Thiên La Địa Võng
Bóng tối ở vùng biên cảnh Tây Bắc không bao giờ thuần khiết. Nó luôn bị vẩn đục bởi những hạt cát vàng mịn bay ra từ sa mạc cát lún, hòa cùng làn sương độc xám xịt từ Ác Nhân Cốc thổi về, tạo thành một màn sương mù dày đặc, ẩm ướt và tanh nồng mùi rỉ sét. Dưới chân núi đá của Biên trấn Hắc Thổ, tiếng nước lũ của dòng Sông Hắc Thủy vẫn gầm rú như một con dã thú bị thương, vọng lại từ phía vực sâu dốc đứng mà Lạc Tử Dạ vừa gieo mình xuống một canh giờ trước.
Tử Dạ kéo lê bước chân trái khập khiễng vĩnh viễn trên nền đất nhão nhoét đầy bùn đen. Cơn lạnh thấu xương của nước sông Hắc Thủy vẫn chưa buông tha cơ thể anh. Dưới tác động tàn khốc của dược lực cực hàn từ viên Băng Tâm Đan mà anh đã nuốt để kìm hãm ma tính bạo phát, kinh mạch chân trái của anh bị đông cứng nặng nề hơn, lạnh buốt và cứng đờ như một khúc gỗ mục. Mỗi bước đi, anh phải dùng hết lực hông để nhấc chân lên, kéo lê một vệt sâu hoắm, nham nhở dưới bùn đất biên trấn.
Trên mặt anh, chiếc mặt nạ da nhân tạo dán bằng mật hoa Quỷ Diện đang co rút lại dữ dội dưới làn nước mưa lạnh giá. Độc tố hoại tử nhẹ ăn mòn vào từng tấc biểu bì, tạo ra cơn nóng rát buốt nhói như có hàng vạn con kiến lửa đang thiêu đốt da thịt nửa khuôn mặt hoại tử sẹo. Tử Dạ nghiến chặt răng, chịu đựng cơn đau buốt rát tột cùng ấy như một mỏ neo tinh thần để giữ vững một tia lý trí tỉnh táo cuối cùng, không cho sát niệm điên cuồng của Huyết Ảnh Kinh đang rục rịch dâng trào trong đan điền rách nát nuốt chửng bản thân. Anh nghiêng nhẹ đầu sang bên phải. Tai trái bị ù điếc nhẹ vĩnh viễn—di chứng tàn khốc sau lần tự châm ngân châm Phong Trì sau gáy giả chết—khiến anh hoàn toàn mất đi khả năng định vị tiếng động từ hướng trái. Anh dồn toàn bộ thính giác siêu phàm của tai phải bám sát từng tiếng gió rít xé rách màn đêm.
Lục Vô Phong và phân đà Cái Bang nghèo khổ địa phương đáng lẽ phải đón anh ở bìa rừng hoang dã. Thế nhưng, không gian xung quanh tĩnh lặng một cách đáng sợ. Không có tiếng huýt sáo quen thuộc của Vô Phong, cũng không có bóng dáng rách rưới nào của các đệ tử ăn mày. Chỉ có tiếng gió rít qua các khe đá nhọn hoắt và mùi dầu hỏa nồng nặc bốc lên từ phía các ngả đường vượt biên.
Tử Dạ dừng bước trước một hẻm đá hẹp dẫn ra lối thoát duy nhất của biên cảnh. Giác quan nhạy bén của một kẻ từng sinh tồn giữa mười ác nhân điên cuồng gào thét trong lòng anh rằng có điều gì đó không ổn. Anh muốn lùi lại, nhưng ngay phía sau, tiếng vó ngựa dồn dập và tiếng la hét của bang chúng Huyết Sa Bang đã khóa chặt đường lui. Bang chủ Tào Bá đã nhận vạn lượng vàng của Huyền Kiếm Tông để phong tỏa toàn bộ biên cảnh, thề mang đầu anh về lĩnh thưởng. Phía trước là hẻm đá tối tăm, phía sau là truy binh khát máu. Tử Dạ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc dấn thân vào khe hẹp.
Ngay khi bước chân khập khiễng của Tử Dạ vừa chạm vào bãi cát mịn giữa hẻm đá, một tiếng "cạch" khô khốc, sắc lẹm vang lên từ vách đá phía trên. Đó không phải là tiếng đá lở tự nhiên, mà là tiếng gõ của một quân cờ bằng đồng tinh luyện nện xuống bàn đá.
"Lạc sư huynh, mười năm không gặp, ngươi vẫn thích chui đầu vào rọ như vậy."
Một giọng nói thâm trầm, cẩn thận vang lên từ trên đỉnh vách đá cao mười trượng. Tử Dạ ngước mắt phải lên. Dưới ánh đuốc chập chờn của lính tuần tra, một thanh niên gầy yếu mặc đạo bào xám của Huyền Kiếm Tông đang ngồi xếp bằng trên một mỏm đá nhô ra. Trên đùi y đặt một bàn cờ vây bằng đồng cổ kính mang tên 'Thiên Địa Cục'. Những đường rãnh trên bàn cờ không khảm ngọc, mà là những khe rãnh cơ học tinh vi, nối liền với hệ thống ròng rọc và dây xích ngầm chạy sâu vào lòng vách núi.
Mưu sĩ môn phái—Trịnh Kỳ.
Kẻ chuyên về cơ quan trận pháp của Huyền Kiếm Tông, kẻ đã dùng trí tuệ thâm độc của mình để thiết lập những cạm bẫy chiến thuật tàn nhẫn nhất biên ải. Trịnh Kỳ mỉm cười lạnh lùng, ngón tay khẳng khiu kẹp một quân cờ đồng đặt mạnh xuống góc đông bắc của bàn cờ.
"Ầm! Ầm! Ầm!"
Tiếng cơ quan đá tự động xoay tròn gầm rú bên trong vách núi. Từ các khe đá hẹp dọc hai bên hẻm núi, hàng chục sợi xích sắt lớn cỡ cổ tay đồng loạt bắn ra như những con mãng xà đen khổng lồ xé rách sương mù. Điều đáng sợ là trên mỗi mắt xích sắt đều khảm đầy những gai nhọn rỉ sét, lấp lánh thứ ánh sáng màu xanh lục của kịch độc hoại tử kinh mạch.
Trận pháp Thiên La.
Tử Dạ biến sắc. Anh vận công bộc phát bộ pháp Mị Ảnh Vô Tung, thân ảnh mờ ảo nhấp nhô lướt đi trong sương mù để né tránh những sợi xích sắt đang quật tới tấp từ mọi hướng. Tiếng xích sắt xé gió rít lên chói tai bên tai phải anh. Thế nhưng, địa hình hẹp của hẻm đá và sự khống chế cơ học tinh vi của Trịnh Kỳ thông qua bàn cờ Thiên Địa Cục khiến các sợi xích di chuyển hoàn toàn không theo quỹ đạo thông thường. Mỗi lần Trịnh Kỳ đặt một quân cờ, hướng bay của xích sắt lại thay đổi đột ngột, khóa chặt mọi góc chết.
"Phập!"
Chân trái khập khiễng bị đông cứng lạnh buốt của Tử Dạ đột ngột mất đà trên bãi cát lún nhão nhoét. Chỉ một khoảnh khắc mất thăng bằng ngắn ngủi ấy đã biến thành tai họa. Một sợi xích sắt gai độc quật ngang qua, quấn chặt lấy bả vai trái của anh—vết thương cũ vừa bị thanh kiếm Băng Vũ của Nhạc Dao rạch rách hồi chiều lập tức bị xé toạc ra lần nữa.
"A hự!"
Tử Dạ rên rỉ một tiếng đau đớn đứt ruột gan. Những gai nhọn rỉ sét tẩm kịch độc hoại tử đâm sâu vào da thịt, cắn xé các thớ cơ và găm thẳng vào xương vai. Chất độc hoại tử nhanh chóng lan tỏa, tạo ra cảm giác đau buốt như có vạn mũi kim nung đỏ đang đâm vào tủy xương. Thứ máu độc hoại tử màu tím đen tanh nồng rỉ ra xối xả từ vết thương vai hở, nhuốm đen cả lớp áo tù nhân xám xịt rách rưới.
"Siết!" Trịnh Kỳ lạnh lùng ra lệnh, đặt thêm một quân cờ đồng xuống bàn cờ.
Sợi xích sắt lập tức thu ngắn lại, kéo mạnh Tử Dạ vào sát vách đá đứng đứng. Lực siết mạnh mẽ đến mức xương bả vai trái của anh phát ra những tiếng "rắc rắc" rợn người, đe dọa bị nghiền nát hoàn toàn. Tử Dạ bị treo lơ lửng trên vách đá, tay trái buông thõng vô lực với hai ngón út và áp út bị liệt vĩnh viễn không thể nhúc nhích, chỉ còn bàn tay phải bám chặt lấy chuôi thanh kiếm gãy Thất Sát đeo bên hông.
"Vút! Vút! Vút!"
Từ phía lối vào hẻm đá, tiếng vó ngựa dồn dập dừng lại. Huyết Sa Bang chủ—Tào Bá sừng sững cưỡi trên con chiến mã đen khỏe mạnh, tay cầm thanh đại đao khảm răng cá mập rực rỡ sát khí. Phía sau hắn là hàng trăm bang chúng khát máu và lính tuần tra của quan tri huyện Trương Thế, tay lăm lăm cung nỏ gai độc tầm xa.
"Hahaha! Lạc Tử Dạ, nghịch đồ Huyền Kiếm Tông! Ngươi nghĩ mình có thể thoát khỏi biên cảnh Tây Bắc này sao?" Tào Bá cười lớn hoang dại, vung đại đao chỉ thẳng vào mặt anh. "Hôm nay, thủ cấp của ngươi và hũ tro cốt của lão tặc Nhạc Hoài Hải sau vai ngươi sẽ là nấc thang đưa ta lên đỉnh cao vinh hoa phú quý! Bắn tên!"
Hàng loạt mũi nỏ gai độc tầm xa đồng loạt bắn ra, xé rách màn sương mù dày đặc, nhắm thẳng vào tim mạch và hũ tro cốt sau vai Tử Dạ mà lao tới.
Tử Dạ cắn chặt răng, mắt phải nổi tơ máu đỏ tía rực rỡ. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, khi cả cơ thể bị xích sắt khóa chặt không thể di chuyển, anh buộc phải vận dụng đến tà kình bạo liệt của Huyết Ảnh Kinh để bảo mạng. Anh dồn toàn bộ sát niệm căm thù tột cùng tích tụ từ những đêm bị tra tấn dã man trong Ác Nhân Cốc vào đôi mắt sắc lạnh của mình. Anh nhìn thẳng vào toán lính bắn nỏ phía trước, thi triển kỹ năng Sát Niệm Khóa Mục Tiêu.
Một luồng sát khí u sầu, lạnh lẽo tột cùng bộc phát từ ánh mắt đỏ tía của anh, quét qua khoảng không gian hẻm đá. Luồng sát khí thực thể hóa ấy mạnh mẽ đến mức khiến nhiệt độ xung quanh dường như giảm xuống độ không. Bọn lính bắn nỏ của Huyết Sa Bang đột ngột cảm thấy tim mình thắt lại, tay chân run rẩy dữ dội, tinh thần bị áp chế hoàn toàn bởi nỗi sợ hãi tột cùng trước cái chết. Loạt nỏ bắn ra bị lệch hướng hoàn toàn, cắm phầm phập vào vách đá xung quanh, chỉ có một vài mũi tên sượt qua giáp lụa Tuyết Tằm lót trong áo của Tử Dạ phát ra tiếng "bụp" trầm đục.
"Phế vật! Một lũ phế vật!" Tào Bá giận dữ quát mắng bọn đàn em đang run rẩy.
Tử Dạ hít thở dồn dập, lồng ngực phập phồng đau nhói. Việc vận dụng Sát Niệm Khóa Mục Tiêu trong trạng thái kiệt sức đã kích hoạt con tử cổ trong tim anh rục rịch cắn phá tủy xương. Anh biết mình không thể kéo dài tình trạng này. Anh phải phá xích.
Anh vận hành Nghịch Kinh Nối Mạch thuật, cưỡng ép dòng huyết khí tà môn bùng phát ngược chiều kinh mạch thông thường từ đan điền rách nát chạy thẳng lên bả vai phải cầm kiếm. Ba đường gân máu đỏ tía dọc cánh tay phải nổi cuộn lên, bốc khói huyết khí nóng bỏng rực rỡ. Tử Dạ siết chặt bàn tay phải, tuốt thanh kiếm gãy Thất Sát ra khỏi vỏ bọc vải đen rách rưới.
"Chém!"
Anh vung kiếm gãy Thất Sát, dồn toàn bộ tà kình bạo liệt vào một đường chém ngang cực mạnh nhắm thẳng vào sợi xích sắt đang quấn chặt vai trái.
"Keng! Oành!"
Một tiếng nổ kim loại vang dội chấn động cả hẻm đá. Lửa xẹt ra sáng lòa màn đêm. Thế nhưng, sợi xích sắt gai độc khảm kịch độc hoại tử không hề đứt gãy. Lực phản chấn khổng lồ từ sợi xích thép rèn tinh luyện dội ngược lại cánh tay phải của Tử Dạ.
"Rắc!"
Kinh mạch tay phải mới nối của anh bị chấn động mạnh mẽ, rạn nứt dữ dội và rách toạc ra. Nỗi đau đớn buốt xương tủy dâng lên tận não bộ khiến Tử Dạ không thể nhịn được nữa, anh phun ra một ngụm máu đen mịn xuống bãi cát lún dưới chân. Thanh kiếm gãy Thất Sát suýt chút nữa tuột khỏi bàn tay phải đang run rẩy dữ dội.
"Hahaha! Vô ích thôi, Lạc sư huynh!" Trịnh Kỳ trên đỉnh vách đá cười lớn đắc ý, xoay nhẹ quân cờ vây đồng. "Sợi xích sắt của trận pháp Thiên La được đúc bằng sắt lạnh dưới đáy hồ vạn năm, có khả năng triệt tiêu và phản chấn mọi tà kình bạo liệt ngoại lai. Ngươi càng vận tà công, kinh mạch của ngươi càng nhanh chóng bị xé rách vỡ vụn!"
Tử Dạ treo lơ lửng trên vách đá, máu từ vai trái rỉ ra nhuốm đỏ cả bãi cát phía dưới. Mắt phải anh mờ đi vì mệt mỏi và đau đớn, đan điền rách nát bị tà độc phản phệ dữ dội ho ra máu liên tục. Anh nhìn xuống bãi cát lún, rồi nhìn lên Trịnh Kỳ đang đắc ý, và cuối cùng là toán truy binh đang từ từ áp sát.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, đầu óc Tử Dạ bỗng trở nên tĩnh lặng một cách lạ kỳ. Sự tỉnh táo cực hạn học được từ Đoạt Mệnh Thư Sinh Diệp Vô Song giúp anh phân tích rõ ràng cục diện: Trận pháp Thiên La vận hành dựa trên hệ thống cơ quan đá tự động xoay tròn điều khiển từ xa bởi bàn cờ Thiên Địa Cục. Nếu anh tiếp tục dùng lực mạnh để chống cự, kinh mạch tay phải mới nối sẽ đứt gãy vĩnh viễn, biến anh trở lại thành một phế nhân thực sự.
Anh phải dùng kế.
Chiến thuật tốt nhất lúc này không phải là tấn công, mà là giả yếu dụ địch. Anh phải đứng yên chịu xích sắt quấn chặt hơn, giả vờ như chân khí đã hoàn toàn tan rã và tà độc đã công tâm. Chỉ có như vậy mới dụ được kẻ đứng sau cạm bẫy này bước ra khỏi bóng tối ẩn mật, tiếp cận anh dưới cự ly cận chiến nửa thước—nơi thanh kiếm gãy Thất Sát và kỹ năng bẻ khớp Đao Đoạt Binh Khí pháp của anh có thể phát huy tối đa sức mạnh phản sát.
Tử Dạ từ từ buông thõng cánh tay phải cầm kiếm gãy Thất Sát, đầu ngoẹo sang một bên, mắt nhắm nghiền, hơi thở yếu ớt và nhịp tim chậm lại gần như dừng hẳn nhờ vận hành Bế Khí Quy Tức Pháp. Anh để mặc cho sợi xích sắt siết chặt hơn vào da thịt vai trái, máu độc tím đen rỉ ra nhầy nhụa dưới bùn cát.
Nhìn thấy cảnh tượng đó, Trịnh Kỳ khẽ gật đầu hài lòng, hướng về phía màn sương mù xám xịt phía sau mỉm cười:
"Triệu sư huynh, nghịch đồ đã kiệt sức hoàn toàn, tà độc đã công tâm không còn khả năng phản kháng. Huynh có thể ra tay kết liễu được rồi."
Từ trong bóng tối sương mù dày đặc của hẻm đá, tiếng bước chân nhẹ nhàng, chậm rãi nhưng đầy vẻ ngạo nghễ vang lên. Một nam tử mặc quan phục tuần tra biên giới màu xám tro bước ra. Khuôn mặt gã dài như mặt ngựa, đôi mắt ti hí sắc lạnh luôn nhìn nghiêng đầy vẻ tàn nhẫn và xảo quyệt. Tay phải gã đang đặt trên chuôi thanh bảo kiếm vàng lộng lẫy.
Cựu sư huynh phản bội trực tiếp phế kinh mạch Tử Dạ năm xưa—Triệu Vũ.
Gã bước tới trước mặt Tử Dạ đang bị treo đẫm máu trên vách đá, nhìn vào khuôn mặt nhợt nhạt rách rưới dưới lớp mặt nạ da nhân tạo của anh, rồi cười lớn một cách hèn hạ và đắc ý tột cùng:
"Hahaha! Lạc Tử Dạ, thiên tài kiếm pháp nội môn năm xưa đây sao? Cuối cùng ngươi cũng rơi vào tay ta! Hôm nay, ta sẽ tự tay đâm xuyên đan điền rách nát của ngươi, để ngươi vĩnh viễn biến thành một đống bùn thối rữa ngoài biên ải này!"
Triệu Vũ dứt khoát tuốt thanh bảo kiếm vàng ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm sáng loáng ánh vàng chĩa thẳng vào vị trí đan điền rách nát của Tử Dạ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!