Nhạc nềnMystery_Detective

Bóng Ma Hồng Ngoại

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng động cơ flycam ngày một rõ hơn, tiếng rít tần số thấp hướng thẳng về phía mái lá rách nát của căn chòi bỏ hoang.


Trong không gian chật hẹp và ẩm mốc của căn chòi, Phong nằm áp sát tai phải xuống nền đất bùn. Tai trái của anh hoàn toàn câm lặng, chỉ còn dải âm rè rè điện tử kéo dài đơn điệu—hậu quả tàn khốc của cú sốc điện áp từ tim sinh học ở bến cảng Port 4 vẫn chưa hề thuyên giảm. Nhưng bằng thính giác đơn tai phải cực kỳ nhạy bén, anh vẫn bóc tách được tiếng vo ve đặc trưng của cánh quạt flycam do thám tầm xa. Đó là chiếc flycam siêu nhỏ của Danh, kẻ theo dõi công nghệ của tập đoàn Vĩnh Sinh. Thiết bị này không chỉ tìm kiếm bằng hình ảnh thông thường; nó mang theo cảm biến nhiệt hồng ngoại có khả năng quét xuyên qua những lớp lá mục để dựng lại bản đồ nhiệt của mọi vật thể sống.


Phong liếc nhìn xuống lồng ngực mình. Vết sẹo mổ hình chữ T hoại tử rách cơ mới khâu dã chiến bằng chỉ nha khoa đang sưng đỏ, rỉ dịch độc flo màu đỏ nhạt nhấp nháy liên tục dưới da. Trong bóng tối của rừng sương mù, nguồn nhiệt từ Trái tim lò phản ứng (Model V-365) đang tỏa ra nóng hầm hập, nổi bật như một đốm lửa đỏ rực trên hệ thống quét hồng ngoại. Nếu cứ ở lại đây, chỉ trong ba mươi giây nữa, tọa độ của hai cha con sẽ bị đồng bộ hóa thẳng về máy chủ V-Care của Lâm Hoài An.


"Lam Anh, trò chơi trốn tìm bước hai," Phong thì thầm sát tai con gái nuôi, giọng nói khản đặc nhưng lạnh lùng, dứt khoát. "Nín thở, ôm chặt lấy cổ ba. Tuyệt đối không được phát ra tiếng động."


Cô bé tám tuổi gật đầu mạnh mẽ, đôi mắt to đen láy ngập tràn sự lo âu nhưng không hề khóc. Lam Anh bám chặt lấy vai cha nuôi, cơ thể nhỏ nhắn run rẩy nhẹ dưới lớp áo sũng nước mưa.


Phong nhanh chóng rút chiếc điện thoại thông minh từ túi áo khoác kaki sờn cũ. Anh áp dụng Nguyên tắc bọc giấy bạc chống sóng RFID, dùng ba lớp giấy bạc dày quấn chặt lấy thiết bị, miết phẳng các góc để ngăn chặn hoàn toàn mọi sóng vô tuyến rò rỉ. Sau đó, anh nhét chiếc điện thoại đã bị cô lập vào túi trong. Anh dồn lực vào chân phải khỏe mạnh, cố gắng lờ đi cơn đau rát buốt thấu xương từ vết thương đùi trái bị hoại tử nhẹ sưng đỏ.


Lách người ra khỏi cửa phụ căn chòi, Phong áp dụng Quy tắc di chuyển theo góc chết của camera AI. Anh di chuyển với tốc độ cực chậm, dưới một mét trên giây, nép sát vào bóng tối của những bọng rễ sú vẹt cổ thụ. Di chuyển quá nhanh sẽ kích hoạt thuật toán phát hiện chuyển động của flycam trên cao. Từng bước một, anh kéo lê chiếc chân đau qua lớp bùn nhão quánh, tiến về phía mép đầm lầy ngập nước thải axit ngoại ô.


Tiếng vo ve của flycam đã ở ngay trên nóc chòi. Chùm tia laser đỏ vô hình của cảm biến hồng ngoại quét dọc qua mái lá rách, rọi thẳng vào tấm ván gỗ trống rỗng nơi hai cha con vừa nằm.


Phong biết mình không thể chạy xa trong tình trạng thể xác suy kiệt này. Chỉ có một cách duy nhất để trốn thoát khỏi máy quét nhiệt: đồng hóa nhiệt độ cơ thể với môi trường xung quanh.


Anh lội sâu xuống bến bùn lầy sát mép đầm lầy. Nước ngập chứa axit hữu cơ ăn mòn da và khí clo nồng nặc lập tức ngấm vào vết mổ ngực chữ T và vết khâu đùi trái. Cơn đau rát buốt dữ dội dội thẳng lên đại não như có hàng nghìn mũi kim nung đỏ đâm vào da thịt. Phong nghiến chặt răng vào chiếc Huân chương quân đội của cụ Vĩnh để giữ vững lý trí, không cho phép mình ngất xỉu trước cơn sốc hoại tử.


Anh dùng bàn tay phải vục lấy những mảng bùn đỏ lạnh buốt, quánh đặc oxit sắt và lưu huỳnh, phủ kín lên lồng ngực hốc hác của mình. Lớp bùn đỏ ướt lạnh dày ba phân nhanh chóng bao bọc lấy vết sẹo chữ T, trung hòa hoàn toàn phát xạ nhiệt đỏ từ thiết bị trợ tim sinh học Model V-365. Anh kéo Lam Anh xuống bọng rễ cây sú vẹt ngập nước, che chở cho cô bé dưới thảm lá mục ẩm ướt.


*Zừ... zừ... zừ...*


Chiếc flycam bay lướt qua căn chòi trống, đảo một vòng rộng trên không trung. Cảm biến hồng ngoại quét qua bọng rễ sú vẹt nơi Phong đang ẩn nấp, nhưng chỉ ghi nhận được một mảng nhiệt độ lạnh ngắt của bùn đỏ đầm lầy. Danh hoàn toàn mất dấu vết nhiệt của mục tiêu.


Nhưng mối đe dọa lớn hơn lập tức ập đến từ mặt đất.


Từ phía bìa rừng tre ngoại vi, tiếng xích sắt lách cách và tiếng sủa dữ dội của chó nghiệp vụ vang lên đều đặn qua tai phải của Phong. Kiên 'Sói'—người đồng đội cũ phản bội, nay là trưởng bảo an đặc biệt của Vĩnh Sinh—đang trực tiếp dẫn đầu một đội tuần tra Port 4 tiến vào khu vực này.


"Rà soát kỹ căn chòi!" Giọng nói lạnh lùng, sắc lẹm của Kiên 'Sói' vang lên trong màn sương mù dày đặc. "Hắn bị thương nặng, không thể đi xa được. Chó săn đã ngửi thấy mùi máu tươi ngoài bụi rậm."


Phong nằm bất động dưới nước bùn đỏ, chỉ để lộ mũi và mắt sát mặt nước để thở. Tai phải của anh hướng về phía tiếng bước chân tuần tra dẫm lên lá mục xào xạc. Con chó săn nghiệp vụ của bảo an kéo căng xích sắt, lao thẳng về phía mép nước đầm lầy, sủa điên cuồng. Mùi máu rỉ ra từ vết khâu ngực của Phong đang kích thích bản năng của nó.


Phong giữ nhịp thở cực kỳ chậm rãi bằng Quy tắc đếm nhịp thở 4-7-8, ép nhịp tim của mình hạ xuống mức tối thiểu dưới 70 nhịp/phút để ngăn chặn thiết bị trợ tim phóng điện lỗi gây bỏng ngực. Anh nín thở hoàn toàn, kéo Lam Anh chìm sâu hơn dưới bóng râm của rễ sú vẹt.


Con chó săn dừng lại ngay sát mép sình lầy, mũi hít hà điên cuồng. Nhưng mùi lưu huỳnh nồng nặc và axit hữu cơ quánh đặc bốc lên từ bãi bùn đỏ ven sông đã lấn át hoàn toàn mùi máu sinh học yếu ớt của Phong. Con vật bắt đầu bối rối, xoay vòng tròn và hắt hơi liên tục do niêm mạc mũi bị kích ứng bởi hóa chất ăn mòn.


"Kiên! Chỗ này có bọt khí sủi lên!" Tiếng một tên bảo an vang lên sát sườn.


Kiên 'Sói' dắt chó săn bước tới. Gót giày bốt quân dụng nặng trịch của hắn dẫm lên nền đất bùn nhão sát bọng rễ sú vẹt, chỉ cách vị trí ẩn nấp của Phong chưa đầy nửa mét.


Phong nhắm mắt lại dưới làn nước bùn lạnh lẽo. Anh cảm nhận rõ rệt áp lực từ sức nặng của Kiên 'Sói' truyền qua lớp đất ẩm. Axit đầm lầy đang ăn mòn sâu vào các sợi chỉ nha khoa hoại tử trên ngực anh, gây ra một cơn đau thắt mạch vành dữ dội. Màn hình LED trên ngực anh đang nhảy số tàn nhẫn: còn đúng 117 ngày sống. Nhưng Phong không hề cử động. Anh ôm chặt Lam Anh vào lòng, dùng cơ thể mình làm lá chắn bảo vệ con gái khỏi cái lạnh buốt của nước thải công nghiệp.


Kiên 'Sói' dừng bước ngay sát mép nước đầm lầy, ánh đèn pin siêu sáng của hắn quét qua lớp bọt khí sủi lên từ bùn đỏ chỉ cách đầu Phong mười phân.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!