Bẫy Sình Lầy
Bóng tối của Khu rừng cấm ngập nước thải ngoại ô nuốt chửng lấy hai cha con Phong ngay khi chiếc thuyền máy của Tư 'Lưới' lùi dần rồi mất hút vào màn sương mù dày đặc trên sông Hồng. Tiếng động cơ đuôi tôm lạch cạch nhỏ dần, trả lại cho không gian một sự im lặng chết chóc, chỉ còn tiếng gió rít qua những tán sú vẹt xơ xác và tiếng bùn nhão sủi bọt dưới chân. Mùi lưu huỳnh nồng nặc trộn lẫn với mùi axit hữu cơ từ dòng nước xả thải của nhà máy dược phẩm Vĩnh Sinh xộc thẳng vào mũi, tạo nên một cảm giác bỏng rát nơi niêm mạc phế quản.
Phong khuỵu một gối xuống bãi sình lầy quánh đỏ. Cánh tay trái của anh buông thõng vô lực, hoàn toàn tê dại do độc chất flo rò rỉ từ tim trợ lực. Tai trái của anh im lìm một cách đáng sợ, chỉ còn tai phải nhạy bén đang cố lọc lấy những dao động cơ học nhỏ nhất của màn đêm bão bùng. Trên vai phải, anh ghì chặt bé Lam Anh. Cô bé tám tuổi nhỏ nhắn đang run rẩy, hai bàn tay nhỏ bấu chặt vào cổ áo khoác kaki đẫm nước mưa của cha nuôi, không hề phát ra một tiếng khóc. Sự nhạy cảm vượt tuổi và kỷ luật từ "trò chơi trốn tìm sinh tồn" mà Phong huấn luyện đang giữ cho đứa trẻ không phạm phải một sai lầm nào trong bóng tối.
"Ba... ngực ba... nóng quá," Lam Anh thì thầm sát tai Phong, giọng nói run rẩy nhưng kìm nén.
Phong không trả lời. Anh nghiến chặt răng, rướn người đứng dậy, dồn toàn bộ trọng lực lên chân phải để bù đắp cho chiếc đùi trái đang sưng tấy. Vết khâu dã chiến bằng chỉ nha khoa ở đùi trái sau trận chiến bạt mạng ở trạm quan trắc giờ đây đang bị nước bùn axit ăn mòn, buốt thấu tận xương tủy. Nhưng thứ đang tàn phá sinh mệnh anh khủng khiếp nhất lúc này nằm ở lồng ngực trái.
Trái tim lò phản ứng (Model V-365) đang rung lên từng nhịp hỗn loạn dưới xương ức. Cú va đập chí mạng từ chiếc kìm sắt của Hải 'Đồ tể' đã xé toạc hoàn toàn vết mổ hình chữ T trên ngực Phong. Những sợi chỉ nha khoa bị đứt phựt, mép thịt hở hoác ra, rỉ dịch độc màu đỏ nhạt trộn lẫn với máu tươi chảy dài xuống bụng. Thiết bị trợ tim sinh học đang quá tải nhiệt, phát ra những luồng sáng đỏ nhạt nhấp nháy liên tục qua lớp da ngực hốc hác, chiếu sáng cả những hạt sương độc lơ lửng xung quanh.
Màn hình LED siêu nhỏ hiển thị số ngày sống của anh bắt đầu nhảy số điên cuồng, rồi dừng lại ở một con số tàn nhẫn: còn đúng 117 ngày.
Phong lết từng bước chân nặng nề qua bãi sình lầy sụt lún không đáy. Anh biết, nếu không tìm được nơi trú ẩn để khống chế cơn sốt hoại tử đang nhen nhóm trong thùy trán, hệ miễn dịch biến đổi của anh sẽ hoàn toàn sụp đổ trước khi đội bảo an đặc biệt của Kiên 'Sói' tìm tới.
Sau gần hai mươi phút định vị bằng tai phải trong sương mù dày đặc, Phong phát hiện ra bóng đen của một căn chòi lá bỏ hoang nằm khuất sau bụi sú vẹt cổ thụ. Đó là một cấu trúc xập xệ, mái lá đã rách nát phân nửa, nền đất bên trong ngập ngụa bùn nhão dính đầy hóa chất khô quánh. Nhưng đối với Phong lúc này, nó là pháo đài duy nhất.
Anh lết vào trong chòi, đặt nhẹ Lam Anh ngồi lên một tấm ván gỗ mục nát tương đối khô ráo. Ngay khi vừa buông con gái ra, lồng ngực Phong thắt chặt lại như có một bàn tay thép bóp nghẹt mạch vành. Thiết bị trợ tim phóng ra một luồng điện áp cao đột ngột để cưỡng ép cơ tim co bóp, khiến toàn thân anh co giật mạnh, quỵ ngã xuống nền đất ẩm ướt.
Ngưỡng Nhiễm Trùng Vết Mổ (Infection Spasm) đã chính thức kích hoạt. Vi khuẩn hoại tử từ nước thải đầm lầy ngấm sâu vào vết sẹo chữ T đang hở, kích thích cơn sốt cao lâm sàng dâng lên tới 39 độ. Đầu Phong đau búa bổ, thùy trán nóng rực, những ảo ảnh thính giác bắt đầu nhen nhóm với tiếng thì thầm rè rè của người vợ quá cố Hà vang lên bên tai trái vốn đã điếc đặc.
"Phong... anh phải đưa con chạy đi... chúng nó đang đến..."
"Không!" Phong gầm nhẹ trong cổ họng, gạt phăng ảo ảnh ra khỏi tâm trí. Anh bóp chặt góc nhọn của chiếc Huân chương quân đội của cụ Vĩnh trong lòng bàn tay phải cho đến khi máu tươi ứa ra. Cơn đau vật lý sắc lẹm từ lòng bàn tay lập tức kéo lý trí anh trở lại thực tại khách quan.
Anh nhìn sang Lam Anh. Cô bé đang quỳ bên cạnh anh, đôi mắt to đen láy ngập nước nhìn chằm chằm vào lồng ngực đang phát sáng đỏ dữ dội của cha. Cô bé tìm thấy một chiếc ca nhựa cũ nát trong góc chòi, hứng lấy những giọt nước mưa sạch hiếm hoi chảy xuống từ kẽ lá rách trên mái.
"Ba... ba uống đi... ba đừng chết..." Lam Anh nấc nghẹn, dùng vạt áo khoác nhỏ lau đi những giọt mồ hôi lạnh bết chặt tóc trên trán Phong.
Phong nhìn con gái, mỏ neo tình cảm duy nhất giữ vững bản ngã đơn độc của anh. Anh không được phép gục ngã ở đây. Anh phải sống để đòi lại công lý căn tính cho gia đình Lam Anh.
Phong nhắm mắt lại, dồn toàn bộ sự tập trung tinh thần vào màng phổi. Anh bắt đầu thực hiện Quy tắc đếm nhịp thở 4-7-8 để cưỡng ép hệ thần kinh giao cảm hạ nhịp tim đang đập dồn dập ở mức 120 nhịp/phút xuống.
*Hít vào bằng mũi trong bốn giây... một, hai, ba, bốn.*
*Giữ hơi thở lại trong bảy giây... một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy. Ngăn không cho phổi hấp thụ thêm khí độc sương mù.*
*Thở ra từ từ bằng miệng trong tám giây... một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám. Đẩy luồng khí nóng bỏng rát ra ngoài.*
Anh lặp lại quy trình này liên tục năm lần. Nhịp thở của Phong dần trở nên cực kỳ chậm và sâu. Lồng ngực không còn phập phồng hỗn loạn, nhịp tim hiển thị trên cảm biến của thiết bị trợ tim Model V-365 từ từ hạ xuống mức 80 nhịp/phút. Luồng sáng đỏ nhạt trên ngực anh bắt đầu dịu đi, chuyển dần sang sắc xanh nhạt ổn định lâm sàng.
Nhưng vết thương nhiễm trùng vẫn đang rỉ dịch độc. Phong rút từ trong túi áo khoác kaki ra một chai cồn sát trùng dã chiến nhỏ—kỷ vật cuối cùng lấy từ phòng khám lậu của bác sĩ Khoa trước khi bị thiêu rụi. Không có thuốc gây tê, không có bông băng vô trùng. Anh chỉ có ý chí của một cựu binh đặc nhiệm.
Phong đổ trực tiếp cồn sát trùng lên vết mổ chữ T đang hoại tử nhẹ.
*Xèo...*
Một cơn đau buốt thấu tim gan dội thẳng lên đại não. Toàn bộ thớ cơ trên người Phong co rút thảm khốc. Anh cắn chặt chiếc huân chương đồng giữa hai hàm răng để ngăn không cho một tiếng rên rỉ nào thoát ra ngoài. Máu tươi từ nướu lợi chảy ra, hòa lẫn với vị kim loại rỉ sét. Dịch độc flo kết tủa rỉ ra ngoài qua những sợi chỉ nha khoa đứt nát, sủi bọt trắng xóa dưới tác động của cồn.
Phong dùng một chiếc khăn vải sạch nén chặt lên vết mổ chữ T, ép chặt lồng ngực để ngăn chặn hoàn toàn sự rò rỉ nhiệt lượng và ánh sáng đỏ ra ngoài không gian tối tăm của căn chòi.
"Tuấn... Linh..." Phong khàn giọng lẩm nhẩm, bàn tay run rẩy lấy từ trong túi áo ra gói thảo dược Chiết xuất dâu tằm cổ thụ do sư Thích Thanh cung cấp. Anh bỏ một nhúm lá khô sao vàng vào miệng, nhai nát rồi nuốt chửng chất dịch đắng chát. Hoạt chất chống oxy hóa mạnh từ dâu tằm cổ thụ bắt đầu ngấm vào máu, làm chậm quá trình phản ứng oxy hóa của độc chất flo trong hệ tuần hoàn, xoa dịu cơn co thắt mạch vành đang bóp nghẹt tim anh.
Phong cố gắng rướn người dậy để bẻ những cành sú vẹt khô quanh chòi nhằm ngụy trang lối vào, che giấu dấu vết sình lầy bị xáo trộn. Nhưng ngay khi vừa dồn lực vào chân trái, một cơn chuột rút dữ dội chạy dọc cơ đùi. Cơ đùi trái của anh co rút cứng đờ do thiếu hụt kali trầm trọng và độc tố tích tụ trong các bó cơ. Phong ngã quỵ xuống giường tre, hoàn toàn bất động.
"Không được vận động mạnh lúc này," Phong tự phân tích bằng tư duy chiến thuật lạnh lùng. "Nhịp tim tăng cao sẽ đẩy nhanh tốc độ rò rỉ độc chất. Mình phải nằm im để bảo toàn lượng adrenaline tự nhiên ít ỏi còn lại."
Anh lẳng lặng nằm nghiêng sang bên phải, dùng phần thính giác nhạy bén duy nhất còn hoạt động ở tai phải áp sát xuống nền đất ẩm của căn chòi. Sương mù hóa chất bên ngoài ngày một dày đặc hơn, che khuất tầm nhìn dưới một mét.
Trong không gian im lặng đến ngột ngạt của đầm lầy, tai phải của Phong bỗng nhiên giật mạnh vô thức.
Một dải âm tần số thấp cực kỳ nhỏ, đều đặn vang lên từ khoảng không trung phía trên căn chòi.
*Zừ... zừ... zừ...*
Đó không phải là tiếng gió rít qua kành cây sú vẹt, cũng không phải tiếng côn trùng đầm lầy. Đó là tiếng động cơ chổi than của một thiết bị bay flycam siêu nhỏ đang di chuyển chậm rãi theo quỹ đạo quét hình hộp chữ nhật.
Phong nín thở hoàn toàn. Anh biết, Danh—kẻ theo dõi công nghệ của Vĩnh Sinh—đang sử dụng flycam trang bị camera cảm biến nhiệt hồng ngoại tầm xa để quét tìm kiếm dấu vết của anh trong sương mù. Dù anh đã phủ bùn lạnh lên ngực áo khoác, nhưng vết sẹo mổ chữ T đang bị nhiễm trùng hoại tử sưng đỏ của anh chính là một nguồn phát xạ nhiệt cực mạnh, nổi bật như một đốm lửa đỏ rực trên màn hình quét nhiệt của đối phương.
Tiếng động cơ flycam ngày một rõ hơn, tiếng rít tần số thấp hướng thẳng về phía mái lá rách nát của căn chòi bỏ hoang.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!