Thanh Lý Ái Nhân
Sương mù sau cơn bão đêm không tan đi mà ngưng tụ lại thành một làn khói xám xịt, đặc quánh, bao phủ lấy nghĩa địa hoang tàn ở ngoại vi Biên trấn Hắc Thổ. Những bia mộ đá rêu phong, nứt nẻ nhô lên giữa bãi cỏ dại ẩm ướt như những chiếc răng nanh của ác quỷ dưới ánh trăng tàn nhợt nhạt. Không khí nơi đây lạnh lẽo thấu xương, sực nức mùi đất mùn mục nát và mùi máu tanh nồng nặc đang bốc lên từ phía khu mộ cạn phía Tây.
Lạc Tử Dạ kéo lê bước chân trái khập khiễng vĩnh viễn trên nền đất nhão nhoét. Dưới tác động của dược lực cực hàn từ viên Băng Tâm Đan vừa nuốt lúc nửa đêm, kinh mạch chân trái của anh bị đông cứng nặng nề hơn, lạnh buốt như một khúc gỗ mục không còn cảm giác, khiến mỗi bước đi đều phải dùng hết lực hông để nhấc lên, tạo thành một vệt kéo dài, sâu hoắm dưới bùn đen. Trên mặt anh, chiếc mặt nạ da nhân tạo dán bằng mật hoa Quỷ Diện đang co rút lại, độc tố hoại tử nhẹ ăn mòn vào biểu bì tạo ra cơn nóng rát dữ dội như vạn con kiến lửa đang thiêu đốt. Nhưng Tử Dạ không tháo nó ra. Cơn đau buốt rát tột cùng ấy lúc này chính là mỏ neo duy nhất giữ cho đầu óc anh tỉnh táo, kìm hãm ma tính bạo liệt đang rục rịch dâng trào trong đan điền rách nát.
“Sột... sột...”
Từ bóng tối của một cây liễu rủ bên rìa nghĩa địa, một bóng người gầy gò, mặc áo chắp vá trăm mảnh, tay chống cây gậy tre bóng loáng bước ra. Đó là Lão Trương, trưởng phân đà Cái Bang biên trấn. Khuôn mặt lão ăn mày què đầy vẻ lo lắng, giọng thì thào run rẩy:
“Thiếu trang chủ... Cậu cuối cùng cũng đến rồi! Phùng Thiệu... gã sai dịch tàn ác của Chấp Pháp Đường đang ở phía trong. Hắn bắt được ba cựu gia nhân cũ của Lạc Gia Trang trốn chạy từ phía Tây Bắc. Hắn dùng roi da gai độc Xà Vĩ tra tấn họ dã man từ đầu canh hai đến giờ, ép họ khai ra tung tích của Lạc Gia Kiếm Lệnh. Bọn họ đã kiệt sức, nếu không cứu ngay, e rằng không sống sót qua đêm nay!”
Ánh mắt Tử Dạ dưới khe hở của chiếc mặt nạ da nhân tạo đột ngột nổi lên những tơ máu đỏ tía rực rỡ. Những người bộc cũ trung nghĩa, những kẻ đã liều mạng mở đường máu cho anh mười năm trước, giờ đây đang bị bọn ngụy quân tử Huyền Kiếm Tông hành hạ như súc vật. Cơn giận dữ tột cùng dâng lên, khiến luồng tà kình đỏ tía từ Huyết Ảnh Kinh rục rịch chuyển động dọc cánh tay phải cầm kiếm của anh.
“Họ đang ở đâu?” Giọng Tử Dạ khàn đặc, mỏng dính và rách rưới như tiếng hai mảnh kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau dưới đáy vực sâu.
“Khu mộ cạn phía Tây, có năm tên đệ tử Chấp Pháp Đường canh gác xung quanh.” Lão Trương chỉ tay vào màn sương xám xịt. “Phùng Thiệu rất nhạy cảm với mùi vị. Hắn có thể ngửi thấy mùi máu từ khoảng cách vài chục trượng.”
Tử Dạ khẽ gật đầu. Anh đưa bàn tay phải—bàn tay dập nát mới nối lại kinh mạch, vẫn còn những vết rộp đỏ do nhiệt lượng phất trần sắt của Liệt Hỏa đạo nhân để lại—bấu chặt lấy chuôi thanh kiếm gãy Thất Sát giắt bên hông. Vai trái anh, vết thương rách thịt cũ vẫn đang rỉ ra thứ máu độc hoại tử màu tím đen tanh nồng. Để che giấu sơ hở này trước khứu giác nhạy bén của Phùng Thiệu, Tử Dạ cúi người, bốc một nắm bùn đất nghĩa địa trộn lẫn với lá mục nát, dứt khoát xức mạnh lên lớp băng gạc đẫm máu trên vai trái. Mùi hôi thối của bùn đất lập tức lấn át mùi máu độc hoại tử.
Anh lướt mình vào màn sương mù, di chuyển hoàn toàn vô thanh vô thức bằng bộ pháp Mị Ảnh Vô Tung. Dù chân trái khập khiễng kéo lê nặng nề, nhưng nhờ bộ pháp quỷ quái học từ Tần Không, thân ảnh anh mờ ảo nhấp nhô như một bóng ma lướt qua các nấm mộ cạn mà không hề phát ra một tiếng động nhỏ nhất.
Từ trong một huyệt mộ trống hoang tàn, một lão nhân gầy gò, mặc quan phục sai dịch rách nát cũ kỹ, tay cầm chiếc đèn lồng giấy rách tắt ngấm bước ra. Đó là Lão Tiêu, người gác nghĩa địa biên trấn. Lão Tiêu nhìn thấy dáng đi khập khiễng đặc trưng của Tử Dạ liền khẽ ra hiệu, thì thầm:
“Thiếu trang chủ, đi lối này. Ta đã đào sẵn một đường ngầm nối giữa các ngôi mộ cạn dẫn thẳng ra sau lưng bệ đá nơi Phùng Thiệu đang đứng. Bọn đệ tử Chấp Pháp Đường chỉ tập trung canh gác hướng lối vào chính.”
Tử Dạ không nói một lời, lặng lẽ đi theo Lão Tiêu. Tai trái bị ù điếc nhẹ vĩnh viễn—di chứng tàn khốc sau lần tự châm ngân châm Phong Trì sau gáy giả chết—khiến anh hoàn toàn mất đi khả năng nghe ngóng tiếng động từ hướng trái. Anh buộc phải liên tục xoay nghiêng người sang phải, dồn toàn bộ thính giác siêu phàm của tai phải bám sát từng tiếng gió rít và tiếng bước chân tuần tra của kẻ thù.
Đi qua đường ngầm tối tăm, ẩm ướt, Tử Dạ áp sát vào sau một bia mộ đá khổng lồ. Cách đó chưa đầy mười trượng, dưới ánh đuốc dầu thông chập chờn, ba lão bộc cũ của Lạc gia đang bị xích sắt trói chặt vào các cột đá nứt nẻ. Thân thể họ rách nát, máu thịt loang lổ dưới những vết roi da tàn bạo.
Phùng Thiệu đứng sừng sững giữa trung tâm bãi đất trống. Khuôn mặt gầy gò, dơi tai chuột của hắn lộ rõ vẻ hèn hạ và tàn nhẫn. Tay phải hắn cầm chiếc roi da gai độc 'Xà Vĩ' dài vài trượng, những gai sắt rỉ sét trên roi dính đầy máu tươi và chất độc hoại tử màu tím đen đang nhỏ giọt xuống nền đất cát.
“Chát! Chát!”
Tiếng roi da xé gió quất mạnh vào da thịt phát ra những tiếng nổ đôm đốp rợn người trong không gian tịch mịch của nghĩa địa. Phùng Thiệu rít lên qua kẽ răng:
“Nói! Lạc Gia Kiếm Lệnh sắt đen đang ở đâu? Thằng ranh Lạc Tử Dạ đang trốn ở xó xỉnh nào tại biên trấn này? Nếu các ngươi không khai ra, bản chức sẽ dùng roi này quật nát từng khúc xương của các ngươi, rồi ném xác cho lũ dơi quỷ dưới đầm lầy!”
Một lão bộc già nua ngẩng đầu lên, nhổ một ngụm máu tươi vào mặt Phùng Thiệu, cười khàn khàn: “Lũ ngụy quân tử Huyền Kiếm Tông... Các ngươi diệt tộc Lạc gia ta để cướp kiếm phổ... Thiếu trang chủ sẽ trở về... lấy đầu toàn bộ các ngươi để tế vong hồn trang chủ!”
“Rầm!” Phùng Thiệu tức giận vung chân đạp mạnh vào lồng ngực lão bộc, khiến ông lão nôn ra một ngụm máu lớn rồi lịm đi. “Lũ cứng đầu! Để xem các ngươi chịu được mấy roi nữa!”
Tử Dạ đứng sau bia mộ, bàn tay trái tàn phế—nơi ngón út và ngón áp út bị liệt hoàn toàn vĩnh viễn—khẽ run nhẹ. Anh dồn toàn bộ tà kình đỏ tía vào ba ngón tay phải cầm chắc ba cây ngân châm khóa khí dài ba tấc rưỡi. Anh nhắm mắt, tập trung thính giác tai phải, lắng nghe nhịp thở của hai tên đệ tử Chấp Pháp Đường đang đứng canh gác gần vách đá phía sau.
*Nhịp thứ nhất.* Gió rẽ ngang thổi qua tán lá liễu.
*Nhịp thứ hai.* Hai tên đệ tử đồng loạt quay lưng lại để châm lại đuốc dầu.
“Vút! Vút!”
Tử Dạ vận lực cổ tay phóng cực nhanh hai cây ngân châm vô hình bằng kỹ thuật Mị Ảnh Đoạt Mệnh Châm. Hai tia sáng bạc mỏng manh lướt qua sương mù vô thanh vô thức, găm thẳng vào tử huyệt dưới tai của hai tên lính gác. Không một tiếng động, hai gã đệ tử Chấp Pháp Đường trợn tròn mắt, cơ thể mềm nhũn rồi đổ gục xuống bãi cỏ dại rậm rạp.
“Ai? Kẻ nào đứng đó?”
Phùng Thiệu đột ngột dừng roi. Khứu giác nhạy bén của hắn lập tức ngửi thấy mùi bùn đất trộn lẫn với mùi máu độc hoại tử quen thuộc bốc lên từ phía bia mộ đá phía Tây. Hắn xoay người, vung roi da gai độc Xà Vĩ quất mạnh về phía bóng đen.
*Vút!* Sợi roi độc quấn chặt lấy bia mộ đá khổng lồ, gai sắt rỉ sét cắm sâu vào đá tạo ra những vết nứt lớn, đất đá văng tung toe.
Tử Dạ lướt bộ pháp Mị Ảnh Vô Tung áp sát nách đối thủ từ sương mù. Chân trái khập khiễng khiến anh mất đà trong một nhịp, buộc phải lăn mình dưới bùn đất để tránh cú quất ngược của sợi roi. Anh định vung thanh kiếm gãy Thất Sát để gạt roi độc, nhưng những gai sắt tẩm kịch độc ăn mòn nhẹ vỏ kiếm bọc vải thô xám đen, phát ra tiếng xèo xèo rợn người, buộc anh phải thu kiếm lùi lại nửa bước.
“Hắc hắc! Lạc Tử Dạ! Quả nhiên là thằng nghịch đồ nhà ngươi!” Phùng Thiệu cười lớn hoang dại, đôi mắt ti hí lộ rõ vẻ thèm khát lập công. “Chân trái tàn phế thế kia mà cũng đòi cứu người sao? Nhận lấy một roi của bản chức!”
Hắn vung roi quật liên tiếp những đường roi sấm sét, khóa chặt mọi ngả đường lui của Tử Dạ. Tiếng roi nổ đôm đốp xé rách màn sương đêm.
Tử Dạ nhắm mắt, dồn toàn bộ thính giác tai phải để định vị hướng đi của sợi roi da qua tiếng rít gió. Vai trái bị thương cũ nhói lên đau đớn, nhưng anh cắn răng chịu đựng, vận Thiết Tí Kim Cương Công gồng cứng bả vai phải để làm lá chắn chịu đựng một cú vụt sượt qua bắp tay trái. Gai độc cào rách da thịt, chất độc hoại tử ăn mòn khiến bắp tay trái anh bỏng rát dữ dội, rỉ ra dòng máu tím đen.
Nhưng cái giá phải trả ấy đã giúp anh tiếp cận được cự ly cận chiến dưới một thước—góc chết hoàn toàn của sợi roi dài.
“Cái gì?” Phùng Thiệu hoảng hốt khi thấy bóng đen của Tử Dạ đã áp sát ngay trước mặt.
Tử Dạ vươn bàn tay phải rộp đỏ bỏng nhẹ, thi triển Đao Đoạt Binh Khí pháp. Ba ngón tay anh nhanh như chớp bấu chặt lấy cổ tay phải cầm roi của Phùng Thiệu. Với một lực đạo bạo liệt từ Huyết Ảnh Kinh bộc phát, Tử Dạ bẻ ngược khớp cổ tay đối thủ.
*Rắc!*
Tiếng xương cổ tay gãy vụn vang lên giòn giã. Phùng Thiệu thét lên một tiếng đau đớn tột cùng, sợi roi da gai độc Xà Vĩ rơi khỏi bàn tay tàn phế của hắn. Chưa kịp để đối thủ lùi lại, Tử Dạ dứt khoát rút thanh kiếm gãy Thất Sát bên hông, vung một đường kiếm mang màu đỏ tía sắc lẹm chém ngang yết hầu của Phùng Thiệu.
*Xoẹt!*
Máu tươi phun xối xả ra từ vết chém bén ngót, nhuốm đỏ cả nấm mộ hoang dưới chân. Phùng Thiệu quỳ sụp xuống bùn đất, hai tay ôm lấy cổ họng đang phun máu, đôi mắt trợn trừng đầy kinh hoàng và không cam lòng nhìn chằm chằm vào chiếc mặt nạ da nhân tạo lạnh lùng của Tử Dạ.
Tử Dạ đứng sừng sững dưới màn sương lạnh, thanh kiếm gãy Thất Sát rỉ máu xuống những ngôi mộ cạn. Anh cúi xuống, bấu chặt lấy vai Phùng Thiệu, giọng lạnh như băng:
“Nói... Nhạc Dao đang ở đâu?”
Phùng Thiệu thều thào, máu trào ra khóe miệng nhuộm đỏ cả hàm răng rụng:
“Ngươi... ác đồ... Ngươi không thoát được đâu... Nhạc Dao... sư muội của ngươi... đang dẫn đầu đại đội Chấp Pháp Đường... tiến vào biên trấn... Cô ta... sẽ tự tay lấy đầu ngươi... để rửa hận cho tông môn...”
Hắn tắt thở, đôi mắt trợn trừng nhìn vào hư không lạnh lẽo.
Từ phía xa, tiếng chuông báo động của Chấp Pháp Đường bắt đầu vang lên dồn dập, dứt khoát, vọng qua màn sương mù dày đặc của nghĩa địa biên trấn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!