Nhạc nềnMystery_Detective

Cạm Bẫy Cảng Đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa phùn bến cảng Vĩnh An chưa bao giờ mang lại cảm giác thanh sạch. Nó chỉ kéo theo thứ sương mù công nghiệp xám xịt, quánh đặc mùi dầu máy và lưu huỳnh từ những ống khói của nhà máy dược phẩm Vĩnh Sinh phía thượng nguồn.


Đêm nay, bãi container bốc xếp Port 4 ngập trong thứ ánh sáng vàng vọt, nhạt nhòa phát ra từ những cột đèn cao áp rỉ sét. Phong kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai sờn cũ, hai tay ôm chặt bao tải hàng nặng hơn năm mươi ký đặt mạnh xuống bệ gỗ. Cánh tay trái của anh vẫn còn tê dại âm ỉ, di chứng của Trạng thái Nhiễm Độc Nhẹ từ đêm trốn chạy ở bãi phế thải Vạn Xuân chưa kịp tan biến.


Ở góc khuất của bốt gác bảo an bỏ hoang cách đó ba mươi mét, Lam Anh đang ngồi ngoan ngoãn trên một chiếc hòm gỗ nhỏ. Cô bé ôm chặt chiếc hộp nhạc hỏng bánh răng vào lòng, đôi mắt đen láy, to tròn và chứa đầy sự lo âu vượt tuổi thỉnh thoảng lại hé nhìn qua khe cửa kính mờ đục để tìm bóng dáng cao lớn của cha nuôi. Phong đã phải đưa con bé theo ca làm việc đêm này. Sau sự xuất hiện đột ngột của gã em vợ Vũ cùng những lời đe dọa tống tiền, căn phòng trọ số 13 rách nát sát vách cảng không còn là nơi trú ẩn an toàn cho đứa trẻ mang dòng máu đặc biệt nữa.


*Một, hai, ba, bốn. Hít vào.*

*Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy. Giữ hơi.*

*Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám. Thở ra.*


Phong lặp lại Quy tắc đếm nhịp thở 4-7-8 trong đầu để cưỡng ép lồng ngực đang bỏng rát của mình dịu lại. Thiết bị trợ tim sinh học Trái tim lò phản ứng (Model V-365) cấy sâu sau xương ức đang chạy đua với thời gian sống của anh. Mỗi nhịp thở sâu là một nỗ lực tuyệt vọng để ngăn chặn độc chất flo tiếp tục rò rỉ vào tĩnh mạch.


Bất ngờ, một tiếng rít chói tai của lốp cao su miết trên nền bê tông ướt nhẹp xé toạc màn đêm tĩnh mịch của cảng.


Phong quay ngoắt đầu lại. Cách anh chưa đầy hai mươi mét, một chiếc xe nâng tải trọng lớn đang lao điên cuồng với tốc độ bất thường. Gã tài xế gục đầu trên vô lăng như thể mất nhận thức, hoặc đang cố tình làm vậy. Chiếc xe nâng đâm sầm vào góc của một khối container hai mươi feet chứa đầy phế liệu cơ khí rỉ sét.


*Rầm! Coong!*


Tiếng kim loại va chạm cực mạnh vang lên như một tiếng nổ lớn. Khối container khổng lồ mất đà, đổ nghiêng rồi lật sập xuống, kéo theo hàng tấn sắt vụn tràn ra, đè bẹp hoàn toàn lối đi duy nhất nối giữa khu vực bốc xếp của Phong và bốt gác nơi Lam Anh đang ẩn nấp. Khói bụi, hơi dầu máy và sương mù hóa chất bùng lên mịt mù, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của Phong trong tích tắc.


"Lam Anh!"


Phong hét lên, nhưng tiếng hét của anh bị nuốt chửng bởi tiếng còi báo động tự động của bến cảng bắt đầu rú vang dội.


Anh lao về phía đống đổ nát, nhưng trước mặt anh giờ là một bức tường thép khổng lồ bị lật nghiêng, sừng sững và không thể lay chuyển. Bằng thính giác cực nhạy được mài giũa qua những năm tháng đặc nhiệm dã chiến, Phong cố gắng lọc bỏ tiếng còi báo động chói tai, tiếng động cơ xe nâng đang rú ga rỉ dầu.


*Tiếng khóc thất thanh của một đứa trẻ.*

*Và tiếng động cơ của một chiếc xe van đang nổ máy ở phía bên kia bức tường container.*


"Ba ơi! Cứu con! Buông tôi ra! Ba ơi!"


Tiếng kêu cứu ngặt nghèo của Lam Anh vang lên từ phía bãi container trống sát mép nước cầu cảng. Trực giác cận chiến của Phong lập tức hoạt động. Đây không phải là một tai nạn ngẫu nhiên. Đây là một vụ bắt cóc được dàn dựng hoàn hảo để chia cắt anh và con gái nuôi.


"Khốn nạn!"


Phong gầm lên. Anh không thể leo qua khối container đang sụt lún đầy nguy hiểm này, việc đó mất quá nhiều thời gian. Anh quay đầu, chạy điên cuồng vào con hẻm hẹp chỉ rộng chưa đầy bốn mươi phân giữa hai dãy container khổng lồ xếp chồng cao năm tầng. Đây là đường tắt duy nhất dẫn ra bãi container phía sau.


Nhưng ngay khi vừa chạy được mười mét, một cơn đau co thắt mạch vành đột ngột ập đến như một nhát búa nện thẳng vào lồng ngực trái của Phong. Trạng thái Nhiễm Độc Nhẹ tích tụ từ đêm qua kết hợp với nhịp tim vọt lên quá nhanh do hoảng loạn đã kích hoạt cơ chế tự vệ tồi tệ của tim sinh học. Vết sẹo hình chữ T trên ngực anh phát ra ánh sáng đỏ rực dữ dội qua lớp áo kaki sờn rách. Cơn đau khiến hai đầu gối Phong khuỵu xuống, anh ngã quỵ trên nền đất bùn nhão, miệng há hốc nhưng không thể hít vào nổi một ngụm khí sạch.


*Nhịp tim: 140 nhịp/phút. Cảnh báo suy tim cấp tính.* Màn hình LED ẩn dưới da ngực đang nhấp nháy điên cuồng.


Phía ngoài kia, tiếng cửa hông chiếc xe van đen trượt mở rầm rầm. Tiếng cười khẩy tàn nhẫn của Sâm 'Sẹo' vang lên: "Nhanh lên! Lôi con nhóc lên xe! Gã lính què kia bị kẹt bên kia rồi, không qua được đâu!"


"Ba ơi!" Tiếng Lam Anh lịm dần khi bị một bàn tay thô bạo bịt miệng.


Phong nhìn bàn tay trái đang co quắp của mình dính đầy bùn đất bẩn thỉu. Nếu anh gục ngã ở đây, Lam Anh sẽ biến mất vĩnh viễn trên một chuyến tàu chở hàng lậu của Vĩnh Sinh. Lời hứa với Hà, người vợ quá cố của anh mười năm trước, vang lên trong tâm trí như một mỏ neo lý trí cuối cùng: *"Hãy bảo vệ Lam Anh... bằng mọi giá, anh nhé."*


Nỗi căm phẫn và bản năng sinh tồn của một cựu binh đặc nhiệm bùng lên vượt qua mọi giới hạn sinh học. Phong nghiến răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi. Anh nắm chặt nắm đấm phải, dồn hết sức tàn còn lại nện mạnh một nhát chí mạng vào ngay giữa vết sẹo hình chữ T trên lồng ngực trái của mình.


*Bốp!*


Cú đấm cơ học cực mạnh tác động trực tiếp vào bộ cảm biến của thiết bị trợ tim Model V-365. Một luồng điện áp cao bị lỗi phóng ra từ lõi pin sinh học, chạy dọc các sợi cáp dẫn truyền, giật mạnh vào các cơ tim của Phong. Toàn thân anh run lên bần bật, mắt nổi đầy tia máu đỏ rực, các mạch máu ở cổ và thái dương nổi cuồn cuộn như những con giun đất dưới da.


Phong đã cưỡng ép cơ thể vượt qua Ngưỡng Quá Tải Sinh Học (Adrenaline Surge). Nhịp tim của anh bị đẩy lên mức điên cuồng hai trăm nhịp một phút, giải phóng một lượng adrenaline khổng lồ vào máu. Mọi cảm giác đau đớn, mệt mỏi biến mất trong tích tắc, nhường chỗ cho một nguồn sức mạnh cơ bắp phi thường và hoang dã.


Phong đứng bật dậy. Anh chạy nước rút với tốc độ kinh hoàng, lao vút qua những khe hẹp container tối tăm. Gió mưa quật vào mặt anh lạnh ngắt, nhưng trong mắt anh lúc này chỉ có chiếc xe van màu đen đang chuẩn bị lăn bánh cách đó năm mươi mét.


Một tên tay sai của Sâm 'Sẹo' đang đứng cảnh giới phía sau đuôi xe van. Gã phát hiện ra bóng đen lao tới với tốc độ của một con thú dữ. Gã hoảng hốt rút từ thắt lưng ra một sợi xích sắt nặng trịch, quật mạnh một cú chí mạng vào bắp tay Phong để cản đường.


Phong không hề né tránh. Trong trạng thái quá tải adrenaline, anh chấp nhận chịu đựng đòn đánh. Sợi xích sắt quật mạnh vào vai trái Phong, tiếng kim loại va chạm vào xương bả vai trầm đục xé rách lớp áo kaki sờn cũ. Nhưng Phong không hề chững lại dù chỉ một nhịp. Anh dùng chính bả vai chịu lực để tiến tới, tay phải vươn ra chộp lấy cổ họng gã tay sai, nhấc bổng gã lên và quật mạnh gã vào thành container sắt bên cạnh.


*Rầm!*


Gã tay sai trợn ngược mắt, bất tỉnh nhân sự ngay lập tức, sợi xích sắt rơi loảng xoảng xuống đất.


Chiếc xe van bắt đầu tăng tốc, bánh xe quay tít trên nền bê tông ướt sũng. Sâm 'Sẹo' ngồi ở ghế lái, nhìn qua gương chiếu hậu và mặt gã cắt không còn một giọt máu khi thấy Phong đang lao đến như một hung thần sát sườn.


Phong chạy cắt ngang đường, nhảy vọt lên nắp capo của một chiếc xe nâng khác gần đó, mượn đà phóng mình thẳng về phía cabin chiếc xe van đang di chuyển. Anh chộp lấy một chiếc búa đóng đinh bằng thép rèn nặng trịch từ hòm công cụ dã chiến bên đường.


*Choang!*


Phong vung búa đập vỡ nát kính chắn gió phía trước của xe van. Những mảnh kính cường lực găm đầy vào cánh tay và gương mặt hốc hác của anh, nhưng anh không hề chớp mắt. Phong thò cánh tay vạm vỡ qua lỗ vỡ kính, khóa chặt vô lăng của chiếc xe, bẻ ngoặt lái khiến chiếc xe van mất kiểm soát, lao sầm vào đống pallet gỗ bên đường rồi chết máy đột ngột.


Sâm 'Sẹo' hoảng loạn định rút chiếc dao rựa lưỡi thép sáng loáng giấu dưới ghế lái. Nhưng Phong đã nhanh hơn. Anh thò tay qua cửa kính vỡ, nắm chặt lấy cổ áo Sâm, dùng lực cơ bắp quá tải lôi gã sát vào khung cửa sổ sắt rỉ.


*Rắc!*


Một tiếng gãy giòn giã của xương cốt vang lên giữa tiếng mưa bão. Phong bẻ gãy gập cánh tay phải của Sâm 'Sẹo' ngay trên khung cửa sổ xe van. Sâm rú lên một tiếng đau đớn tột cùng, chiếc dao rựa rơi tuột khỏi bàn tay run rẩy của gã.


Phong buông Sâm ra, lao nhanh về phía cửa hông xe van, dùng tay không giật mạnh cánh cửa trượt vốn đã bị móp méo sau cú va chạm. Cánh cửa sắt bị lực lượng phi thường của anh giật phăng bản lề, rơi rầm xuống đất.


Bên trong xe, tên tay sai thứ hai đang giữ chặt Lam Anh. Nhìn thấy Phong đứng ngoài cửa xe dưới cơn mưa tầm tã, gương mặt đầy máu tươi, đôi mắt đỏ rực và lồng ngực phát ra ánh sáng đỏ nhấp nháy như một con quỷ bước ra từ địa ngục, gã sợ hãi đến mức tự động buông tay khỏi Lam Anh, run rẩy lùi sâu vào góc tối của thùng xe.


"Ba ơi!"


Lam Anh khóc nấc lên, lao thẳng vào vòng tay của Phong. Phong ôm chặt lấy con gái nuôi bằng cánh tay phải, cảm nhận được cơ thể nhỏ bé của cô bé đang run rẩy tột độ vì sợ hãi.


"Ba đây... Ba ở đây rồi. Con an toàn rồi," Phong thì thầm, giọng anh khản đặc, lồng ngực anh bắt đầu có những nhịp rung giật dữ dội khi dòng adrenaline cưỡng ép bắt đầu cạn kiệt.


Sâm 'Sẹo' gục đầu trên vô lăng, cánh tay gãy nát rủ thõng xuống, máu tươi từ vết thương rỉ ra hòa cùng nước mưa chảy ròng ròng. Gã cố ngước cặp mắt ti hí đầy tia máu nhìn Phong, nụ cười méo mó hiện lên trên gương mặt đầy vết sẹo chéo:


"Mày... mày thắng ca này... thằng lính què... Nhưng mày muộn rồi... Bản quét gen của con nhóc... đã được đồng bộ hóa lên hệ thống máy chủ V-Care của tập đoàn... từ năm phút trước... khi tao chạm vào nó... Khang... Khang đã biết nó ở đây... Mày không trốn được đâu..."


Nói xong, Sâm 'Sẹo' trợn mắt rồi ngất lịm đi vì đau đớn.


Lời nói của Sâm như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lý trí của Phong. Bản quét gen của Lam Anh đã bị rò rỉ lên hệ thống giám sát AI của Vĩnh Sinh. Danh tính pháp lý thật sự của cô bé – người thừa kế duy nhất của vị giáo sư quá cố Trịnh Thế Nam – đã bị phơi bày trước kẻ ái kỷ tối tăm Trịnh Thế Khang.


Ngay lập tức, Ngưỡng Quá Tải Sinh Học kết thúc. Cái giá tích lũy tàn khốc đổ ập xuống cơ thể Phong.


*Phựt.*


Một cảm giác đau đớn thảm khốc, như thể có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua cơ tim, khiến Phong khụy ngã xuống nền bê tông ướt lạnh của cầu cảng. Anh ôm chặt Lam Anh vào lòng để che chắn cho cô bé khỏi cú ngã. Phong nôn ra một ngụm máu tối màu, nhuộm đỏ cả bãi bùn đất dưới chân. Vết sẹo mổ hình chữ T trên ngực anh bị rách miệng sâu sau cú bộc phát bạo lực, máu đỏ tươi rỉ ra xối xả, hòa cùng nước mưa lạnh ngắt.


Màn hình LED trên ngực anh nhấp nháy liên tục, bước đếm ngược sinh mệnh đột ngột sụt giảm mất mười ngày vĩnh viễn.


*Còn 355 ngày.*


Trong tiếng mưa bão bùng, tiếng còi rú của Đội bảo an đặc biệt Port 4 vang lên dồn dập từ mọi hướng. Những chùm ánh sáng trắng lạnh lẽo từ đèn pha quét liên tục trên các container, bắt đầu khép chặt vòng vây phong tỏa toàn bộ lối ra vào bến cảng. Phong nằm im dưới đất, hơi thở đứt quãng, cánh tay trái hoàn toàn mất cảm giác, trong khi bóng tối của lực lượng bảo an đang tiến lại gần.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!