Cựu Phó Nhận Chủ
Bóng tối trong căn phòng chứa củi của Quán trọ Thính Vũ đặc quánh lại như một hũ mực đặc, chỉ có vài tia sáng nhạt nhòa từ khe hở của vách gỗ mục nát lọt vào, rọi lên những hạt bụi bay lơ lửng. Mùi gỗ mục, mùi rơm ẩm mốc và cả mùi phân ngựa nồng nặc từ chuồng ngựa sát bên vách dội vào, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở.
Lạc Tử Dạ kéo lê bước chân trái khập khiễng vĩnh viễn, khẽ lùi sâu vào góc tối nhất của phòng củi. Tai trái của anh—di chứng ù điếc nhẹ sau khi tự châm ngân châm Phong Trì sau gáy giả chết—lúc này hoàn toàn chỉ còn những tiếng u u tịch mịch. Anh buộc phải nghiêng nhẹ đầu sang bên phải, dồn toàn bộ sự tập trung vào tai phải nhạy bén để lắng nghe động tĩnh bên ngoài cánh cửa tre sờn rách.
“Cộc... khục...”
Tiếng bước chân rất nhẹ, nhẹ đến mức nếu không phải là kẻ đã trải qua mười năm rèn luyện thính giác cực hạn giữa sương mù Ác Nhân Cốc thì tuyệt đối không thể phát hiện ra. Kẻ đang tới bước đi vô cùng cẩn trọng, hơi thở trầm ổn nhưng ẩn chứa một sự dao động không hề nhỏ.
Tử Dạ siết chặt bàn tay phải. Ba đường gân máu đỏ tía dọc bả vai phải—nơi kinh mạch bị rạn nứt nhẹ do cú ngã chịu nhục trước toán tuần tra Huyết Sa Bang hồi sáng—lại nhói lên một cơn đau buốt buốt. Trên mặt anh, độc tố hoại tử từ chiếc Mặt nạ da nhân tạo dán bằng mật hoa Quỷ Diện đang gặm nhấm da thịt, tạo ra cơn nóng rát dữ dội như có hàng vạn con kiến lửa đang thiêu đốt biểu bì. Cơn đau rát ấy bám chặt lấy anh, nhưng anh không tháo mặt nạ. Anh cần nỗi đau này làm mỏ neo tinh thần để giữ vững lý trí tỉnh táo trước sự cám dỗ điên cuồng của ma tính Huyết Ảnh Kinh đang rục rịch dâng trào trong đan điền rách nát.
“Két...”
Cánh cửa tre nhẹ nhàng bị đẩy ra. Một bóng người gầy gò, râu tóc bạc phơ khoác chiếc áo choàng thô màu nâu sờn rách bước vào. Đó chính là gã phu xe ngựa già—Lão Lý. Trong bóng tối lờ mờ, đôi mắt vốn đục ngầu của lão bỗng sáng quắc lên như hai đốm lửa nhỏ. Tay phải lão không cầm roi ngựa, mà đang nắm chặt một thanh dao găm rỉ sét, lưỡi dao mỏng manh nhưng tỏa ra luồng sát khí lạnh lẽo của một kẻ từng trải qua huyết chiến.
Lão Lý không lên tiếng, bước chân lướt nhanh tới góc phòng củi nơi Tử Dạ đang đứng. Thanh dao găm trong tay lão vung lên, vẽ ra một đường vòng cung hiểm hóc nhắm thẳng vào bả vai lệch của Tử Dạ.
Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề, tai phải của Tử Dạ thu nhận chính xác tiếng xé gió cực mảnh của lưỡi dao. Bằng kinh nghiệm thực chiến thực tế, anh nhận biết hơi thở của Lão Lý tuy nhanh nhưng không có sát ý thực sự triệt để, đây chỉ là một đòn thử thách phản xạ.
Tử Dạ quyết định không rút thanh kiếm gãy Thất Sát bọc vải đen đang giấu dưới đống rơm. Anh khòm lưng sâu hơn, nghiêng người sang trái một góc nhỏ để tránh mũi dao găm trong gang tấc. Lưỡi dao rỉ sét lướt sượt qua lớp áo tù nhân xám xịt rách rưới của anh, chỉ làm đứt vài sợi chỉ thô.
Tuy nhiên, theo bản năng sinh tồn tàn nhẫn học từ Độc Cô Kiếm Quỷ, Tử Dạ muốn bộc phát tà kình đỏ tía từ Huyết Ảnh Kinh dọc cánh tay phải để thi triển Huyết Sát Nhất Kích nhằm lập tức khóa chặt cổ họng đối thủ. Anh vừa mới vận chuyển luồng chân khí bạo liệt trong đan điền, đột ngột—
“Hự!”
Một cơn đau đứt ruột đứt gan bùng phát từ lồng ngực. Con tử cổ nằm sâu trong tim anh, bị kích hoạt bởi việc anh vi phạm khế ước máu rời cốc, điên cuồng co thắt và cắn phá tủy xương. Cơn đau dữ dội như vạn cây kim băng găm thẳng vào tim mạch khiến toàn thân Tử Dạ cứng đờ, tà kình đỏ tía vừa dâng lên lập tức tan rã hoàn toàn. Anh ngã quỵ xuống đống rơm khô, một ngụm máu độc màu tím đen tanh nồng rỉ ra từ khóe miệng, thấm đen một mảng rơm mục.
Lão Lý thấy đối thủ ngã quỵ và ho ra máu độc, lập tức thu hồi dao găm. Lão không tấn công tiếp, mà vội vàng bước tới, quỳ sụp xuống bên cạnh Tử Dạ. Đôi bàn tay chai sạn, đầy vết sẹo bỏng của lão run rẩy chạm vào bả vai lệch và bàn tay trái buông thõng vô lực của anh.
Khi nhìn thấy bàn tay trái của Tử Dạ chỉ có ba ngón tay cử động, còn ngón út và ngón áp út hoàn toàn bị liệt co quắp vĩnh viễn—cái giá thể xác tàn khốc của tầng thứ nhất Huyết Ảnh Kinh—đôi mắt Lão Lý chợt đỏ hoe. Lão nghẹn ngào, giọng nói run rẩy thốt lên trong bóng tối:
“Thiếu chủ... Có phải là thiếu chủ Tử Dạ không? Dáng đi khập khiễng này... khớp xương bả vai lệch này... và cả bàn tay này... Lão nô đã tìm người suốt bốn năm qua!”
Tử Dạ cố nén cơn đau thắt tim do tử cổ cắn phá, ánh mắt ẩn sau mái tóc bù xù đầy cảnh giác lạnh lùng. Anh dùng bàn tay phải run rẩy luồn vào dưới đống rơm khô, lôi ra một vật bằng sắt đen lạnh giá.
Đó là Lạc Gia Kiếm Lệnh. Miếng thẻ bài sắt đen thô ráp, có khắc hình thanh kiếm rực lửa của Lạc Gia Trang cũ—vật duy nhất cha anh, Lạc Chấn Thiên, để lại trước đêm mưa diệt môn tàn khốc.
Nhìn thấy miếng thẻ bài sắt đen dưới ánh sáng nhạt nhòa, Lão Lý như bị sét đánh ngang tai. Lão không còn chút nghi ngờ nào nữa, lập tức dập đầu mạnh xuống nền đất ẩm mốc của phòng củi, tiếng trán chạm đất vang lên “cồm cộp” đầy xúc động:
“Lão nô đáng chết! Lão nô Lý Đại Hải—người chăn ngựa cũ của Lạc Gia Trang—dập đầu bái kiến thiếu chủ! Trời xanh có mắt, dòng máu trung nghĩa của Lạc gia vẫn chưa tuyệt diệt!”
Nước mắt lão phu xe già chảy tràn qua những nếp nhăn chai sạn gió sương, thấm ướt cả những cọng rơm khô. Tử Dạ nhìn lão nhân đang quỳ dưới chân mình, luồng chân khí hộ tâm dịu nhẹ của sư phụ Nhạc Hoài Hải lén phong ấn trong ngực khẽ rung nhẹ, giúp anh kìm hãm bớt cơn đau buốt xương tủy của tử cổ. Anh từ từ thu hồi Lạc Gia Kiếm Lệnh, giọng khàn khàn hỏi:
“Lý thúc... đứng lên đi. Sao thúc lại ở biên trấn này? Và... Thanh Hà... em gái ta... hiện giờ ra sao?”
Lão Lý gạt nước mắt gượng đứng dậy, nhưng vẫn khòm lưng cung kính trước thiếu chủ. Lão thì thầm nhanh nhẹn, tai vẫn không ngừng hướng về phía cửa phòng củi cảnh giác:
“Thiếu chủ, đêm diệt môn năm xưa, lão nô đang dắt ngựa ngoài đồng cỏ nên may mắn thoát chết. Lão nô trốn chạy sang biên giới Tây Bắc này, cải trang làm phu xe ngựa để âm thầm tìm kiếm tung tích của người và biểu tỷ, biểu đệ. Cách đây nửa tháng, người của Huyết Sa Bang đã bắt giữ tiểu thư Lạc Thanh Hà ngoài bìa rừng phía Đông.”
Nghe đến cái tên Thanh Hà, lồng ngực Tử Dạ thắt lại, anh siết chặt thanh kiếm gãy Thất Sát bọc vải đen, sát khí đỏ tía lại muốn bùng lên:
“Thanh Hà đang ở đâu? Tại sao bọn Huyết Sa Bang lại bắt em ấy? Huyền Kiếm Tông có tham gia vào việc này không?”
Lão Lý vội vàng ra hiệu cho Tử Dạ bình tĩnh, giải thích bằng giọng trầm ấm đầy lo âu:
“Tiểu thư hiện đang bị giam lỏng tại Huyết Sa Bang tổng đà—pháo đài đất nện kiên cố trên đồi cao biên trấn. Bang chủ Tào Bá nhận vạn lượng vàng của Huyền Kiếm Tông để phong tỏa biên cảnh săn lùng người, nhưng hắn chưa vội giao tiểu thư cho chúng. Bởi vì... trong một lần thử độc, Tào Bá phát hiện ra Lạc Thanh Hà huyết thống mang dòng máu thuần khiết của dược tộc cổ xưa, có khả năng giải bách độc và trung hòa tà kình cực mạnh.”
Tử Dạ kinh ngạc, chân mày hoại tử sẹo dưới mặt nạ nhíu chặt lại. Thanh Hà chỉ là em gái nuôi được cha anh cưu mang từ nhỏ, anh chưa từng biết cô bé lại mang huyết thống thần bí như vậy.
Lão Lý tiếp tục nói, giọng đầy căm hận:
“Tào Bá là kẻ tham lam vô độ. Hắn muốn giữ tiểu thư lại làm một dược đỉnh sống di động để giúp hắn luyện thành Huyết Sa Cuồng Đao Quyết mà không sợ bị tà công phản phệ thể xác. Hắn dùng tiểu thư làm mồi nhử để ép người lộ diện, đồng thời dùng máu của tiểu thư để tinh luyện độc dược. Nếu chúng ta không hành động nhanh, tiểu thư sẽ bị hắn hút cạn máu độc mà chết!”
Nỗi đau đớn tột cùng và lòng căm thù ngụy quân tử dâng trào trong lồng ngực Tử Dạ. Thanh Hà là người thân duy nhất còn sống của anh, là mỏ neo nhân tính cuối cùng giữ anh không sa ngã vào ma đạo điên cuồng của Ác Nhân Cốc. Anh không thể để em gái mình chịu chung số phận bi thảm như muội muội ruột Lạc Tiểu Phụng năm xưa.
“Ta phải đi... Ta phải giết Tào Bá, san phẳng Huyết Sa Bang tổng đà!” Tử Dạ gượng dậy, bước chân trái khập khiễng lê lết đầy kiên quyết, tay phải nắm chặt cán kiếm gãy.
“Không được, thiếu chủ!” Lão Lý vội vàng cản lại, nắm lấy bả vai lệch của anh. “Huyết Sa Bang tổng đà có hàng trăm bang chúng trang bị cung nỏ gai độc canh gác nghiêm mật ngày đêm. Bản thân Tào Bá đã đạt đến Nhất lưu hạ cảnh, đao pháp cương mãnh bạo liệt vô song. Thể xác người hiện đang bị tà độc phản phệ, kinh mạch rạn nứt nặng nề, nếu đơn thương độc mã xông vào chỉ có con đường chết!”
Tử Dạ khựng lại. Lời nói thực tế của Lão Lý như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu anh. Anh biết rõ giới hạn sức mạnh của mình lúc này. Với cảnh giới Nội gia kiếm đồ (Tầng 6) và kinh mạch chân trái bị đông cứng, anh không thể đối đầu với cả một bang hội ác bá biên thùy.
“Lý thúc... vậy chúng ta phải làm sao? Ta không thể ngồi chờ chết nhìn Thanh Hà bị hủy hoại.” Tử Dạ trầm giọng hỏi, ý chí nung nấu hận thù vẫn kiên định.
Lão Lý mắt sáng lên, ghé sát tai anh rỉ tai kế hoạch:
“Năm xưa, trang chủ Lạc Chấn Thiên từng có ân cứu mạng cực lớn đối với Tần Tiêu Đầu—chủ của Tiêu cục Thiết Mã tại biên trấn này. Tần Tiêu Đầu là cựu binh biên ải trọng nghĩa khí, tiêu cục của ông ta tuy nghèo khổ nhưng sở hữu hàng chục tiêu sư dũng cảm và am hiểu đường ngầm biên giới. Lão nô đã liên lạc ngầm với ông ta. Chúng ta phải đến Tiêu cục Thiết Mã gặp Tần Tiêu Đầu để tìm kiếm sự tiếp ứng hậu cần và nhân lực!”
Tử Dạ trầm ngâm suy tính. Tiêu cục Thiết Mã quả thực là một bình phong hoàn hảo để che giấu hành tung của anh trước sự truy quét của Chấp Pháp Đường Huyền Kiếm Tông. Hơn nữa, với số Bạc vụn biên thùy ít ỏi tích lũy từ việc làm tạp dịch, anh không thể tự thiết lập mạng lưới cứu người.
“Được. Chúng ta đi ngay đêm nay.” Tử Dạ dứt khoát quyết định.
Lão Lý gật đầu, nhanh nhẹn thu dọn đống rơm khô để che giấu vết máu độc màu đen dưới sàn. Lão đỡ Tử Dạ khập khiễng lách ra cửa sau của phòng củi, tránh né hoàn toàn tai mắt của Hoa Nương và bọn lính tuần Huyết Sa Bang đang say khướt ngoài sảnh chính.
Đêm biên thùy hoang dã lạnh giá như băng, gió cát sa mạc gầm rú thổi tung những hạt cát bụi khô khốc vào không trung. Lão Lý đỡ Tử Dạ leo lên chiếc xe ngựa thô sơ chứa đầy củi khô của mình, phủ một lớp bạt rách lên người anh để ngụy trang. Tiếng bánh xe gỗ nghiến rầm rập trên mặt đất cát gồ ghề của Biên trấn Hắc Thổ vang lên đều đặn, u uất trong đêm tối.
Tử Dạ nằm dưới tấm bạt rách, hai tay ôm chặt hũ gốm tro cốt của sư phụ Nhạc Hoài Hải và thanh kiếm gãy Thất Sát bọc vải đen. Cơn đau từ con tử cổ trong tim vẫn âm ỉ cắn phá tủy xương, răn đe anh về cái giá của sự phản bội khế ước máu. Anh cắn chặt răng chịu đựng, tự nhủ phải sống sót để đòi lại công lý cho gia tộc.
Sau gần nửa canh giờ di chuyển qua các con hẻm tối tăm, chiếc xe ngựa dừng lại trước một cánh cổng gỗ lớn đã bị mục nát, bên trên treo tấm biển sờn rách khắc bốn chữ “Tiêu cục Thiết Mã”. Không gian nơi đây desolate, im lìm không một bóng đèn dầu, chỉ có tiếng gió rít qua các khe cửa gỗ kêu cọt kẹt.
Lão Lý đỡ Tử Dạ bước xuống xe. Tử Dạ kéo lê bước chân trái khập khiễng, khòm lưng rạp xuống, bả vai lệch hẳn sang một bên đầy tàn tạ, lết từng bước qua cánh cổng gỗ hé mở bước vào sân tiêu cục.
“Vút!”
Một luồng gió đao cương mãnh bạo liệt đột ngột xé rách màn đêm đen kịt, mang theo sát khí ngập trời chém thẳng xuống mặt đất ngay trước mũi chân khập khiễng của Tử Dạ.
Cát đá dưới sân bắn tung tóe. Một bóng người cao lớn, râu quai nón hung tợn, mình khoác giáp da cũ kỹ của quân đội biên cương bước ra từ bóng tối của gian nhà chính.
Tần Tiêu Đầu lạnh lùng đứng sừng sững giữa sân, tay nắm chặt chuôi thanh đại đao bản rộng đang cắm sâu xuống đất cát, ánh mắt đầy sát khí sắc lạnh khóa chặt vào khuôn mặt đầy sẹo hoại tử của Tử Dạ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!