đan và nuốt chửng vào bụng.


Ngay khi viên đan dược trôi qua cổ họng, một cảm giác nóng bỏng, bạo liệt lập tức bùng phát dữ dội. Lạc Tử Dạ trợn trừng mắt, hai tay bóp chặt lấy cổ họng. Viên đan dược như hóa thành một ngọn lửa đỏ thiêu đốt lục phủ ngũ tạng của anh. Đan điền rách nát trống rỗng vốn nguội lạnh từ lâu nay bị luồng dược lực bạo liệt tàn phá dữ dội, khiến anh đau đớn đến mức khuỵu gối xuống nền đá sắc nhọn.


“Bước xuống hồ! Vận chuyển huyết khí!” Vô Sân gầm lên, giọng nói chứa nội lực chấn động rạn nứt cả vách đá, trực tiếp xách cổ áo Tử Dạ ném thẳng xuống hồ máu đang sôi sùng sục.


“Bùm!”


Chất lỏng màu đỏ sậm nóng bỏng dội thẳng vào người Tử Dạ. Nỗi đau đớn thể xác lúc này đã vượt qua mọi giới hạn chịu đựng của con người. Hồ máu nóng bỏng như muốn lột sạch lớp da thịt trần trụi của anh. Tà độc từ nước hồ lập tức tràn vào qua các vết thương hở ở bả vai trái bị rách và bàn tay phải dập nát, gặm nhấm các kinh mạch phế rách nát.


Tử Dạ quằn quại giữa hồ máu, nước hồ sôi sùng sục nhuộm đỏ toàn thân anh. Theo bản năng của một đệ tử Huyền Kiếm Tông thuở nhỏ, anh cố gắng vận chuyển dòng chân khí dịu nhẹ theo Huyền Kiếm Tâm Pháp chính tông để dập tắt ngọn lửa đang thiêu đốt cơ thể.


Thế nhưng, ngay khi một tia chân khí chính tông vừa ngưng tụ ở ngực, luồng tà độc huyết khí bạo liệt của Huyết Quán Đan lập tức lao tới như một bầy sói đói, cắn xé và đánh tan hoàn toàn tia chân khí yếu ớt đó. Sự xung đột lực lượng khiến kinh mạch tay phải của anh bị chấn động dữ dội, máu tươi từ khóe miệng phun ra loang lổ trên mặt hồ máu.


“Ngu xuẩn!” Vô Sân đứng trên bờ gầm rú phẫn nộ, “Võ học chính phái của ngươi chỉ là rác rưởi trước tà công của ta! Muốn sống sót, hãy buông lỏng toàn bộ kinh mạch, dùng sát niệm căm thù để dẫn dắt tà độc tràn vào! Lấy độc trị độc, dùng sát khóa mạch!”


Lời cảnh báo của Vô Sân như một tia chớp rạch đôi bóng tối trong tâm trí Tử Dạ. Anh nhận ra mình đã sai lầm khi cố chấp dùng chính tông tâm pháp lấy nhu khắc cương để chống lại tà công cực dương bạo liệt này. Anh phải thay đổi chiến thuật tức thời.


Tử Dạ buông lỏng toàn bộ phòng ngự của cơ thể. Anh chủ động mở rộng các mạch máu ở cánh tay phải cầm kiếm, để mặc cho luồng tà độc nóng bỏng tự do tràn vào. Trong đầu anh, ký ức về đêm mưa diệt môn Lạc Gia Trang bùng lên rực rỡ. Tiếng thét oan uổng của em gái nhỏ Lạc Tiểu Phụng, gương mặt đẫm máu của mẹ Tần Tuyết Dung, và ánh mắt hèn hạ của phản đồ Triệu Vũ khi dùng kiếm chặt đứt kinh mạch anh... tất cả hóa thành một luồng sát niệm căm thù tột cùng.


“Cố Vân Thiên... Triệu Vũ... Ta phải sống để giết sạch các ngươi!”


Sát niệm cực hạn bùng phát, Tử Dạ bắt đầu vận hành tầng thứ nhất của Huyết Ảnh Kinh thông qua Nghịch Kinh Nối Mạch thuật. Anh cưỡng ép dẫn dắt huyết khí rỉ ra từ các vết thương chảy ngược chiều kinh mạch thông thường, gom toàn bộ luồng tà độc đỏ tía lại để cưỡng ép nối lại các đoạn mạch đã bị phế rách nát.


“Rắc! Rắc! Rắc!”


Tiếng xương khớp vặn xoắn và tiếng gân cơ co rút dữ dội vang lên giòn giã bên trong cánh tay phải của anh. Từng đoạn kinh mạch đứt lìa bị luồng huyết khí nóng bỏng cưỡng ép kéo lại gần nhau, nối liền bằng những mối nối tà độc màu đỏ tía rực rỡ. Cơn đau buốt xương tủy như có vạn con dao băm vằm thể xác dâng trào liên tục, khiến Tử Dạ gầm rú điên cuồng giữa hồ máu, nước hồ bị kình lực bộc phát chấn động bắn tung tóe lên vách đá.


Thế nhưng, luồng tà khí huyết độc bạo phát quá mức kiểm soát, bắt đầu tràn ngược lên ngực, nhắm thẳng vào tim mạch của anh hòng chiếm đoạt lý trí. Nếu để tà khí công tâm, Tử Dạ sẽ ngay lập tức hóa điên, mạch máu toàn thân sẽ nổ tung mà chết.


Ngay trong khoảnh khắc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc, khi tà khí chỉ còn cách tim anh đúng một phân, luồng chân khí hộ tâm dịu nhẹ màu trắng xanh phong ấn sâu trong ngực anh đột ngột rung động mạnh mẽ. Đó là luồng chân khí hộ tâm do sư phụ Nhạc Hoài Hải lén phong ấn vào ngực anh trước khi anh bị phế võ công trục xuất năm xưa.


Luồng chân khí chính tông dịu nhẹ tỏa ra ánh sáng mờ nhạt, tạo thành một lá chắn kiên cố bao bọc xung quanh tim mạch của Tử Dạ, triệt tiêu hoàn toàn luồng tà khí huyết độc đang hung hãn lao tới. Sự che chở câm lặng của sư phụ giúp Tử Dạ giành lại được một tia lý trí tỉnh táo quý giá giữa cơn điên loạn.


Anh tập trung tinh thần, vận hành Huyết Ảnh Kinh khóa chặt toàn bộ huyết khí mới nối vào ba kinh mạch chính ở cánh tay phải, cưỡng ép dòng chân khí tà môn lắng dịu xuống đan điền rách nát.


Một canh giờ trôi qua.


Hồ máu ngầm dần dần ngưng sủi bọt, hơi sương đỏ tía nhạt đi. Lạc Tử Dạ từ từ đứng dậy khỏi hồ máu, cơ thể anh nhợt nhạt, run rẩy dữ dội vì kiệt sức. Anh bước từng bước khập khiễng lên bờ đá lạnh lẽo, bọt máu đỏ sậm chảy dọc theo y phục tù nhân rách rưới xuống chân.


Tử Dạ đưa bàn tay phải lên nhìn. Dưới lớp da thịt sần sùi dính bùn đất, ba đường kinh mạch chính chạy dọc cánh tay phải tỏa ra luồng khí mờ màu đỏ tía rực rỡ, gân tay nổi cuộn dẻo dẻo dai như thép nguội. Anh thử nắm chặt các ngón tay, một luồng kình lực bạo liệt, âm nhu tàn tạ bộc phát tức thời dọc theo thân tay cầm kiếm. Anh đã nối liền thành công 3 mạch chính ở tay phải, đột phá đạt đến cảnh giới Huyết khí sơ thông!


Thế nhưng, khi Tử Dạ đưa bàn tay trái lên kiểm tra, lồng ngực anh đột ngột thắt lại. Ngón tay út và ngón áp út của bàn tay trái hoàn toàn co quắp, lạnh ngắt và mất đi mọi cảm giác vận động vĩnh viễn. Phản phệ bạo liệt của tầng thứ nhất Huyết Ảnh Kinh đã cướp đi vĩnh viễn sự linh hoạt của hai ngón tay trái của anh.


Vô Sân bước tới, nhìn bàn tay trái bị liệt nhẹ của Tử Dạ rồi lạnh lùng nói:


“Hắc hắc! Đó chính là cái giá thể xác đầu tiên ngươi phải trả khi bước chân vào con đường ma đạo phục hận này. Kinh mạch tay phải của ngươi đã thông, nhưng thể chất của ngươi hiện tại quá yếu ớt, đan điền rách nát không thể chứa tà kình lâu ngày. Sáng mai, Thiết Tí Kim Cương Lôi Bá sẽ chờ ngươi ở lò nung để rèn luyện ngạnh công luyện thể. Chuẩn bị tinh thần chịu cực hình roi sắt tiếp theo đi!”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!