Nhạc nềnMystery_Detective

Đối Đầu Trên Bục Nước

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão nhiệt đới tràn qua đô thị cảng Vĩnh An bằng những luồng roi mưa quất rầm rập xuống mái tôn rỉ sét của Trạm quan trắc chất lượng nước số 3. Giữa đêm đen kịt, những hạt mưa lạnh buốt hòa lẫn với làn sương mù hóa chất vàng úa từ phía nhà máy Vĩnh Sinh xả ra, tạo nên một thứ mùi nồng hắc của lưu huỳnh và bọt axit. Dưới chân bục nước, dòng nước thải ngầm đen ngòm cuộn sóng dữ dội, sủi bọt trắng xóa bốc lên mùi hạnh nhân đắng đặc trưng của độc chất V-Tox.


Phong đứng đơn độc trên bệ xả nước bằng sắt rỉ. Dưới lớp áo khoác kaki sờn cũ đẫm nước mưa, Trái tim lò phản ứng (Model V-365) cấy sâu sau lồng ngực anh đang phát ra những tiếng "tít... tít..." cơ học trầm đục, nóng hổi và bỏng rát. Màn hình LED siêu nhỏ dưới da ngực nhấp nháy luồng sáng đỏ nhạt yếu ớt, hiển thị con số tàn nhẫn: còn đúng 120 ngày sống.


Cơn đau từ đùi trái dội lên tận thùy trán. Vết khâu dã chiến bằng chỉ nha khoa vô trùng từ ga tàu điện ngầm bỏ hoang số 3 giờ đây đang bị nước mưa lạnh ngấm vào, buốt thấu xương tủy và sưng đỏ hoại tử nhẹ. Phong phải dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể lên chân phải, hai hàm răng siết chặt để không phát ra tiếng rên rỉ. Tai trái của anh lúc này hoàn toàn câm lặng, chỉ có dải âm rè rè điện tử kéo dài như tiếng ve sầu chết nghẹn—hậu quả của cú sốc điện áp từ tim sinh học ở bến cảng. Anh buộc phải xoay nhẹ đầu sang bên phải, dùng phần thính giác nhạy bén duy nhất còn hoạt động ở tai phải để định vị không gian bóng tối bão bùng xung quanh.


Từ phía con lộ chính bến cảng Port 4, tiếng xích sắt của chó nghiệp vụ gầm gừ và tiếng xích lốp xe bọc thép của Vinh vang vọng từ xa qua màn mưa. Ánh đèn pha công suất lớn đột ngột quét rách màn đêm sương mù, rọi thẳng vào bục sắt trạm quan trắc nơi Phong đang đứng.


Cửa xe bọc thép mở ra. Một chiếc ô đen lớn được bung lên giữa trời bão. Dưới tán ô, Lý Quốc Bảo bước xuống. Gã vẫn mặc chiếc áo blouse trắng phẳng phiu vô trùng, chân đeo ủng cao su cao cấp bóng loáng, gương mặt đeo kính gọng vàng không độ toát lên vẻ ngạo mạn, tự phụ tuyệt đối của một kẻ ái kỷ tối tăm. Đi ngay bên cạnh gã là Hải 'Đồ tể', gã hộ pháp cao gần hai mét với tấm tạp dề da dính đầy hóa chất ố vàng, hai tay lăm lăm chiếc kìm sắt bẻ khớp cỡ lớn bằng thép rèn nặng trịch. Đằng sau họ, mười tay súng bảo an vũ trang của Vinh nhanh chóng tản ra, khép chặt vòng vây quanh trạm quan trắc.


Lý Quốc Bảo dừng bước cách bệ xả nước mười mét. Gã nhìn Phong bằng ánh mắt khinh miệt, như thể đang nhìn một mẫu vật thí nghiệm đã hỏng hóc chuẩn bị đưa vào lò thiêu sinh học.


"Phong," Bảo lên tiếng, giọng nói lảnh lót của gã bị tiếng mưa bão bóp méo nhưng vẫn đầy vẻ ban ơn. "Mày lết cái thân xác rách nát đó đến đây để cầu xin sự sống cho đứa con gái nuôi của mày sao? Vũ đã chuyển cho ta chiếc USB bọc giấy bạc rồi. Nhưng mày biết đấy, ta không thích những giao dịch không có sự hiện diện của vật chủ."


Phong không trả lời ngay. Anh lặng lẽ nghiêng đầu phải, kích hoạt kỹ năng Phân tích phổ âm thanh bằng tai trần để lọc bỏ tiếng gió rít và tiếng mưa xối xả.


*Cạch. Khấc.*


Một tiếng kim loại va chạm vô cùng nhỏ, sắc lẹm và khô khốc vang lên từ phía lan can thép của gantry kỹ thuật cao mười lăm mét phía trên đầu gã. Đó là tiếng khóa nòng của súng bắn tỉa bolt-action đang chambering một viên đạn tẩm độc.


Phong không hề biến đổi biểu cảm cơ mặt. Anh lập tức lùi lại nửa bước, đặt cơ thể vạm vỡ nhưng hốc hác của mình nép sát cạnh tủ điều khiển kim loại dày của trạm bơm. Vị trí này hoàn toàn che chắn góc bắn của gã lính bắn tỉa phía trên, biến chiếc tủ sắt thành một vật cản cơ học vững chắc bảo mạng cho anh.


"Lý Quốc Bảo," Phong khàn giọng nói, giọng trầm thấp lạnh lùng phát ra từ phế quản bị tổn thương do khí clo. "Mày muốn chiếc USB thật chứa Danh sách 120 nạn nhân thực nghiệm đúng không? Chiếc USB trong tay mày chỉ là một mồi nhử rỗng bọc giấy bạc. Chiếc USB thật vẫn nằm trong túi áo của tao. Muốn lấy nó, hãy đưa lọ huyết thanh V-Tox nguyên chất ra đây để kiểm chứng."


Bảo cười lớn, nụ cười của gã méo mó dưới ánh đèn pha: "Mày nghĩ mày đang ở thế ra điều kiện sao? Hải, bẻ gãy chân phải của hắn cho ta. Ta muốn xem lò phản ứng sinh học bẩn trong ngực hắn chịu đựng được bao nhiêu xung điện trước khi tim hắn ngừng đập."


Hải 'Đồ tể' bước lên một bước, chiếc kìm sắt rèn khổng lồ rít lên trong gió bão.


Phong biết mình không thể cận chiến với gã hộ pháp này khi chân trái đang bị sưng tấy hoại tử và tim trợ lực đang rò rỉ độc chất flo ở mức nguy kịch. Anh cần phải trì hoãn thời gian đúng năm phút để Bảo 'Điếc' hoàn thành việc bẻ khóa và đồng bộ hóa hiển thị chỉ số thật lên bảng điện tử công cộng đô thị. Anh phải đánh vào điểm yếu chí mạng của Bảo: lòng tự phụ khoa học ái kỷ của một kẻ luôn muốn chứng minh mình là thiên tài tối cao.


"Lý Quốc Bảo," Phong nhếch khóe môi rỉ máu nhạt, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt. "Mày có biết vì sao bác sĩ Khoa và giáo sư Trịnh Thế Nam luôn coi mày là một kẻ bất tài không? Dự án 'Lọc sạch căn tính' của mày... thực chất chỉ là một bản sao lỗi, một đống rác công nghệ bị gạt bỏ từ nghiên cứu gốc của Nam mười năm trước. Mày không tự chế tạo được gì cả. Mày chỉ là một gã dọn rác y khoa dán nhãn thiên tài."


Câu nói của Phong như một nhát dao đâm thẳng vào lòng tự tôn mỏng manh của Bảo. Đằng sau lớp kính gọng vàng, đồng tử của gã co rụt nhẹ trong 0.2 giây, nhịp chớp mắt tăng nhanh vô thức. Kỹ năng Đọc vị nói dối qua dao động đồng tử của Phong lập tức ghi nhận sự hoảng loạn và căm phẫn tột độ của đối thủ.


Gương mặt Bảo đỏ bừng lên, gã gạt chiếc ô đen ra khỏi đầu, mặc cho nước mưa xối xả xối vào mái tóc vuốt keo phẳng phiu. Gã bước lên ba bước, chĩa ngón tay đeo găng y tế vô trùng vào Phong, rít lên qua kẽ răng:


"Câm mồm! Thằng lính què ngu ngốc! Trịnh Thế Nam là một kẻ bảo thủ ngu xuẩn! Ông ta muốn dùng kháng thể tự nhiên để trung hòa, còn ta... ta đã nâng cấp V-Tox lên một tầm cao mới! Hợp chất flo hữu cơ của ta có khả năng tích tụ hoàn hảo trong thùy trán, kiểm soát hoàn toàn hệ thần kinh giao cảm của cư dân Đáy Sông Hồng! Chỉ cần nồng độ đạt đúng 50 PPM trong nguồn nước, toàn bộ lũ dân nghèo khổ đó sẽ tự nguyện uống nước V-Pure để duy trì sự tỉnh táo giả lập! Đó là một kiệt tác của kiểm soát hành vi diện rộng! Chính ta đã hoàn thiện nó, không phải Nam!"


Giọng nói cuồng điên, tự phụ của Bảo vang dội khắp trạm quan trắc dưới mưa bão. Gã không hề hay biết rằng, chiếc máy ghi âm cơ học Sony Walkman TCM-200DV giấu trong túi áo khoác kaki của Phong đang chạy đều đặn, thu lại trọn vẹn từng lời thú tội đanh thép, từng thông số kỹ thuật của dự án đầu độc nguồn nước.


"Thế còn chiếc USB thật?" Bảo thở dốc sau tràng thuyết giáo cuồng loạn, gã giật lấy chiếc USB giả bọc giấy bạc từ tay Hải 'Đồ tể', chĩa về phía Phong. "Cắm nó vào máy quét của trạm quan trắc ngay lập tức! Nếu mày dám lừa ta, ta sẽ cho lính bắn nát đầu đứa con gái nuôi của mày dưới hầm ngầm!"


Phong im lặng. Anh định lừa Bảo tự tay cắm chiếc USB giả cài mã độc vào cổng quét để tự động chập mạch hệ thống điện từ của trạm bơm. Nhưng sự cảnh giác tột cùng của một kẻ hoang tưởng như Bảo đã khiến kế hoạch đó thất bại. Bảo bắt Phong phải tự tay cắm.


Phong phải chịu đựng cơn đau buốt thấu xương từ đùi trái, lết từng bước nặng nề về phía bảng điều khiển trung tâm của trạm quan trắc. Mỗi bước đi là một sự tra tấn thể xác tột cùng, nhịp tim của anh dao động bất ổn lên tới 110 nhịp/phút, kích hoạt độc chất flo rò rỉ mạnh hơn, khiến lồng ngực anh bỏng rát như có lửa thiêu.


Anh cầm chiếc USB giả bọc giấy bạc dày, từ từ đưa lại gần cổng quét quang học của trạm bơm.


Thông qua chiếc bộ đàm tần số thấp sóng ngắn đeo sát tai phải, tiếng rè rè điện tử của Bảo 'Điếc' đột ngột vang lên, xé toạc màn sương mù tinh thần của Phong:


"Phong... Nghe rõ không? Đã hack xong cổng quang vật lý rồi! Màn hình LED công cộng của trạm quan trắc chuẩn bị phát sóng chỉ số thật trong 30 giây nữa! Đóng van xả và chuẩn bị rút lui ngay!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!