Giao Ước Bùn Lầy
Bóng tối của Ga tàu điện ngầm bỏ hoang số 3 không chỉ lạnh, nó còn mang theo mùi rỉ sét của những thanh ray đã chết và mùi lưu huỳnh nồng nặc từ dòng nước xả thải ngầm rò rỉ phía trên. Phong ngồi tựa lưng vào mảng tường bê tông nứt nẻ, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp thở nặng nề. Dưới lớp áo khoác kaki sờn cũ, Trái tim lò phản ứng (Model V-365) đang phát ra những tiếng "tít... tít..." cơ học rất nhỏ, nhịp đập nặng nề và nóng bỏng như một khối sắt nung. Màn hình LED siêu nhỏ dưới da ngực anh nhấp nháy đỏ nhạt, hiển thị con số tàn nhẫn: còn đúng 120 ngày sống.
Cơn đau từ đùi trái dội lên từng cơn thắt lòng. Vết thương đùi bị bục hoàn toàn sau cú nhảy thoát hiểm tại quán cơm Bà Sáu, máu tươi thấm đỏ cả dải băng gạc trắng quấn vội, rỉ ra ngoài bết chặt vào ống quần kaki. Phong cố giữ nhịp thở đều đặn, áp dụng Quy tắc đếm nhịp thở 4-7-8 để cưỡng ép nhịp tim không tăng vọt. Hít vào bốn giây, giữ hơi bảy giây, thở ra tám giây. Anh phải giữ cho tim không phóng điện áp cao tự động, nếu không cơ thể anh sẽ sụp đổ hoàn toàn trước khi kịp thực hiện kế hoạch.
Tai trái của Phong hoàn toàn im lìm, một khoảng lặng tuyệt đối và đáng sợ do di chứng ngưng tim lâm sàng ở bến cảng. Anh buộc phải xoay nghiêng đầu sang bên phải, dùng phần thính giác nhạy bén duy nhất còn hoạt động ở tai phải để định vị không gian bóng tối xung quanh. Phong rút từ trong túi áo khoác ra một hộp nhựa nhỏ chứa kim khâu dã chiến và một cuộn chỉ nha khoa vô trùng. Không có thuốc tê, không có ánh sáng. Anh chỉ có chiếc Huân chương quân đội của cụ Vĩnh làm mỏ neo vật lý chống lại ảo giác thính giác thùy trán đang chực chờ bùng phát do độc chất flo rò rỉ.
Phong đặt chiếc huân chương bằng đồng nặng trịch vào giữa hai hàm răng, cắn chặt đến mức vị kim loại rỉ sét và máu tươi ứa ra nơi nướu lợi. Tay phải anh luồn sợi chỉ nha khoa mảnh qua lỗ kim, rồi không một chút do dự, anh đâm thẳng mũi kim vào thớ thịt rách ở đùi trái.
*Phập. Phập. Phập.*
Một cơn đau buốt thấu xương tủy chạy dọc sống lưng, khiến toàn thân Phong co giật mạnh. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, bết chặt những sợi tóc xơ xác vào trán. Nhưng anh không hề phát ra một tiếng động nào. Hàm răng anh siết chặt vào chiếc huân chương đồng, cơ ngực co rút dữ dội khiến vết sẹo mổ hình chữ T trên ngực phát sáng đỏ rực qua lớp áo kaki sờn. Từng mũi khâu thô bạo bằng chỉ nha khoa kéo hai mép thịt rách bục lại với nhau, khóa chặt dòng máu đang xối xả. Khi mũi khâu cuối cùng được thắt nút, Phong nhổ chiếc huân chương ra, thở dốc. Cơn đau vật lý cực hạn này đã kéo lý trí anh ra khỏi bóng tối hoang tưởng thùy trán. Anh vẫn tỉnh táo. Anh phải tỉnh táo.
Phía sau anh khoảng năm mét, bên trong tủ điện công nghiệp rỉ sét, bé Lam Anh vẫn nằm co quắp. Cô bé tám tuổi nhạy cảm và hiểu chuyện đến đau lòng, dù đang sợ hãi tột độ nhưng vẫn ngậm chặt môi, hai tay ôm khư khư chiếc hộp nhạc gỗ hỏng bánh răng của mẹ để lại, tuân thủ nghiêm ngặt quy tắc ẩn nấp dã chiến mà cha nuôi đã dạy. Sự im lặng của con gái chính là mỏ neo tinh thần duy nhất giữ cho Phong không gục ngã.
"Lam Anh," Phong khẽ gọi, giọng khản đặc và khô khốc. Anh nghiêng đầu phải về phía tủ điện. "Đến giờ chơi trò trốn tìm mới rồi. Ba phải đi chuẩn bị một trận địa. Con sẽ đi cùng chú Lực đến nơi trú ẩn ngầm sâu hơn dưới đường hầm phía Nam. Nhớ kỹ, không được phát ra tiếng động, không được uống nước ngoài nguồn nước đóng chai ba đưa."
Lam Anh lẳng lặng bước ra khỏi tủ điện, đôi mắt to đen láy chứa đựng sự lo âu vượt tuổi nhìn đăm đăm vào vệt máu đỏ rực đang loang dần trên quần cha nuôi. Cô bé không khóc, chỉ gật đầu mạnh rồi nắm lấy bàn tay thô ráp của gã câm Lực đang từ bóng tối bước ra. Lực đặt tay lên ngực, cúi đầu chào Phong bằng một ánh mắt trung thành tuyệt đối, rồi lẳng lặng dắt Lam Anh biến mất vào bóng tối của đường hầm ngầm.
Bây giờ, ga ngầm bỏ hoang chỉ còn lại một mình Phong. Anh cúi xuống nhặt chiếc máy ghi âm Walkman TCM-200DV và chiếc thẻ truy cập an ninh mạ crom lạnh lẽo mà Trần Minh vừa trao. Nguyễn Hùng sẽ càn quét khu ổ chuột Đáy Sông Hồng trong vòng chưa đầy sáu tiếng nữa. Hệ thống camera AI đô thị đã có dữ liệu quét mặt của Lam Anh từ tập 26, chúng sẽ sớm định vị được khu vực ngoại vi ga ngầm này nếu họ tiếp tục trốn chạy thụ động.
Phong không thể trốn chạy mãi. Anh cần phải bẻ gãy cuộc càn quét này bằng cách tấn công vào mắt xích yếu nhất và ngạo mạn nhất của đối phương: bác sĩ trưởng khoa thực nghiệm Lý Quốc Bảo.
Để dụ được Bảo, Phong cần một mồi nhử mà hắn không thể từ chối. Anh rút chiếc USB rỗng từ trong túi ra, bọc nó lại bằng ba lớp giấy bạc dày để tạo vẻ ngoài giống hệt chiếc USB chứa tài liệu mật thật của bác sĩ Khoa. Đây là Giao thức bẫy logic hành vi (Behavioral Trap). Phong biết rõ cấu trúc tâm lý ái kỷ tối tăm của Bảo: hắn tự phụ tuyệt đối vào trí tuệ của mình, coi người nghèo như vật thí nghiệm vô giá trị và khao khát được trực tiếp chứng kiến con mồi cận tử quỳ gục dưới chân hắn.
Để chuyển thông điệp này đến Bảo một cách tự nhiên nhất, Phong cần một kẻ đưa tin tham lam và hèn nhát. Kẻ đó không ai khác ngoài Vũ, gã em vợ nợ nần chồng chất đang lẩn lút quanh khu chợ cá.
Phong lết chân trái đau đớn bước ra khỏi lối lên ga ngầm, lách qua những con hẻm tối tăm ngập tràn sương mù hóa chất vàng úa để tiến về phía rìa Chợ cá Đáy Sông. Mùi cá ươn, mùi dầu diesel bến cảng và mùi hạnh nhân đắng nhẹ của độc chất V-Tox hòa lẫn vào nhau tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đặc trưng. Dưới ánh đèn đường vàng vọt mờ ảo, Vũ đang ngồi co ro sau một sạp bán cá bỏ hoang, gương mặt hốc hác, đôi môi thâm sì run rẩy do thèm thuốc.
Phong áp sát từ phía sau, bàn tay phải vạm vỡ như gọng kìm sắt chộp lấy cổ áo khoác da giả rách nát của Vũ, ấn mạnh gã vào vách tôn rỉ sét. Vũ hoảng hốt định hét lên, nhưng họng súng ngắn giảm thanh giả (thực chất là chiếc đèn pin mạ crom của Trần Minh) đã dí chặt vào mạn sườn gã.
"Im mồm nếu còn muốn sống," Phong nghiêng đầu phải sát tai Vũ, giọng nói trầm thấp lạnh lùng như băng đá.
"Phong... anh Phong! Tôi... tôi có làm gì đâu! Đừng giết tôi!" Vũ run rẩy, hai tay giơ lên trời, mắt lờ đờ nhìn chằm chằm vào Phong.
Phong ném xấp tiền mặt cũ (fiat không số hóa) dính máu nhạt xuống đất, cùng chiếc USB giả bọc giấy bạc lấp lánh dưới ánh đèn đường: "Mày muốn tiền mua thuốc đúng không? Cầm lấy xấp tiền này. Và mang chiếc USB này đến cho tay sai của Lý Quốc Bảo. Nói với chúng rằng tao muốn giao dịch chiếc USB chứa tài liệu mật của bác sĩ Khoa để đổi lấy một liều huyết thanh trung hòa gốc và sự an toàn pháp lý cho Lam Anh. Địa điểm gặp mặt là Trạm quan trắc chất lượng nước số 3 vào lúc nửa đêm nay."
Vũ nhìn xấp tiền mặt cũ dưới đất, đôi mắt gã lóe lên sự tham lam tột cùng. Gã nhanh tay nhặt xấp tiền và chiếc USB giả nhét vào túi áo khoác, miệng lắp bắp: "Được... được! Tôi sẽ chuyển lời ngay! Nhưng anh phải hứa... không được làm hại tôi!"
"Biến đi trước khi tao đổi ý," Phong buông cổ áo Vũ ra. Gã em vợ lật đật chạy bán sống bán chết vào màn sương mù, hướng thẳng về phía văn phòng liên lạc của bảo an Vĩnh Sinh tại bến cảng Port 4.
Phong nhìn theo bóng Vũ khuất dần, khóe miệng anh khẽ giật nhẹ. Bước đầu tiên của bẫy logic hành vi đã hoàn thành. Sự tham lam của Vũ sẽ khiến Lý Quốc Bảo tin rằng Phong đã thực sự đường cùng, phải dùng đến vật bảo mệnh cuối cùng để cầu xin sự sống cho con gái nuôi. Bảo sẽ không thể cưỡng lại ý muốn tự tay kết liễu Phong tại trạm quan trắc.
Nửa đêm. Cơn bão nhiệt đới bắt đầu đổ bộ vào thành phố cảng Vĩnh An. Tiếng gió rít gào rầm rập trên những mái tôn rỉ sét, mưa xối xả trút xuống dòng sông Hồng đen ngòm cuộn sóng dữ dội dưới móng Trạm quan trắc chất lượng nước số 3. Trạm quan trắc là một cấu trúc bằng kính cường lực và thép không gỉ hiện đại, đứng sừng sững bên mép nước bến cảng như một biểu tượng dối trá sạch sẽ của tập đoàn Vĩnh Sinh.
Phong và Tuấn thâm nhập vào trạm quan trắc từ lối cửa xả thải ngầm rỉ sét phía dưới bệ xi măng kỹ thuật. Nước thải đen ngầu sủi bọt trắng xóa chảy rầm rập ngay dưới chân họ, bốc lên mùi clo hữu cơ nồng nặc khiến Phong ho khan liên tục. Vết thương đùi mới khâu bằng chỉ nha khoa bị nước mưa ngấm vào đau buốt thấu xương, nhưng Phong vẫn nghiến răng chịu đựng.
Tuấn quỳ rạp trên sàn sắt trơn trượt của bệ quan trắc, tay cầm bộ tua vít đa năng và một thiết bị bẻ khóa từ cầm tay nhỏ gọn do Bảo 'Điếc' chế tạo. Cậu đang cố gắng cạy nắp hộp đấu nối tín hiệu cáp quang của bảng hiển thị điện tử công cộng đô thị.
"Anh Phong, hệ thống bảo mật số của trạm này quá dày," Tuấn nói qua tiếng mưa gầm rú, giọng run rẩy vì lạnh và căng thẳng. "Em không thể hack từ xa qua mạng wifi công cộng của cảng được. Tường lửa AI V-Care đã mã hóa cứng toàn bộ giao thức an ninh lớp kép của Vinapharm. Em bắt buộc phải đấu nối vật lý trực tiếp vào hộp cáp quang dưới gầm bệ sắt này."
Phong đứng gác phía sau Tuấn, nghiêng tai phải để nghe tiếng gió rít và dò xét không gian xung quanh. Tai trái hoàn toàn điếc của anh khiến anh mất đi khả năng định vị lập thể, buộc anh phải liên tục xoay đầu 180 độ để tránh bị đánh úp từ góc mù.
"Làm nhanh đi, Tuấn. Chúng ta chỉ có mười lăm phút trước khi bảo an Vinh đổi ca tuần tra," Phong khàn giọng nhắc nhở, lồng ngực anh thắt chặt lại khi thiết bị trợ tim Model V-365 rung lên nhẹ cảnh báo sụt áp.
Thông qua bộ đàm tần số thấp sóng ngắn đeo sát tai phải của Phong, giọng nói rè rè điện tử của tin tặc Bảo 'Điếc' vang lên ngắt quãng:
*"Rè rè... Phong nghe rõ không? Tôi đã đồng bộ hóa mã nguồn hiển thị giả lập trên laptop quân sự lậu... Rè... Chỉ cần Tuấn cắm cổng quang vật lý vào hộp đấu nối, tôi sẽ bẻ gãy tường lửa V-Care từ phòng máy ngầm... rè..."*
"Tuấn, cắm dây cáp vào cổng quang ngay!" Phong ra lệnh.
Tuấn nhanh tay luồn sợi cáp quang nhỏ màu xám vào khe hở của hộp đấu nối, cắm mạnh vào cổng quang vật lý. Một tiếng "tách" nhỏ cơ học vang lên. Trên màn hình laptop quân sự cũ của Bảo 'Điếc' đặt tại nhà kho phế liệu cách đó hai cây số, các dòng lệnh màu xanh bắt đầu chạy xối xả với tốc độ chóng mặt, vượt qua các lớp tường lửa bảo mật của hệ thống V-Care.
Phong đứng trên bệ quan trắc, nhìn xuống dòng nước thải đen ngầu đang cuộn xoáy dưới móng trạm bơm. Anh biết, Trạm quan trắc số 3 này chính là nơi hiển thị các chỉ số nước sạch giả lập để đánh lừa hàng triệu cư dân đô thị Vĩnh An mười năm qua. Việc vạch trần tội ác ngay tại biểu tượng dối trá này sẽ tạo ra một cú sụp đổ nhận thức đại chúng mạnh mẽ nhất mà Lâm Hoài An không thể dùng truyền thông bẩn để che đậy.
Cùng lúc đó, tại văn phòng vô trùng sang trọng của tòa nhà nghiên cứu lâm sàng Vĩnh Sinh. Ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh chiếu sáng không gian không một hạt bụi.
Lý Quốc Bảo đứng sau bàn làm việc lớn bằng kính đen, tay vuốt keo gọn gàng phẳng phiu, đeo kính gọng vàng không độ. Gã đang cầm chiếc điện thoại vỡ màn hình của Vũ, đọc dòng tin nhắn mồi nhử vừa được gửi đến từ số điện thoại rác. Khóe miệng Bảo khẽ giật nhẹ, lộ ra một nụ cười lạnh lùng, ngạo mạn tột cùng.
Sự tự phụ tuyệt đối vào quyền lực tài chính và y khoa của gã đã hoàn toàn lấn át mọi sự cảnh giác. Gã tin rằng Phong chỉ là một con thú hoang dã đang giãy giụa trong vũng bùn trước khi chết.
"Giao ước ở Trạm quan trắc số 3 sao?" Bảo cười thành tiếng, âm thanh lảnh lót vang vọng trong phòng làm việc vô trùng. "Gã cựu binh rách nát đó cuối cùng cũng biết sợ rồi. Hắn muốn dùng chiếc USB của Khoa để đổi lấy sự sống cho đứa trẻ mồ côi đó."
Hải 'Đồ tể', gã hộ pháp cao gần hai mét mặc tạp dề da dính đầy hóa chất ố vàng, bước lên một bước, giọng nói trầm đục như tiếng đá tảng va vào nhau: "Trưởng khoa, có cần tôi dẫn đội bảo an đặc biệt của Vinh đến bao vây trạm quan trắc và tiêu diệt hắn lập tức không?"
Lý Quốc Bảo lắc đầu, ánh mắt gã lóe lên một tia sáng tàn độc của kẻ ái kỷ tối tăm thích kiểm soát hành vi người khác. Gã từ từ mở ngăn kéo bàn làm việc, rút ra một chiếc xi lanh tiêm tự động bằng titan sáng loáng, bên trong chứa đầy dung dịch màu vàng nhạt bốc mùi hạnh nhân đắng nhẹ—độc chất V-Tox nguyên chất.
"Không cần bao vây quá sớm. Ta muốn hắn phải nhìn thấy hy vọng cứu sống con gái nuôi bị bóp nát ngay trước mắt," Bảo cười lạnh, đưa chiếc xi lanh titan cho Hải 'Đồ tể'. "Đưa hắn đến trạm quan trắc. Ta sẽ tự tay tiêm liều cuối cùng cho lò phản ứng rách nát của hắn."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!