Nhạc nềnMystery_Detective

Pháo Đài Rỉ Sét

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa bão bùng bến cảng Port 4 trút xuống những hẻm nhỏ của khu ổ chuột Đáy Sông Hồng như một thứ dung dịch đặc quánh, mang theo mùi lưu huỳnh và clo hữu cơ nồng nặc từ các đường xả thải của tập đoàn dược phẩm Vĩnh Sinh. Sương mù hóa chất xám xịt bao phủ toàn bộ cảnh vật, bóp nghẹt những ánh đèn đường vàng vọt yếu ớt. Trong căn phòng trọ số 13 nằm sát vách tường tôn rỉ sét của cảng cũ, bóng tối dường như còn đậm đặc hơn bên ngoài.


Phong quỳ một chân trên nền đất ẩm ướt, tay trái ôm chặt lồng ngực đang bỏng rát. Dưới lớp áo khoác kaki sờn cũ bám đầy bùn đất, vết sẹo mổ hình chữ T lớn trên ngực anh đang nhấp nháy một luồng sáng đỏ nhạt, yếu ớt nhưng đều đặn như nhịp đập của một quả bom nổ chậm. Thiết bị trợ tim sinh học Trái tim lò phản ứng (Model V-365) đang liên tục rò rỉ độc chất flo vào tĩnh mạch anh. Màn hình hiển thị số ngày sống còn lại của anh lúc này chỉ còn là một con số lạnh lùng: 355 ngày. Cú bộc phát Adrenaline để giải cứu Lam Anh khỏi bến cảng vài tiếng trước đã tàn phá cơ thể anh một cách thảm khốc, bóp nghẹt mạch vành và khiến vết mổ bị bục miệng, rỉ máu thấm đẫm lớp băng gạc trắng quấn quanh ngực.


"Ba... ba có đau lắm không?"


Một giọng nói nhỏ nhẹ, run rẩy vang lên từ góc tối. Lam Anh đứng đó, đôi mắt to đen láy chứa đựng sự lo âu vượt tuổi nhìn đăm đăm vào vệt máu đỏ rực đang loang dần trên áo cha nuôi. Cô bé tám tuổi nhỏ nhắn, da hơi xanh xao vì thiếu nắng, tay ôm chặt chiếc hộp nhạc gỗ cũ bị hỏng bánh răng—kỷ vật duy nhất của người mẹ quá cố Hà để lại. Trực giác nhạy bén của đứa trẻ giúp cô bé nhận ra rằng người cha nuôi không huyết thống của mình đang cận kề ranh giới sinh tử, dù anh luôn cố nở nụ cười để trấn an cô.


Phong hít một hơi thật sâu, ép mình thực hiện Quy tắc đếm nhịp thở 4-7-8 để cưỡng chế hệ thần kinh giao cảm, hạ nhịp tim đang đập dồn dập dưới 80 nhịp/phút. Anh hít vào bằng mũi trong bốn giây, giữ hơi thở lại trong bảy giây, rồi từ từ thở ra bằng miệng trong tám giây. Cơn đau thắt ngực dịu đi đôi chút, nhưng vị mặn chát của máu đã xộc lên cuống họng. Anh đưa bàn tay thô ráp, chai sạn vuốt nhẹ mái tóc hơi rối của Lam Anh.


"Ba không sao. Chỉ là vết thương cũ hơi nhói khi trời mưa thôi. Con nghe ba dặn này."


Phong cúi sát người, ánh mắt cương nghị của một cựu binh đặc nhiệm nhìn thẳng vào mắt con gái nuôi. Giọng anh trầm ấm nhưng chứa đựng một mệnh lệnh kỷ luật thép mà anh đã huấn luyện cô bé dưới dạng một trò chơi tự vệ mười năm qua.


"Trò chơi trốn tìm sinh tồn bắt đầu rồi. Bây giờ, con phải chui vào trong tủ gỗ cũ rỉ sét kia. Dù ngoài này có tiếng động lớn thế nào, dù có ai gọi tên con, con cũng tuyệt đối không được lên tiếng, không được mở cửa tủ. Con có làm được không?"


Lam Anh mím chặt môi, khẽ gật đầu. Cô bé hiểu chuyện đến đau lòng, không hề khóc lóc hay mè nheo. Cô bé lẳng lặng trèo vào chiếc tủ gỗ đặt ở góc tối nhất của căn phòng, kéo cánh cửa sắt rỉ khép lại từ bên trong. Tiếng chốt cửa nhỏ vang lên, lịm tắt giữa tiếng mưa xối xả nện xuống mái tôn.


Phong đứng dậy, cơ thể anh run lên một nhịp vì đau đớn. Chiếc điện thoại thông minh của anh vẫn đang được bọc kín trong ba lớp giấy bạc dày dưới gầm giường, cắt đứt hoàn toàn mọi tín hiệu định vị GPS và sóng quét của ứng dụng V-Care. Điểm số nhân cách số V-Score của anh đã bị Lâm Hoài An dìm xuống mức tối thiểu của Ngưỡng Cảnh Báo Hệ Thống (V-Care Red Tier) sau chiến dịch bôi nhọ truyền thông. Anh hiện tại là một kẻ ngoài vòng pháp luật, một 'bóng ma vô hình' bị săn đuổi bởi cả cảnh sát chính quy của Nguyễn Hùng lẫn tay chân của tập đoàn Vĩnh Sinh.


Nhưng Phong không có thời gian để dằn vặt về sự phản bội của người đồng đội cũ Kiên 'Sói'. Thính giác định vị tần số thấp (Infrasound Detection) cực nhạy của anh đột ngột bắt được những dao động lạ từ đầu hẻm cảng cũ. Tiếng bước chân dẫm lên bùn nhão, tiếng xích sắt va chạm lách cách, và tiếng thở dốc đầy hung hãn.


Có ít nhất bốn tên. Chúng đang tiến về phía phòng trọ số 13.


"Đến nhanh hơn mình nghĩ," Phong lầm lì lẩm bẩm.


Anh bắt đầu triển khai kỹ thuật **Thiết lập trận địa hẹp (Chamber Defense)**. Căn phòng trọ chỉ rộng chưa đầy mười lăm mét vuông, vách tường tôn mỏng dính và chỉ có một lối ra vào duy nhất. Đối đầu với số đông trong không gian này là tự sát, trừ khi anh biến chính căn phòng thành một pháo đài cạm bẫy cơ học.


Phong dùng vai đẩy chiếc tủ gỗ cũ nát đặt chéo một góc 45 độ so với cửa chính. Việc này không chỉ tạo ra một góc khuất hoàn hảo che chắn cho chiếc tủ nơi Lam Anh đang trốn, mà còn bẻ hướng phản xạ âm thanh của căn phòng, khiến bất kỳ kẻ nào bước vào cũng bị nhầm lẫn về hướng phát ra tiếng động. Tiếp theo, anh lôi từ gầm giường một chiếc lò xo giảm xóc rỉ sét nhặt từ bãi phế liệu của Tuấn, đấu nối nó với một sợi dây cáp đồng mỏng căng ngang bậc cửa. Đây là chiếc bẫy sập thô sơ nhưng có lực bật đủ để bẻ gãy xương ống chân của kẻ bất cẩn.


Cuối cùng, Phong thò tay sau thắt lưng, rút ra chiếc **Dao găm mài từ thanh sắt rỉ bến cảng**. Thanh sắt phế liệu được lão Sáu 'Mù' mài sắc lẹm trên đá bùn tự nhiên, chuôi dao quấn chặt bằng những vòng băng gạc trắng sờn cũ. Đây là thứ vũ khí cận chiến thầm lặng nhất của anh, không phát ra ánh sáng, không có dấu vết số, và hoàn toàn vô hình trước các máy quét kim loại tầm xa.


Phong lùi lại, nép mình vào bóng tối sâu thẳm phía sau chiếc tủ gỗ cũ. Anh nhắm mắt, lọc bỏ tiếng mưa bão rầm rập trên mái tôn, tập trung toàn bộ thính giác vào cánh cửa gỗ mục nát.


*Rầm!*


Một cú đạp mạnh khiến cánh cửa gỗ rung lên bần bật. Tiếng khóa cơ học rít lên khô khốc.


"Thằng chó què! Mở cửa ra trước khi tao đập nát cái ổ chuột này!"


Giọng nói hung hãn của Tài 'Chó điên' vang lên qua kẽ cửa. Gã là tay sai đắc lực của trùm du đãng Sâm 'Sẹo', kẻ mang mối hận thù sâu sắc sau khi bị Phong đánh lui tại bến cảng Port 4. Tài 'Chó điên' không hành động vì lý tưởng; gã hành động vì khoản tiền thưởng năm mươi triệu tiền mặt cũ mà Lâm Hoài An treo trên ứng dụng V-Care và sự tàn bạo bản năng của một kẻ thích hành hạ kẻ yếu.


Không có tiếng trả lời từ bên trong. Chỉ có tiếng gió rít qua khe hở của mái tôn rỉ sét.


*Rầm! Rầm!*


Tiếng búa sắt nện liên tiếp vào chốt khóa. Với một tiếng *rắc* khô khốc, cánh cửa gỗ mục nát bị đập vỡ toác, văng ra sàn nhà. Ba tên đàn em của Tài 'Chó điên' cầm gậy sắt và xích lao vào trong phòng như những con thú đói. Tên đi đầu, một gã tóc nhuộm đỏ rực, hùng hổ bước một bước dài qua ngưỡng cửa.


*Phựt! Binh!*


Sợi dây cáp đồng bị căng đứt, kích hoạt chiếc lò xo giảm xóc rỉ sét dưới gầm giường. Chiếc lò xo bật mạnh với lực đàn hồi cực lớn, quật thẳng vào xương ống chân tên đi đầu. Tiếng xương gãy trầm đục vang lên kèm theo tiếng hét thảm thiết của gã khi ngã quỵ xuống nền đất ẩm ướt, ôm chặt lấy cái chân gãy rỉ máu.


"Cẩn thận! Có bẫy!" Một tên khác hét lên, lùi lại một bước đầy cảnh giác.


Nhưng bóng tối và sự sắp đặt chéo của chiếc tủ gỗ đã hoàn toàn bóp méo nhận thức không gian của chúng. Tiếng hét của tên đồng bọn vang vọng vào vách tôn, tạo ra ảo giác như thể Phong đang đứng ở góc đối diện. Tên đàn em thứ hai vung chiếc gậy sắt, lao bổ về phía bóng tối bên trái.


Đó là một sai lầm chết người.


Phong lướt ra từ góc chết phía sau chiếc tủ gỗ như một bóng ma. Anh di chuyển không tiếng động nhờ kỹ thuật phân bổ trọng lượng cơ thể lên đầu ngón chân. Trước khi tên đàn em kịp nhận ra mình đã đánh vào khoảng không, Phong đã áp sát cự ly cận chiến. Anh xoay người, dùng cùi chỏ phải nện mạnh vào chấn thủy của gã, khiến gã nghẹn thở gục xuống, chiếc gậy sắt rơi keng xuống sàn.


Tài 'Chó điên' đứng ngoài cửa, mắt trợn trừng dữ dội khi thấy hai đàn em bị hạ gục chỉ trong chớp mắt. Sự hung hãn của gã biến thành sự điên cuồng. Gã vung sợi xích sắt nặng trịch quật vun vút trong không khí ẩm mốc, tạo ra những tiếng rít xé gió rợn người.


"Tao sẽ xích cổ mày lại, thằng lính què!"


Tài quật xích sắt bừa bãi vào bóng tối, hy vọng sức nặng của kim loại sẽ trúng vào Phong. Tiếng xích sắt đập chan chát vào vách tôn và thành tủ gỗ, bắn ra những tia lửa nhỏ lập lòe.


Phong nép sát vào góc chết của chiếc tủ gỗ cũ, dùng lớp gỗ dày sờn nát làm vật cản vật lý để phản xạ lực quật của xích sắt. Mỗi nhịp xích đập vào tủ là một lần lồng ngực anh nhói đau dữ dội. Trái tim lò phản ứng Model V-365 đang rung chấn mạnh mẽ, chất độc flo rò rỉ làm cơ ngực anh co thắt thảm khốc. Anh biết mình không thể kéo dài trận đấu này quá ba phút.


Anh cần một đòn quyết định.


Khi sợi xích sắt của Tài vừa quật trượt qua mép tủ gỗ, để lộ ra khoảng trống sườn trái của gã, Phong lao ra như một mũi tên. Anh định nhặt chiếc búa sắt rơi trên đất để đập gãy tay Tài, chấm dứt khả năng chiến đấu của gã.


Nhưng ngay khi ngón tay Phong vừa chạm vào cán búa lạnh ngắt, một cơn co thắt cơ ngực đột ngột tàn nhẫn tấn công thùy trán của anh. Tim anh lỡ một nhịp sinh học, thiết bị trợ tim phóng ra một luồng xung điện lỗi mạnh làm toàn thân anh co rúm, cánh tay trái hoàn toàn mất lực trong một tích tắc.


Chiếc búa sắt trượt khỏi tầm tay Phong, lăn lóc trên sàn đất.


Tài 'Chó điên' nhận ra sơ hở của đối phương, gã cười sằng sặc, vung xích sắt quật ngược trở lại hướng thẳng vào đầu Phong.


Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề, bản năng sinh tồn và lời thề bảo vệ Lam Anh đã kéo Phong vượt qua giới hạn vật lý của cơn đau. Anh không lùi bước. Phong nghiêng người tránh né đường xích sắt chí mạng trong gang tấc, chấp nhận để sợi xích sượt qua vai làm rách toạc lớp áo khoác kaki.


Đồng thời, anh dồn toàn bộ adrenaline cuối cùng vào cánh tay phải, vung chiếc **Dao găm mài từ thanh sắt rỉ bến cảng** đâm một nhát dứt khoát sượt qua đùi của Tài 'Chó điên'.


Lưỡi dao sắt rỉ sắc lẹm cắt đứt lớp da thịt đùi của Tài, máu tươi phun ra xối xả nhuộm đỏ cả vũng nước mưa dưới chân gã. Tài 'Chó điên' rú lên một tiếng đau đớn thấu xương, ngã nhào vào cánh cửa tôn rỉ sét. Sợi xích sắt tuột khỏi tay gã, rơi loảng xoảng xuống đất.


"Máu... máu của tao! Thằng điên này... hắn muốn giết người thật!"


Tài 'Chó điên' hoảng loạn tột độ khi nhìn thấy vết thương rách sâu hoại tử máu trên đùi mình. Sự ngạo mạn giang hồ của gã hoàn toàn bị bẻ gãy trước ánh mắt lạnh lùng, vô cảm và quyết đoán đến tàn nhẫn của người cha cựu binh đang đứng trước mặt gã. Phong đứng đó dưới ánh sáng đỏ nhạt phát ra từ lồng ngực, trông anh không khác gì một sứ giả của cái chết bước ra từ lòng đất.


"Cút."


Chỉ một từ duy nhất thốt ra từ miệng Phong, trầm đục và lạnh lẽo như băng giá bến cảng.


Tài 'Chó điên' không dám chần chừ thêm một giây nào. Gã lết cái chân rỉ máu, gào thét gọi hai tên đàn em còn tỉnh táo kéo gã tháo chạy ra khỏi hẻm cảng cũ, bỏ lại tên đồng bọn bị gãy chân đang nằm rên rỉ trên sàn nhà trọ.


Căn phòng trọ số 13 trở lại sự im lặng ngột ngạt, chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn rỉ sét và tiếng thở dốc nặng nề của Phong. Anh quỵ một gối xuống sàn đất, tay bấu chặt lấy vết mổ hình chữ T trên ngực. Vết khâu bằng chỉ nha khoa đã bị bục miệng hoàn toàn do cú va đập và bộc phát lực lượng vừa rồi, máu đỏ rực thấm đẫm cả vạt áo khoác kaki, nhỏ từng giọt xuống nền đất bùn nhão.


*Còn 355 ngày.* Con số trên màn hình trợ tim nhấp nháy liên tục như một lời cảnh báo thảm khốc về sự phân rã thể xác không thể đảo ngược.


"Lam Anh..." Phong thều thào gọi, giọng anh khản đặc.


Tiếng chốt cửa tủ gỗ khẽ vang lên. Lam Anh bước ra ngoài, cô bé chạy lại ôm chầm lấy cổ cha nuôi, nước mắt lăn dài trên đôi má xanh xao. Nhưng cô bé không khóc thành tiếng, cô bé dùng chiếc khăn vải sờn cũ thấm nhẹ những vệt máu trên ngực Phong, như cách cô bé vẫn thường làm mỗi khi cha nuôi lên cơn đau tim.


"Ba ơi... chúng ta phải đi thôi. Nơi này không còn an toàn nữa rồi."


Phong gật đầu nhẹ. Anh biết căn phòng trọ này đã bị lộ vị trí hoàn toàn. Sâm 'Sẹo' và Lâm Hoài An sẽ không dừng lại ở đây. Cuộc truy sát tiếp theo sẽ tàn bạo hơn, chính quy hơn và khép kín hơn.


Anh cố gắng gượng dậy, tay cầm thanh dao găm sắt rỉ để chuẩn bị thu dọn những kỷ vật gia đình tối thiểu trước khi tháo chạy vào ga tàu điện ngầm bỏ hoang số 3.


Nhưng ngay khi Phong vừa đặt chân lên bậc cửa rách nát, thính giác cực nhạy của anh đột ngột giật nảy.


*Tiếng bước chân thứ hai.*


Nó không phải là tiếng bước chân hỗn loạn, nặng nề của đám côn đồ Tài 'Chó điên' đang rút chạy. Đó là một tiếng bước chân cực kỳ chuyên nghiệp, nhẹ nhàng, uyển chuyển và đều nhịp, như thể đang lướt đi trên thảm cỏ mục ướt sũng nước mưa ngay sát mép cửa sổ phía sau phòng trọ.


Tiếng bước chân dừng lại ngay bên ngoài lớp tôn mỏng của vách tường.


Phong đứng bất động trong bóng tối, nín thở hoàn toàn, tay siết chặt chuôi dao găm quấn băng gạc trắng. Một luồng khí lạnh lẽo thấu xương chạy dọc sống lưng anh. Kẻ đang đứng ngoài cửa sổ kia không phải là giang hồ chợ đen thông thường. Hắn di chuyển không để lại một dao động gió nào, hoàn toàn ẩn mình trong sương mù hóa chất.


Đó là một sát thủ chuyên nghiệp.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!