Nhạc nềnMystery_Detective

Bóng Đêm Dưới Lòng Đất

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới lòng đất của Ga tàu điện ngầm bỏ hoang số 3 quánh đặc như dầu hắc ín, bị xé rách bởi những giọt nước ngầm nhỏ tong tong xuống các đường ray rỉ sét. Không khí ở độ sâu mười mét dưới lòng đất không hề có sự lưu thông, ngột ngạt và nồng nặc mùi bê tông mục nát hòa lẫn với sương mù hóa chất công nghiệp tràn xuống từ các ống thông gió phía trên.


Phong ngồi tựa lưng vào một khối bê tông nứt nẻ, hai mắt nhắm nghiền. Dưới lớp áo khoác kaki sờn cũ tối màu, Trái tim lò phản ứng (Model V-365) cấy sâu trong ngực anh đang phát ra những tiếng "tít... tít..." cơ học rất nhỏ, nhịp đập nặng nề và nóng bỏng như một khối sắt nung. Mỗi nhịp đập đều mang theo cảm giác bỏng rát của độc chất flo đang rò rỉ vào tĩnh mạch. Màn hình LED siêu nhỏ dưới da ngực anh nhấp nháy đỏ nhạt, hiển thị con số tàn nhẫn: còn đúng 120 ngày sống.


Cơn đau từ đùi trái dội lên từng cơn thắt lòng. Vết thương đùi bị bục hoàn toàn sau cú nhảy thoát hiểm tại quán cơm Bà Sáu, máu tươi thấm đỏ cả dải băng gạc trắng quấn vội, rỉ ra ngoài bết chặt vào ống quần kaki. Phong cố gắng giữ nhịp thở đều đặn, áp dụng Quy tắc đếm nhịp thở 4-7-8 để cưỡng ép nhịp tim không tăng vọt. Hít vào bốn giây, giữ hơi bảy giây, thở ra tám giây. Anh phải giữ cho tim không phóng điện áp cao tự động, nếu không cơ thể anh sẽ sụp đổ hoàn toàn trước khi kịp thực hiện kế hoạch.


Tai trái của Phong hoàn toàn im lìm, một khoảng lặng tuyệt đối và đáng sợ do di chứng ngưng tim lâm sàng ở bến cảng. Anh buộc phải xoay nghiêng đầu sang bên phải, dùng phần thính giác nhạy bén duy nhất còn hoạt động ở tai phải để định vị không gian bóng tối xung quanh.


Phía sau anh khoảng năm mét, bên trong một tủ điện công nghiệp rỉ sét đã mất cánh cửa, bé Lam Anh đang nằm co quắp. Cô bé tám tuổi nhạy cảm và hiểu chuyện đến đau lòng, dù đang sợ hãi tột độ nhưng vẫn ngậm chặt môi, hai tay ôm khư khư chiếc hộp nhạc gỗ hỏng bánh răng của mẹ để lại, tuân thủ nghiêm ngặt quy tắc ẩn nấp dã chiến mà cha nuôi đã dạy. Sự im lặng của con gái chính là mỏ neo tinh thần duy nhất giữ cho Phong không rơi vào trạng thái hoang tưởng phân rã nhận thức.


*Cộp. Cộp. Cộp.*


Tiếng đế giày bốt dẫm lên bùn nhão và mảnh xỉ than rỉ sét vang lên từ phía đường hầm phía Tây.


Phong lập tức mở mắt, tay phải siết chặt chuôi dao găm mài từ thanh sắt rỉ bến cảng giấu sau thắt lưng. Thính giác tai phải của anh lập tức bóc tách âm thanh: bước chân nặng, phân bổ trọng lượng cơ thể đều ở gót, nhịp điệu chậm rãi nhưng cảnh giác của một kẻ được huấn luyện quân sự bài bản. Đó không phải là bước chân hỗn loạn của đám tay sai Nguyễn Hùng.


Một luồng sáng đèn pin công suất lớn đột ngột xé toạc màn sương mù hóa chất vàng úa, quét thẳng vào vị trí của Phong. Ánh sáng chói lòa khiến anh phải nheo mắt lại.


"Phong! Đứng yên! Hai tay đặt lên đầu!" Giọng nói trầm ấm nhưng đanh thép vang lên phía sau nguồn sáng.


Trung tá cảnh sát hình sự Trần Minh bước ra khỏi màn sương. Bộ cảnh phục chính quy của anh ta dính đầy nước mưa ngoại ô, cúc cổ mở rộng lộ ra gương mặt đậm đà sạm nắng, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ nhiều đêm. Tay phải của Minh đặt hờ trên bao súng ngắn chính quy đeo ở thắt lưng, ánh mắt dằn vặt nhìn thẳng vào thân xác tàn tạ, hốc hác của người bạn chiến đấu cũ mười năm trước.


Phong không cử động, anh lẳng lặng buông tay khỏi chuôi dao găm, nghiêng đầu phải về phía Minh: "Minh... Cậu đến một mình chứ?"


Trần Minh không trả lời ngay. Anh ta quét luồng sáng đèn pin xuống đùi trái đẫm máu của Phong, rồi dừng lại ở vết sẹo mổ hình chữ T lớn trên ngực anh đang phát ra ánh sáng đỏ nhạt qua khe hở của vạt áo khoác kaki. Sự im lặng kéo dài giữa hai cựu binh, chỉ có tiếng nước ngầm nhỏ giọt đều đặn và tiếng rít nhẹ của gió qua ống thông gió.


"Cậu đã biến thành cái dạng gì thế này, Phong?" Minh khàn giọng hỏi, họng súng vẫn đặt hờ trong bao nhưng ngón tay anh ta đang run nhẹ. "Lệnh truy nã đỏ của sở cảnh sát quận đã được ký. Nguyễn Hùng đang dẫn đội đặc nhiệm hình sự quận Vĩnh An quét sạch khu ổ chuột Đáy Sông Hồng để tìm cậu. Họ có lệnh nổ súng tiêu diệt nếu cậu chống cự. Cậu bị cáo buộc bắt cóc trẻ em và mưu sát bác sĩ Khoa. Đầu hàng đi, Phong. Tôi sẽ bảo đảm an toàn cho cậu trước tòa."


Phong nở một nụ cười nhạt, lạnh lùng và lý trí đến tàn nhẫn: "Đầu hàng? Để bọn Vĩnh Sinh đưa tôi vào phòng cách ly xóa ký ức như chúng đã làm với những người khác? Để con gái tôi bị biến thành vật thí nghiệm sinh học? Minh, cậu là cảnh sát hình sự, nhưng cậu có thực sự biết mình đang bảo vệ cái gì không?"


Không đợi Minh trả lời, Phong dùng tay phải lôi từ trong túi áo khoác ra một vật phẩm cơ học sờn cũ: chiếc Máy ghi âm cơ học Sony Walkman TCM-200DV. Anh lặng lẽ đặt nó lên bệ bê tông rỉ sét nằm giữa hai người, ngay dưới luồng sáng đèn pin của Minh.


"Nghe đi," Phong thầm thì.


Anh nhấn nút "Play" cơ học bằng một tiếng "lạch cạch" khô khốc.


Tiếng rè rè của băng cassette cổ điển vang lên xè xè trong không gian tĩnh mịch của ga ngầm bỏ hoang. Rồi, một giọng nói ngạo mạn, lạnh lùng phát ra từ chiếc loa nhỏ của máy ghi âm. Đó là giọng của bác sĩ trưởng khoa thực nghiệm Lý Quốc Bảo:


*"...Tăng liều lượng V-Tox ở trạm bơm phân khu 4 lên gấp đôi. Đám dân nghèo ở Đáy Sông Hồng chỉ là những mẫu thử lâm sàng vô giá trị. Tập đoàn cần số liệu suy giảm nhận thức thùy trán để hoàn tất dự án 'Lọc sạch căn tính' trước đại hội cổ đông... Nếu có kẻ phát hiện, dán nhãn tâm thần hoặc thủ tiêu lập tức..."*


Trần Minh đứng chết lặng. Ánh đèn pin trong tay anh ta rung động dữ dội, quét loang lổ trên bức tường bê tông rêu phong. Gương mặt người trung tá cảnh sát co rút lại trước sự thật tàn độc đang phát ra từ cuộn băng từ không thể bị hack hay can thiệp số kia.


"Đây... đây là giọng của Lý Quốc Bảo," Minh lẩm bẩm, hơi thở dồn dập. "Nhưng... chỉ một đoạn ghi âm này không đủ pháp lý để khởi tố một tập đoàn khổng lồ như Vinapharm trước tòa. Ban pháp chế của họ sẽ cáo buộc cậu sử dụng công nghệ deepfake giọng nói để vu khống. Chúng ta cần bằng chứng sinh học, cần mẫu độc chất thô được kiểm định bởi phòng thí nghiệm chính quy của bộ y tế."


Phong nhìn thẳng vào mắt Minh, đôi mắt thâm quầng của anh bỗng lóe lên một tia sáng lạnh lẽo. Anh dùng tay phải từ từ cởi bỏ ba chiếc cúc áo khoác kaki sờn cũ, vạch rộng lồng ngực hốc hác của mình ra.


"Cậu muốn bằng chứng sinh học? Nhìn đi, Minh."


Vết sẹo mổ lớn hình chữ T trên ngực Phong lộ ra dưới ánh sáng đèn pin. Vết sẹo sưng tấy đỏ rực, hoại tử nhẹ quanh những mũi khâu bằng chỉ nha khoa dã chiến. Qua lớp da mỏng, thiết bị trợ tim sinh học Model V-365 phát ra ánh sáng đỏ nhạt nhấp nháy liên tục, tỏa ra một mùi hạnh nhân đắng nhẹ đặc trưng của flo hữu cơ V-Tox hòa lẫn mùi máu tanh nồng.


"Mười năm trước, chiến dịch 'Sương Mù Đen' mà chúng ta tham gia thực chất là đợt thử nghiệm thực địa đầu tiên của hóa chất V-Tox này," Phong nói, giọng trầm thấp nhưng chứa đựng sức nặng ngàn cân. "Thiết bị trợ tim này không phải là máy y tế cứu mạng, mà là một lò phản ứng sinh học bẩn đang rò rỉ độc chất vào máu tôi mỗi ngày. Nó đang đếm ngược mạng sống của tôi. Tôi chỉ còn đúng 120 ngày để sống, Minh ạ. Cậu nghĩ tôi điên đến mức dùng mạng sống của mình để dựng lên một vở kịch deepfake sao?"


Trần Minh lùi lại một bước, chiếc bật lửa Zippo khắc biểu tượng đơn vị cũ trong túi quần anh ta như nóng lên. Ký ức về những đêm chiến đấu bên nhau, về lời thề bảo vệ công lý dưới lá cờ quân đội ập về, bóp nghẹt trái tim người trung tá cảnh sát. Anh ta nhìn đồng đội cũ mang trong mình quả bom sinh học nổ chậm, lồng ngực rỉ máu hoại tử vì một thí nghiệm tàn bạo núp bóng y khoa.


"Chúa ơi... Phong..." Minh nghẹn giọng, tay phải hoàn toàn buông khỏi bao súng. "Bác sĩ Khoa... ông ấy thực sự đã phát hiện ra điều này trước khi bị sát hại?"


"Phải. Bác sĩ Khoa đã chết để bảo vệ chiếc USB chứa danh sách 120 nạn nhân thực nghiệm vô gia cư bị Lý Quốc Bảo tiêm độc chất," Phong nói, mắt anh hướng về phía tủ điện nơi Lam Anh đang trốn. "Và con bé... Lam Anh... thực chất là con gái ruột của giáo sư Trịnh Thế Nam, người sáng lập bị mưu sát mười năm trước. Con bé mang dòng máu có kháng thể tự nhiên duy nhất chống lại V-Tox. Vinapharm muốn bắt sống con bé để thu hoạch kháng thể và xóa bỏ danh phận pháp lý của nó vĩnh viễn. Nếu tôi đầu hàng, con bé sẽ chết trong phòng thí nghiệm ngầm của chúng."


Phong tiến lên một bước, chân trái lết bệt trên nền đất bùn nhão, để lại một vệt máu đỏ tươi: "Minh, tôi định nhờ cậu bảo vệ Lam Anh tại đồn cảnh sát quận. Nhưng tôi biết cậu không thể. Cấp trên của cậu, Đại úy Nguyễn Hùng và những kẻ đứng đầu Đội đặc nhiệm hình sự đã nhận những khoản hối lộ khổng lồ từ Vinapharm để bít đầu mối. Đưa Lam Anh vào đó là tự nộp mạng cho chúng."


Trần Minh dằn vặt tột cùng. Một bên là luật pháp cứng nhắc, là kỷ luật quân đội mà anh đã phụng sự cả đời; một bên là công lý thực tế, là mạng sống của đồng đội cũ và một đứa trẻ vô tội đang bị săn lùng bởi chính hệ thống mà anh đại diện.


"Nguyễn Hùng... gã khốn đó đã nhận hối lộ để làm giả toàn bộ hồ sơ vụ án bến cảng," Minh nghiến răng, gương mặt đầy phẫn nộ. "Hắn đã dán nhãn cậu là tội phạm hoang tưởng nguy hiểm để cô lập cậu trước dư luận. Tôi đã cố tình trì hoãn các lệnh triệu tập để kéo dài thời gian cho cậu, nhưng bây giờ... áp lực từ ban giám đốc sở quá lớn."


Minh tắt đèn pin, bóng tối lập tức bao trùm lấy ga tàu điện ngầm bỏ hoang, chỉ còn lại ánh sáng đỏ nhạt nhấp nháy phát ra từ ngực Phong như một đốm lửa ma trơi trong hầm mộ.


Trần Minh bước lại gần Phong, lén lút từ trong túi áo khoác rút ra một vật nhỏ bằng kim loại mạ crom sáng loáng: một chiếc thẻ truy cập an ninh của Đồn cảnh sát quận Vĩnh An. Anh ta lẳng lặng dúi chiếc thẻ vào lòng bàn tay phải đang dính máu khô của Phong, nắm chặt lại.


"Thẻ này mở được cửa phụ phòng lưu trữ hồ sơ mật của đồn quận," Minh thì thầm, giọng nói run rẩy nhưng dứt khoát. "Trong đó có lưu trữ các hồ sơ gốc về ca mổ cấy ghép tim của cậu mười năm trước và danh sách các giao dịch dòng tiền bẩn giữa Nguyễn Hùng và tập đoàn Vĩnh Sinh. Phong... tôi không thể giúp cậu đột nhập, nhưng tôi có thể nhắm mắt làm ngơ trong đêm nay."


Phong siết chặt chiếc thẻ truy cập trong lòng bàn tay, cảm nhận được độ lạnh lẽo của kim loại và cả sức nặng đạo đức của người bạn cũ.


Minh ghé sát tai phải của Phong, hạ giọng xuống mức thấp nhất, hơi thở của anh ta mang theo sự khẩn cấp tột độ:


"Nguyễn Hùng đã ký lệnh càn quét toàn bộ khu ổ chuột Đáy Sông Hồng vào lúc rạng sáng mai. Chúng sẽ mang theo chó nghiệp vụ và máy quét sinh trắc học tầm xa để lùng sục từng căn nhà trọ. Cậu chỉ còn chưa đầy sáu tiếng đồng hồ để đưa Lam Anh biến khỏi đây và lập kế hoạch đối phó với Lý Quốc Bảo trước khi cuộc càn quét bắt đầu."


Phong đứng bất động trong bóng tối. Lồng ngực anh nhói lên một cơn co thắt mạch vành dữ dội, ánh đỏ từ tim sinh học Model V-365 vụt sáng lên rồi tắt lịm, báo hiệu thời gian sống của anh đang bị bào mòn nhanh hơn sau mỗi giây căng thẳng. Nhưng trong mắt anh, ngọn lửa quyết tử bảo vệ con gái nuôi đã chính thức bùng cháy.


Trần Minh quay lưng, bước nhanh vào màn sương mù dày đặc của đường hầm phía Tây, tiếng bước chân lịm dần trong tiếng nước ngầm nhỏ giọt tong tong, để lại Phong đơn độc giữa bóng đêm rỉ sét dưới lòng đất.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!