Nhạc nềnMystery_Detective

Liệu Pháp Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh đèn quét hồng ngoại từ chiếc xe tuần tra của Đội bảo an đặc biệt Port 4 quét qua sườn container rỉ sét, để lại những vệt sáng đỏ sẫm như máu trên nền bê tông sũng nước. Phong quỳ gục trong góc tối, hai đầu gối lún sâu vào vũng bùn nhão dính đầy dầu máy. Cánh tay phải của anh siết chặt lấy Lam Anh, ép sát thân hình nhỏ bé của cô bé vào lồng ngực mình, trong khi cánh tay trái hoàn toàn buông thõng, tê dại và vô lực như một khúc gỗ mục.


Mỗi nhịp thở của anh lúc này là một trận chiến sinh tử. Dưới lớp áo kaki sờn rách đẫm nước mưa, vết sẹo mổ hình chữ T trên ngực Phong đang phát ra luồng ánh sáng đỏ nhạt nhấp nháy liên tục, báo hiệu độc chất flo phóng xạ từ Trái tim lò phản ứng (Model V-365) đang rò rỉ mạnh mẽ vào hệ tuần hoàn. Cơn đau từ Ngưỡng Đau Tim Cấp Tính (Physical Spasm) ập đến như một bàn tay thép vô hình bóp nghẹt lấy cơ tim, khiến lồng ngực anh co thắt dữ dội. Phong nấc lên, một ngụm máu đen rỉ ra từ khóe môi, nhanh chóng bị nước mưa xối xả gột rửa sạch sẽ.


"Ba ơi..." Lam Anh thì thầm, giọng cô bé run rẩy bám chặt lấy cổ áo anh. Đôi mắt to tròn đầy nước của cô bé nhìn chằm chằm vào vết sẹo phát sáng đỏ trên ngực cha. "Ba đau lắm đúng không? Để con tự chạy... Ba đừng bế con nữa..."


"Im lặng... con gái..." Phong rít qua kẽ răng, giọng nói khản đặc chỉ còn là một luồng hơi yếu ớt. Anh áp dụng Quy tắc đếm nhịp thở 4-7-8 để cưỡng ép nhịp tim đang điên cuồng ở mức một trăm bốn mươi nhịp hạ xuống.


*Hít vào... một, hai, ba, bốn.*

*Giữ hơi... một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy.*

*Thở ra... một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám.*


Cơn đau thắt mạch vành dịu đi trong tích tắc, đủ để anh lấy lại một chút kiểm soát cơ thể. Phong biết mình không còn nhiều thời gian. Sâm 'Sẹo' đã đồng bộ hóa mã gen của Lam Anh lên hệ thống máy chủ V-Care của tập đoàn Vĩnh Sinh. Cả bến cảng này, và chẳng mấy chốc là cả thành phố Vĩnh An, sẽ biến thành một cái bẫy khổng lồ săn lùng hai cha con. Anh phải đưa Lam Anh rời khỏi đây ngay lập tức, trước khi lực lượng bảo an khép chặt vòng vây.


Phong dùng chút sức lực tàn tạ còn lại, lết thân xác hốc hác qua những khe hẹp tối tăm giữa các khối container khổng lồ. Anh di chuyển không tiếng động, lợi dụng tiếng mưa gầm rú và tiếng còi báo động của cảng để che giấu bước chân khập khiễng của mình. Cánh tay trái tê liệt treo lủng lẳng bên sườn, nhưng bàn tay phải của anh vẫn giữ một lực siết chắc chắn, bảo bọc Lam Anh như một pháo đài đơn độc.


Sau gần nửa tiếng đồng hồ di chuyển bò trườn qua những ngõ ngách lầy lội sát mép nước, Phong cuối cùng cũng thoát khỏi ranh giới bến cảng Port 4, tiến vào rìa khu ổ chuột Đáy Sông Hồng. Sương khói công nghiệp hòa quyện với hơi nước bốc lên từ dòng sông ô nhiễm tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, nồng nặc mùi hóa chất.


Trước mắt anh, quán cơm từ thiện của Bà Sáu hiện ra dưới ánh đèn dầu tù mù. Đây là nơi duy nhất ở khu ổ chuột này không sử dụng nguồn nước nhiễm độc của Vĩnh Sinh, nhờ vào hệ thống bể chứa nước mưa tự nhiên mà Bà Sáu lén lút bảo trì.


Phong lết đến trước cửa gỗ của quán cơm, dùng trán đập nhẹ vào cánh cửa ba nhịp ngắn, hai nhịp dài – mật hiệu dã chiến cũ.


Cánh cửa lập tức hé mở. Gương mặt phúc hậu nhưng đầy lo âu của Bà Sáu xuất hiện sau khe cửa. Khi nhìn thấy Phong quỳ gục trên thềm đất, lồng ngực rỉ máu đỏ rực và Lam Anh đang run rẩy ôm chặt lấy anh, Bà Sáu không hề thốt lên một tiếng động nào. Bà áp dụng triệt để Luật im lặng Đáy Sông Hồng. Bà không hỏi về vết thương của Phong, không hỏi về những kẻ đang săn đuổi anh.


Bà Sáu lẳng lặng cúi xuống, đỡ lấy Lam Anh từ tay Phong. Cô bé bám chặt lấy tay cha, khóc không thành tiếng: "Ba... Ba đi đâu? Ba ở lại với con..."


"Nghe ba..." Phong thì thầm, bàn tay phải run rẩy vuốt nhẹ mái tóc rối đẫm nước của con gái nuôi. "Ở lại với bà Sáu. Ba phải đi gặp bác sĩ Khoa để lấy thuốc. Ba sẽ quay lại đón con. Ba hứa."


Bà Sáu nhìn Phong bằng ánh mắt dằn vặt dũng cảm, khẽ gật đầu: "Tôi sẽ giữ con bé an toàn. Đi đi, trước khi bọn tuần tra ngõ tìm đến."


Cánh cửa gỗ khép lại trong im lặng, tiếng chốt khóa sắt sập xuống rắc rắc. Mỏ neo tinh thần duy nhất của Phong đã được gửi gắm an toàn. Bây giờ, anh chỉ còn lại một mình với cơ thể đang rã dần.


Phong lết đi trong những con hẻm tối tăm của khu ổ chuột Đáy Sông Hồng. Tay phải của anh ôm chặt lấy ngực áo khoác kaki, cố gắng che giấu luồng ánh sáng đỏ nhạt đang phát ra qua lớp vải sũng nước. Ý chí sinh tồn kiên cường của một cựu binh đặc nhiệm kéo lê thân xác anh qua những vũng nước thải đen ngòm, hướng về phía con hẻm sâu không đèn đường, nơi đặt Phòng khám thảo dược bác sĩ Khoa.


Tầm nhìn của Phong bắt đầu nhòe đi, những cơn ảo giác thính giác thùy trán bắt đầu xuất hiện do độc chất flo tấn công vào não bộ. Anh nghe thấy tiếng thì thầm của Hà, người vợ quá cố, vang vọng ẩn hiện trong tiếng mưa rơi đều đặn trên mái tôn rỉ sét. Anh lắc mạnh đầu, thò tay vào túi áo khoác, nắm chặt lấy chiếc Huân chương quân đội của cụ Vĩnh. Góc nhọn của chiếc huân chương bằng đồng nặng trịch găm sâu vào lòng bàn tay anh, tạo ra một cơn đau vật lý nhói buốt, giúp anh bẻ gãy cơn hoang tưởng để tiếp tục bước đi.


Đến trước cửa sau của tiệm thuốc nam cũ kỹ, Phong đổ sụp người xuống vách tường gạch. Anh dùng hết sức tàn gõ mạnh vào cánh cửa gỗ mục nát.


Cửa mở ra ngay lập tức. Bác sĩ Nguyễn Đăng Khoa, với mái tóc hoa râm rối bù và chiếc kính lão trễ xuống mũi, nhìn thấy Phong liền biến sắc. Ông nhanh chóng kéo Phong vào bên trong phòng khám dã chiến tối tăm, nồng nặc mùi thuốc bắc và ngải cứu, rồi khóa chặt cửa lại bằng ba chốt sắt.


"Cậu điên rồi, Phong!" Khoa gầm lên nho nhỏ, đỡ Phong nằm lên chiếc bàn mổ bằng gỗ sồi cũ giữa phòng. "Vết thương ngực của cậu bị hoại tử rồi! Cậu đã bộc phát Adrenaline vượt giới hạn đúng không?"


"Cứu... cứu tôi... Khoa..." Phong thào thào, lồng ngực anh phập phồng dữ dội, vết sẹo chữ T đã rách miệng hoàn toàn, rỉ ra thứ dịch lỏng màu đỏ sẫm lẫn lộn với máu tươi.


Bác sĩ Khoa lập tức bật chiếc đèn mổ dã chiến duy nhất treo trên trần, ánh sáng vàng vọt rọi thẳng vào lồng ngực trần hốc hác của Phong. Khoa lật đật chuẩn bị khay dụng cụ y tế rỉ sét, lấy ra một ống tiêm chứa thuốc tê lâm sàng thông thường.


"Tôi phải gây tê để cắt lọc mô hoại tử và khâu lại vết rách cho cậu ngay lập tức," Khoa nói, bàn tay vàng ố vì khói thuốc run rẩy đâm mũi kim vào vùng da quanh vết sẹo chữ T.


Tuy nhiên, ngay khi thuốc tê được bơm vào, Phong không hề cảm thấy sự dịu đi của cơn đau. Cơ địa kháng thuốc độc thùy đặc biệt của anh – di chứng từ chiến dịch thực nghiệm 'Sương Mù Đen' mười năm trước – đã trung hòa hoàn toàn tác dụng của thuốc tê lâm sàng trong vòng vài giây. Cơn đau cắt da cắt thịt vẫn vẹn nguyên, khiến Phong co giật mạnh trên bàn gỗ.


"Không có tác dụng..." Phong rên rỉ, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. "Cơ thể tôi... kháng thuốc tê rồi... Khâu sống đi..."


Khoa nhìn Phong với ánh mắt dằn vặt tột cùng của một cựu bác sĩ quân y. Ông biết việc khâu sống một vết rách sâu sát màng tim sinh học mà không có thuốc tê là một sự tra tấn thể xác cực hạn. Nhưng ông cũng hiểu rõ, nếu không làm sạch vết thương hoại tử này ngay lập tức, nhiễm trùng máu sẽ giết chết Phong trước khi đồng hồ đếm ngược của thiết bị trợ tim chạm đến con số không.


"Cầm lấy cái này," Khoa dúi chiếc Huân chương quân đội của cụ Vĩnh vào tay Phong. "Cắn chặt vào. Đừng để lưỡi bị đứt."


Phong đưa chiếc huân chương đồng nặng trịch lên miệng, cắn chặt răng vào lớp kim loại rỉ sét. Anh nhắm mắt lại, dồn toàn bộ ý chí vào việc kiểm soát nhịp thở.


Bác sĩ Khoa cầm dao mổ, hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu rạch bỏ phần mô thịt đã bị hoại tử màu xám đen quanh vết sẹo chữ T.


"Ưm...!!!"


Một tiếng gầm nghẹn ngào nghẹt thở phát ra từ cổ họng Phong. Toàn bộ cơ thể vạm vỡ nhưng hốc hác của anh căng cứng như một sợi dây đàn bị kéo quá mức. Cơn đau buốt thấu xương tủy truyền thẳng lên não bộ, khiến hai mắt anh nổi đầy tia máu đỏ rực. Phong bóp chặt hai cạnh bàn gỗ đến mức các thớ gỗ sồi kêu răng rắc. Anh không thể cử động, không được phép cử động, vì chỉ một sai lệch nhỏ của mũi dao mổ cũng có thể đâm thủng lớp silicon bảo vệ của tim trợ lực.


Khoa làm việc với tốc độ và sự chính xác của một bác sĩ giải phẫu chiến trường. Ông dùng kẹp gắp bỏ những mảnh thịt chết, liên tục dội nước muối sinh lý ấm lên vết thương để rửa trôi dịch độc flo kết tủa màu đỏ nhạt bám quanh lồng ngực. Thứ dịch độc này bốc lên một mùi hạnh nhân đắng nhẹ đặc trưng, khiến cả hai người phải nín thở.


"Nhịp tim của cậu đang vọt lên một trăm năm mươi! Thiết bị trợ tim sắp phóng điện áp cao để tự vệ!" Khoa hét lên trong tiếng mưa bão đập vào cửa sổ phòng khám. "Tuấn! Mang túi đá lạnh ra đây!"


Phong lờ mờ nghe thấy tiếng bước chân chạy huỳnh huỵch ngoài hành lang. Tuấn, cậu kỹ sư cơ khí trẻ, nhanh chóng áp một túi đá lạnh lớn trực tiếp lên vùng cơ ngực sát thiết bị trợ tim của Phong.


*Xèo...*


Hơi nước ngưng tụ bốc lên từ vết sẹo chữ T đang phát sáng đỏ rực. Sự giảm nhiệt độ cơ học đột ngột của đá lạnh đã ức chế tạm thời cơn co thắt mạch vành, ngăn chặn thiết bị trợ tim Model V-365 tự động phóng xung điện lỗi gây bỏng cơ ngực. Nhịp tim của Phong bắt đầu giảm dần, hiển thị trên máy đo dã chiến ở mức bảy mươi nhịp/phút.


"Tốt rồi... giữ nguyên túi đá," Khoa nói, trán lấm tấm mồ hôi. Ông cầm cuộn chỉ nha khoa vô trùng và cây kim khâu dã chiến lên. "Tôi phải khâu lại ngay."


Mỗi mũi kim đâm qua lớp da thịt trần trụi của Phong là một lần anh phải cắn chặt răng vào chiếc huân chương đồng đến mức răng lung lay, máu tươi rỉ ra hòa cùng vị rỉ sét của kim loại. Khoa dùng chỉ nha khoa kéo căng, siết chặt từng nút thắt để đóng kín vết rách sâu quanh ngực Phong.


Khi mũi khâu cuối cùng được hoàn tất, Phong hoàn toàn kiệt quệ. Anh nằm bất động trên bàn gỗ, hơi thở đứt quãng, máu tươi đẫm cả mặt bàn sồi. Thính lực tai trái của anh bị ù đi nhẹ tạm thời do tác động của sốt cao phẫu thuật và cơn đau cực hạn.


Bác sĩ Khoa đặt dụng cụ xuống khay y tế với một tiếng *keng* lạnh lẽo. Ông dùng panh kẹp bóc tách nhẹ nhàng lớp silicon bảo vệ của tim trợ lực để kiểm tra phần đế cấy ghép sâu sau xương ức của Phong.


Khoa bỗng khựng lại. Bàn tay cầm panh của ông run lên bần bật, chiếc đèn mổ dã chiến trên tay ông chiếu thẳng vào khe hở sâu của vết mổ vừa được làm sạch.


"Phong..." Giọng bác sĩ Khoa run rẩy, đầy sự bàng hoàng và bất lực. "Cậu nhìn vào đây đi..."


Phong cố gắng mở hé cặp mắt thâm quầng mệt mỏi, nhìn theo hướng chỉ tay của Khoa qua chiếc gương phản chiếu treo phía trên bàn mổ.


Bản chất lò phản ứng sinh học bẩn trong ngực anh đã lộ rõ hoàn toàn dưới ánh sáng vàng vọt của đèn mổ. Quanh đế silicon bảo vệ của tim trợ lực Model V-365, những tinh thể độc chất kết tủa màu đỏ sẫm, lấp lánh như những hạt muối phóng xạ, đã bắt đầu lan rộng và ăn sâu vào phần xương ức của anh.


"Độc chất flo kết tủa đã bắt đầu hoại tử và gặm nhấm vào xương lồng ngực của cậu rồi," Khoa thì thầm, giọng ông như một bản án tử hình lạnh lẽo vang vọng trong căn phòng tối. "Huyết thanh trung hòa tạm thời (An-Tox 1) của tôi chế tạo không còn đủ sức ngăn chặn tiến trình này nữa. Nếu cậu không tìm thấy huyết thanh gốc của Vĩnh Sinh trong vòng ba mươi ngày tới... xương ức của cậu sẽ bị độc chất ăn mòn hoàn toàn, và quả bom sinh học này sẽ tự hủy ngay trong lồng ngực cậu."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!