Nhạc nềnPrairie

Biên Trấn Ẩn Danh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió tuyết phương Bắc gầm rú như vạn con dã thú đói mồi, điên cuồng quất những luồng khí lạnh thấu xương vào tấm lưng gầy gò của Lạc Tử Dạ. Bước qua cánh cổng đá Ngoại cốc thạch môn khổng lồ rêu phong bao phủ, anh chính thức để lại sau lưng thung lũng sương độc Ác Nhân Cốc—nơi đã giam cầm, hành hạ và cũng là nơi tái sinh anh từ một phế nhân kinh mạch rách nát.


Mỗi bước đi của Tử Dạ trên nền tuyết lạnh đều là một cực hình vật lý tàn nhẫn. Chân trái khập khiễng vĩnh viễn do di chứng đông cứng kinh mạch ở Động Băng Phong kéo lê một vệt dài, không đều trên nền tuyết trắng. Lòng bàn chân trái nhói buốt rỉ máu mủ bết chặt vào giày cỏ rách nát, tàn dư của vết thương đinh độc từ thử thách trước vẫn chưa hề khép miệng. Bả vai trái bị rạn nứt nhẹ sau cú va chạm đầu sắt của Thiết Đầu Đà không ngừng truyền về những cơn đau âm ỉ theo từng nhịp thở. Bàn tay trái buông thõng vô lực, với hai ngón út và áp út bị liệt hoàn toàn vĩnh viễn do phản phệ tà công của Huyết Ảnh Kinh. Bên vai phải, anh dùng ba ngón tay còn lại bám chặt lấy lớp vải thô xám đen bọc hũ gốm tro cốt của sư phụ Nhạc Hoài Hải và thanh kiếm gãy Thất Sát—thần binh thép đen rỉ sét tàn khuyết đeo chéo sau lưng.


Sau ba ngày đêm lê lết qua những dãy núi tuyết hoang vu Tây Bắc, sương mù xám xịt của thung lũng độc dần lùi xa, nhường chỗ cho bầu không khí ngột ngạt, bụi bặm và hỗn loạn của Biên trấn Hắc Thổ.


Đây là một thị trấn biên giới nằm ngoài tầm kiểm soát của triều đình, nơi tập hợp của lưu dân nghèo khổ, tội phạm trốn chạy, tiêu khách sa cơ và thảo khấu khát máu. Không khí nơi đây sực nức mùi phân ngựa, bụi đất khô khốc, mùi rượu rẻ tiền và mỡ cừu nướng khét lẹt. Tử Dạ đứng ở góc tường đất loang lổ của lối vào thị trấn, tai trái ù điếc nhẹ vĩnh viễn—di chứng của việc tự châm ngân châm Phong Trì sau gáy giả chết—khiến anh chỉ có thể lắng nghe thế giới hỗn tạp này bằng tai phải nhạy bén. Anh nghiêng đầu, tập trung thính giác nghe ngóng.


Trên những cột gỗ nứt nẻ dọc đường cái, những tờ cáo thị truy nã đóng dấu đỏ chói của quan phủ nha môn và Huyết Sa Bang đập vào mắt anh. Trên đó vẽ hình ảnh một thiếu niên tuấn mỹ, tóc đen dài, kiếm khí bức người với dòng chữ lớn: “Huyền Kiếm Nghịch Đồ Lạc Tử Dạ—Treo thưởng vạn lượng vàng”.


Tử Dạ khẽ nhếch môi cười lạnh, một nụ cười u uất dằn vặt. Kẻ đứng sau bức cáo thị này không ai khác ngoài Cố Vân Thiên và họ Cố của Huyền Kiếm Tông, những kẻ ngụy quân tử đã đồ sát gia tộc Lạc gia của anh rồi vu oan cho anh giết cha phản môn phái. Chúng muốn diệt khẩu kẻ sống sót duy nhất này bằng mọi giá.


Anh đưa bàn tay phải run rẩy lên chạm vào khuôn mặt mình. Dưới lớp Mặt nạ da nhân tạo mỏng manh làm từ da động vật phơi khô, độc tố hoại tử nhẹ ăn mòn rát buốt từng tấc da thịt. Chất dịch dẻo chiết xuất từ mật hoa Quỷ Diện đóng vai trò chất kết dính đang gặm nhấm tế bào mặt anh, tạo ra một cơn ngứa ngáy dữ dội, nóng bỏng như hàng vạn con kiến lửa đang bò dưới biểu bì. Đây là xiềng xích khống chế tàn nhẫn của Thẩm Cơ, bắt anh phải định kỳ quay lại cốc lấy thuốc giải độc mặt nạ. Thế nhưng, Tử Dạ không tháo nó ra. Anh chấp nhận cơn đau đớn kịch liệt này, dùng nó làm một mỏ neo tinh thần để giữ vững lý trí tỉnh táo tuyệt đối trước sự cám dỗ điên cuồng của ma tính Huyết Ảnh Kinh đang rục rịch dâng trào trong đan điền rách nát.


Để hoàn toàn ẩn danh, Tử Dạ hít một hơi thật sâu, vận dụng kỹ năng Dịch Dung Ẩn Thân thuật học từ Liễu Tam Nương. Anh gồng cứng cơ bắp vai, dứt khoát cưỡng ép làm lệch khớp bả vai phải của mình xuống hai tấc. Một tiếng “khục” khô khốc vang lên bên trong xương quai xanh. Cơn đau thấu tim gan khiến trán anh rịn ra một lớp mồ hôi lạnh, nhưng vóc dáng cao ráo, thẳng tắp của một kiếm khách Huyền Kiếm Tông ngay lập tức biến mất. Giờ đây, anh khòm lưng rạp xuống, bả vai lệch hẳn sang một bên, tay phải buông thõng yếu ớt, kết hợp với bước chân trái khập khiễng lê lết trên đất cát. Anh đã biến thành một gã phu xe ngựa thô kệch, trung niên, xấu xí, khuôn mặt hoại tử sẹo lồi đầy tàn nhang hoại tử màu xám tro.


Anh lết từng bước nặng nề qua những con hẻm nhỏ hẹp của Biên trấn Hắc Thổ, hướng thẳng về phía Quán trọ Thính Vũ—trạm trung chuyển thông tin hỗn loạn nhất biên thùy này. Quán trọ hai tầng dựng bằng gỗ thô sơ, mái ngói sờn rách nhấp nhô dưới làn sương bụi mịt mù. Đây là địa bàn của Hoa Nương, một mỹ phụ lẳng lơ nhưng trọng nghĩa khí, người có mạng lưới tai mắt rải khắp biên cảnh. Tử Dạ biết, muốn tìm tung tích của em gái nuôi Lạc Thanh Hà đang bị Huyết Sa Bang bắt giữ, quán trọ này là nơi duy nhất có thể nghe ngóng.


“Cút ra ngoài! Đồ què bẩn thỉu!”


Một gã tiểu nhị của quán trọ lớn tiếng quát mắng, vung chiếc chổi tre rách suýt quét trúng chân khập khiễng của Tử Dạ khi anh vừa bước đến thềm cửa sau bếp. Tử Dạ khúm núm khòm lưng sâu hơn, cố ý để giọng nói của mình trở nên khàn khàn, run rẩy bằng cách điều khiển cơ cổ họng:


“Đại nhân... tôi biết giặt giũ, gánh nước... xin cho tôi một góc lều ngủ... chỉ cần cơm thừa thôi...”


Hoa Nương bước ra từ gian bếp, tay cầm chiếc quạt tròn bằng lụa đỏ thêu hoa văn tinh xảo. Mỹ phụ khoác chiếc sườn xám đỏ xẻ cao lộ đôi chân thon thả, mùi phấn hoa quyến rũ trên người cô tạm thời át đi mùi tanh hôi của bùn đất biên giới. Đôi mắt sắc sảo, khôn khéo của Hoa Nương lướt qua khuôn mặt đầy sẹo hoại tử và bả vai lệch của Tử Dạ. Cô khẽ nhíu mày, nhưng khi nhìn thấy bàn tay trái buông thõng vô lực của anh, trong mắt cô thoáng hiện lên một tia trắc ẩn đối với kẻ tàn phế nghèo khổ.


“Thôi bỏ đi, bếp đang thiếu người giặt là quần áo thô cho khách tiêu cục. Cho hắn vào phòng chứa củi phía sau gánh nước giặt đồ. Mỗi ngày hai bát cháo loãng.” Hoa Nương phẩy quạt, giọng nói lẳng lơ nhưng dứt khoát đưa ra phán quyết.


“Tạ ơn bà chủ... tạ ơn bà chủ...” Tử Dạ cúi đầu dập đầu giả vờ cảm kích, kéo lê chân trái khập khiễng đi vào phòng chứa củi tối tăm phía sau quán trọ.


Đặt hũ gốm tro cốt của sư phụ Nhạc Hoài Hải và thanh kiếm gãy Thất Sát bọc vải đen giấu kín dưới đống rơm khô góc phòng, Tử Dạ ngồi xếp bằng trên nền đất ẩm mốc. Cơn đau bạo huyết từ con tử cổ trong tim bắt đầu rục rịch cắn phá tủy xương do anh đã tự ý phá vỡ khế ước máu rời cốc. Máu độc màu tím đen rỉ ra từ vết thương vai phải rách nát thấm qua lớp vải thô áo tù nhân xám xịt, tỏa ra một mùi tanh kim loại cực kỳ khó giấu.


Tử Dạ biết mùi máu độc này rất dễ thu hút mật thám Chấp Pháp Đường có khứu giác nhạy bén. Anh lén lút thò tay vào ngực áo, lấy ra một nhúm lá Thanh Tâm Thảo khô—mẩu tiếp tế thầm lặng mà cô bé dược nô Tiểu Thảo đã lén dúi vào tay anh trước khi anh rời Độc Dược Đường của Tiết Cô. Anh nhai nát nhúm lá đắng ngắt, một nửa nuốt vào để xoa dịu dòng chân khí bạo liệt của Huyết Ảnh Kinh, một nửa giã nát đắp trực tiếp lên vết thương vai hở và bôi nhẹ quanh viền mặt nạ da nhân tạo để giảm bớt cơn ngứa ngáy rát buốt. Dược lực dịu nhẹ của Thanh Tâm Thảo nhanh chóng trung hòa mùi máu độc, mang lại một sự mát lạnh quý giá giúp anh giữ vững đan điền bảo mạng.


Sáng hôm sau, Tử Dạ bắt đầu công việc tạp dịch giặt là đầy nặng nhọc. Anh phải gánh những thùng nước giếng lạnh buốt dội thẳng vào kinh mạch rạn nứt của cánh tay phải cầm kiếm, vò những tấm chăn ngựa dính đầy bùn đất của khách giang hồ. Mỗi nhịp vận lực giặt đồ đều khiến khớp bả vai phải bị cưỡng ép làm lệch khớp nhói lên đau đớn kịch liệt. Thế nhưng, tai phải của anh luôn hướng về phía đại sảnh quán trọ, thu nhận từng lời bàn tán của bọn khách giang hồ và bang chúng Huyết Sa Bang đang uống rượu giải sầu.


“Nghe nói Huyết Sa Bang chủ Tào Bá vừa bắt được một con bé dắt theo túi thơm cỏ dại ngoài bìa rừng phía Đông. Hắn nghi ngờ con bé mang dòng máu dược tộc có khả năng giải bách độc nên chưa vội giao cho Huyền Kiếm Tông.”


“Chứ còn gì nữa! Huyền Kiếm Tông treo thưởng vạn lượng vàng để tìm Lạc Gia Kiếm Lệnh và diệt khẩu phản đồ, nhưng Tào Bá tham lam muốn giữ con bé lại làm dược đỉnh sống trước.”


“Suỵt! Nhỏ giọng thôi! Người của Huyết Sa Bang đến kìa!”


Tiếng bàn tán đột ngột tắt ngấm bởi tiếng bước chân nặng nề nện xuống sàn gỗ quán trọ. Tử Dạ đang khòm lưng vác một bọc quần áo bẩn lớn bước ra đại sảnh để mang đi giặt, tai phải anh giật nảy khi nghe thấy hai từ “Thanh Hà” và “dược tộc”. Ruột gan anh như có lửa đốt. Em gái nuôi của anh quả thực đang bị giam giữ tại Huyết Sa Bang tổng đà, và cô bé đang gặp nguy hiểm tột cùng trước dã tâm của Tào Bá.


“Rầm!”


Cánh cửa gỗ của quán trọ Thính Vũ bị đá văng mạnh mẽ. Một toán tuần tra gồm năm tên bang chúng Huyết Sa Bang khát máu, tay lăm lăm đại đao rỉ sét, nghênh ngang bước vào sảnh. Dẫn đầu là một tên đầu mục mặt thẹo hung tợn thắt lưng đeo tấm bài sắt Huyết Sa.


“Tất cả đứng im! Huyết Sa Bang lục soát hành lý! Kẻ nào khả nghi che giấu nghịch đồ Huyền Kiếm Tông sẽ bị chém đầu tại chỗ!” Tên mặt thẹo gầm lên, vung đao chém nứt một chiếc bàn gỗ gần cửa để thị uy.


Không gian quán trọ lập tức rơi vào sự ngột ngạt bao trùm. Khách giang hồ khẽ rụt cổ, cúi đầu né tránh ánh mắt của bọn ác bá địa phương.


Tử Dạ đang đứng giữa lối đi sảnh chính, bọc quần áo bẩn đè nặng lên bả vai lệch của anh. Khoảng cách giữa anh và tên đầu mục Huyết Sa chỉ chưa đầy năm bước. Sát niệm căm thù tột cùng đối với những kẻ bắt giữ em gái anh bùng phát dữ dội trong đan điền rách nát, luồng tà kình đỏ tía dọc cánh tay phải cầm kiếm gãy Thất Sát khẽ giật mạnh dưới lớp da sẹo hoại tử. Con tử cổ trong tim cũng bắt đầu rục rịch co thắt đau đớn.


*Ta phải nhẫn nhịn. Bộc lộ võ công lúc này sẽ thu hút toàn bộ cao thủ Chấp Pháp Đường đang lùng sục biên trấn, kế hoạch cứu Thanh Hà sẽ tan thành mây khói.*


Tử Dạ âm thầm tính toán chiến thuật ẩn thân phòng thủ. Anh lập tức vận Dịch Dung Ẩn Thân thuật đến cực hạn, khòm lưng sâu hơn nữa, để đầu cúi gục sát ngực, giấu kín khuôn mặt sẹo hoại tử dưới vành mũ rơm rách nát. Anh lê bước chân trái khập khiễng vĩnh viễn dắt theo bọc đồ bẩn, lùi dần vào góc tối ẩm mốc bên cạnh cầu thang gỗ để nhường lối đi.


Thế nhưng, một tên bang chúng Huyết Sa Bang gầy gò, mắt ti hí sắc lạnh luôn tìm kiếm đối tượng khả nghi để lập công, đột ngột chú ý đến dáng đi khập khiễng quái dị của anh. Hắn xách đao bước nhanh tới chặn đường.


“Đứng lại! Tên què kia! Khòm lưng giấu mặt làm gì? Ngẩng mặt lên cho lão tử kiểm tra!” Gã bang chúng quát lớn, mũi đao rỉ sét chĩa thẳng vào lồng ngực rạn nứt sườn của Tử Dạ.


Tử Dạ khúm núm run rẩy, giả vờ sợ hãi tột độ, giọng nói khàn khàn run rẩy vang lên:


“Đại nhân... tôi chỉ là phu dịch giặt là... mặt mũi xấu xí bệnh tật... sợ làm bẩn mắt đại nhân...”


“Bớt dài dòng! Ngẩng lên!” Gã bang chúng mất kiên nhẫn, bước tới một bước. Để thử phản xạ của kẻ tình nghi—một thủ đoạn thực chiến quen thuộc của giang hồ nhằm phát hiện cao thủ ẩn mình—hắn đột ngột đưa chiếc ủng sắt nặng nề ra gạt mạnh vào chân phải đang đứng vững của Tử Dạ (gạt chân).


Trong khoảnh khắc đó, thính giác tai phải của Tử Dạ thu nhận tiếng gió rít nhẹ của chiếc ủng sắt đang quét tới. Theo bản năng kiếm nô và khinh công Mị Ảnh Vô Tung rèn luyện trong cốc, anh hoàn toàn có thể dùng chổi tre gạt chân đối thủ hoặc lướt nhẹ gót chân né tránh trong nháy mắt. Thế nhưng, nếu anh né tránh một cách hoàn hảo, thân phận kiếm khách của anh sẽ lập tức bại lộ trước mắt năm tên tuần tra đang lăm lăm đao kiếm.


Anh chọn chiến thuật chịu nhục phòng thủ. Anh dập tắt hoàn toàn phản xạ né tránh của cơ thể, chấp nhận chịu cú ngã đau điếng.


“Bộp!”


Chiếc ủng sắt gạt mạnh vào chân Tử Dạ. Thân hình khòm lưng bả vai lệch của anh mất đà, ngã nhào lăn lộn ra sàn gỗ quán trọ ẩm ướt. Bọc quần áo bẩn lớn tung tóe khắp nơi, dirty nước giặt đồ bắn tung tóe lên ủng của bọn lính tuần. Cú ngã mạnh khiến lồng ngực Tử Dạ đập trực diện xuống sàn gỗ cứng. Vết thương rạn nứt xương sườn nhẹ từ cú huých cùi chỏ của Độc Nhãn Cự Nhân hôm trước bị chấn động mạnh, đau nhói lên buốt tận xương tủy. Khớp bả vai phải bị cưỡng ép làm lệch khớp cũng truyền về cơn đau rách thịt rỉ máu.


Tử Dạ nén ngụm máu độc đang dâng lên cổ họng, cố tình nằm quằn quại dưới đất, ôm chặt lấy khớp gối chân trái khập khiễng vĩnh viễn, khóc lóc rên rỉ như một phế nhân không biết chút võ công:


“Ối da... gãy chân tôi rồi... xin đại nhân tha mạng... tôi chỉ là kẻ phế nhân quét rác giặt đồ thôi... tha mạng cho tôi...”


“Hắc hắc! Đúng là một tên què phế vật rác rưởi!” Gã bang chúng Huyết Sa Bang cười lớn đầy khinh bỉ, dùng mũi đao gẩy nhẹ chiếc mũ rơm rách của anh lên, nhìn thấy khuôn mặt đầy tàn nhang hoại tử và sẹo lồi ghê rợn dán chặt lớp mặt nạ da của Tử Dạ. Gã bịt mũi tránh né mùi thuốc đắng Thanh Tâm Thảo bôi trên mặt anh. “Thối chết đi được! Mặt mũi thế này mà đòi làm nghịch đồ Huyền Kiếm Tông sao? Đúng là tốn thời gian của lão tử!”


“Cút sang một bên!” Tên đầu mục mặt thẹo quát lớn, đá mạnh một cú vào bọc đồ bẩn bên cạnh Tử Dạ.


Giữa lúc căng thẳng dâng cao, Hoa Nương lướt nhanh tới như một làn gió đỏ quyến rũ. Chiếc quạt lụa trên tay cô khẽ phẩy, tỏa ra luồng hương phấn nồng nàn che lấp hoàn toàn chút mùi kim loại của máu độc rỉ ra từ vai Tử Dạ. Cô lẳng lơ dựa sát vào ngực tên đầu mục mặt thẹo, giọng nói nũng nịu ngọt ngào vang lên:


“Chao ôi, đại ca Huyết Sa Bang sao lại làm khó gã tạp dịch què quặt bẩn thỉu của muội thế này? Hắn què từ nhỏ, đầu óc lại ngu ngơ, làm hỏng hết đồ bẩn của khách tiêu cục rồi kìa... Để muội đền cho các đại ca hũ rượu ngon của quán nhé?”


Sự can thiệp khéo léo của Hoa Nương và hũ rượu ngon lập tức đánh lạc hướng bọn lính tuần tra khát máu. Tên đầu mục mặt thẹo cười dâm đãng, véo nhẹ má Hoa Nương một cái rồi xua tay chỉ huy bang chúng di chuyển ra ngoài sảnh tiếp tục lục soát.


“Hôm nay nể mặt bà chủ Hoa Nương, lần sau còn để tên què này lảng vảng cản đường, lão tử chém đứt chân còn lại của hắn!”


Toán tuần tra Huyết Sa Bang nghênh ngang rời đi, tiếng bước chân nặng nề dần xa khuất ngoài dịch lộ sương bụi.


Tử Dạ chậm rãi gượng dậy, khòm lưng khập khiễng nhặt nhạnh từng tấm chăn ngựa bẩn rơi vãi dưới đất bùn. Khớp bả vai phải lệch khớp đau nhức buốt, lồng ngực chấn thương rạn sườn nhói lên từng cơn tê dại, da mặt ngứa ngáy dữ dội do mật hoa quỷ diện ăn mòn. Thế nhưng, ánh mắt anh ẩn dưới vành mũ rơm rách nát hoàn toàn tĩnh lặng, lạnh lùng như nước hồ thu sâu thẳm. Anh đã ẩn thân thành công tại quán trọ Thính Vũ mà không để lộ một tia tà kình hay kiếm ý nào.


Anh kéo lê bước chân trái khập khiễng, ôm bọc đồ bẩn quay trở lại hành lang tối dẫn ra giếng nước phía sau. Thế nhưng, ngay khi anh vừa bước qua bậc thềm gỗ ẩm mốc của lối đi hẹp, tiếng creak creak của sàn nhà phía sau đột ngột vang lên một cách bất thường.


Một phu xe ngựa già, mình khoác chiếc áo choàng thô màu nâu sờn rách dính đầy bụi đường sa mạc, tay cầm chiếc roi da chăn ngựa cũ kỹ bước vào quán trọ Thính Vũ. Lão nhân râu tóc bạc phơ, khuôn mặt đầy nếp nhăn chai sạn gió sương không hề nhìn về phía Hoa Nương quyến rũ hay những vò rượu lộng lẫy trên kệ. Đôi mắt sắc lạnh, sâu hoắm ẩn dưới đôi lông mày rậm của lão khóa chặt hoàn toàn vào bước đi khập khiễng vĩnh viễn đặc trưng và bả vai lệch của Tử Dạ.


Lão Lý dừng bước ngay sát lối hành lang tối, đưa mắt nhìn chằm chằm vào Tử Dạ với vẻ nghi vấn tột cùng, bàn tay cầm roi da khẽ siết chặt.


Tử Dạ cảm nhận được luồng ánh mắt sắc lạnh đang đóng đinh vào lưng mình từ tai phải nhạy bén. Anh đứng khựng lại trong bóng tối của hành lang, bàn tay phải dưới tay áo thô rách nát từ từ trượt nhẹ về phía chuôi thanh kiếm gãy Thất Sát bọc vải đen đeo sau vai...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!