Kiếm Sĩ Gặp Lại
Cơn mưa thu ở Biên trấn Hắc Thổ không mang theo sự dịu mát của đất trời phương Nam, mà kéo theo luồng khí lạnh căm căm từ dãy núi tuyết Tây Bắc dội về, buốt nhói và xám xịt. Nước mưa xối xả trút xuống những bức tường gạch cháy đen, loang lổ của Lạc Gia trang phế tích. Nơi từng là một gia tộc đúc kiếm danh tiếng lừng lẫy giang hồ, giờ đây chỉ còn lại những đống gạch vụn đổ nát, những chiếc lò rèn hoang tàn bị cỏ dại và sương muối phủ trùm lên lớp xương trắng tàn tro của đêm diệt môn mười năm trước.
Lạc Tử Dạ lê bước chân trái khập khiễng vĩnh viễn trên nền đất nhão nhoét đầy bùn đen. Dưới tác động tàn khốc của dược lực cực hàn từ viên Băng Tâm Đan mà anh đã nuốt để kìm hãm ma tính bạo phát ở tập trước, kinh mạch chân trái của anh bị đông cứng nặng nề hơn, lạnh buốt và cứng đờ như một khúc gỗ mục dưới nước lũ. Mỗi bước đi, anh phải dùng hết lực hông để nhấc chân lên, kéo lê một vệt sâu hoắm, nham nhở dưới bùn đất phế tích gia tộc.
Trên mặt anh, chiếc mặt nạ da nhân tạo dán bằng mật hoa Quỷ Diện đang co rút lại dữ dội dưới làn nước mưa lạnh giá. Độc tố hoại tử nhẹ ăn mòn vào từng tấc biểu bì, tạo ra cơn nóng rát buốt nhói như có hàng vạn con kiến lửa đang thiêu đốt da thịt nửa khuôn mặt hoại tử sẹo. Tử Dạ nghiến chặt răng, chịu đựng cơn đau buốt rát tột cùng ấy như một mỏ neo tinh thần để giữ vững một tia lý trí tỉnh táo cuối cùng, không cho sát niệm điên cuồng của Huyết Ảnh Kinh đang rục rịch dâng trào trong đan điền rách nát nuốt chửng bản thân.
Anh nghiêng nhẹ đầu sang bên phải. Tai trái bị ù điếc nhẹ vĩnh viễn—di chứng tàn khốc sau lần tự châm ngân châm Phong Trì sau gáy giả chết—khiến anh hoàn toàn mất đi khả năng định vị tiếng động từ hướng trái. Anh dồn toàn bộ thính giác siêu phàm của tai phải bám sát từng tiếng nước mưa rơi xối xả xé rách màn đêm.
Đột nhiên, tiếng gió rít qua rặng liễu rủ bên rìa phế tích đổi hướng. Một luồng sát khí u sầu, lạnh lẽo bất ngờ ập tới từ phía màn sương mù dày đặc phía trước.
Từ trong bóng tối của những bức tường đổ nát, hàng chục bóng người mặc chấp pháp phục màu trắng xanh bó sát của Huyền Kiếm Tông đồng loạt hiện ra, nhanh chóng dàn trận bao vây toàn bộ phế tích. Dưới ánh đuốc dầu thông bị nước mưa dập tắt nửa chừng, khói đen nghi ngút bốc lên, để lộ những gương mặt lạnh lùng, cương nghị của các chấp pháp đệ tử tinh anh thuộc Chấp Pháp Đường.
Đi đầu nhóm người là một nữ tử mặc chấp pháp phục trắng thêu chỉ xanh lam nhạt, mái tóc buộc cao gọn gàng dưới mũ vải. Nàng có khuôn mặt thanh tú tuyệt mỹ nhưng nhợt nhạt, đôi mắt to tròn vốn dĩ trong veo thuở nhỏ giờ đây ngập tràn sự căm hận tột cùng xen lẫn nỗi u sầu dằn vặt rỉ máu. Tay phải nàng nắm chặt thanh bảo kiếm 'Băng Vũ' mỏng nhẹ, lưỡi kiếm tỏa ra luồng hàn khí nhạt màu lam nhạt xé rách màn mưa.
Nhạc Dao.
Sư muội thanh mai trúc mã thuở nhỏ, con gái của sư phụ Nhạc Hoài Hải tôn kính.
Trái tim Tử Dạ khẽ thắt lại một nhịp đau đớn. Gặp lại nàng tại chính nơi chôn rau cắt rốn đã bị thiêu rụi của gia tộc mình, dưới danh nghĩa một kẻ phản đồ giết cha hại môn phái bị vạn người phỉ nhổ, nỗi dằn vặt nội tâm dâng lên như một ngọn sóng triều dập tắt cả sát niệm đỏ tía của tà công.
“Nghịch đồ Lạc Tử Dạ! Ngươi cuối cùng cũng chịu lộ diện!”
Giọng Nhạc Dao run rẩy, khàn đặc đi vì tiếng khóc kìm nén. Nàng chĩa thẳng mũi kiếm Băng Vũ vào ngực Tử Dạ, nước mắt hòa lẫn nước mưa chảy dài trên gò má nhợt nhạt.
“Mười năm trước, cha ta nhìn trúng thiên phú của ngươi, nhận ngươi làm đại đệ tử nội môn, dốc lòng truyền thụ võ học chính tông. Gia tộc ngươi bị diệt môn, cha ta liều mạng bảo vệ ngươi trước dã tâm của các thế lực tà ác. Vậy mà... vậy mà ngươi lại lấy oán trả ân, lén hạ độc phế đi kinh mạch của cha ta, rồi sát hại ông để cướp đoạt kiếm phổ trấn phái! Hôm nay, Nhạc Dao ta thề trước vong linh của cha, sẽ vạn đao phân thây ngươi, mang thủ cấp ngươi về tế điện!”
Tử Dạ đứng tĩnh lặng dưới màn mưa xối xả. Hũ tro cốt của Nhạc Hoài Hải bọc vải đen đeo sau vai anh lạnh ngắt, tựa như một gánh nặng ngàn cân đè chặt lên lồng ngực đang phập phồng dữ dội. Anh muốn giải thích. Anh muốn gào lên cho nàng biết rằng cha nàng không phải do anh hại, rằng sư phụ Nhạc Hoài Hải phế võ công của anh năm xưa thực chất là để cứu mạng anh khỏi bị Cố Vân Thiên hiến tế hút nội lực đan điền dưới Huyết Tế Điện. Anh muốn nói rằng hũ tro cốt sau vai anh chính là di cốt của người cha tôn kính mà nàng hằng đêm thương tiếc.
Nhưng giọng nói của anh lúc này khàn đặc, mỏng dính và rách rưới như tiếng hai mảnh kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau dưới đáy vực sâu—hậu quả của những đêm bị tà khí phản phệ dữ dội trong Ác Nhân Cốc. Tiếng mưa bão gầm rú quá lớn, tiếng sấm sét nổ vang trời kết hợp với tiếng hét căm hận điên cuồng của Nhạc Dao đã hoàn toàn dập tắt âm thanh yếu ớt phát ra từ cổ họng rách nát của anh.
“Nhạc sư muội... ta...”
“Câm miệng! Nghịch đồ tàn nhẫn, không xứng gọi tên ta!”
Nhạc Dao không để anh nói hết câu. Sự căm hận tột cùng đã che mờ lý trí của nàng. Nàng dậm chân vung kiếm, thi triển Huyền Kiếm Tốc Kiếm Pháp. Thanh kiếm Băng Vũ mỏng nhẹ xé màn mưa đâm thẳng nhắm thẳng vào cổ họng Tử Dạ. Đường kiếm nhanh như chớp giật, mang theo luồng kiếm mang màu lam nhạt lạnh buốt.
Tử Dạ không rút thanh kiếm gãy Thất Sát bọc vải thô xám đen giắt bên hông. Anh hiểu rõ, nếu anh rút kiếm gãy, tà kình đỏ tía bạo liệt của Huyết Ảnh Kinh sẽ tự động bộc phát theo bản năng sát niệm, luồng tà khí tàn độc ấy chắc chắn sẽ làm tổn thương Nhạc Dao—người con gái duy nhất anh thề phải bảo vệ để đền đáp ân tình của sư phụ Nhạc Hoài Hải. Anh chọn chiến thuật phòng thủ thụ động hoàn toàn bằng chính tông võ học Huyền Kiếm mà sư phụ lén truyền dạy thuở nhỏ.
Tử Dạ vận chuyển Huyền Nguyên Tâm Pháp—môn nội công dưỡng khí dịu nhẹ mờ xanh lờ lững dâng lên từ đan điền rách nát bảo vệ lồng ngực. Đồng thời, anh vươn bàn tay phải rộp đỏ bỏng nhẹ lên, thi triển Huyền Kiếm Thủ Hộ. Anh vẽ ra những vòng tròn kiếm khí hình bán nguyệt mờ nhạt màu trắng xanh dịu nhẹ trước ngực để tạo thành tấm khiên chắn bảo vệ tim mạch trước đường kiếm của Nhạc Dao.
“Keng! Keng! Keng!”
Tiếng kim loại va chạm lanh lảnh vang lên liên tiếp giữa màn mưa bão. Mũi kiếm Băng Vũ đâm mạnh vào vòng kiếm khí Huyền Kiếm Thủ Hộ, tạo ra những luồng khí xoáy trắng xanh bắn tung tóe nước mưa. Nhạc Dao gạt nước mắt, chém liên hoàn tốc kiếm phái Huyền Kiếm. Đường kiếm của nàng nhanh nhẹn, dứt khoát nhưng Tử Dạ phát hiện ra một sơ hở rất nhỏ: lực đạo của nàng mang tính chất hoang mang, dao động nội tâm cực lớn, hoàn toàn không có sát tâm triệt để quyết liệt.
Nàng vẫn còn nhớ tình nghĩa thanh mai trúc mã thuở nhỏ.
Chính sự lưỡng lự ấy khiến đường kiếm của nàng lệch đi vài phân. Tử Dạ khập khiễng né tránh các đòn hiểm, chỉ dùng Huyền Nguyên Tâm Pháp để kìm hãm không bộc phát tà kình đỏ tía làm tổn thương nàng. Anh chấp nhận đứng yên chịu đựng lực chấn động từ các đường kiếm sượt qua bả vai và hông.
“Tại sao ngươi không rút kiếm? Ngươi khinh thường ta sao?”
Nhạc Dao hét lên phẫn nộ, nàng vặn cổ tay, vung một chiêu kiếm chém ngang cực mạnh xé rách màn mưa.
Tử Dạ không tránh kịp do chân trái khập khiễng bị đông cứng nặng nề dưới bùn nhão. Đường kiếm Băng Vũ đâm sượt qua vai trái của anh.
*Xoẹt!*
Lưỡi kiếm sắc bén rạch một đường dài trên vai trái rách thịt của Tử Dạ. Lớp bùn đất nghĩa địa bôi át mùi bị gạt bỏ, để lộ vết thương rách mủ cũ. Thứ máu độc hoại tử màu tím đen tanh nồng rỉ ra xối xả, dính lên lưỡi kiếm Băng Vũ mỏng nhẹ của Nhạc Dao.
Nhạc Dao kinh ngạc nhìn thấy màu máu độc tím đen rỉ ra từ vết thương của anh, khác hẳn với màu máu đỏ tinh thuần của người thường hay đệ tử nội môn Huyền Kiếm Tông. Một luồng khí lạnh tanh nồng bốc lên từ lưỡi kiếm khiến nàng khẽ khựng lại, đôi mắt căm hận đột nhiên nổi lên một tia nghi ngờ dao động cực mạnh. Nàng chưa từng thấy thứ tà độc hoại tử nào tàn phá cơ thể con người đến mức này. Kinh mạch của anh rốt cuộc đã bị phế rách đến mức nào?
Nhưng ngay trong khoảnh khắc Nhạc Dao dao động, một bóng đen lạnh lùng bất ngờ lướt ra từ sau bức tường đổ nát của phế tích.
Đó là Lâm Hải, kiếm thủ xuất sắc nhất của Chấp Pháp Đường. Khuôn mặt gã lạnh lùng như băng, không một chút cảm xúc biểu cảm. Gã không màng đến đúng sai hay tình nghĩa đồng môn cũ, mục tiêu duy nhất của gã là tuân thủ mệnh lệnh diệt khẩu Tử Dạ tuyệt đối của Thái thượng trưởng lão Cố Vân Thiên.
Lâm Hải không tuốt thanh kiếm mảnh Hàn Tủy bên hông. Gã bất ngờ lướt tới cực nhanh như gió lướt, ngón tay trỏ tay phải ngưng tụ một luồng hàn khí vạn năm màu xanh lam đậm đặc, phóng ra một luồng Hàn Băng Chỉ cực kỳ lạnh lùng nhắm thẳng vào lồng ngực Tử Dạ.
“Bùm!”
Chỉ lực băng hàn dội thẳng vào ngực Tử Dạ. Luồng hàn độc vạn năm xâm nhập vào lục phủ ngũ tạng, chấn động mạnh mẽ làm rạn nứt đan điền rách nát của anh. Luồng chân khí hộ tâm mờ xanh của Huyền Nguyên Tâm Pháp bị hàn độc đè bẹp, khiến lồng ngực Tử Dạ đau nhói như bị ngàn kim châm vào tim, ngụm máu đen rỉ ra nơi khóe miệng dưới lớp mặt nạ da nhân tạo rách rưới.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, khi hàn khí của Lâm Hải đe dọa đông cứng hoàn toàn tuần hoàn máu bảo mạng, Tử Dạ buộc phải dùng đến bài tẩy cuối cùng để tự cứu mạng. Sát niệm căm thù tột cùng bùng phát, anh vận hành nghịch kinh nối mạch thuật, bộc phát toàn bộ tà kình đỏ tía từ Huyết Ảnh Kinh chạy dọc cánh tay phải cầm kiếm.
Một làn khói mỏng màu đỏ tía nóng bỏng tỏa ra bao phủ thân thể anh, dập tắt luồng hàn độc của Lâm Hải. Tử Dạ gầm lên một tiếng khàn đặc, vung tay phải chém một đường kiếm gãy Thất Sát tạo ra luồng sát khí đỏ tía đẩy lui Lâm Hải ba bước.
Mượn phản lực của chưởng đao Lâm Hải và tà kình bộc phát, Tử Dạ xoay người, kéo lê cái chân trái khập khiễng đông cứng dứt khoát nhảy lùi về phía sau.
Phía sau phế tích Lạc Gia Trang chính là vực thẳm dốc đứng dẫn thẳng xuống dòng Sông Hắc Thủy đang chảy xiết cuồn cuộn giữa đêm mưa giông bão sấm chớp gầm rú.
Tử Dạ dùng một tay trái tàn phế ôm chặt lấy hũ tro cốt của sư phụ Nhạc Hoài Hải đeo sau vai bọc vải đen rách, dứt khoát gieo mình xuống vực sâu thẳm đen kịt.
“Tõm!”
Dòng nước lũ lạnh buốt xối xả dội thẳng vào cơ thể đầy thương tích của anh, bóp nghẹt phổi khi anh chìm sâu vào lòng sông nước đen ngòm chảy xiết.
Nhạc Dao hốt hoảng lao đến rìa vực thẳm vách đá, nhìn xuống dòng nước lũ cuộn chảy sương mù xám xịt dưới màn mưa đen kịt. Nàng bàng hoàng nhìn thanh kiếm Băng Vũ trên tay mình, nơi vết máu độc màu tím đen tanh nồng của Tử Dạ đang từ từ bị nước mưa gột rửa, gieo vào lòng nàng một hạt giống nghi ngờ đầu tiên rạn nứt niềm tin chính đạo.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!