Nhạc nềnMystery_Detective

Phán Xét Cuối Cùng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm mưa bão gầm rú trên những mái tôn rỉ sét của cảng Port 4, biến không gian xung quanh Trạm quan trắc chất lượng nước số 3 thành một lòng chảo ngập tràn thứ sương mù hóa chất vàng úa. Dưới chân bệ xả, dòng nước thải ngầm cuộn sóng rầm rập, sủi bọt trắng xóa và bốc lên mùi hạnh nhân đắng nồng nặc của độc chất V-Tox.


Phong đứng bất động bên cạnh tủ điều khiển kim loại dày của trạm bơm. Dưới lớp áo khoác kaki sờn cũ đẫm nước mưa, Trái tim lò phản ứng (Model V-365) cấy sâu sau xương ức đang nhấp nháy những luồng sáng đỏ dữ dội qua lớp da ngực hốc hác, phát ra tiếng "tít... tít..." cơ học trầm đục và nóng bỏng. Màn hình LED siêu nhỏ hiển thị số ngày sống của anh đã tụt sâu xuống con số 120 ngày.


Cơn đau từ vết thương đùi trái—nơi mới khâu dã chiến bằng chỉ nha khoa vô trùng—buốt thấu xương tủy khi ngấm nước mưa bẩn. Phong phải dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể lên chân phải, răng nghiến chặt đến mức bật máu tươi nơi nướu lợi. Tai trái của anh hoàn toàn câm lặng, chỉ có dải âm rè rè điện tử kéo dài như tiếng ve sầu chết nghẹn. Anh xoay nhẹ đầu sang phải, dùng phần thính giác nhạy bén duy nhất còn hoạt động ở tai phải để lọc lấy những dao động cơ học nhỏ nhất của đêm bão.


Cách anh năm mét, Lý Quốc Bảo đứng dưới tán ô đen do gã hộ pháp Hải 'Đồ tể' che chắn. Gương mặt Bảo đeo kính gọng vàng không độ toát lên vẻ ngạo mạn, tự phụ tột cùng. Trên tay gã cầm chiếc USB giả bọc giấy bạc dày lấp lánh mà gã tin là tài liệu mật của bác sĩ Khoa. Hải 'Đồ tể' lăm lăm chiếc kìm sắt bẻ khớp khổng lồ bằng thép rèn nặng trịch bên cạnh Bảo, sẵn sàng nghiền nát xương khớp của Phong theo lệnh chủ.


"Phong," Bảo cười lạnh, giọng nói lảnh lót bị tiếng gió bão bóp méo. "Mày đã cắm chiếc USB này vào cổng quét quang học. Bây giờ, hãy xem hệ thống V-Care của ta đồng bộ hóa dữ liệu thế nào. Khi ta xác nhận đây là bản gốc, ta sẽ cho mày một cái chết thanh thản."


Phong không trả lời. Ngón tay run rẩy của anh vẫn đặt trên bệ thép của tủ điều khiển. Anh đang đếm nhịp thở trong đầu, áp dụng Quy tắc đếm nhịp thở 4-7-8 để cưỡng ép nhịp tim từ 110 nhịp/phút hạ xuống. Anh cần đúng ba mươi giây để thuật toán của Bảo 'Điếc' và Tuấn kích hoạt chập mạch cổng quang vật lý.


*Mười... chín... tám...*


Tiếng tích tắc của đồng hồ đếm ngược chạy trên màn hình hiển thị công cộng của trạm quan trắc vang lên cơ học.


"Mày đang nhìn cái gì?" Bảo nhíu mày, trực giác ái kỷ của gã bắt đầu cảm nhận được điều bất thường từ sự im lặng lạnh lùng của Phong. "Hải, giật lấy cái máy ghi âm trong túi áo hắn!"


Ngay khi Hải 'Đồ tể' vừa sải bước chân hộ pháp lên thềm đá, màn hình LED khổng lồ phía sau bỗng nhiên vụt tắt.


Toàn bộ hệ thống điện của trạm quan trắc chao đảo. Một tiếng rè điện tử chói tai vang lên từ hệ thống loa phát thanh công cộng bến cảng. Rồi, màn hình LED bừng sáng trở lại, nhưng không phải là màu xanh lá giả tạo của các chỉ số an toàn thường ngày.


Một màu đỏ vằn vạch như máu tươi bao trùm lấy không gian bão bùng.


"CHỈ SỐ NHIỄM ĐỘC FLO: 50 PPM. VƯỢT NGƯỠNG AN TOÀN 50 LẦN."


Dòng chữ đỏ rực phản chiếu lên tròng kính gọng vàng của Lý Quốc Bảo. Cùng lúc đó, tiếng loa phát thanh công cộng rống vang giọng nói lảnh lót, cuồng điên của chính gã được phát ra từ chiếc máy ghi âm cơ học Sony Walkman TCM-200DV của Phong:


*"Chỉ cần nồng độ đạt đúng 50 PPM trong nguồn nước, toàn bộ lũ dân nghèo khổ đó sẽ tự nguyện uống nước V-Pure để duy trì sự tỉnh táo giả lập! Đó là một kiệt tác của kiểm soát hành vi diện rộng! Chính ta đã hoàn thiện nó..."*


Đoạn ghi âm lặp đi lặp lại, vang vọng khắp các ngõ hẻm nghèo của khu ổ chuột Đáy Sông Hồng sát vách bến cảng. Những ánh đèn dầu, đèn pin từ các căn nhà trọ rỉ sét bắt đầu bật sáng. Tiếng la hét, tiếng bước chân của hàng trăm người dân nghèo phẫn nộ tràn ra đường bến cảng ngày một gần.


"Mày... mày dám hack cổng quang của ta!" Bảo hét lên, gương mặt gã méo mó, co giật vì hoảng loạn tột độ khi âm mưu đầu độc nguồn nước bị phơi bày trực tiếp trước công chúng. "Hải! Giết nó! Nghiền nát lồng ngực nó ngay lập tức!"


Hải 'Đồ tể' gầm lên như một con thú hoang. Gã vung chiếc kìm sắt bẻ khớp khổng lồ, bổ thẳng từ trên xuống hướng vào vai trái của Phong.


Phong cố gắng nghiêng người né tránh. Nhưng vết thương ở đùi trái khâu bằng chỉ nha khoa bị nước mưa bẩn ăn mòn bất ngờ co rút dữ dội. Chân trái của anh khuỵu xuống trên nền bê tông trơn trượt.


Cú đánh của Hải 'Đồ tể' sượt qua vai, báng thép nặng trịch đập mạnh vào lồng ngực trái của Phong.


Một tiếng *khấc* cơ học vang lên đau đớn. Cú va đập cực mạnh làm bục miệng hoàn toàn vết mổ hình chữ T trên ngực Phong. Những sợi chỉ nha khoa vô trùng bị kéo đứt, máu đỏ rực trộn lẫn dịch flo nhầy sẫm màu găm đầy bụi bẩn bến cảng trào ra xối xả. Trái tim lò phản ứng (Model V-365) bị chấn động mạnh, liên tục phóng ra các xung điện áp cao lỗi nhịp, đốt cháy các mô cơ xung quanh lồng ngực anh. Phong ngã quỵ xuống bệ đá, phổi bỏng rát, miệng nôn ra một ngụm máu đen đặc.


"Chết đi, thằng lính què!" Hải 'Đồ tể' cười sằng sặc, tiếp tục nâng kìm sắt lên để giáng cú đánh quyết định vào đầu Phong.


Trong khoảnh khắc sinh tử, hình ảnh Lam Anh ngây thơ bám chặt lấy cánh tay anh hiện lên trong tâm trí Phong như một mỏ neo tinh thần tối thượng. Anh không được phép chết ở đây. Anh phải bảo vệ tương lai pháp lý cho con gái.


Phong dồn toàn bộ sức tàn, đập mạnh bàn tay phải vào vết mổ chữ T đang rỉ máu trên ngực, cưỡng ép thiết bị trợ tim phóng lượng Adrenaline cực đại vào hệ tuần hoàn.


Ngưỡng Quá Tải Sinh Học (Adrenaline Surge) kích hoạt.


Mắt Phong nổi đầy tia máu đỏ rực, các mạch máu ở cổ nổi cuồn cuộn. Với sức mạnh cơ bắp bộc phát 150%, Phong xoay người lướt tới dưới gầm kìm sắt, dùng đòn khóa tay đặc nhiệm giật mạnh chuôi kìm từ tay Hải 'Đồ tể'. Trước khi gã hộ pháp kịp định thần, Phong dồn lực chân phải, đạp thẳng một cú búa bổ vào xương đầu gối trái của Hải.


Một tiếng *rắc* khô khốc vang lên. Xương đầu gối của Hải 'Đồ tể' bị gãy nát hoàn toàn. Gã hộ pháp cao hai mét ngã quỵ xuống vũng bùn đỏ, gào thét thảm thiết.


Chứng kiến cảnh tượng đó, Lý Quốc Bảo hoàn toàn điên cuồng. Sự tự phụ khoa học và lòng ái kỷ tối tăm của gã bị sụp đổ hoàn toàn dưới ánh sáng đỏ rực của màn hình LED hiển thị tội ác. Gã rút từ trong túi áo blouse trắng ra chiếc xi lanh titan chứa độc chất V-Tox nguyên chất bốc mùi hạnh nhân đắng nhẹ.


"Tao sẽ tự tay kết liễu mày!" Bảo gầm lên, lao tới chĩa thẳng mũi kim độc vào vết mổ chữ T đang hở hoác trên ngực Phong.


Phong dùng thính giác tai phải nghe tiếng gió rít của mũi kim đang lao tới. Dù cơ thể đang rã dần sau cú bộc phát adrenaline, anh vẫn giữ vững lý trí lạnh lùng của một cựu binh chiến trường. Phong dùng hai tay chụp chặt lấy cổ tay đeo găng y tế của Bảo, chặn đứng mũi kim chỉ cách da ngực mình đúng hai milimét.


Bảo nghiến răng, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể để ép mũi kim xuống. Nhưng Phong không dùng sức mạnh cơ bắp thuần túy để đối kháng. Anh áp dụng kỹ thuật kiểm soát lực ép đặc nhiệm, bất ngờ thả lỏng cơ tay trái rồi dùng lòng bàn tay phải bẻ ngược khớp cổ tay của Bảo một góc 180 độ hướng về phía sau.


*Khấc!*


Cổ tay của Bảo bị trật khớp. Gã hét lên đau đớn, lực tay bị đảo ngược hoàn toàn. Mũi kim tiêm titan sắc nhọn quay ngược hướng, đâm thẳng vào tĩnh mạch cổ của chính gã dưới áp lực ép đẩy từ Phong.


Phong ấn mạnh đuôi xi lanh. Toàn bộ dung dịch V-Tox nguyên chất màu vàng nhạt được bơm thẳng vào hệ tuần hoàn của Lý Quốc Bảo.


Bảo lảo đảo lùi lại, chiếc xi lanh titan rơi xuống nền đất đá bẩn. Chỉ trong vòng mười giây, độc chất flo nồng độ cực cao tàn phá thùy trán của gã. Da mặt Bảo nhanh chóng chuyển sang màu xám ngoét của hoại tử lâm sàng—triệu chứng kinh hoàng của hội chứng Cotard giả lập. Gã quỳ sụp xuống đất, hai bàn tay cào cấu điên cuồng vào mặt mình, miệng lẩm bẩm hoang tưởng rằng mình đã chết, rằng cơ thể mình đang phân hủy thành đất cát dơ bẩn.


Tiếng còi hú xé lòng của Đội đặc nhiệm hình sự quận Vĩnh An vang vọng sát nút ngoài cổng cảng Port 4. Ánh đèn pha của cảnh sát bắt đầu quét qua màn sương mù bão bùng.


Phong lết thân xác rách nát, vết mổ chữ T hoại tử hoàn toàn và rỉ máu đỏ rực dưới cơn mưa axit. Anh không còn thính giác tai trái, cơ thể lạnh ngắt và nhịp tim lịm dần về trạng thái ngưng tim lâm sàng tạm thời.


Từ mép nước sủi bọt của bệ xả, chiếc thuyền máy không đèn của Tư 'Lưới' đột ngột lao tới sát thềm đá. Gã câm Lực đứng ở mũi thuyền, tay ôm chặt bé Lam Anh đang được bọc kín dưới tấm bạt rách.


"Ba ơi!" Lam Anh khóc nấc lên qua tiếng mưa bão khi nhìn thấy lồng ngực đẫm máu của cha nuôi.


Phong dùng chút adrenaline cuối cùng, ôm chặt lấy Lam Anh vào lòng rồi nhảy xuống sàn thuyền gỗ của Tư 'Lưới'. Chiếc thuyền máy gầm rú, lập tức bẻ lái lao vút vào màn sương mù dày đặc của sông Hồng, biến mất hoàn toàn trước khi ánh đèn pin của lực lượng cảnh sát chính quy quét tới bệ đá trống rỗng của trạm quan trắc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!