Mật Ước Chỉ Điểm
Gió đêm rít lên qua con hẻm sương mù mịt của Biên trấn Hắc Thổ, mang theo hơi lạnh buốt từ dãy núi tuyết Tây Bắc dội thẳng vào da thịt. Mũi kiếm Thanh Phong của Lục Vô Phong khẽ nhích lên nửa phân, luồng kiếm khí tinh thuần, mát lạnh như sương sớm chạm nhẹ vào lớp da mặt nạ nhân tạo rách rưới của Lạc Tử Dạ. Vết rách trên vai trái của Tử Dạ, nơi chiếc móc câu của Hàn Nhị vừa bấu vào, vẫn không ngừng rỉ ra thứ máu độc màu tím đen, tanh nồng và nóng rực. Thứ mùi hoại tử đặc trưng của tà công Ác Nhân Cốc quyện vào sương đêm, bốc lên ngột ngạt.
“Ngươi... rốt cuộc có quan hệ gì với Huyền Kiếm Tông?” Giọng Lục Vô Phong trầm xuống, thanh kiếm trong tay y không hề run rẩy, ánh mắt sắc lẹm như muốn nhìn thấu qua lớp mặt nạ da nhân tạo xấu xí đầy sẹo của Tử Dạ.
Tử Dạ đứng tĩnh lặng, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp hắc y thô rách. Cơn đau buốt từ khớp bả vai phải bị rạn nứt nhói lên từng hồi, trong khi hai ngón tay út và ngón áp út của bàn tay trái buông thõng vô lực—chứng tích tàn phế vĩnh viễn từ tầng thứ nhất Huyết Ảnh Kinh—khẽ giật nhẹ. Tai trái của anh hoàn toàn tịch mịch, chỉ có tai phải nhạy bén đang bám sát từng dao động nhỏ nhất của luồng kiếm khí phát ra từ mũi kiếm của đối phương. Anh biết, y chỉ cần tiến thêm một tấc, cổ họng anh sẽ bị đâm xuyên.
“Huyền Kiếm Tông...” Giọng Tử Dạ khàn khàn, m m m m mỏng dính và rách rưới như tiếng hai mảnh kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau dưới đáy vực. “Là nơi đã phế đi toàn bộ kinh mạch của ta... vu oan ta giết sư phụ, diệt tộc Lạc Gia Trang của ta. Ngươi nghĩ ta là người của chúng sao?”
Lục Vô Phong khẽ biến sắc, mũi kiếm hơi chững lại. “Ngươi là... Lạc Tử Dạ? Đại đệ tử nội môn bị phế kinh mạch mười năm trước? Nhưng kiếm chiêu vừa rồi...”
“Là Huyền Kiếm Thủ Hộ.” Tử Dạ khẽ nghiêng đầu sang phải, dùng tai phải nghe ngóng tiếng gió rít bên ngoài con hẻm để đề phòng Phùng Thiệu quay lại. “Sư phụ Nhạc Hoài Hải đã lén truyền dạy cho ta thuở nhỏ. Kiếm chiêu có thể giả, nhưng lòng căm hận này... không thể giả.”
Tử Dạ khẽ dịch chuyển bả vai, để lộ hũ gốm đen thô sơ bọc vải đen rách nát đeo sau vai. Mùi tro cốt lạnh lẽo phảng phất bay ra. Lục Vô Phong nhìn chằm chằm vào hũ gốm, rồi nhìn xuống bàn tay trái tàn phế và bước chân khập khiễng của Tử Dạ. Kiếm khách lãng tử thở hắt ra một hơi dài, cổ tay xoay nhẹ, thu thanh kiếm cổ Thanh Phong vào bao.
“Nhạc Chưởng môn... Nhạc Hoài Hải tiền bối thực sự đã chết rồi sao?” Ánh mắt Lục Vô Phong u uất, y thở dài, đưa tay đỡ lấy cánh tay phải đang run rẩy của Tử Dạ. “Giang hồ đồn đại ngươi là ác đồ sát sư phản môn. Nhưng ta biết Nhạc Chưởng môn chính trực vô song, y không bao giờ nuôi dưỡng một kẻ ác đồ thực sự. Đi theo ta, vết thương của ngươi nếu không chữa trị ngay, tà độc sẽ công tâm.”
***
Quán trọ Thính Vũ nằm khuất sau những rặng tre già ở ngoại vi Biên trấn Hắc Thổ. Sương bụi mịt mù bao phủ ngôi nhà gỗ hai tầng xập xệ, nơi những tiếng la hét, chửi thề của giang hồ khách và mùi rượu rẻ tiền bốc lên nồng nặc. Hoa Nương—bà chủ quán trọ lẳng lơ nhưng sắc sảo—đã đón họ bằng một ánh mắt đầy cảnh giác, nhưng không hỏi một lời, liền chỉ họ lên căn phòng tối tăm ở góc tầng hai.
Trong phòng, ánh nến tù mù hắt lên vách gỗ mục nát nhấp nhô. Tử Dạ ngồi xếp bằng trên chiếc giường tre ọp ẹp. Lục Vô Phong cởi bỏ lớp hắc y đẫm máu của anh, để lộ bả vai trái bị móc câu của Hàn Nhị xé rách một mảng thịt lớn. Máu độc tím đen vẫn rỉ ra, ăn mòn cả lớp băng gạc thô.
“Tà kình của ngươi... thật tàn độc.” Lục Vô Phong vừa rải thuốc bột trị thương lên vai Tử Dạ, vừa vận chuyển một luồng Thanh Phong Kiếm Khí dịu nhẹ, tinh thuần chạy dọc theo các huyệt đạo quanh vai anh để kìm hãm tà độc. “Huyết khí bạo liệt này đang thiêu đốt đan điền rách nát của ngươi. Nếu không có luồng chân khí hộ tâm mờ xanh ẩn giấu trong ngực bảo vệ tim mạch, ngươi đã hóa ma từ lâu rồi.”
Tử Dạ cắn chặt răng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên lớp mặt nạ da nhân tạo rát buốt. Độc tố hoại tử nhẹ của mặt nạ bám chặt vào da mặt anh, gây ra cơn ngứa ngáy như vạn kiến cắn, nhưng anh không tháo. Nỗi đau ấy là mỏ neo duy nhất giữ cho anh không phát điên khi tà kình đỏ tía của Huyết Ảnh Kinh cuộn xoáy trong đan điền.
“Ta không có thời gian để dưỡng thương.” Tử Dạ thều thào, giọng nói lạnh lùng vô cảm. “Lạc Thanh Hà... em gái nuôi của ta đang bị Huyết Sa Bang bắt giữ làm con tin tại biên trấn này. Tào Bá muốn dùng con bé để ép ta lộ diện.”
Lục Vô Phong dừng tay băng bó, ánh mắt y ngưng tụ. “Huyết Sa Bang? Trùng hợp thật. Ta đến biên trấn này cũng là vì chúng. Huyền Kiếm Tông bề ngoài là danh môn chính phái đệ nhất phương Nam, nhưng bên trong lại cấu kết với Huyết Sa Bang của Tào Bá để lậu quặng sắt đen từ phế tích Lạc Gia Trang của ngươi. Chúng đang đúc rèn một thứ binh khí tà ác nào đó.”
“Đúc rèn thần binh phản quốc...” Tử Dạ thầm nhủ, ánh mắt nổi tơ máu đỏ tía rực rỡ. “Cố Vân Thiên... dã tâm của ngươi thật lớn.”
“Cốc! Cốc! Cốc!”
Tiếng gõ cửa nhịp nhàng ba ngắn một dài vang lên từ phía cửa phòng. Lục Vô Phong lập tức đặt tay lên chuôi kiếm Thanh Phong, đứng chắn trước giường. Tử Dạ hơi nghiêng đầu sang phải, dồn thính giác tai phải lắng nghe bước chân ngoài hành lang.
“Là Tiểu Lục.” Tử Dạ khẽ nói.
Cửa phòng hé mở, bóng dáng gầy gò, nhem nhuốc của Tiểu Lục—đứa trẻ ăn xin mười tuổi của Cái Bang phân đà Hắc Thổ—lách vào. Khuôn mặt cậu bé đầy vẻ hốt hoảng, hơi thở dồn dập.
“Lạc đại ca, Lão Trương thúc bảo đệ mang tin khẩn tới!” Tiểu Lục thầm thì, mắt láo liên nhìn ra cửa. “Phản đồ Triệu Vũ—trưởng đoàn tuần tra biên cảnh của Huyền Kiếm Tông—đã bí mật tiến vào Nha môn Biên trấn Hắc Thổ từ chập tối. Hắn mang theo mười cao thủ Chấp Pháp Đường, hiện đang uống rượu cùng Tri huyện Trương Thế béo phì ở mật điện phía sau nha môn. Huyết Sa Bang cũng phái hàng chục bang chúng canh gác nghiêm ngặt xung quanh.”
“Triệu Vũ...”
Cái tên vừa thốt ra khỏi miệng Tử Dạ như một luồng sát khí đông cứng cả căn phòng. Triệu Vũ chính là kẻ sư huynh phản bội đã lén hạ độc phế kinh mạch của anh trong đêm mưa thảm sát năm xưa. Thù cũ hận mới cuộn trào trong lồng ngực Tử Dạ, khiến con tử cổ trong tim anh rục rịch co thắt, gây ra một cơn ho khan nghẹn ngào.
“Chúng đang ở nha môn.” Tử Dạ gượng dậy, bước chân khập khiễng kéo lê chân trái nặng nề trên nền gỗ. “Nha môn biên trấn chính là sào huyệt cấu kết của chúng. Ta phải đột nhập vào đó đêm nay.”
Lục Vô Phong nhíu mày cản lại. “Nha môn canh gác nghiêm mật, có cả lính tuần phủ và bang chúng Huyết Sa. Thể xác ngươi đang bị trọng thương, kinh mạch vai trái vừa rách thịt, làm sao đột phá?”
“Không cần đột phá.” Tử Dạ lạnh lùng nhìn vào chiếc gương đồng cũ nát trên bàn, tay phải vươn vào bọc đồ lấy ra hộp mật hoa Quỷ Diện và lớp da nhân tạo mới. “Ta sẽ dùng Dịch Dung Thuật da người. Biến thành một kẻ vô danh để bước vào.”
***
Trời bắt đầu đổ mưa tầm tã. Cơn mưa giông bão sấm chớp dội xuống Biên trấn Hắc Thổ, gột rửa những con đường đất nhão nhoét bùn đen. Sự xơ xác, nghèo khổ của thị trấn biên thùy hiện lên tiêu điều dưới những mái nhà tranh rách nát, nơi lưu dân đói rách đang co quắp chịu lạnh.
Thế nhưng, bên trong Nha môn Biên trấn Hắc Thổ, một thế giới hoàn toàn khác hiện ra rực rỡ và thối nát. Ánh đèn lồng đỏ rực treo cao dọc các hành lang lát đá hoa cương quý giá. Tiếng tơ trúc réo rắt, tiếng cười đùa lả lơi của ca kỹ và mùi rượu thịt xa hoa bốc lên nồng nặc từ mật điện phía sau. Tri huyện Trương Thế béo phì, mặt đầy thịt mỡ, đang mặc bộ quan phục lộng lẫy nhưng nhăn nhúm, nâng ly rượu vàng cung kính mời Triệu Vũ.
“Triệu trưởng nhóm, số quặng sắt đen tháng này đã được Huyết Sa Bang vận chuyển an toàn qua sông Hắc Thủy. Mong ngài chuyển lời tới Cố Thái thượng trưởng lão, Trương mỗ luôn tận trung.”
Triệu Vũ ngồi trên ghế bành thắt lưng cọp, khuôn mặt dài u ám lộ vẻ kiêu ngạo giả tạo. Hắn khẽ nhấp ngụm rượu, mắt ti hí sắc lạnh nhìn quanh. “Trương Tri huyện yên tâm. Chỉ cần số quặng đen không bị thất thoát, vị trí phủ thừa tướng phương Nam của ngài sẽ được bảo đảm. Còn về gã phế vật Lạc Tử Dạ...”
“Hắc hắc, ba tên chấp pháp đệ tử của Phùng Thiệu đang canh gác nghiêm mật tại tiêu cục Thiết Mã. Chỉ cần hắn lộ diện, vạn đao phân thây!” Trương Thế cười hô hố, mỡ bụng rung lên bần bật.
Bên ngoài mật điện, dưới màn mưa bão sấm chớp gầm rú, một bóng người khòm lưng, bước đi khập khiễng đang chậm rãi quét dọn những chiếc lá rụng dọc hành lang tối. Kẻ đó mặc bộ giáp nhẹ của lính gác nha môn, khuôn mặt thô kệch xấu xí đầy tàn nhang hoại tử sẹo—chính là Lạc Tử Dạ sau khi dịch dung.
Để hóa thân hoàn hảo thành gã lính gác béo lùn, Tử Dạ đã phải dùng Dịch Dung Thuật da người dán chặt lớp da nhân tạo lên mặt bằng mật hoa Quỷ Diện rát buốt như lửa thiêu. Chưa dừng lại ở đó, anh phải chịu đựng nỗi đau đớn thể xác tột cùng khi tự bẻ lệch khớp bả vai phải của mình xuống hai tấc, khòm lưng rạp xuống để làm lệch hướng phán đoán chiều cao của đối thủ. Bước chân trái khập khiễng đông cứng vĩnh viễn kéo lê trên nền đá phát ra những tiếng “sột soạt” đều đặn, hòa lẫn hoàn hảo vào tiếng mưa rơi tầm tã.
Tử Dạ hơi nghiêng đầu sang phải. Tai trái bị điếc nhẹ của anh không nghe được tiếng động hướng trái, nhưng tai phải siêu phàm đã giúp anh khóa chặt nhịp bước của ba toán tuần tra đang di chuyển dọc sân sau nha môn.
“Mười lăm bước... mười bốn... mười ba...” Tử Dạ thầm đếm trong đầu. Anh nhận biết lính gác nha môn thay ca mỗi nửa canh giờ, và ngay lúc này, có một khoảng trống ba mươi hơi thở ở góc thư phòng tri huyện—nơi Trương Thế cất giữ các mật điện chỉ điểm.
Anh lướt khinh công Mị Ảnh Vô Tung, thân ảnh mờ ảo như bóng ma lách qua cửa sổ sau của thư phòng tri huyện không gây ra một tiếng động nhỏ nhất.
Bên trong thư phòng tối om, nồng nặc mùi trầm hương đắt tiền và mùi sổ sách ẩm mốc. Tử Dạ nhẹ nhàng tiếp cận chiếc bàn làm việc bằng gỗ gụ khảm ngọc quý của Trương Thế. Bàn tay phải của anh—chỉ còn ba ngón tay cử động linh hoạt—vươn ra bám chặt lấy hộc bàn gỗ, tay trái buông thõng vô lực che chở hũ gốm tro cốt Nhạc Hoài Hải đeo sau vai.
Đột nhiên, khớp bả vai phải bị cưỡng ép làm lệch của anh phát ra một tiếng “khục” nhẹ. Cơn đau nhói dữ dội từ tà độc phản phệ bùng phát kịch liệt dọc các kinh mạch mới nối, như một luồng hỏa khí thiêu đốt xương tủy. Cánh tay phải của anh đột ngột co rút, mất lực, suýt chút nữa làm rơi hũ gốm tro cốt bọc vải đen sau vai xuống nền đất đá.
“Ai đó?”
Tiếng quát của một tên lính tuần tra ngoài sân vang lên, tiếng xích sắt va chạm lách cách hướng về phía thư phòng. Nhịp bước dồn dập áp sát.
Tử Dạ nín thở hóa đá, áp sát người vào góc tối sau bức rèm lụa dày cộm, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng rách nát. Anh không thể vận tà kình đỏ tía lúc này, nếu bộc phát sát khí, Triệu Vũ ở mật điện phía sau sẽ lập tức phát hiện.
“Bộp! Bộp!”
Hai tiếng đá rơi lanh lảnh đột ngột vang lên từ phía mái nhà đối diện góc sân bên kia, kéo theo tiếng ngói vỡ loảng xoảng.
“Có kẻ đột nhập ở sân sau! Mau đuổi theo!”
Tiếng lính gác hô hoán dữ dội, bước chân dồn dập xoay hướng tháo chạy về phía tiếng đá rơi. Tử Dạ khẽ thở hắt ra một hơi. Anh biết Lục Vô Phong đứng trên mái nhà đã ra tay đánh lạc hướng cứu nguy kịp thời.
Không bỏ lỡ một hơi thở quý giá, Tử Dạ dùng ba ngón tay phải còn lại, vận dụng kỹ thuật bẻ khóa cơ quan thô học từ Vô Ảnh Đạo Tặc Tần Không. Anh rút một cây kim châm nhỏ giấu dưới cổ áo, lách nhẹ vào khe khóa đồng của ngăn mật bàn làm việc.
“Tách.”
Tiếng cơ quan nhỏ vang lên rất khẽ. Ngăn kéo mật mở ra, để lộ một chiếc hộp gỗ nhỏ lót lụa đỏ. Bên trong chiếc hộp, một bức thư mật bằng lụa đen thêu chỉ vàng rực rỡ hiện ra dưới ánh trăng mờ qua khe cửa sổ.
Tử Dạ nhanh như cắt cầm lấy bức thư mật, giấu gọn vào ngực áo hắc y rách rưới của mình. Anh khép ngăn kéo lại, lướt khinh công Mị Ảnh Vô Tung thoát ra ngoài cửa sổ sau, biến mất vào màn mưa bão sương mù dày đặc trước khi toán tuần tra quay trở lại.
***
Nửa canh giờ sau, tại căn phòng tối ở tầng hai Quán trọ Thính Vũ, Tử Dạ ngồi gục đầu bên bàn gỗ. Lục Vô Phong vừa từ mái nhà đáp xuống, y nhanh chóng khóa chặt cửa sổ, ánh mắt đầy căng thẳng.
“Đoạt được thứ gì rồi?” Lục Vô Phong hỏi khẽ.
Tử Dạ không nói, tay phải run rẩy rút bức thư mật bằng lụa đen từ ngực áo ra, đặt lên bàn. Trên lớp lụa đen, một con dấu bằng sáp đỏ thêu chỉ vàng của triều đình hiện lên rực rỡ và tàn nhẫn.
Lục Vô Phong khẽ mở bức thư mật ra, ánh mắt y quét nhanh qua những dòng chữ viết bằng mực vàng tinh luyện. Sắc mặt kiếm khách lãng tử đột ngột biến đổi hoàn toàn, trở nên nhợt nhạt và đầy vẻ kinh hoàng.
“Đây là... mật ước của phủ thừa tướng triều đình gửi cho Cố Vân Thiên.” Giọng Lục Vô Phong run lên. “Trương Thế được lệnh ngày mai phải bàn giao Lạc Thanh Hà cho Huyền Kiếm Tông để chuẩn bị cho nghi thức hiến tế đệ tử dưới Huyết Tế Điện... Con bé chính là dược đỉnh sống mang huyết thống dược tộc giải bách độc!”
Tử Dạ đứng bật dậy, thanh kiếm gãy Thất Sát bên hông khẽ phát ra tiếng kiếm minh u sầu, sát khí đỏ tía bùng phát dữ dội từ đan điền rách nát, thiêu đốt lồng ngực anh.
“Thanh Hà... ngày mai...” Giọng Tử Dạ lạnh lùng như tuyết vạn năm trên đỉnh núi cao, ánh mắt nổi tơ máu đỏ tía rực rỡ nhìn thẳng vào màn mưa bão ngoài cửa sổ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!