Nhạc nềnPrairie

Lãng Tử Đồng Hành

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới hầm rượu ngầm của Tiêu cục Thiết Mã đặc quánh, nồng nặc mùi men nếp ủ lâu năm và vị ẩm mốc của đất sét rỉ nước. Lạc Lạc Tử Dạ ngồi xếp bằng trong góc kẹt hẹp nhất, lưng tựa sát vào vách đá lạnh buốt. Anh nín thở, vận hành Bế Khí Quy Tức Pháp đến cực hạn. Từng nhịp tim đập chậm lại, mờ nhạt đến mức gần như tĩnh lặng. Thế nhưng, vết thương rạn nứt trên bả vai phải—hậu quả từ cú bẻ khớp tước đao của Tần Tiêu Đầu lúc chập tối—vẫn đang không ngừng rỉ máu. Từng giọt máu độc màu tím đen, tanh nồng và nóng rực như nham thạch, lách qua lớp vải tù nhân xám xịt rách rưới, nhỏ xuống nền đất ẩm.


Ngay trên đầu anh, cách một lớp ván gỗ sồi dày ba tấc của nắp hầm, tiếng xích sắt rỉ sét của chiếc roi da gai độc Xà Vĩ đang kéo lê sột soạt. Tiếng động ấy tựa như tiếng vảy rắn trườn qua lá khô, lạnh lẽo và rợn người.


“Phùng trưởng lão, hầm này chỉ toàn rượu rắn thối dùng để ngâm da tiêu sai, làm gì có chỗ cho người trốn.” Giọng nói trầm đục của Tần Tiêu Đầu vang lên, cố tình dẫm chân thật mạnh xuống nền đất phía trên để át đi tiếng động nhỏ nhất dưới hầm.


“Hừ. Rượu rắn thối?” Giọng của Phùng Thiệu khàn khàn, mỏng dính như lưỡi dao cạo. “Tần Tiêu Đầu, mũi của bản chức chuyên ngửi máu tù nhân Chấp Pháp Đường mười năm nay. Mùi rượu ngâm này tuy nồng, nhưng không che giấu được vị tanh của thứ máu hoại tử rỉ ra từ kinh mạch bị phế rách. Thứ mùi đó... chỉ có kẻ luyện tà công Ác Nhân Cốc mới có.”


Tiếng bước chân của Phùng Thiệu dừng lại ngay trên nắp hầm gỗ. Tử Dạ nghiêng đầu sang bên phải. Tai trái bị ù điếc nhẹ vĩnh viễn—di chứng tàn khốc sau lần tự châm ngân châm Phong Trì sau gáy để giả chết thoát khỏi bàn mổ của Tiết Cô—khiến anh hoàn toàn mất đi khả năng định vị tiếng động từ hướng trái. Anh buộc phải dồn toàn bộ thính giác siêu phàm của tai phải bám sát từng cử động phía trên. Anh nghe thấy tiếng Phùng Thiệu khom lưng xuống. Tiếng khớp ngón tay dơi gầy gò của hắn chạm vào khoen sắt rỉ sét của nắp hầm rượu vang lên một tiếng “két” khô khốc.


Sát khí trong hầm ngầm lập tức đông cứng.


Tử Dạ thầm vận tà kình mỏng manh trong đan điền rách nát. Bàn tay phải của anh từ từ đặt lên chuôi thanh kiếm gãy Thất Sát bọc vải đen giắt bên hông. Ba ngón tay phải siết chặt chuôi kiếm rỉ sét, trong khi bàn tay trái buông thõng vô lực—ngón út và ngón áp út đã bị liệt hoàn toàn vĩnh viễn do phản phệ của tầng thứ nhất Huyết Ảnh Kinh. Nếu Phùng Thiệu kéo nắp hầm này lên, anh sẽ không ngần ngại dùng một chiêu Huyết Sát Nhất Kích liều mạng chém đứt cổ họng hắn, dù cái giá phải trả là con tử cổ trong tim sẽ bùng phát cắn xé nổ tung đan điền.


“Ầm! Choang!”


Một tiếng đổ vỡ dữ dội vang lên ngay sát chân Phùng Thiệu. Mùi rượu rắn nồng nặc, cay xè và hôi hám lập tức bốc lên ngột ngạt, lấn át hoàn toàn mọi mùi hương khác trong phòng.


“Úi chao! Phùng trưởng lão bớt giận, lão nô lóng ngóng làm vỡ hũ xà độc tửu quý nhất của tiêu cục rồi!” Giọng Lão Lý vang lên đầy hoảng hốt, tiếng chổi tre quét dọn loảng xoảng dồn dập. “Máu rắn đen hoại tử ngâm mười năm, mùi vị quả thật tanh tưởi, mong trưởng lão xá tội, bẩn hết giày của ngài rồi!”


Tiếng Phùng Thiệu chửi thề một tiếng đầy ghê tởm, bước chân tháo chạy lùi lại vài bước để tránh nước rượu độc văng trúng. Hắn hít hà một hơi, nhưng lúc này khoang mũi chỉ còn ngửi thấy mùi mật rắn thối và củ gấu ngâm rượu nồng nặc.


“Lũ phế vật tiêu cục rách nát!” Phùng Thiệu hậm hực vung roi da, tiếng gió rít đôm đốp ngoài sân. “Để lại ba tên chấp pháp đệ tử canh gác ngoài cổng tiêu cục Thiết Mã. Kẻ nào ra vào đều phải lột mặt kiểm tra. Đi!”


Tiếng bước chân rầm rập của toán tuần tra xa dần, trả lại sự tĩnh lặng u uất cho gian phòng chứa rượu. Tử Dạ dưới hầm ngầm khẽ thở hắt ra một hơi, ngụm máu độc ứ nghẹn trong cổ họng bị anh cưỡng ép nuốt ngược trở lại. Kinh mạch bả vai phải nhói lên đau đớn kịch liệt, như có hàng vạn cây kim nung đỏ đang đâm xuyên qua xương tủy. Mặt nạ da nhân tạo dán chặt trên mặt anh bằng mật hoa Quỷ Diện đang ăn mòn biểu bì, tạo ra cơn nóng rát buốt dữ dội. Anh cần thuốc. Vết thương vai phải rách mạch nếu không được bôi Phục Kinh Tán dưỡng mạch ngay đêm nay, gân tay phải của anh sẽ co rút và phế vĩnh viễn.


Nửa canh giờ sau, nắp hầm nhẹ nhàng hé mở. Ánh mắt lo lắng của Lão Lý hiện ra trong khe sáng mờ.


“Thiếu chủ, bọn chúng đã rút đi đại bộ phận, nhưng ba tên lính canh ngoài cổng rất nghiêm mật. Tần Tiêu Đầu đang giữ chân chúng bằng rượu thịt ở phòng khách. Người phải lén ra ngoài bằng đường ngầm cống nước sau nhà để tìm Phục Kinh Tán tại Dược Vương Cốc phân hội biên giới. Lão nô đã dò hỏi, phân hội nằm ở cuối con hẻm sương mù phía Tây thị trấn.”


Tử Dạ gật đầu lạnh lùng, bước chân khập khiễng kéo lê chân trái bị đông cứng vĩnh viễn leo lên khỏi hầm tối. Anh bọc lại hũ tro cốt của sư phụ Nhạc Hoài Hải thật chặt sau vai, giắt thanh kiếm gãy Thất Sát bên hông dưới lớp hắc y thô rách nát, rồi lặng lẽ lách mình vào bóng đêm mịt mù của Biên trấn Hắc Thổ.


***


Sương mù từ dãy núi tuyết Tây Bắc tràn xuống biên trấn, xám xịt và đặc quánh như sữa đặc. Những con hẻm nhỏ của thị trấn Hắc Thổ lúc nửa đêm vắng lặng đến rợn người, chỉ có tiếng gió rít qua các mái ngói mục nát và tiếng chó sủa hoang vu từ xa vọng lại. Mặt đường nện đất nhão nhoét bùn đen sau cơn mưa tàn chập tối, trơn trượt vô cùng.


Tử Dạ khòm lưng bước đi khập khiễng, mỗi bước đi của chân trái đông cứng đều để lại một vệt kéo lê dài trên bùn. Bàn tay trái giấu trong tay áo rộng bấu chặt lấy vết thương bả vai phải để ngăn máu độc rỉ ra quá nhiều. Độc tố hoại tử từ chiếc mặt nạ da nhân tạo bắt đầu ăn sâu vào da mặt anh, gây ra những cơn ngứa ngáy dữ dội đến mức anh muốn dùng móng tay cào rách mặt, nhưng anh vẫn cắn răng chịu đựng, dùng nỗi đau này làm mỏ neo giữ vững sự tỉnh táo của lý trí.


Anh đi sâu vào con hẻm sương mù phía Tây. Nơi đây biệt lập, những bức tường đất hai bên hông hẻm loang lổ rêu phong, cao ngất ngưởng che khuất cả ánh trăng tàn. Phía cuối con hẻm, một tấm biển gỗ treo nghiêng ngả, khắc ba chữ mờ nhạt: “Dược Vương Cốc”. Đây chính là phân hội biên giới của danh y tà phái, nơi duy nhất bán lậu các loại thảo dược độc tính cao và dưỡng mạch như Phục Kinh Tán mà không cần hỏi nguồn gốc.


Đột nhiên, bước chân khập khiễng của Tử Dạ khựng lại.


Sương mù phía trước bỗng rẽ ngang một đường rất nhẹ. Tai phải nhạy bén của anh bắt được một tiếng động cực kỳ mảnh—tiếng kim loại rỉ sét cọ xát rất khẽ vào đá ẩm.


“Vút!”


Một luồng gió đao sắc lạnh đột ngột xé toạc màn sương xám từ phía trước mặt lao thẳng tới. Tốc độ ra đòn cực nhanh, đao mang lạnh buốt phản chiếu ánh sáng trắng nhợt nhạt.


Tử Dạ phản xạ cực nhanh, nghiêng người sang bên phải để tránh né. Thế nhưng, kẻ tấn công dường như đã tính toán trước bước đi khập khiễng của anh. Ngay khi anh vừa nghiêng người, một bóng đen cao gầy xuất hiện từ màn sương bên trái—đó chính là Hàn Nhất, một trong hai sát thủ Băng Hà song sát. Hàn Nhất vung song đao mảnh đâm chéo hai đường hình chữ “X”, khóa chặt hoàn toàn mọi đường rút lui của Tử Dạ.


“Keng! Keng!”


Tử Dạ không kịp rút kiếm gãy Thất Sát, anh chỉ kịp đưa bao kiếm bằng gỗ sắt bọc vải đen lên đỡ trực diện hai đường đao của Hàn Nhất. Lực chấn động từ đao khí Nhị lưu đỉnh phong dội mạnh vào cánh tay phải đang bị rạn nứt kinh mạch của anh, khiến ba gân máu đỏ tía nổi cuộn dọc cánh tay nhói lên đau đớn. Tử Dạ lùi lại hai bước, chân trái khập khiễng đạp phải bãi bùn trơn trượt làm anh mất đà, suýt chút nữa ngã quỵ.


“Hắc hắc... Đầu của gã ‘Ác đồ Huyền Kiếm Tông’ trị giá vạn lượng vàng, hôm nay huynh đệ ta thâu tóm rồi!”


Một giọng nói ồm ồm, hung hãn vang lên từ phía sau lưng Tử Dạ. Một bóng người lùn mập bước ra từ bóng tối—Hàn Nhị. Hắn cười lạnh, tay phải vung mạnh sợi xích sắt lớn dài vài trượng, đầu xích gắn một chiếc móc câu nhọn hoắt rỉ sét tẩm hàn độc nhẹ.


“Rít!”


Sợi xích sắt rít gió quay tròn trên không trung rồi lao thẳng về phía Tử Dạ như một con rắn độc vồ mồi. Tầm đánh của xích sắt cực rộng, khóa chặt khoảng không hẹp của con hẻm tối.


Tử Dạ định dùng bộ pháp khinh công Mị Ảnh Vô Tung để bật nhảy lên bờ tường đất bên hông hẻm đào thoát, nhưng ngay khi anh vừa dồn lực xuống chân trái, khớp gối bị đông cứng vĩnh viễn đột ngột cứng đờ, không thể co gập dẻo dai. Cú bật nhảy bị hẫng nhịp, anh mất đà rơi xuống.


“Phập!”


Chiếc móc câu rỉ sét nhọn hoắt của Hàn Nhị đâm thẳng vào bả vai trái của Tử Dạ. Lực kéo cực mạnh của sợi xích sắt siết chặt, móc câu bấu sâu vào da thịt, kéo rách một mảng thịt vai trái của anh. Máu độc màu tím đen tanh nồng lập tức phun loang lổ ra ngoài, thấm đẫm lớp áo hắc y thô ráp.


“Ái chà, máu của gã này màu tím đen! Hắn nhiễm kịch độc hoại tử rồi, Hàn Nhất, mau dứt điểm hắn!” Hàn Nhị hét lớn, hai tay nắm chặt sợi xích sắt dốc sức kéo mạnh hòng kéo rách toàn bộ kinh mạch vai trái của Tử Dạ.


Cơn đau đớn tột cùng như vạn dao băm vằm ập vào đại não Tử Dạ. Con tử cổ trong tim anh cảm nhận được huyết khí tiêu hao, bắt đầu bừng tỉnh, co thắt dữ dội cắn phá tủy xương ngực khiến anh ho ra một ngụm máu nhỏ màu đen sậm. Cánh tay phải cầm kiếm của anh run rẩy dữ dội, tà kình đỏ tía trong đan điền rách nát có nguy cơ tan rã hoàn toàn.


Trong khoảnh khắc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc, ánh mắt Tử Dạ lộ ra sự lạnh lùng và tỉnh táo tột cùng của một kẻ đã bò lết dưới bùn đen Ác Nhân Cốc để cầu sinh. Anh không hề hoảng loạn. Anh biết mình không thể lùi, cũng không thể dùng khinh công né tránh lúc này.


Anh vươn bàn tay phải run rẩy vào trong cổ áo tù nhân rách rưới, rút ra cây ngân châm khóa khí dài ba tấc rưỡi bằng bạc ròng.


“Phập!”


Tử Dạ dứt khoát tự đâm mạnh cây ngân châm bạc sâu vào tử huyệt Phong Trì sau gáy mình.


Một luồng khí lạnh buốt thấu xương chạy dọc từ sau gáy lan tỏa khắp toàn thân. Kỹ thuật Châm Cứu Khóa Huyệt Pháp lập tức phát huy tác dụng, tạm thời phong tỏa hoàn toàn thống giác thể xác của anh trong vòng hai khắc. Cơn đau đứt ruột đứt gan từ bả vai trái bị móc câu bấu xé và sự cắn phá của tử cổ lập tức biến mất, nhường chỗ cho một trạng thái tĩnh lặng, vô cảm lạnh lùng như một cái xác chết.


Không còn bị cơn đau khống chế, Tử Dạ siết chặt bàn tay phải cầm thanh kiếm gãy Thất Sát. Anh vận chuyển Nghịch Kinh Nối Mạch thuật, cưỡng ép dẫn dắt luồng huyết khí tà môn bạo liệt từ vết thương vai hở chạy ngược chiều kinh mạch thông thường dọc cánh tay phải. Ba đường gân máu dọc tay phải anh nổi cuộn đỏ tía rực rỡ, tỏa ra một làn khói huyết khí nóng bỏng rít gió.


Anh vung kiếm gãy Thất Sát lên, thi triển Tàn Kiếm Ý quy tắc—biến điểm yếu tầm đánh ngắn thành lợi thế cận chiến. Thay vì vung kiếm chém vào người Hàn Nhị đang ở xa, Tử Dạ dồn toàn bộ tà kình đỏ tía bạo liệt vào một đường chém ngang cực mạnh bằng lưỡi kiếm gãy Thất Sát nhắm thẳng vào một mắt xích sắt của sợi xích đang căng thẳng.


“Keng! Rắc rắc!”


Một tiếng va chạm kim loại đanh thép vang dội con hẻm tối. Sức mạnh bạo liệt của Huyết Sát Nhất Kích kết hợp với độ cứng vật lý vô song của thanh Thất Sát đúc bằng sắt đen nghìn năm đã chém đứt lìa một mắt xích sắt của Hàn Nhị. Sợi xích sắt nặng nề bị đứt đôi, lực phản chấn mạnh mẽ hất văng Hàn Nhị lùi lại vài bước, ngã quỵ xuống đất cát nện.


Tử Dạ khập khiễng lướt tới, lưỡi kiếm gãy Thất Sát rít gió chém thẳng vào cổ họng Hàn Nhất đang lao tới từ bên trái. Tai trái bị điếc nhẹ của anh không nghe được tiếng gió đao hướng trái, nhưng tai phải nhạy bén đã giúp anh định vị chính xác đao lộ của đối thủ.


Tuy nhiên, ngay khi mũi kiếm gãy của Tử Dạ chỉ còn cách cổ họng Hàn Nhất ba tấc, một luồng đao mang bạo liệt khác của Hàn Nhất đã chém tới sườn phải của anh, dồn anh vào góc chết vì chân trái khập khiễng không thể xoay người né tránh.


“Vút! Choang!”


Một tia sáng kiếm khí màu trắng xanh dịu nhẹ, thanh thoát như gió lướt qua lá trúc đột ngột bay tới từ đầu hẻm sương mù. Đường kiếm khí tinh thuần, lấy nhu khắc cương hoàn mỹ đã chém trúng thân đao của Hàn Nhất, hóa giải hoàn toàn lực đao bạo liệt và đẩy lui hắn ba bước.


Một bóng thanh y lôi thôi rách nát lướt nhanh như gió qua màn sương mù dày đặc. Người tới tay cầm bầu rượu đồng, tay kia cầm thanh kiếm cổ Thanh Phong sáng loáng phát ra tiếng kiếm minh thanh thoát. Lục Vô Phong—kiếm khách lãng tử—xuất hiện cứu nguy kịch tính!


“Hai kẻ nhị lưu cao thủ vây gác một phế nhân khập khiễng, Băng Hà song sát các ngươi từ bao giờ lại trở nên hèn hạ thế này?” Lục Vô Phong cười phóng khoáng, vung kiếm cổ vẽ ra một vòng tròn kiếm khí tinh thuần, ép Hàn Nhất và Hàn Nhị phải thối lui vào bóng tối.


Hàn Nhất và Hàn Nhị nhận biết người tới là Nhất lưu kiếm khách có ngự kiếm thuật độc đáo, lại thêm sợi xích sắt của Hàn Nhị đã bị chém đứt, bọn chúng biết không thể chiếm được ưu thế lúc này.


“Hừ! Lục Vô Phong, ngươi dám xen vào việc của Huyền Kiếm Tông! Chúng ta đi!” Hàn Nhất hậm hực vung song đao che chắn, cùng Hàn Nhị kéo lê sợi xích đứt tháo chạy nhanh chóng vào màn sương mù xám xịt mất hút.


Con hẻm tối rơi vào sự tĩnh lặng u uất. Chỉ còn tiếng gió rít qua khe tường đất rêu phong.


Tử Dạ đứng khựng lại, thanh kiếm gãy Thất Sát trong tay phải vẫn tỏa ra làn khói huyết khí đỏ tía mờ nhạt. Dược lực của ngân châm khóa khí bắt đầu giảm nhẹ, khiến cảm giác đau buốt từ vết thương vai trái rách thịt rỉ máu độc từ từ dâng lên gặm nhấm thể xác anh.


Lục Vô Phong thu kiếm cổ Thanh Phong vào bao, xoay người nhìn chằm chằm vào Tử Dạ. Ánh mắt phóng khoáng của y đột ngột trở nên vô cùng sắc lạnh và nghiêm nghị. Y bước tới một bước, thanh kiếm cổ trong tay đột ngột tuốt vỏ một nửa, chĩa thẳng mũi kiếm sáng loáng vào ngay cổ họng của Tử Dạ.


“Đứng im.” Giọng Lục Vô Phong trầm xuống, không còn vẻ bất cần đời thường ngày. “Đường kiếm phòng thủ vừa rồi của ngươi... tuy bao phủ bởi tà kình đỏ tía tàn độc của Ác Nhân Cốc, nhưng quỹ đạo vẽ vòng kiếm khí hình bán nguyệt trước ngực chính là chiêu ‘Huyền Kiếm Thủ Hộ’—tuyệt học phòng thủ chính tông của Huyền Kiếm Tông.”


Mũi kiếm của Lục Vô Phong chỉ còn cách cổ họng Tử Dạ đúng một phân, ánh thép lạnh phản chiếu vết sẹo hoại tử nóng rát trên mặt anh.


“Ngươi... rốt cuộc có quan hệ gì với Huyền Kiếm Tông?”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!