Mũi Kim Phản Bội
Mùi ngải cứu cháy dở quyện với hương thảo mộc khô và cồn sát trùng tạo nên một bầu không khí đặc quánh, ngột ngạt bên trong phòng khám dã chiến của bác sĩ Nguyễn Đăng Khoa. Tiếng mưa bão bên ngoài vẫn đập dồn dập vào những tấm tôn rỉ sét của khu ổ chuột Đáy Sông Hồng, tạo nên những âm thanh hỗn loạn, trầm đục. Trên chiếc bàn mổ bằng gỗ sồi cũ kỹ, Phong nằm im lìm. Cơ thể anh vạm vỡ nhưng hốc hác, trần trụi nửa thân trên, để lộ vết sẹo mổ hình chữ T lớn kéo dài qua xương ức. Vết khâu bằng chỉ nha khoa vô trùng vẫn còn rỉ ra những vệt dịch lỏng màu đỏ sẫm, lấp lánh dưới ánh sáng vàng vọt, tù mù của chiếc đèn mổ dã chiến treo trên trần.
Thiết bị trợ tim sinh học Trái tim lò phản ứng (Model V-365) cấy sâu trong lồng ngực anh đang phát ra những tiếng vo ve tần số thấp, đều đặn như một chiếc đồng hồ đếm ngược vô hồn. Từng đợt đau nhói từ vùng ngực trái lan tỏa khắp các bó cơ, mang theo cảm giác bỏng rát của độc chất flo phóng xạ đang âm thầm rò rỉ vào tĩnh mạch. Bác sĩ Khoa đã ra ngoài được mười lăm phút để tìm thêm thảo dược dâu tằm cổ thụ nhằm bào chế liều huyết thanh trung hòa tạm thời An-Tox 1 tiếp theo. Phòng khám chỉ còn lại một mình Phong.
Giữa không gian tĩnh mịch chỉ có tiếng mưa bão, tai phải của Phong bỗng giật nhẹ. Thính giác cực nhạy của một cựu binh đặc nhiệm lập tức bóc tách một âm thanh lạ lẫm lạc lõng giữa tiếng sấm rền ngoài kia.
Tiếng bước chân.
Đó không phải là nhịp điệu lê bước nặng nề, khập khiễng quen thuộc của bác sĩ Khoa. Kẻ đang tiếp cận cửa sau phòng khám có bước đi nhẹ hơn, nhưng lại gấp gáp và không đều nhịp. Tiếng đế giày cao su miết nhẹ trên nền đất bùn nhão bên ngoài hành lang hẹp, dừng lại ngay trước cánh cửa gỗ mục nát.
Phong không hề cử động. Trong trạng thái thể xác suy kiệt tột cùng, anh hiểu rằng việc bật dậy phòng thủ lúc này là một quyết định tự sát. Vết mổ ngực bị hoại tử nhẹ vừa được khâu sống đang kéo căng các sợi cơ của anh; chỉ một vận động mạnh cũng có thể làm bục chỉ và kích hoạt cơ chế tự bộc phát dòng điện lỗi của tim trợ lực, rút ngắn thời gian sống của anh xuống nhanh hơn. Anh cần một chiến thuật lạnh lùng hơn.
Phong nhắm mắt lại, thả lỏng toàn bộ các nhóm cơ trên khuôn mặt và tay chân. Anh bắt đầu vận dụng kỹ thuật Kiểm soát nhịp tim vô thức (Biofeedback Control). Trong tâm trí, anh hình dung ra một dòng nước mát lạnh, tinh khiết chảy ngược dòng vào các động mạch vành, làm dịu đi sự quá tải nhiệt của lò phản ứng sinh học Model V-365. Anh cưỡng ép hệ thần kinh giao cảm ngừng phóng thích adrenaline, hạ nhịp tim hiển thị trên chiếc máy đo dã chiến bên cạnh giường từ chín mươi nhịp xuống mức ổn định lâm sàng tuyệt đối.
*Bảy mươi hai nhịp/phút.*
Con số màu xanh lục trên màn hình LED nhấp nháy đều đặn, tạo nên một vỏ bọc hoàn hảo của một bệnh nhân đang hôn mê sâu sau ca phẫu thuật dã chiến cực hạn.
Cánh cửa gỗ khẽ rít lên một tiếng khô khốc. Một bóng người lách qua tấm rèm vải dày bảo vệ lối vào. Phong ti hí mắt qua khe mi cực nhỏ, đủ để thu vào tầm mắt hình ảnh kẻ đột nhập dưới ánh đèn vàng vọt.
Đó là một gã thanh niên mặc bộ đồ y tá màu xanh nhạt nhăn nhúm, đầu đội mũ vải y tế sụp xuống trán. Gã tự xưng là Tiến, một trợ tá mới được bác sĩ Khoa tuyển dụng để hỗ trợ phòng khám từ thiện. Nhưng ngay khi gã bước vào cự ly ba mét, lý trí lạnh lùng của Phong đã lập tức phủ nhận danh tính đó.
Phong áp dụng Thuật toán bóc tách biểu cảm vi mô (Micro-expression) để phân tích từng hành vi của kẻ đối diện. Tiến đang mang một khay inox đựng dụng cụ y tế, nhưng hai bàn tay gã run rẩy nhẹ, khiến các ống nghiệm thủy tinh chạm vào nhau phát ra tiếng lách cách run rẩy. Cơ vòng mắt của gã co thắt liên tục, đồng tử giãn nở bất thường dưới ánh đèn mổ, và nhịp thở của gã cực kỳ nông, dồn dập. Gã liên tục đảo mắt nhìn quanh căn phòng tối như thể sợ hãi một thế lực vô hình nào đó.
Đây không phải là biểu cảm của một nhân viên y tế chuyên nghiệp chuẩn bị chăm sóc bệnh nhân. Đây là biểu cảm của một kẻ ám sát nghiệp dư đang bị bóp nghẹt bởi nỗi sợ hãi tột cùng.
Tiến tiến lại gần sát bên giường bệnh. Từ túi áo blouse, gã rút ra một chiếc xi lanh tự động bằng titan sáng loáng, bên trong chứa một loại dung dịch màu vàng nhạt, quánh đặc. Khứu giác nhạy bén của Phong lập tức nhận diện được một mùi hương quen thuộc len lỏi qua làn sương cồn sát trùng.
Mùi hạnh nhân đắng nhẹ.
Đó chính là độc chất V-Tox nguyên chất từ phòng thí nghiệm của Lý Quốc Bảo – loại hóa chất cực độc có khả năng hủy hoại thùy trán, gây ra hội chứng hoang tưởng Cotard cấp tính, khiến nạn nhân tin rằng mình đã chết và tự nguyện buông xuôi nhận thức.
"Bác sĩ Khoa... tôi chỉ làm theo lệnh..." Tiến lẩm bẩm một mình bằng giọng nói run rẩy, cố gắng trấn an bản thân khi đưa mũi kim tiêm bằng titan đến sát tĩnh mạch cổ tay phải đang buông thõng của Phong.
Gã y tá giả mạo hoàn toàn tin tưởng vào chỉ số nhịp tim bảy mươi hai nhịp/phút hiển thị trên máy đo. Gã tin rằng cựu binh đặc nhiệm nằm trước mặt gã chỉ là một cái xác không hồn dưới tác động của cơn sốt hoại tử.
Khi mũi kim chỉ còn cách lớp da mỏng ở cổ tay Phong đúng ba milimét, thế cục lập tức đảo chiều.
*Vút!*
Nhanh như một tia chớp cắt ngang đêm bão, bàn tay phải của Phong đột ngột shoot ra, năm ngón tay cứng như gọng kìm thép khóa chặt lấy khớp cổ tay của Tiến. Lực bóp cực mạnh hướng thẳng vào huyệt thần kinh trụ, khiến toàn bộ bàn tay của gã y tá giả mạo tê dại lập tức. Chiếc xi lanh titan tuột khỏi những ngón tay run rẩy của gã, rơi thẳng xuống và được Phong dùng bàn tay trái bắt gọn giữa không trung.
"Á...!"
Tiến chưa kịp thốt lên một tiếng kêu cứu hoàn chỉnh thì Phong đã dùng tay trái kẹp chặt lấy gáy gã, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể đè nghiến gã xuống sàn nhà lát gạch ẩm ướt của phòng khám. Phong nhanh chóng chộp lấy một cuộn gạc y tế vô trùng trên khay inox, nhét chặt vào miệng Tiến, triệt tiêu hoàn toàn khả năng phát ra âm thanh của gã.
Tiến hoảng loạn điên cuồng, gã cố dùng hai chân đạp mạnh vào chiếc khay y tế bên cạnh để tạo tiếng động báo động cho đồng bọn ngoài ngõ. Nhưng Phong đã dự đoán trước hành vi phòng thủ cơ học này. Anh dùng hai chân mình khóa chặt lấy khớp gối của Tiến theo kỹ thuật khống chế mặt đất của đặc nhiệm dã chiến, ép chặt toàn thân gã găm xuống nền gạch lạnh lẽo.
*Rắc...*
Một cơn đau nhói buốt thấu xương truyền từ lồng ngực Phong lên đại não. Vết mổ hình chữ T mới khâu bị căng cơ mạnh do đòn khóa khớp vừa rồi, máu tươi bắt đầu rỉ xối xả qua lớp băng gạc trắng quấn quanh ngực anh, nhuộm đỏ một khoảng áo khoác kaki sờn cũ. Nhưng gương mặt Phong vẫn đanh lại như đá, không hề biến đổi một sợi cơ biểu cảm nào. Anh đã ngắt kết nối nhận thức đau đớn tạm thời bằng cách tập trung tinh thần vào hình bóng của Lam Anh đang ẩn nấp an toàn tại quán cơm của bà Sáu.
"Mày có ba mươi giây để giữ lại mạng sống của mình," Phong thì thầm sát tai Tiến, giọng nói lạnh lùng, trầm đục như tiếng sấm rền rĩ dưới lòng đất. Anh từ từ rút cuộn gạc ra khỏi miệng gã, nhưng mũi nhọn của chiếc xi lanh titan chứa độc chất V-Tox đã được ghim chặt ngay sát tĩnh mạch cổ của Tiến.
Tiến trợn tròn mắt nhìn Phong, toàn thân run lên bần bật như cầy sấy. Dưới áp lực của cái chết cận kề, đồng tử của gã co rụt lại hoàn toàn, không còn một chút ngạo mạn y khoa nào.
"Nói. Ai phái mày đến?" Phong hỏi, ngón tay cái của anh đặt hờ trên pít-tông của xi lanh, sẵn sàng bơm hóa chất gây hoang tưởng vào cơ thể gã.
"Lý... Lý Quốc Bảo..." Tiến lắp bắp, nước mắt và mồ hôi hòa quyện chảy ròng ròng trên gương mặt nhợt nhạt. "Hắn hứa sẽ trả hết nợ cho tôi... và cho tôi điểm số nhân cách V-Score tối đa... nếu tôi xóa sạch ký ức của anh..."
"Làm thế nào hắn tìm được phòng khám này?" Phong siết chặt thêm lực khóa cổ tay, mũi kim titan hơi lún sâu vào lớp da cổ của gã y tá giả mạo, rỉ ra một giọt máu nhỏ.
"Mẩu giấy... mẩu giấy lọc nước bị hỏng của bác sĩ Khoa..." Tiến khóc nghẹn, cố gắng thở dốc để tránh mũi kim đâm sâu hơn. "Vũ... gã em vợ của anh... đã bán mẩu giấy đó cho bảo an Vĩnh Sinh để lấy tiền mua thuốc... Lý Quốc Bảo đã dùng thuật toán định vị quang phổ để phân tích vết phèn trên mẩu giấy và xác định chính xác nguồn nước giếng khoan độc quyền của phòng khám lậu này..."
Phong bàng hoàng trước sự phản bội của Vũ, nhưng lý trí cực hạn của anh lập tức khóa chặt cảm xúc đau đớn lại. Anh nhận ra một nguy cơ lớn hơn đang ập đến.
"Bọn chúng đang ở đâu?" Phong gặng hỏi, thính giác của anh bắt đầu hướng ra ngoài cửa sổ để dò tìm tần số âm thanh lạ.
"Đội bảo an đặc biệt của Vinh... bọn chúng đã thiết lập vòng vây quanh hẻm phòng khám lậu rồi..." Tiến thào thào, ánh mắt lộ rõ sự tuyệt vọng tột cùng trước khi độc chất flo rò rỉ nhẹ từ ngực Phong làm gã chóng mặt. "Bọn chúng... bọn chúng sắp ập vào đây..."
Phong nhìn chằm chằm vào đồng tử đang giãn nở của Tiến để xác nhận lời khai. Không có dấu hiệu của sự lừa dối; gã y tá giả mạo đã hoàn toàn bị bẻ gãy ý chí sinh tồn.
Phong lạnh lùng dùng báng dao găm sắt rỉ gõ mạnh vào gáy Tiến, khiến gã ngất lịm đi lập tức trên sàn nhà. Anh nhanh chóng nhặt chiếc xi lanh titan chứa độc chất V-Tox cất vào túi trong áo khoác, rồi lết thân xác đau đớn đứng dậy bên cạnh bàn mổ dã chiến, lồng ngực rỉ máu đỏ rực dưới ánh sáng vàng vọt của đèn mổ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!