Đại Chiến Thạch Môn
Bóng tối bao trùm lấy nhãn quan của Lạc Tử Dạ như một tấm vải liệm đen kịt, đặc quánh và lạnh lẽo.
Trong cái tĩnh lặng chết chóc của cõi vô thức, anh không nghe thấy tiếng gió tuyết gầm rú của vùng Tây Bắc hoang vu, cũng không ngửi thấy mùi tử khí nồng nặc phát ra từ đống xác chết thối rữa xung quanh. Lồng ngực anh bất động. Nhịp tim hoàn toàn ngừng đập. Cây ngân châm khóa khí dài ba tấc rưỡi vẫn găm sâu vào huyệt Phong Trì sau gáy, đóng băng toàn bộ dòng máu độc tía và tà kình bạo liệt của Huyết Ảnh Kinh, giữ anh lại trong trạng thái chết giả hoàn hảo.
Nhưng giới hạn hai khắc của thuật giả chết sắp cạn.
Nếu trong vòng mười hơi thở nữa đan điền rách nát của anh không được đánh thức, luồng chân khí hộ tâm cuối cùng do sư phụ Nhạc Hoài Hải lén phong ấn trong ngực sẽ hoàn toàn tiêu tán, và anh sẽ hóa thành một cái xác thực sự dưới đáy vực sâu này.
“Cử động... mau cử động...”
Ý thức của Tử Dạ gầm rú trong khoảng không tăm tối. Anh cố gắng tập trung toàn bộ sát niệm căm thù tột cùng—mỏ neo tinh thần duy nhất giúp anh sinh tồn giữa mười ác nhân điên cuồng của Ác Nhân Cốc. Hình ảnh đêm mưa diệt môn Lạc Gia Trang, tiếng thét xé lòng của muội muội ruột Lạc Tiểu Phụng trước khi bị dìm chết dưới giếng cạn, và khuôn mặt giả nhân giả nghĩa của Cố Thanh Phong khi chém đứt kinh mạch của anh... tất cả hóa thành một ngọn lửa đen thiêu đốt linh hồn anh.
Ngón tay trỏ bên bàn tay phải dập nát khẽ giật nhẹ.
Một luồng tà kình đỏ tía mỏng manh như sợi chỉ từ đan điền rách nát cưỡng ép bộc phát, chạy ngược lên bả vai phải, truyền tới năm đầu ngón tay. Tử Dạ dồn hết tàn lực, đưa bàn tay phải run rẩy lên sau gáy, bấu chặt lấy chuôi cây ngân châm khóa khí.
“Phập!”
Anh dứt khoát rút mạnh cây châm bạc ra ngoài.
Một ngụm khí lạnh thấu xương dội thẳng vào lồng ngực. Tử Dạ bật dậy giữa đống xác chết hôi thối, lồng ngực phập phồng dữ dội, ngửa mặt lên trời thở dốc dập dồn. Máu độc màu tím đen từ huyệt Phong Trì rỉ ra, chảy dọc xuống cổ áo tù nhân xám xịt rách rưới.
“U u u...”
Tai trái của anh đột ngột phát ra những tiếng ù ù liên tục, đau buốt như có vạn con ong đang châm chích vào nhĩ màng. Di chứng của việc tự châm vào tử huyệt gáy đã khiến tai trái của anh bị ù điếc nhẹ vĩnh viễn, thế giới âm thanh xung quanh giờ đây chỉ còn được thu nhận một nửa qua tai phải. Nửa khuôn mặt nhợt nhạt của anh co rúm lại vì đau đớn; độc tố hoại tử nhẹ từ chiếc mặt nạ da nhân tạo của Thẩm Cơ đang bám chặt, ăn mòn rát buốt từng tấc da thịt, nhắc nhở anh về xiềng xích khống chế tàn nhẫn của mười ác nhân.
Anh gạt đống xác chết khô héo sang một bên, khập khiễng bước đến bên chiếc xe gỗ chở xác của A Bảo đang đậu gần đó. Lòng bàn chân trái—vết thương do đinh độc từ thử thách trước vẫn chưa lành—rỉ máu mủ bết chặt vào lớp giày cỏ rách nát. Mỗi bước đi của anh đều khập khiễng, nặng nề, lê lết trên nền đất đá lạnh giá.
Tử Dạ thò tay xuống ngăn đáy bí mật của xe gỗ, chạm vào lớp vải thô xám đen quen thuộc. Anh lôi ra thanh kiếm gãy Thất Sát—thần binh thép đen rỉ sét bị gãy mất một nửa phần mũi kiếm do tổ phụ Lạc Hồng đúc rèn. Anh giắt kiếm bên hông, bọc chặt hũ gốm tro cốt của sư phụ Nhạc Hoài Hải sau vai, rồi lén lút luồn qua màn sương độc dày đặc hướng về phía thạch môn.
“Sột soạt...”
Một bóng người gầy gò, tóc tai bù xù xám xịt bước ra từ làn sương xám mờ nhân ảnh. Đó là Lão Tôn—người đưa thư câm lặng của cốc. Lão không nói, đôi mắt đục ngầu ẩn chứa một sự u uất sâu thẳm nhìn chằm chằm vào bước đi khập khiễng của Tử Dạ. Lão lén dúi vào tay anh một mảnh giấy da dê đẫm máu khô, rồi chỉ tay về phía Ngoại cốc thạch môn.
Tử Dạ mở mảnh giấy ra. Nét chữ nguệch ngoạc viết bằng máu:
“Thanh Hà bị Huyết Sa Bang bắt giữ tại biên trấn Hắc Thổ. Tào Bá muốn dùng đầu ngươi để đổi vạn lượng vàng của Huyền Kiếm Tông. Mau đi cứu con bé!”
“Thanh Hà...”
Trái tim Tử Dạ thắt lại. Em gái nuôi của anh, huyết thân duy nhất còn sống sót sau đêm thảm sát diệt môn Lạc gia, giờ đây đang nằm trong tay băng đảng khát máu Huyết Sa Bang. Sát niệm trong lòng anh bùng phát dữ dội như núi lửa phun trào. Nhưng ngay khi sát khí đỏ tía vừa dâng lên, con tử cổ nằm sâu trong tim anh lập tức co thắt kịch liệt, cắn phá tủy xương đau đớn đứt ruột gan. Đó là sự phản phệ của Huyết Đao Khế Ước. Anh đã tự ý rời cốc mà không hoàn thành yêu cầu sát ác của mười ác nhân, cổ trùng đang trừng phạt anh.
Tử Dạ cắn chặt môi đến bật máu, dùng ý chí sắt đá cưỡng ép cơn đau dịu xuống. Anh siết chặt chuôi kiếm gãy Thất Sát, ánh mắt sắc lạnh như đao găm nhìn về phía thạch môn khổng lồ cao mười trượng rêu phong bao phủ phía trước.
Đó là lối thoát duy nhất của Ác Nhân Cốc, và cũng là nơi Độc Nhãn Cự Nhân canh giữ ngày đêm.
Sương mù xám xịt cuộn xoáy dưới chân thạch môn. Bóng dáng khổng lồ cao gần hai mét rưỡi của Độc Nhãn Cự Nhân sừng sững như một tòa tháp sắt chặn đứng lối đi. Gã chỉ có một mắt trái lộ ra hung tợn dưới lớp băng da đen che nửa mặt, mình trần đầy những vết sẹo lồi ghê rợn, tay cầm thanh đại đao rỉ sét nặng tám mươi cân gác lên vai.
“Hắc hắc... Phế vật quét rác!” Giọng nói ồm ồm của Cự Nhân dội vào tai phải của Tử Dạ, vang lên như sấm đánh. “Tiết Cô nói ngươi đã chết vì vỡ mạch máu tà công, hóa ra ngươi dùng thuật chết giả để trốn chạy sao? Khôn ngoan đấy, nhưng muốn bước qua cánh cổng này, ta phải bẻ gãy nốt xương vai còn lại của ngươi!”
Tử Dạ không nói một lời. Anh lẳng lặng rút thanh kiếm gãy Thất Sát ra khỏi vỏ vải thô. Thân kiếm thép đen rỉ sét tàn khuyết không có mũi kiếm, phản chiếu ánh sáng mờ đục của tuyết lãnh hoang vu Tây Bắc.
“Vút!”
Độc Nhãn Cự Nhân không để anh có thời gian suy tính. Gã dồn lực vào đôi chân hộ pháp, vung thanh đại đao rỉ sét khổng lồ chém bổ thẳng từ trên cao xuống nhắm vào đỉnh đầu Tử Dạ. Đường đao mang theo man lực khổng lồ rít lên rin rít, ép luồng gió tuyết xung quanh rẽ ngang dữ dội.
Tử Dạ muốn thử nghiệm sức mạnh của ngoại môn ngạnh công mới luyện. Anh vận Thiết Tí Kim Cương Công, gồng cứng hai cánh tay đưa kiếm gãy đan chéo đỡ trực diện đòn chém.
“Ầm!”
Một tiếng nổ vật lý chói tai vang lên. Lực đập từ thanh đại đao nặng tám mươi cân đè nặng ngàn cân dội thẳng xuống. Mặt đất dưới chân Tử Dạ nứt nẻ sụt lún. Sức mạnh bạo liệt vượt quá giới hạn chịu đựng của một phế nhân kinh mạch mới phục hồi.
Lồng ngực Tử Dạ đau nhói như bị búa tạ nện trúng, hai xương sườn rạn nứt nhẹ. Kinh mạch tay phải mới nối của anh bị chấn động mạnh, rách toạc rỉ máu đỏ tía dọc theo ba mạch chính. Anh bị hất văng lùi lại mười bước, ho ra một ngụm máu độc đen mịn xuống tuyết trắng.
“Ha ha ha! Phế vật vẫn chỉ là phế vật!” Độc Nhãn Cự Nhân cười lớn đầy khinh bỉ, vung đao chém ngang một đường quét sạch cát đá.
Tử Dạ lết chân khập khiễng gượng dậy, lau vệt máu nơi khóe miệng. Tai trái ù điếc nhẹ khiến anh khó định vị tiếng gió đao hướng trái, nhưng tai phải nhạy bén đã giúp anh nhận ra sơ hở của đối thủ. Đại đao của Cự Nhân cực kỳ cương mãnh và có tầm đánh rộng, nhưng chính vì đao dài nên gã có một góc chết cực lớn ở cự ly cận chiến dưới hai thước. Nếu anh cứ đứng tầm xa đấu lực, anh chắc chắn sẽ bị đại đao chém làm đôi.
“Phải áp sát nách...”
Tử Dạ tập trung tinh thần, nhắm mắt trái, chỉ dùng tai phải lắng nghe hướng gió rẽ ngang.
Cự Nhân vung đao chém ngang hông bạo liệt rít gió. Tử Dạ không lùi mà tiến. Anh vận khinh công Mị Ảnh Vô Tung, dù chân trái khập khiễng đông cứng trơn trượt, anh vẫn khéo léo nghiêng người lướt nhẹ sát mặt đất bùn lầy, luồn lách qua lưỡi đao khổng lồ trong gang tấc.
Thân ảnh anh mờ ảo như bóng ma lướt nhanh áp sát vào góc chết dưới nách phải của Độc Nhãn Cự Nhân.
“Cái gì?” Cự Nhân kinh hoàng phát hiện đối thủ đã biến mất khỏi tầm đao.
Theo bản năng chiến đấu hoang dã, Cự Nhân vung cùi chỏ khổng lồ như tảng đá hộc huých mạnh vào ngực Tử Dạ hòng đẩy anh ra ngoài. Cú huých đập trúng lồng ngực Tử Dạ, tiếng xương sườn rạn nứt rắc rắc vang lên đau đớn kịch liệt. Tử Dạ cắn chặt răng chịu đựng chấn động chưởng lực, không hề lùi bước. Anh dồn toàn bộ tà kình bạo liệt của Huyết Ảnh Kinh vào cánh tay phải cầm kiếm gãy.
Tàn Kiếm Ý quy tắc bộc phát!
Thanh kiếm gãy Thất Sát tầm đánh ngắn giờ đây trở thành thứ vũ khí cận chiến tàn bạo nhất ở cự ly ba tấc. Tử Dạ đưa kiếm gãy luồn từ dưới nách đâm ngược lên, chém đứt lìa toàn bộ gân tay phải của Độc Nhãn Cự Nhân.
“A!!!”
Cự Nhân rú lên đau đớn, bàn tay khổng lồ mất lực, thanh đại đao rỉ sét nặng tám mươi cân rơi tuột xuống đất bùn.
Không để đối thủ kịp phản ứng, Tử Dạ áp sát cổ tay phải của mình vào cổ tay khổng lồ của Cự Nhân. Anh thi triển Đao Đoạt Binh Khí pháp—kỹ thuật bẻ khớp cổ tay cận chiến hiểm hóc học từ Tào Phong. Với lực đòn bẩy hoàn hảo của xương khớp, Tử Dạ bẻ gãy gập khớp cổ tay phải của gã khổng lồ rắc rắc.
Cự Nhân đau đớn quỳ một gối xuống đất, gầm rú điên cuồng, tay trái còn lại vung nắm đấm thép đập mạnh vào vai trái bị thương của Tử Dạ.
Tử Dạ không tránh. Anh vận chuyển toàn bộ sát niệm căm thù tột cùng tích tụ từ đan điền rách nát, cưỡng ép dòng huyết khí tà môn bùng phát dọc cánh tay phải cầm kiếm gãy. Các đường gân máu đỏ tía nổi cuộn dọc cánh tay bốc khói huyết khí nóng bỏng rực rỡ.
Huyết Sát Nhất Kích!
Đường kiếm gãy Thất Sát phóng ra một luồng kiếm mang màu đỏ tía sắc lẹm dài một thước rít gió, đâm thẳng một phát chí mạng vào con mắt phải còn lại của Độc Nhãn Cự Nhân.
“Phập!”
Máu tươi bắn tung tóe loang lổ trên tuyết trắng sương mù. Độc Nhãn Cự Nhân rú lên một tiếng gầm thảm khốc xé rách màn đêm, hoàn toàn bị mù hai mắt. Thân hình khổng lồ của gã ngã gục dạt mạnh vào cơ quan đá đẩy cánh cổng thạch môn.
“Ầm... Ầm...”
Cánh cổng đá khổng lồ cao mười trượng rêu phong bao phủ từ từ grinding mở ra một lối đi hẹp dẫn ra thế giới bên ngoài. Gió tuyết lạnh giá từ dãy núi phía Nam ùa vào, thổi tung mái tóc bù xù dính đầy bùn đất của Tử Dạ.
Tử Dạ đứng vững bằng chân phải, chân trái khập khiễng run rẩy nhẹ. Lồng ngực anh đau nhói do rạn nứt xương sườn, cánh tay phải rỉ máu loang lổ rách thịt cầm kiếm gãy Thất Sát. Con tử cổ trong tim bắt đầu cắn phá dữ dội hành hạ tủy xương do anh đã vi phạm luật khế ước máu để trốn chạy.
Anh bọc vải đen bọc hũ gốm tro cốt của sư phụ chặt hơn sau vai, kéo lê bước chân trái khập khiễng dứt khoát bước qua bậc thềm đá thạch môn, rời khỏi Ác Nhân Cốc vĩnh viễn.
Tử Dạ đứng dưới chân núi tuyết Tây Bắc lộng gió sương bụi mịt mù, nhìn về phía Biên trấn Hắc Thổ xa xăm, nơi em gái đang gặp nguy hiểm tột cùng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!