Nhạc nềnMystery_Detective

Bản Án Truyền Thông

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới lòng đất của Ga tàu điện ngầm bỏ hoang số 3 quánh đặc như dầu mỏ. Phong đứng im trong góc khuất của vòm bê tông rêu phong, hai tai vẫn còn lùng bùng âm vang của tiếng súng từ tiệm thuốc dã chiến phía trên. Bác sĩ Nguyễn Đăng Khoa đã nằm xuống. Người dẫn đường y khoa, người duy nhất có thể giữ cho lồng ngực anh không nổ tung, đã bị Đại úy Nguyễn Hùng hạ sát một cách tàn nhẫn ngay trước mắt anh.


Phong cúi đầu nhìn xuống bàn tay thô ráp của mình. Chiếc USB bằng thép mạ crom nặng trịch, bọc trong lớp vải nỉ đen sờn cũ, vẫn được anh siết chặt đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Trong hốc tối của lồng ngực, vết sẹo mổ hình chữ T bắt đầu co rút dữ dội. Thiết bị trợ tim sinh học Trái tim lò phản ứng (Model V-365) liên tục phát ra những xung điện yếu ớt, tỏa ra một luồng sáng đỏ nhạt xuyên qua lớp áo kaki sờn cũ.


*Còn 355 ngày.*


Chiếc đồng hồ đếm ngược sinh mệnh của anh vừa bị giật mất mười ngày sau cú bộc phát adrenaline ở cảng. Từng giây trôi qua đều mang theo vị mặn của máu và cảm giác bỏng rát của độc chất flo đang rò rỉ vào tĩnh mạch. Anh cần phải di chuyển. Nhưng ngay khi Phong vừa bước một bước về phía bóng tối của đường hầm, chiếc điện thoại thông minh trong túi áo khoác của anh bỗng nhiên rung lên bần bật.


Màn hình điện thoại tự động bật sáng mà không cần mở khóa. Giao diện màu xanh lam dịu mát của ứng dụng sức khỏe V-Care biến mất, thay thế bằng một màu đỏ vằn vạch như máu tươi. Tiếng chuông cảnh báo khẩn cấp rú lên rít rói, kèm theo một dải âm tần số thấp cực kỳ khó chịu—thứ sóng âm gây ức chế thần kinh mà Vĩnh Sinh lập trình để kiểm soát hành vi của những kẻ bất phục tùng.


Phong nheo mắt nhìn vào màn hình. Điểm số nhân cách số V-Score của anh đang sụt giảm với tốc độ chóng mặt.


*V-Score: 45... 32... 18...*


Con số dừng lại ở mức 12. Ngay lập tức, một dòng chữ lớn màu đen viền đỏ hiện lên đè bẹp mọi tính năng khác của máy: **CẢNH BÁO ĐỎ - ĐỐI TƯỢNG NGUY HIỂM CẤP ĐỘ 1. NGƯỠNG CẢNH BÁO HỆ THỐNG (V-CARE RED TIER).**


Ứng dụng V-Care đã tự động đồng bộ hóa dữ liệu nhịp tim thời gian thực của anh về máy chủ trung tâm. Nhịp tim tăng vọt do căng thẳng và đau đớn thể xác của Phong đã kích hoạt thuật toán săn mồi của tập đoàn Vĩnh Sinh. Nhưng đó chưa phải là tất cả. Một video phát trực tiếp được tự động đẩy lên toàn bộ các thiết bị thông minh trong thành phố Vĩnh An, đè lên mọi kênh truyền thông chính quy.


Trên màn hình, Lâm Hoài An—Nữ giám đốc nhân sự kiêm phát ngôn viên của tập đoàn Vĩnh Sinh—xuất hiện trong bộ vest công sở màu xám tro phẳng phiu. Mái tóc của cô ta búi cao sắc sảo, gương mặt trang điểm hoàn hảo không một tì vết, toát ra vẻ lạnh lùng, vô trùng của giới thượng lưu.


"Kính thưa toàn thể cư dân thành phố Vĩnh An," giọng nói của Lâm Hoài An vang lên qua loa điện thoại, ngọt ngào nhưng lạnh lẽo như lưỡi dao mổ y tế. "Chúng tôi vô cùng thương tiếc báo tin: Phòng khám từ thiện của bác sĩ Nguyễn Đăng Khoa tại Đáy Sông Hồng vừa bị tấn công bởi một đối tượng loạn thần nguy hiểm. Đối tượng này là Nguyễn Thanh Phong, 38 tuổi, một cựu binh giải ngũ mang chấn thương tâm lý PTSD nghiêm trọng."


Màn hình phía sau Lâm Hoài An lập tức chuyển sang những đoạn video cắt ghép từ camera bến cảng Port 4. Đó là cảnh Phong đang bế thốc bé Lam Anh chạy trốn giữa các container, nhưng góc quay đã bị chỉnh sửa một cách tinh vi để trông như anh đang thô bạo kéo lê đứa trẻ trong cơn hoảng loạn điên cuồng.


"Đối tượng Phong không chỉ có hành vi bạo lực gia đình mà còn bắt cóc bé Lam Anh—đứa trẻ mồ côi đang được quỹ từ thiện của Vĩnh Sinh bảo trợ pháp lý—nhằm mục đích tống tiền," Lâm Hoài An tiếp tục, ánh mắt cô ta nhìn thẳng vào ống kính như thể đang nhìn xuyên qua linh hồn của Phong. "Hồ sơ bệnh án quân y mười năm trước xác nhận đối tượng thường xuyên xuất hiện các ảo giác hoang tưởng bạo lực, mất hoàn toàn năng lực hành vi dân sự. Tập đoàn Vĩnh Sinh quyết định hạ điểm số V-Score của đối tượng xuống mức Red Tier và treo thưởng năm mươi triệu tiền mặt cũ cho bất kỳ ai cung cấp thông tin dẫn đến việc bắt giữ Phong, nhằm giải cứu an toàn cho đứa trẻ."


Dưới luồng phát trực tiếp, hàng vạn bình luận của người dân thành phố trôi qua như một dòng thác lũ phẫn nộ.


*"Kẻ điên! Sao lại để một tên PTSD sống tự do ở khu ổ chuột?"*

*"Nhìn điểm V-Score của hắn kìa, chỉ có 12! Hắn là rác thải xã hội!"*

*"Tội nghiệp đứa bé, mong bảo an cứu được con bé sớm."*


Phong tắt màn hình, nhưng tiếng chuông cảnh báo và dải âm ức chế thần kinh vẫn tiếp tục phát ra từ loa trong của máy. Anh hiểu rất rõ cơ chế này. V-Care không chỉ là một ứng dụng theo dõi sức khỏe; nó là một chiếc còng tay kỹ thuật số vô hình. Một khi đã bị dán nhãn Red Tier, chiếc điện thoại này sẽ liên tục phát phát xạ định vị GPS và dữ liệu nhịp tim thời gian thực của anh về cho đội tuần tra của Nguyễn Hùng.


"Muốn biến tôi thành một con thú bị săn sao?" Phong lầm lỳ lẩm bẩm.


Anh thò tay vào túi trong của chiếc áo khoác kaki sờn cũ, rút ra một cuộn giấy bạc dày—thứ mà kỹ sư trẻ Tuấn và tin tặc Bảo 'Điếc' đã chuẩn bị sẵn cho anh phòng trường hợp bị truy quét số. Phong áp dụng **Nguyên tắc bọc giấy bạc chống sóng RFID**.


Anh đặt chiếc điện thoại vào giữa tấm giấy bạc, bắt đầu quấn chặt lớp thứ nhất, ép phẳng các góc để không còn một kẽ hở không khí. Lớp thứ hai. Lớp thứ ba. Từng nếp gấp kim loại dày quấn chặt lấy thiết bị thông minh, tạo thành một chiếc lồng Faraday thủ công thô sơ nhưng tuyệt đối hiệu quả.


Tiếng chuông rít rói đột ngột tắt lịm. Dải âm tần số thấp gây nhức đầu biến mất hoàn toàn. Màn hình điện thoại bị cô lập khỏi mọi sóng vô tuyến, tín hiệu GPS bị triệt tiêu hoàn toàn dưới ba lớp kim loại. Phong thở hắt ra một hơi, lồng ngực dịu đi đôi chút. Anh đã trở thành một bóng ma vô hình đối với hệ thống giám sát số của Vĩnh Sinh, nhưng cái giá phải trả là anh hoàn toàn mất liên lạc với Tuấn và Thanh. Anh đơn độc giữa bóng tối.


Phong lết cái chân đau, di chuyển men theo những thanh ray rỉ sét của ga tàu điện ngầm bỏ hoang. Thính giác cực nhạy của anh căng ra, lọc bỏ tiếng róc rách của nước thải rò rỉ từ trần hầm để tìm kiếm những tiếng bước chân tuần tra của cảnh sát cơ động. Anh biết Nguyễn Hùng sẽ không bỏ qua cho anh. Gã đại úy biến chất đó cần chiếc USB này để đổi lấy những phong bao tiền bẩn từ Vinapharm.


Sau gần một tiếng đồng hồ bò trườn qua các đường ống bê tông cốt thép tối tăm, Phong tìm thấy một lối thoát hiểm dẫn lên mặt đất thông qua một giếng thông gió cũ sát rìa bến cảng Port 4. Anh lách người qua khe hở sắt rỉ, bước ra ngoài đêm mưa bão bùng.


Thành phố Vĩnh An hiện ra trước mắt anh dưới một màn sương mù hóa chất xám xịt, ngột ngạt mùi clo và khí thải công nghiệp. Trên các cột đèn đường và ga tàu điện ngầm, hệ thống loa công cộng đang liên tục phát đi giọng nói clinical, lạnh lùng của Lâm Hoài An về lệnh truy nã Phong. Những người dân đi đường, đầu cúi gục vào màn hình điện thoại để kiểm tra điểm số V-Score của mình, thỉnh thoảng lại nhìn dáo dác xung quanh với ánh mắt đầy cảnh giác và sợ hãi. Họ sợ hãi việc điểm số của mình bị sụt giảm nếu đứng gần một kẻ có hành vi bất thường.


Phong kéo sụp chiếc mũ kaki xuống che nửa khuôn mặt hốc hác, thâm quầng mệt mỏi. Trận chiến thực sự đã bắt đầu. Anh phải băng qua chốt dân phòng ngõ Đáy Sông để quay lại quán cơm của bà Sáu, nơi Lam Anh đang đợi anh.


Cách ngõ Đáy Sông năm mươi mét, Nguyễn Hùng đã thiết lập một chốt kiểm soát dã chiến với ba chiếc xe cảnh sát bọc thép và hệ thống camera AI quét nhiệt hồng ngoại xoay liên tục. Bất kỳ ai ra vào khu ổ chuột đều phải xuất trình thẻ căn cước y tế điện tử V-ID và quét biểu cảm vi mô qua camera.


Phong áp dụng **Quy tắc di chuyển theo góc chết của camera AI**.


Anh không chạy, không vội vã. Anh bước đi với tốc độ cực kỳ chậm rãi, dưới 1 mét trên giây, giữ cho cơ thể hòa lẫn vào bóng tối của những vách tường tôn rỉ sét và các container phế liệu xếp chồng dọc hẻm. Thỉnh thoảng, khi camera AI quét qua, Phong dừng lại hoàn toàn, nín thở lâm sàng để hạ nhiệt độ lồng ngực sát vết sẹo chữ T đang phát sáng đỏ nhạt. Anh lách qua chốt kiểm soát ngay trước mũi một tên cảnh sát cơ động đang bận rà quét thẻ của một tiểu thương chợ cá.


Khi đã lách vào sâu trong con hẻm tối không có ánh đèn đường, Phong ngồi thụp xuống sau một chiếc xe đẩy rác cũ nát. Anh rút chiếc điện thoại bọc giấy bạc ra, khẽ lột nhẹ một góc nhỏ để màn hình bật sáng tạm thời nhằm kiểm tra các tệp tin bệnh án quân ngũ cũ mà bác sĩ Khoa đã lén sao chép cho anh trước khi mất.


Ngón tay Phong dừng lại ở một trang tài liệu quét định dạng PDF úa màu. Đó là hồ sơ bệnh án quân y mười năm trước của anh, chứng nhận anh bị loạn thần cấp tính sau chiến dịch thực nghiệm "Sương Mù Đen"—bản án sinh học đã tước đoạt toàn bộ danh dự pháp lý của anh, biến anh thành một kẻ điên trong mắt luật pháp.


Phong phóng to phần chữ ký ở góc cuối bản giám định tâm thần giả lập.


Đồng tử anh đột ngột co rụt lại, lồng ngực co thắt mạnh đến mức Trái tim lò phản ứng Model V-365 phóng ra một luồng xung điện mạnh làm anh suýt ngã quỵ.


Dưới dòng chữ ký của hội đồng giám sát quân y, cái tên của người ký xác nhận hiện lên rõ mồn một, nét mực xanh sắc lẹm đã hằn sâu vào ký ức của anh:


*Trưởng ban kiểm soát an ninh đặc biệt: Kiên 'Sói'—Trần Trung Kiên.*


Kiên 'Sói'. Người đồng đội cũ, người anh em từng cùng anh vào sinh ra tử trong chiến dịch Sương Mù Đen mười năm trước. Kẻ mà Phong hằng tin tưởng đã hy sinh hoặc mất tích, thực chất lại chính là kẻ đã ký tên vào bản án tử hình danh dự của anh, bán đứng anh cho tập đoàn Vĩnh Sinh để đổi lấy chiếc ghế trưởng bộ phận bảo an đặc biệt.


Sự phản bội của Kiên 'Sói' dội vào tâm trí Phong như một luồng điện áp cao tàn nhẫn, xé toạc mọi niềm tin cuối cùng của anh vào quá khứ. Anh không chỉ phải đối đầu với một tập đoàn dược phẩm ngầm vô hồn, mà còn phải đối mặt với chính những bóng ma của đồng đội cũ đang săn lùng anh từ trong bóng tối.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!