Trộm Thuốc Cứu Mạng
Mưa bão ngoài cửa sổ Quán trọ Thính Vũ vẫn gầm rú như muốn xé toạc bầu trời đêm biên trấn Hắc Thổ. Tiếng sấm sét rền vang dội thẳng vào căn phòng tối tăm ở góc tầng hai, ánh chớp sáng lòa thi thoảng rạch ngang trời, soi rõ khuôn mặt nhợt nhạt, loang lổ sẹo hoại tử của Lạc Tử Dạ. Anh đang quỳ gục bên cạnh giường tre, hai tay bấu chặt lấy vách gỗ mục nát, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Cơn bạo huyết phản phệ của Huyết Ảnh Kinh đang bùng phát kịch liệt hơn bao giờ hết. Luồng tà kình đỏ tía cuồn cuộn dâng lên từ đan điền rách nát, chạy ngược chiều kinh mạch thông thường, thiêu đốt lục phủ ngũ tạng như dung nham nóng chảy. Con tử cổ nằm sâu trong tim anh bị kích thích bởi luồng tà khí cực dương, bắt đầu rục rịch co thắt, cắn phá tủy xương dã man. Mỗi nhịp tim đập là một cơn đau buốt xương tủy dội thẳng lên não bộ, khiến Tử Dạ quằn quại, cổ họng nghẹn ngào rồi bật ra một ngụm máu độc màu tím đen tanh nồng.
“Tử Dạ! Ngươi phải giữ vững lý trí!”
Lục Vô Phong từ bóng tối lướt tới, hai ngón tay y ngưng tụ một luồng Thanh Phong Kiếm Khí dịu nhẹ, tinh thuần, liên tục điểm vào các huyệt đạo quanh vai trái đang rách thịt của Tử Dạ để kìm hãm tà độc. Nhưng luồng kiếm khí chính tông lấy tĩnh chế động ấy vừa chạm vào huyết khí bạo liệt của Huyết Ảnh Kinh liền bị đẩy lùi, phát ra những tiếng xèo xèo rợn người.
“Không... không ích gì...” Giọng Tử Dạ khàn đặc, mỏng dính và rách rưới như tiếng kim loại rỉ sét cọ xát dưới đáy vực sâu. “Tà độc của Huyết Ảnh Kinh... đã ăn sâu vào cốt tủy. Thanh Phong Kiếm Khí của ngươi... chỉ có thể kìm hãm tạm thời. Nếu không có... Băng Tâm Đan... đêm nay ta sẽ vỡ mạch máu mà chết trước khi kịp cứu Thanh Hà.”
Trên mặt anh, chiếc mặt nạ da nhân tạo dán bằng mật hoa Quỷ Diện đang nóng rát dữ dội. Độc tố hoại tử nhẹ ăn mòn vào biểu bì, tạo ra cơn ngứa ngáy rợn người như vạn con kiến lửa đang thiêu đốt. Nhưng Tử Dạ không tháo mặt nạ. Cơn đau rát tột cùng ấy lúc này lại là mỏ neo tinh thần duy nhất giúp anh tỉnh táo, ngăn không cho ma tính điên cuồng hoàn toàn nuốt chửng lý trí.
Anh vươn bàn tay phải run rẩy—cánh tay duy nhất còn cầm chắc kiếm, dù kinh mạch bả vai đang sưng tấy do bẻ lệch khớp bả vai dịch dung hồi chiều—chỉ vào bức thư mật thêu chỉ vàng triều đình đang đặt trên bàn.
“Bức mật thư nói... ngày mai Trương Thế sẽ bàn giao Thanh Hà cho Chấp Pháp Đường... Con bé mang dòng máu dược tộc... chúng muốn biến nó thành dược đỉnh hiến tế cho Cố Vân Thiên. Ta phải mạnh khỏe... vào ngày mai.”
Lục Vô Phong siết chặt chuôi kiếm Thanh Phong, ánh mắt u uất nhìn hũ tro cốt của Nhạc Hoài Hải bọc vải đen rách đeo sau vai Tử Dạ. “Dược Vương Cốc phân hội biên giới cách đây ba dặm, là nơi duy nhất tàng trữ Băng Tâm Đan. Nhưng nơi đó chịu sự kiểm soát ngầm của Tiết Cô, có Liệt Hỏa đạo nhân canh gác nghiêm mật. Để ta đi cướp thuốc cho ngươi!”
“Không được.” Tử Dạ khập khiễng đứng dậy, chân trái bị đông cứng kinh mạch kéo lê một bước nặng nề trên nền gỗ. “Kiếm khí chính tông của ngươi... quá tinh thuần, vừa bước vào phạm vi Dược Vương Cốc sẽ lập tức kích hoạt trận pháp báo động. Ta am hiểu Quỷ Diện Độc Kinh, lại có khinh công Mị Ảnh Vô Tung... Một mình ta đi mới có cơ hội đột nhập vô ảnh.”
Anh đưa bàn tay trái tàn phế—nơi ngón út và ngón áp út bị liệt hoàn toàn vĩnh viễn—khẽ vuốt qua hũ tro cốt của sư phụ Nhạc Hoài Hải như một lời hứa thầm lặng. Sau đó, anh dứt khoát giắt thanh kiếm gãy Thất Sát vào hông, khoác áo choàng đen, lướt mình ra ngoài cửa sổ, biến mất vào màn mưa bão sầm chớp.
***
Dược Vương Cốc phân hội biên giới nằm im lìm dưới chân một vách đá ẩm ướt ở ngoại vi biên trấn Hắc Thổ. Bầu không khí nơi đây sực nức mùi độc dược, mùi lưu huỳnh nồng nặc trộn lẫn với mùi ẩm mốc của thảo dược thối rữa. Sương mù độc hại màu xám nhạt bao phủ xung quanh các bức tường đá kiên cố, khiến tầm nhìn bị hạn chế tối đa.
“Sột... sột...”
Tử Dạ kéo lê bước chân trái khập khiễng lướt nhẹ qua những bụi cây gai độc. Anh dồn toàn bộ thính giác siêu phàm của tai phải nhạy bén để lắng nghe hướng gió rẽ ngang và tiếng bước chân tuần tra của lính gác. Tai trái bị ù điếc nhẹ vĩnh viễn của anh hoàn toàn tịch mịch, buộc anh phải liên tục xoay nghiêng người sang phải để nghe ngóng mọi dao động trong bóng đêm mưa gió.
Bằng bộ pháp Mị Ảnh Vô Tung di chuyển lướt đi vô thanh vô thức, Tử Dạ áp sát vào bức tường đá phía sau kho dược liệu. Hai ngón tay trái bị liệt khiến anh gặp khó khăn khi bám vào vách đá trơn trượt, nhưng Thiết Tí Kim Cương Công dẻo dai giúp cánh tay phải của anh có lực bám như sắt đá. Anh rướn người, nhẹ nhàng lách qua khe cửa sổ gỗ hẹp dẫn vào bên trong dược phòng.
Không gian bên trong tối om, chỉ có ánh sáng lờ mờ từ những lò nung thuốc đang đỏ lửa ở gian bên cạnh hắt sang. Mùi thuốc bắc ngột ngạt xộc thẳng vào mũi. Tử Dạ lướt nhanh dọc theo các kệ gỗ chứa hàng trăm vại độc trùng và ngăn kéo thảo dược. Tai phải anh chợt giật nảy khi nghe thấy tiếng phất trần sắt quét qua không khí ở gian chính.
“Ác đồ của Ác Nhân Cốc... cuối cùng ngươi cũng tự dẫn xác đến đây.”
Một giọng nói hung hãn, vang dội như tiếng sấm nổ vang lên từ bóng tối. Từ sau bức màn che, Liệt Hỏa đạo nhân chậm rãi bước ra. Lão đạo sĩ tóc đỏ hoe xơ xác, mặc đạo bào rách nát thêu hình ngọn lửa đỏ rực rỡ, tay cầm cây phất trần sắt nóng đỏ 'Xích Dương' đang tỏa ra nhiệt lượng cực cao, khiến nước mưa dính trên người lão bốc hơi thành những làn khói trắng nghi ngút.
“Máu của ngươi... chứa huyết khí cực dương của Huyết Ảnh Kinh.” Ánh mắt Liệt Hỏa đạo nhân lóe lên sự thèm khát điên cuồng khi nhìn vào bả vai phải đang nổi gân máu đỏ tía của Tử Dạ. “Tiết Cô nói không sai, kinh mạch dị thường của ngươi chính là chiếc lò luyện đan sống vô song. Hôm nay, ta sẽ bắt ngươi về luyện thành Xích Dương Đan!”
Không một lời báo trước, Liệt Hỏa đạo nhân vung cây phất trần sắt nóng đỏ, thi triển Liệt Hỏa Chưởng đánh thẳng vào lồng ngực Tử Dạ. Luồng chưởng lực bạo liệt mang theo nhiệt lượng cực cao thiêu đốt không khí xung quanh, khiến vách gỗ dược phòng bắt đầu nứt nẻ, bốc khói khét lẹt.
Sức nóng khủng khiếp ập tới khiến lớp mặt nạ da nhân tạo trên mặt Tử Dạ bỏng rát rách mủ, cơn đau đớn dữ dội như muốn lột da xẻ thịt anh. Anh bị hỏa độc ép lùi sát vách gỗ mục nát, hơi thở nghẹn ngào. Trong khoảnh khắc sinh tử, Tử Dạ theo bản năng vung thanh kiếm gãy Thất Sát lên, vận tà kình đỏ tía chém thẳng vào cây phất trần sắt của đối phương hòng hóa giải đòn đánh.
“Keng!”
Tiếng kim loại va chạm lanh lảnh vang dội. Nhưng nhiệt lượng cực cao từ cây phất trần sắt 'Xích Dương' lập tức truyền dọc theo thân kiếm thép đen rỉ sét, nóng đỏ lưỡi kiếm gãy chỉ trong một hơi thở. Sức nóng bỏng rát truyền thẳng vào bàn tay phải cầm kiếm của Tử Dạ, khiến da thịt anh bị bỏng nhẹ rộp đỏ, đau đớn tột cùng suýt chút nữa làm rơi vũ khí bảo mệnh.
“Hắc hắc! Kiếm gãy của ngươi không chống đỡ nổi hỏa công của ta đâu!” Liệt Hỏa đạo nhân cười lớn hoang dại, tiếp tục dồn lực bước tới, cây phất trần sắt nóng đỏ áp sát cổ họng Tử Dạ.
Cơn đau bỏng tay phải cộng hưởng với sự co thắt dữ dội của tử cổ trong tim khiến Tử Dạ ho ra một ngụm máu đen. Anh nhận ra mình không thể dùng lực đấu lực với Tông sư hỏa công này khi cơ thể đang suy kiệt nặng nề.
“Ta phải... khóa thống giác.”
Tử Dạ dứt khoát đưa ngón tay trỏ bàn tay phải lên sau gáy, điểm mạnh vào huyệt Phong Trì. Kỹ năng Khóa Thống Giác chiêu lập tức kích hoạt, tạm thời cắt đứt hoàn toàn mọi cảm giác đau đớn thể xác truyền về não bộ. Gương mặt anh trở nên lạnh lùng tĩnh lặng như nước hồ thu, ánh mắt sắc lạnh nổi tơ máu đỏ tía khóa chặt vào khớp bả vai của đạo nhân.
Ngay lập tức, anh cưỡng ép vận chuyển Nghịch Kinh Nối Mạch thuật. Luồng huyết khí tà môn chạy ngược chiều kinh mạch, bộc phát một luồng tà kình đỏ tía rực rỡ bao phủ cánh tay phải.
Thay vì dùng kiếm gãy chém tiếp, Tử Dạ vươn bàn tay trái tàn phế vào túi hông, bốc một nắm cát đen mịn rải mạnh ra trước mặt.
“Hắc Thủy Độc Sa!”
Nắm cát độc mịn màu đen vừa chạm vào nhiệt lượng cực cao của Liệt Hỏa Chưởng liền lập tức hóa thành một làn khói độc đen kịt, ăn mòn da thịt tầm ngắn. Làn khói đen kịt mang theo độc tính cực mạnh của sông nước đen ngòm bao phủ toàn bộ khu vực phòng dược, che khuất tầm nhìn của Liệt Hỏa đạo nhân.
“A! Mắt của ta! Độc sa tàn độc!”
Liệt Hỏa đạo nhân hét lên một tiếng đau đớn, hỏa chưởng bị làm lệch hướng chém sạt vào vách gỗ tạo thành một hố cháy đen lớn. Làn khói độc ăn mòn da tay lão đạo sĩ, khiến lão phải điên cuồng vung phất trần sắt để xua tan khói độc.
Lợi dụng màn khói đen che mắt đối thủ, Tử Dạ khập khiễng lướt nhanh bộ pháp Mị Ảnh Vô Tung bám sát các kệ gỗ. Tai phải anh thu nhận tiếng gió rít bên ngoài cửa sổ, định vị chính xác vị trí chiếc hộp gỗ màu lam nhạt tỏa ra hàn khí cực độ đặt trên kệ cao nhất. Anh vươn tay phải giật mạnh hũ Băng Tâm Đan giấu vào ngực áo, rồi dứt khoát nhảy ra ngoài cửa sổ, kéo lê bước chân trái trốn chạy vào màn mưa bão mịt mù.
***
Chạy được một dặm ngoài rừng sương độc, Tử Dạ ngã quỵ xuống một bãi bùn đất nhão nhoét dưới cơn mưa tầm tã. Cơn bạo huyết phản phệ đã đạt đến cực hạn, huyết khí bạo liệt dâng trào khiến toàn thân anh nổi gân máu đỏ tía rực rỡ, khói nóng bốc lên nghi ngút từ y phục rách rưới.
Tử Dạ run rẩy mở nắp hũ gỗ, lấy ra viên Băng Tâm Đan màu lam nhạt tỏa ra hàn khí vạn năm và dứt khoát nuốt vào cổ họng.
“Ầm!”
Một luồng hàn khí cực độ như dòng sông băng đổ thẳng vào dạ dày, nhanh chóng lan tỏa khắp các kinh mạch rách nát. Hàn khí vạn năm chạy đến đâu, luồng huyết khí cực dương bạo liệt của Huyết Ảnh Kinh bị đóng băng dập tắt đến đó. Con tử cổ trong tim anh bị luồng cực hàn áp chế, lập tức rơi vào trạng thái ngủ đông tĩnh lặng, giải tỏa hoàn toàn cơn đau buốt xương tủy dằn vặt thể xác.
Nhưng cái giá phải trả vô cùng tàn khốc.
Dược lực cực hàn của Băng Tâm Đan chạy dọc xuống chân trái bị đông cứng kinh mạch cũ của anh. Tử Dạ cảm nhận một tiếng “rắc rắc” lạnh lẽo vang lên từ sâu trong khớp gối chân trái. Luồng chân khí cực hàn đã làm đông cứng hoàn toàn các mạch máu dưỡng cơ chân, khiến chân trái của anh vĩnh viễn bị xơ cứng nặng nề hơn, kéo lê bước đi khập khiễng sâu hoắm trên bùn lầy.
Anh cố gượng dậy nhưng chân trái hoàn toàn mất cảm giác lực đỡ, khiến anh ngã sụp xuống bùn đen một lần nữa. Tay phải bị bỏng rộp đỏ rát buốt, tay trái liệt hai ngón vô lực bấu chặt vào bùn đất, mặt nạ da nhân tạo ăn mòn nóng rát má phải. Tử Dạ nằm dưới màn mưa xối xả, ôm chặt lấy thanh kiếm gãy Thất Sát và hũ tro cốt của sư phụ đeo sau vai, đôi mắt nổi tơ máu đỏ tía nhìn về phía biên trấn.
Từ phía nghĩa địa biên trấn xa xăm, tiếng chuông báo động của Chấp Pháp Đường bắt đầu vang lên dồn dập dập tắt tiếng mưa rơi. Tử Dạ biết, Huyền Kiếm Tông đã bắt đầu phục kích các cựu gia nhân Lạc gia để săn lùng Lạc Gia Kiếm Lệnh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!