Sương Mù Vạn Xuân
Sương mù công nghiệp từ phía bên kia sông Hồng tràn qua, đặc quánh và mang theo vị kim loại rỉ sét tê tái. Đêm nay, Bãi phế thải hóa chất Vạn Xuân ven biên Đáy Sông Hồng chìm trong một sự im lặng chết chóc, chỉ có tiếng gió rít qua những vỏ thùng phuy rỗng mang logo chữ V của Tập đoàn Dược phẩm Vĩnh Sinh.
Phong lội qua vũng bùn đỏ quánh, từng bước chân nặng nề nhưng tuyệt đối không phát ra tiếng động. Trạng thái Nhiễm Độc Nhẹ (Leakage Stage 1) từ cuộc đối chất căng thẳng với gã em vợ Vũ vài tiếng trước vẫn chưa hoàn toàn biến mất. Cánh tay trái của anh tê rần, các đầu ngón tay run nhẹ vô thức dưới lớp găng tay vải thô. Tai trái anh thỉnh thoảng lại vang lên những tiếng ù rè rè như sóng vô tuyến bị nhiễu. Dưới lớp áo kaki sờn cũ, vết sẹo mổ hình chữ T trên ngực anh âm ỉ đau thắt, thiết bị trợ tim sinh học Trái tim lò phản ứng (Model V-365) đang nhấp nháy luồng sáng đỏ nhạt yếu ớt qua lớp da mỏng, báo hiệu độc chất flo đang rò rỉ vào hệ tuần hoàn.
Anh dừng lại bên một gò đất sụt lún, thò tay vào túi áo khoác kiểm tra Cuốn sổ tay ghi chép triệu chứng và chiếc điện thoại vỡ màn hình của Vũ. Mọi thứ vẫn an toàn. Phong hít một hơi thật sâu, áp dụng Quy tắc đếm nhịp thở 4-7-8 để cưỡng ép nhịp tim từ 90 nhịp/phút hạ xuống mức ổn định lâm sàng.
*Hít vào... một, hai, ba, bốn.*
*Giữ hơi... một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy.*
*Thở ra... một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám.*
Cơn co thắt ngực dịu đi đôi chút. Phong nhắm mắt, loại bỏ tiếng gió rít và tiếng xào xạc của những rặng tre khô cằn ven sông, tập trung toàn bộ thính giác vào khoảng không gian tối tăm phía trước. Anh đang sử dụng kỹ năng Định vị tần số thấp (Infrasound Detection).
*Tiếng rít cơ học vô cùng nhỏ.*
Nó nằm cách đây khoảng bốn mươi mét về hướng Đông Bắc, ngay sát mép nước sình lầy. Đó là tiếng rít đặc trưng của một van xả tự động áp lực thấp đang hoạt động dưới lòng đất bùn. Phong khụy gối, lướt đi trong bóng tối của những container rỉ sét bỏ hoang. Mùi hạnh nhân đắng đặc trưng của độc chất V-Tox ngày càng nồng nặc, xộc thẳng vào mũi anh, gây ra cảm giác bỏng rát nhẹ ở niêm mạc phế quản.
Anh tiếp cận mép nước bùn đỏ. Dưới ánh sáng mờ ảo của sương mù, một đường ống bê tông cốt thép đường kính nửa mét nhô ra từ gò đất, đang lẳng lặng nhỏ giọt một thứ dung dịch đặc quánh màu vàng nhạt xuống sông. Phong rút từ trong túi áo khoác ra một ống nghiệm thủy tinh vô trùng. Anh nghiêng người, khéo léo hứng lấy dòng nước thải chưa pha loãng.
Đột nhiên, tai phải của Phong giật mạnh.
*Tiếng đế giày cao su dẫm lên lá mục. Khoảng cách ba mươi mét. Hướng Tây Nam.*
*Và tiếng thở dốc, hổn hển của một sinh vật bốn chân. Chó nghiệp vụ của đội bảo an Vĩnh Sinh.*
Phong lập tức đậy chặt nút ống nghiệm, nhét vào túi trong áo khoác. Anh chuẩn bị rút lui theo hướng ngõ cụt ven sông thì thính giác lại bắt được một tần số âm thanh khác lạ.
*Tiếng màn trập máy ảnh cơ học rất khẽ. Cạch.*
Ngay phía sau chồng container rỗng cách anh chưa đầy mười mét, có người đang ẩn nấp. Phong quay ngoắt đầu lại. Qua khe hở hẹp giữa hai khối sắt rỉ, anh nhìn thấy một dáng người mặc áo khoác jean bụi bặm, đeo kính gọng đen đang lóng ngóng điều chỉnh ống kính máy ảnh. Đó là Thanh, nữ phóng viên điều tra độc lập của nhóm Ánh Sáng. Cô đang liều lĩnh chụp ảnh hiện trường xả thải của Vinapharm.
Sự xuất hiện của Thanh nằm ngoài mọi tính toán của Phong. Trong lúc hoảng loạn khi nghe tiếng chó sủa gầm gừ tiến lại gần, Thanh vô tình làm rơi chiếc nắp ống kính máy ảnh bằng kim loại.
*Keng. Cộc cộc.*
Tiếng kim loại va chạm vào thành container sắt vang lên chói tai giữa đêm tĩnh mịch.
"Ai đó? Đứng im!"
Tiếng hét của một bảo an Vĩnh Sinh vang lên lập tức, đi kèm là tiếng xích sắt lách cách và tiếng sủa dữ dội của con béc-giê Đức đang lao nhanh qua bãi sình lầy.
Phong không chần chừ một giây. Anh lao tới như một bóng ma trong sương mù, dùng cánh tay phải vạm vỡ khóa chặt bả vai Thanh, tay trái bịt chặt miệng cô trước khi cô kịp hét lên. Anh kéo giật cô vào bên trong một chiếc container rỗng rỉ sét ngay bên cạnh, khép hờ cánh cửa sắt nặng nề chỉ để lại một khe hở rộng chưa đầy hai phân.
Thanh hoảng sợ tột độ, toàn thân cô co rúm lại. Cô cố gắng vùng vẫy, dùng cùi chỏ huých mạnh vào ngực Phong để thoát thân. Nhưng sức mạnh thể chất áp đảo của cựu binh đặc nhiệm khiến cô hoàn toàn bất động. Phong ghé sát tai cô, giọng anh trầm lạnh, mang theo sát khí của một kẻ cận tử: "Muốn sống thì im lặng. Chó nghiệp vụ đang ở ngoài."
Thanh run lên bần bần, gật đầu lia lịa. Phong từ từ buông lỏng tay bớt, nhưng vẫn giữ chặt vai cô nép sát vào vách sắt lạnh ngắt của container.
Bên ngoài, tiếng xích sắt kéo lê trên bùn đất sát sườn container. Con béc-giê Đức sủa dữ dội, mũi nó hít hà liên tục ngay sát khe hở cửa sắt. Mùi lưu huỳnh và clo nồng nặc bốc lên từ vũng bùn đỏ bên ngoài đã phần nào che giấu mùi sinh học của hai người, nhưng con chó vẫn không chịu rời đi.
Trong bóng tối chật hẹp, Thanh run rẩy thò tay vào túi quần, định rút chiếc điện thoại thông minh ra để bật đèn flash nhìn mặt kẻ đang khống chế mình. Phong nhạy bén nhận ra chuyển động của cô. Anh giật lấy chiếc điện thoại ngay khi màn hình vừa lóe sáng xanh.
Không một động tác thừa, Phong rút từ túi áo khoác ra một cuộn giấy bạc dày – thứ anh luôn mang theo để bảo vệ bản thân trước hệ thống giám sát số. Anh quấn chặt chiếc điện thoại của Thanh trong ba lớp giấy bạc (Nguyên tắc bọc giấy bạc chống sóng RFID), triệt tiêu hoàn toàn mọi tín hiệu GPS và RFID của thiết bị trước khi nó kịp đồng bộ hóa vị trí với máy chủ V-Care.
"Anh làm cái gì thế?" Thanh thì thầm, giọng cô nghẹn lại vì tức giận và thiếu oxy.
"Giữ mạng cho cô," Phong lạnh lùng đáp, mắt anh vẫn dán chặt vào khe hở cửa container.
Khí clo nồng nặc từ bãi bùn đỏ lọt qua khe hở tràn vào không gian kín của container. Phong hít phải một ngụm khí độc, lồng ngực anh đột ngột thắt chặt lại. Một cơn co thắt phế quản nhẹ (bronchial spasm) khiến anh phải gập người xuống, cố kìm nén tiếng ho khan bằng cách cắn chặt răng vào vai áo khoác. Vết sẹo hình chữ T trên ngực anh bắt đầu nhói buốt thấu xương, phát ra những nhịp sáng đỏ nhạt đều đặn trong bóng tối.
Tiếng bước chân của lính bảo an xa dần khi con chó béc-giê bị dắt đi hướng khác. Không gian bên trong container trở lại sự im lặng ngột ngạt.
Gió ngoài sông thổi mạnh, tạm thời xua đi lớp sương mù hóa chất dày đặc. Một chùm sáng quét từ ngọn đèn pha công suất lớn của tháp canh bến cảng Port 4 bất ngờ lướt qua bãi phế thải, rọi thẳng qua khe hở nhỏ của cánh cửa container rỉ sét.
Ánh sáng trắng lạnh lẽo cắt ngang bóng tối, chiếu thẳng vào lồng ngực của Phong.
Thanh nhìn lên, đôi mắt cô trợn tròn sau cặp kính gọng đen. Qua khe hở tối tăm của chiếc áo kaki bị rách miệng khóa kéo, cô nhìn thấy rất rõ một vết sẹo mổ lớn hình chữ T đang phát ra ánh sáng đỏ nhạt, nhấp nháy theo nhịp đập cơ học của một thiết bị trợ tim sinh học rò rỉ độc chất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!