Đêm Đen Thử Kiếm
Gió cát rít gào qua những khe hở của cánh cổng gỗ mục nát, mang theo hơi lạnh thấu xương của sa mạc Tây Bắc dội thẳng vào sân Tiêu cục Thiết Mã. Dưới ánh trăng tàn tù mù bị che lấp bởi những dải mây xám xịt, không gian nơi đây desolate đến lạnh người. Chỉ có tiếng xích sắt rỉ sét cọ xát vào nhau cọc cạch và tiếng cát bụi quét rào rạt trên nền đất nện loang lổ.
Lạc Tử Dạ sừng sững đứng đó, khòm lưng sâu dưới tấm áo tù nhân xám xịt rách rưới. Nửa khuôn mặt ẩn sau chiếc Mặt nạ da nhân tạo đang nóng rát lên như bị hàng vạn con kiến lửa cắn xé. Chất độc hoại tử nhẹ từ mật hoa Quỷ Diện bám chặt vào biểu bì, ăn mòn da thịt anh hàng đêm, tạo nên một cơn đau buốt buốt tột cùng. Nhưng Tử Dạ không hề nhíu mày. Anh cần cơn đau này. Nó là mỏ neo duy nhất giữ cho đầu óc anh tỉnh táo, ngăn không cho sát niệm điên cuồng của Huyết Ảnh Kinh đang cuộn xoáy trong đan điền rách nát bộc phát làm mất đi nhân tính.
Bên tai trái của anh, mọi âm thanh đều mơ hồ, tịch mịch—di chứng ù điếc nhẹ sau lần tự châm ngân châm Phong Trì sau gáy giả chết vẫn chưa hề thuyên giảm. Tử Dạ hơi nghiêng đầu sang bên phải, dồn toàn bộ thính giác siêu phàm của tai phải nhạy bén để khóa chặt lấy bóng người khổng lồ trước mặt.
Tần Tiêu Đầu sừng sững bước ra từ bóng tối của gian nhà chính. Tráng niên râu quai nón hung tợn, mình khoác bộ giáp da cũ kỹ dính đầy bụi đường biên ải, dáng đi khập khiễng nhẹ nhưng mỗi bước chân nện xuống đất đều vững chãi như bàn thạch. Tay phải hắn đang nắm chặt chuôi thanh đại đao bản rộng, lưỡi đao sáng loáng ánh thép lạnh phản chiếu tia sáng trăng tàn nhợt nhạt.
“Kẻ mang danh ‘Ác đồ’... phế vật sống sót của Lạc Gia Trang, hôm nay để ta xem ngươi lấy cái gì để đòi lại công lý cho gia tộc!”
Tần Tiêu Đầu gầm lên một tiếng trầm đục. Không một lời báo trước, hắn vung đại đao chém thẳng xuống. Luồng đao phong cương mãnh bạo liệt xé rách màn đêm, rít lên rin rít như thú dữ vồ mồi. Đao khí của Nhị lưu đỉnh phong áp đảo hoàn toàn khoảng sân nhỏ, dồn Tử Dạ vào góc tường đất loang lổ.
Tử Dạ cảm nhận luồng đao phong ập tới bão táp. Theo bản năng sinh tồn tàn nhẫn, anh định vận hành Huyết Ảnh Kinh bộc phát tà kình đỏ tía dọc cánh tay phải để rút thanh kiếm gãy Thất Sát bọc vải đen sau lưng đón đỡ. Thế nhưng, ngay khi luồng chân khí bạo liệt vừa dâng lên từ đan điền rách nát—
“Hự!”
Một cơn đau đứt ruột đứt gan bùng phát từ lồng ngực. Con tử cổ nằm sâu trong tim anh, bị kích hoạt bởi việc anh vi phạm khế ước máu rời cốc, điên cuồng co thắt và cắn phá tủy xương. Ba đường gân máu dọc bả vai phải nhói lên kịch liệt, kinh mạch rách nát rỉ máu dữ dội, khiến cánh tay cầm kiếm của anh run rẩy, tà kình đỏ tía lập tức tan rã hoàn toàn. Anh không thể trực diện đón đỡ đao khí của đối thủ lúc này. Nếu cưỡng ép vận lực, kinh mạch tay phải sẽ đứt gãy vĩnh viễn.
Tần Tiêu Đầu cười lạnh, đại đao chém dọc thẳng xuống đỉnh đầu Tử Dạ với tốc độ cực nhanh, không hề có ý định nương tay.
Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề, Tử Dạ dứt khoát nhắm mắt lại. Anh gạt bỏ hoàn toàn sự hoảng loạn tinh thần, dồn toàn bộ ý chí vào tai phải. Sử dụng kỹ năng Thính Phong Biện Vị, anh cảm nhận được hướng gió rẽ ngang cực mảnh khi lưỡi đao chém xuống sương cát.
Anh lướt nhẹ bộ pháp khập khiễng của chân trái bị đông cứng vĩnh viễn. Bước đi tưởng chừng như vụng về, lệch vẹo của một phế nhân lại đột ngột làm lệch hướng phán đoán đao lộ của Tần Tiêu Đầu. Thân hình Tử Dạ nghiêng sang trái một góc nhỏ hiểm hóc, tránh né lưỡi đại đao khổng lồ trong gang tấc. Lưỡi đao chém sạt qua vai áo rách của anh, ngập sâu xuống đất cát nện tạo nên một tiếng “ầm” nặng nề, cát đá bắn tung tóe.
Tần Tiêu Đầu biến chiêu cực nhanh, kinh nghiệm cựu binh biên ải giúp hắn lập tức xoay cổ tay, quật ngang đao chém hông bạo liệt. Đường đao quét ngang tàn nhẫn, khóa chặt mọi đường lui của Tử Dạ.
Nhưng Tử Dạ không lùi. Anh áp dụng Tàn Kiếm Ý quy tắc—phương pháp dùng kiếm gãy biến điểm yếu tầm đánh ngắn thành lợi thế cận chiến. Đại đao bản rộng có lực sát thương vật lý cực mạnh tầm xa, nhưng lại có một góc chết chí mạng ở cự ly cận chiến sát nách dưới một thước.
Lướt khập khiễng áp sát sườn Tần Tiêu Đầu, Tử Dạ luồn người xuống dưới lưỡi đao đang quét tới. Khoảng cách giữa hai người lúc này chỉ còn gang tấc, gần đến mức anh ngửi thấy mùi mồ hôi dầu nồng nặc trên giáp da của đối thủ.
Tử Dạ vươn hai ngón tay của bàn tay phải run rẩy nhưng chính xác vô song, vận dụng Đao Đoạt Binh Khí pháp điểm mạnh vào tử huyệt cổ tay phải của Tần Tiêu Đầu, đồng thời dùng thế bẻ khớp bẻ gãy khớp xương cổ tay hắn ngược chiều.
“Rắc!”
Một tiếng khớp xương dịch vị giòn giã vang lên trong đêm tối. Tần Tiêu Đầu tê dại hoàn toàn cánh tay phải, đại đao bản rộng lập tức tuột khỏi tầm tay. Tử Dạ nhanh như cắt tước lấy thanh đại đao vừa rơi nửa chừng, xoay ngược cán đao bằng một động tác hoàn mỹ, kề sát lưỡi đao bản rộng lạnh giá vào ngay cổ họng rậm rạp râu quai nón của Tần Tiêu Đầu.
Sân tiêu cục đột ngột rơi vào sự tĩnh lặng tuyệt đối. Chỉ còn tiếng bão cát sa mạc gầm rú ngoài cổng gỗ.
Tần Tiêu Đầu sững sờ đứng im bất động, lưỡi đao lạnh buốt kề sát da cổ khiến hắn không dám cử động dù chỉ một phân. Hắn nhìn chằm chằm vào đôi mắt đỏ tơ máu đầy lạnh lùng và tỉnh táo của thiếu niên trước mặt, rồi nhìn bàn tay trái chỉ có ba ngón tay cử động của anh đang buông thõng.
“Đao Đoạt Binh Khí pháp... Tàn Kiếm Ý cận chiến áp sát... Quả nhiên là cốt cách đúc kiếm của Lạc gia!” Tần Tiêu Đầu thở dài một tiếng đầy nể phục, sát khí trên mặt hoàn toàn tan biến, thay vào đó là sự xúc động rưng rưng. “Lạc Chấn Thiên đại ca dưới suối vàng có linh thiêng chắc chắn sẽ ngậm cười khi thấy thiếu chủ có bản lĩnh thế này.”
Tử Dạ thu đao, trả lại chuôi đao cho Tần Tiêu Đầu. Cánh tay phải của anh run rẩy kịch liệt, kinh mạch bả vai phải bị rạn nứt nhẹ do vận lực bẻ khớp đột ngột, máu độc màu tím đen tanh nồng rỉ ra từ vết thương vai hở, thấm đen một góc áo tù nhân xám xịt rách rưới.
“Tần thúc... Đắc tội rồi.” Tử Dạ khàn giọng nói, bước chân khập khiễng lùi lại nửa bước đầy cung kính. “Ta không muốn giết người của tiêu cục Thiết Mã. Ta đến đây chỉ muốn tìm kiếm sự giúp đỡ để cứu Thanh Hà.”
Lão Lý từ góc tối vội vàng chạy ra, đỡ lấy Tử Dạ và giải thích nhanh chóng tình hình nguy kịch của Lạc Thanh Hà tại tổng đà Huyết Sa Bang. Tần Tiêu Đầu nghe xong, mặt biến sắc phẫn nộ, nện mạnh đốc đao xuống đất cát:
“Tào Bá gã ác bá tham lam đó dám dùng tiểu thư Lạc gia làm dược đỉnh sống! Tiêu cục Thiết Mã ta xưa nay mang nợ ân tình sâu nặng của Lạc gia trang, tiêu còn người còn, tiêu mất người mất! Thiếu chủ yên tâm, ta đồng ý dùng đoàn xe đẩy hàng của tiêu cục làm bình phong che giấu hành tung cho người đột nhập tổng đà cứu tiểu thư!”
Tần Tiêu Đầu vội vàng dẫn Tử Dạ và Lão Lý vào gian phòng chính phía trong tiêu cục để dưỡng thương và bàn bạc kế hoạch cứu người. Thế nhưng, ngay khi Tử Dạ vừa ngồi xuống bệ gỗ mục, tai phải của anh bỗng giật mạnh.
“Rầm! Rầm! Két!”
Tiếng cánh cổng gỗ mục nát ngoài sân tiêu cục bị đá văng thô bạo dội vào phòng. Tiếng chân ngựa rầm rập rít gió cát sa mạc, hòa cùng tiếng kim loại lách cách rợn người của roi da gai độc kéo lê trên nền đá.
“Chấp Pháp Đường Huyền Kiếm Tông tuần tra biên giới! Kẻ nào dám chứa chấp phản đồ Lạc Tử Dạ sẽ bị tru di tam tộc!”
Giọng nói hèn hạ nhưng đầy tàn nhẫn của Phùng Thiệu—chấp pháp đệ tử Huyền Kiếm Tông—vang lên ngoài sân đầy kiêu ngạo. Hắn dẫn đầu một toán tuần tra mười tên cao thủ Chấp Pháp Đường xông vào tiêu cục, vung roi da gai độc Xà Vĩ đập nát vụn các rương gỗ thô sơ ngoài sân để thị uy.
Tần Tiêu Đầu mặt biến sắc, rỉ tai Lão Lý:
“Mau đưa thiếu chủ xuống hầm rượu ngầm dưới gian phòng chứa rượu! Ta ra ngoài cản địa bọn chúng!”
Lão Lý vội vàng đỡ Tử Dạ khập khiễng lách qua cánh cửa ngách, đi vào gian phòng chứa rượu tối tăm sực nức mùi hũ rượu lên men chua nồng. Lão Lý đẩy một hũ rượu khổng lồ sang một bên, lộ ra nắp hầm rượu ngầm bằng gỗ thô ẩm ướt dẫn sâu xuống lòng đất.
“Thiếu chủ, mau trốn xuống dưới! Lão nô sẽ canh gác phía trên!” Lão Lý thầm thì khẩn cấp.
Tử Dạ khòm lưng leo xuống hầm rượu ngầm tối tăm rạp người. Hầm rượu ẩm mốc, chật hẹp, ngập tràn mùi hũ rượu chua nồng bốc lên ngột ngạt. Anh ngồi xếp bằng trong góc tối nhất, cố gắng nén hơi thở bằng Bế Khí Quy Tức Pháp.
Tuy nhiên, vết thương bả vai phải bị rạn nứt nhẹ lúc nãy khi giao đấu với Tần Tiêu Đầu đang rỉ máu độc kịch liệt. Từng giọt máu màu tím đen tanh nồng rỉ ra từ vết thương hở, nhỏ xuống nền đất ẩm ướt của hầm rượu. Cơn nóng rát ăn mòn da mặt từ Mặt nạ da nhân tạo lại bùng phát dữ dội, dằn vặt thể xác anh tàn nhẫn.
Ngoài sân, tiếng quát tháo của Phùng Thiệu ngày càng gần. Tiếng roi da gai độc Xà Vĩ quật đôm đốp vào các vách gỗ kêu răng rắc rợn người. Phùng Thiệu là kẻ hèn hạ nhưng cực kỳ nhạy cảm với mùi máu độc hoại tử, do hắn chuyên dùng nhục hình tra tấn phạm nhân bằng roi độc.
“Tần Tiêu Đầu! Có mật báo kẻ phản đồ Lạc Tử Dạ đang lẩn trốn quanh đây. Tiêu cục Thiết Mã các ngươi xưa nay có quan hệ mật thiết với Lạc gia, mau mở cửa cho ta lục soát từng gian phòng!”
Tiếng bước chân nặng nề của Phùng Thiệu và toán chấp pháp đệ tử bước vào nhà chính, rồi tiến sát về phía gian phòng chứa rượu—ngay phía trên đầu Tử Dạ.
Tử Dạ nhắm mắt lại, tập trung thính giác tai phải siêu phàm bằng Thính Phong Biện Vị để định vị hướng di chuyển của Phùng Thiệu qua khe hở nắp hầm gỗ. Khoảng cách giữa Phùng Thiệu và nắp hầm ngầm chỉ còn chưa đầy mười bước chân.
Để đánh lạc hướng toán lính tuần tra và giải vây cho tiêu cục, Tử Dạ quyết định dùng kỹ năng Bách Biến Ma Âm. Anh vận lực nhẹ cơ cổ họng điều khiển luồng hơi thở, phát ra một giọng nói vô cùng chân thực của một tên lính tuần tra hớt hải từ hướng tường thành phía Đông vọng vào sân tiêu cục:
“Có bóng đen hắc y lướt qua tường thành phía Đông! Đuổi theo mau! Hắn mang theo kiếm gãy!”
Âm thanh giả giọng bạo liệt vang lên ngoài sân vô cùng chân thực, khiến toán lính tuần tra của Huyền Kiếm Tông ngoài sân xôn xao la hét:
“Phía Đông! Đuổi theo mau!”
Tiếng bước chân rầm rập của phần lớn chấp pháp đệ tử lập tức chạy rùa ra ngoài cổng tiêu cục hướng về phía Đông.
Tuy nhiên, Phùng Thiệu—kẻ xảo quyệt và nham hiểm bậc nhất—bỗng khựng lại ngay giữa gian phòng chứa rượu. Hắn không đuổi theo bóng đen giả tạo kia.
Mũi hắn khoằm như mũi dơi, khẽ giật giật liên tục trong không khí. Mùi hũ rượu chua nồng nặc của gian phòng không thể che giấu hoàn toàn một mùi hương đặc thù khác đang bốc lên qua khe nắp hầm rượu ngầm dưới chân hắn.
Đó là mùi máu độc màu tím đen hoại tử tanh nồng rỉ ra từ vết thương hở bả vai phải của Tử Dạ.
Phùng Thiệu nở một nụ cười tàn nhẫn, hèn hạ đầy xảo quyệt. Hắn từ từ quay người lại, tay nắm chặt chuôi roi da gai độc Xà Vĩ quấn bên hông.
Hắn dừng bước ngay sát nắp hầm rượu ngầm dưới lòng đất, đôi mắt ti hí dòm thẳng xuống vách ngăn gỗ ẩm ướt nơi Tử Dạ đang nín thở khóa chặt hơi thở.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!