Nhạc nềnMystery_Detective

Chiếc Hộp Pandora

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sấm rền rĩ ngoài trời không còn đủ sức át đi thứ âm thanh đang dội vào từ phía đầu hẻm. Từ khoảng cách hơn ba trăm mét, thính giác cực nhạy của Phong đã bắt được tiếng còi hú xé tai của xe cảnh sát chính quy, xen lẫn tiếng động cơ gầm rú nặng nề của những chiếc xe bọc thép chuyên dụng. Ánh đèn xoay màu xanh đỏ quét qua màn sương mù hóa chất dày đặc, hắt lên những vách tôn rỉ sét của phòng khám dã chiến những vệt sáng chập chờn như bóng ma.


Phong đứng bên cạnh giường bệnh, lồng ngực vạm vỡ nhưng hốc hác phập phồng theo từng nhịp thở sâu. Vết mổ hình chữ T trên ngực anh đang bục nhẹ, dịch máu đỏ sẫm rỉ ra thấm đẫm lớp băng gạc trắng quấn quanh xương ức. Dưới lớp da mỏng, thiết bị trợ tim sinh học Trái tim lò phản ứng (Model V-365) liên tục phóng ra những xung điện tần số thấp, phát ra ánh sáng đỏ nhạt nhấp nháy đầy cảnh báo. Độc chất flo đang rò rỉ vào hệ tuần hoàn của anh với tốc độ nhanh hơn sau cú bộc phát lực lượng vừa rồi. Anh đưa tay bấm chặt vào vết thương ở đùi, dùng cơn đau vật lý để cưỡng ép hệ thần kinh giao cảm hạ nhịp tim xuống. Anh phải tỉnh táo. Ít nhất là trong vài phút tới.


Cánh cửa sau phòng khám đột ngột bị đẩy mạnh. Bác sĩ Nguyễn Đăng Khoa lao vào trong tình trạng quần áo sũng nước mưa và bùn đất. Gương mặt hoa râm của cựu quân y sĩ nhợt nhạt cắt không còn giọt máu, ngón tay vàng ố vì khói thuốc lá run rẩy bám chặt vào thành cửa.


"Phong! Chúng ta hết thời gian rồi!" Khoa thở dốc, giọng nói khản đặc vì hoảng loạn. "Nguyễn Hùng... gã đại úy biến chất đó đang trực tiếp chỉ huy lực lượng tuần tra cơ động. Chúng đã phong tỏa toàn bộ đầu ngõ Đáy Sông Hồng. Chúng có lệnh nổ súng tiêu diệt tại chỗ nếu anh kháng cự."


Ánh mắt của Khoa chợt quét xuống sàn nhà, nơi gã y tá giả mạo Tiến đang nằm bất tỉnh nhân sự với cổ tay sưng tấy. Khóe mắt Khoa co thắt nhẹ khi nhìn thấy chiếc xi lanh titan chứa dung dịch màu vàng nhạt bốc mùi hạnh nhân đắng nằm trong tay Phong.


"Tiến... gã này thực sự là người của Lý Quốc Bảo sao?" Khoa lẩm bẩm, giọng nói dằn vặt tự trách. "Tôi đã nghi ngờ sự xuất hiện đột ngột của gã tại Liên minh y khoa nhân đạo Đáy Sông này, nhưng không ngờ... không ngờ Vũ lại phản bội đến mức bán đứng cả mẩu giấy lọc nước mang ký hiệu Morse của tôi cho chúng."


"Vũ đã bị lòng tham và nợ nần băng Bình 'Búa' che mắt," Phong trả lời, giọng nói lầm lì, lạnh lùng không chút dao động. "Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa. Bác sĩ Khoa, ông phải đi cùng tôi. Hầm ngầm dưới tiệm thuốc này có lối thoát."


"Không, Phong. Tôi không thể đi," Khoa lắc đầu dứt khoát. Ông tiến lại gần chiếc tủ thuốc gỗ sồi cũ kỹ, dùng bàn tay run rẩy cạy mạnh một viên gạch lỏng lẻo phía sau chân tủ. Từ hốc tối bên trong, ông rút ra một chiếc USB bằng thép mạ crom nặng trịch, bọc trong một lớp vải nỉ đen sờn cũ. "Đây là chiếc hộp Pandora của tập đoàn Vĩnh Sinh. Tất cả những gì tôi lấy được từ máy chủ nghiên cứu lâm sàng trước khi bị sa thải đều nằm ở đây."


Khoa dúi mạnh chiếc USB tài liệu mật của bác sĩ Khoa vào bàn tay thô ráp của Phong. Giọng ông run lên nhưng chứa đựng một ý chí quyết liệt của một người đứng trước ranh giới sinh tử:


"Trong này chứa Danh sách 120 nạn nhân thực nghiệm lâm sàng đã chết hoặc mất trí nhớ hoàn toàn dưới tay Lý Quốc Bảo mười năm qua. Đó là bằng chứng pháp lý đanh thép nhất để lật đổ dự án 'Lọc sạch căn tính' của Trịnh Thế Khang. Và quan trọng nhất... nó chứa hồ sơ y khoa chứng minh Mã gen của bé Lam Anh."


Phong khựng lại, đồng tử co rụt: "Mã gen của Lam Anh?"


"Phải!" Khoa áp sát tai vào cửa sổ nghe tiếng còi hú đang tiến gần sát sườn hẻm, rồi quay lại nói nhanh: "Lam Anh không phải đứa trẻ mồ côi bình thường. Con bé chính là con gái ruột của Giáo sư Trịnh Thế Nam – người sáng lập bị mưu sát của Vĩnh Sinh. Mã gen của con bé là chìa khóa duy nhất mang kháng thể gốc chống lại độc chất V-Tox. Đó là lý do vì sao Trịnh Thế Khang và Lý Quốc Bảo ráo riết săn lùng con bé bằng mọi giá để bịt đầu mối pháp lý và thu hoạch huyết thanh gốc."


Sự thật tàn khốc dội vào đại não Phong như một cú đấm ngàn cân. Lời hứa bảo vệ Lam Anh với người vợ quá cố Hà mười năm trước chợt hiện về trong tâm trí anh, nóng bỏng và thiêng liêng hơn bao giờ hết. Con bé là tương lai, là danh dự, là tất cả những gì còn sót lại của một gia đình chính trực đã bị đế chế y tế Vĩnh Sinh nghiền nát.


"Nguyễn Đăng Khoa! Mở cửa ra! Chúng tôi biết tên tội phạm trốn nã đang ở bên trong!" Tiếng loa phát thanh cầm tay của Đại úy Nguyễn Hùng vang dội ngoài cửa chính, kèm theo tiếng bước chân rầm rập của cảnh sát cơ động đang dàn đội hình lá chắn.


Khoa đẩy mạnh Phong về phía bức tường gạch sau tiệm thuốc nam cũ, nơi có một cửa sập bê tông ẩn dưới đống rèm vải dày: "Đi đi! Lối này dẫn thẳng xuống Ga tàu điện ngầm bỏ hoang số 3. Ở dưới đó không có camera giám sát của V-Care, anh có thể di chuyển ẩn danh về bến cảng. Hãy tìm đến tin tặc Bảo 'Điếc', cậu ta là người duy nhất có thể giải mã phân khu bảo mật của chiếc USB này."


"Tôi không thể bỏ ông lại để chịu chết," Phong siết chặt chiếc USB trong lòng bàn tay, cơ ngực co thắt mạnh khiến anh khuỵu gối, máu tươi rỉ ra nhiều hơn từ vết mổ hình chữ T.


"Anh điên rồi!" Khoa quát lên, đôi mắt hằn học nhìn thẳng vào Phong. "Vết mổ của anh đang hoại tử, lượng An-Tox 1 trong máu anh chỉ còn đủ duy trì sự sống trong vòng chưa đầy hai mươi tư giờ! Nếu anh bị bắt cùng chiếc USB này lúc này, toàn bộ sự hy sinh của tôi, danh dự của những người lính chiến dịch Sương Mù Đen, và mạng sống của bé Lam Anh sẽ bị chôn vùi vĩnh viễn dưới lòng đất Vĩnh Sinh! Hãy nghĩ đến Lam Anh!"


Cái tên Lam Anh như một chiếc mỏ neo kéo Phong ra khỏi cơn giận dữ và bản năng chiến đấu của một cựu binh đặc nhiệm. Anh nhìn sâu vào đôi mắt dằn vặt nhưng cương trực của Khoa, khẽ gật đầu. Đó là quyết định rút lui chiến thuật lạnh lùng nhất, đau đớn nhất mà anh từng thực hiện.


Phong nhanh chóng lách người xuống cửa sập bê tông, tụt xuống chiếc thang sắt rỉ sét dẫn sâu mười mét dưới lòng đất tối tăm. Ngay khi anh vừa đặt chân xuống bệ gạch ẩm ướt của đường hầm, tiếng rầm rầm của cửa chính tiệm thuốc bị đạp vỡ vang lên từ phía trên.


Phong đứng bất động trong bóng tối của Ga tàu điện ngầm bỏ hoang số 3, ngước mắt nhìn qua khe hở cực nhỏ của cánh cửa sập bê tông chưa khép chặt.


Nguyễn Hùng dẫn đầu toán cảnh sát cơ động trang bị súng ngắn và lá chắn tràn vào phòng khám dã chiến. Gã đại úy béo phệ, mắt đỏ vằn tia máu nhìn lướt qua gã Tiến đang bất tỉnh, rồi chĩa thẳng họng súng ngắn vào ngực bác sĩ Khoa.


"Nguyễn Đăng Khoa! Tên cựu binh què và tài liệu mật đâu rồi?" Hùng gầm lên, giọng nói sặc mùi tiền hối lộ từ Vinapharm.


Bác sĩ Khoa đứng thẳng tắp, che chắn hoàn toàn lối vào cửa sập bằng cơ thể gầy gò của mình. Ông nhìn thẳng vào họng súng của Hùng, nụ cười nhạt hiện lên trên gương mặt khắc khổ:


"Phòng khám này chỉ có người bệnh cần cứu chữa, không có tài liệu mật nào cho những kẻ mang khuôn mặt vô trùng của tập đoàn."


"Mày tự chuốc lấy cái chết!" Hùng rít lên qua kẽ răng và bóp cò.


*Đoàng!*


Tiếng súng nổ vang dội trong không gian kín của phòng khám. Qua khe hở tối tăm dưới lòng đất, Phong chứng kiến thân ảnh bác sĩ Khoa đổ gục xuống nền gạch, máu tươi loang lổ bên cạnh khay thuốc dã chiến. Phong nghiến răng chặt đến mức bật máu tươi nơi khóe môi, hai bàn tay siết chặt lấy chiếc USB mạ crom đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Anh kìm nén cơn giận dữ tột cùng, lẳng lặng kéo sập cánh cửa sập bê tông nặng nề, khóa chặt lối ra mặt đất và biến mất vào bóng tối tuyệt đối của ga tàu bỏ hoang.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!