Bàn Tay Từ Thiện
Cơn đau thắt ngực dội lên như một cú búa nện thẳng vào xương ức. Phong nằm gục trên thảm cỏ mục bên ngoài bức tường đổ nát của ngôi biệt thự hoang Vạn An, bùn đất bết chặt vào vệt máu tươi đang tuôn ra xối xả từ đùi trái. Cú nhảy từ ban công tầng hai đã giật đứt hoàn toàn những mũi khâu bằng chỉ nha khoa dã chiến ở chân anh. Nhưng thứ đang tàn phá sinh mệnh anh tàn khốc nhất lúc này lại là dòng điện lỗi phóng ra từ Trái tim lò phản ứng (Model V-365). Thiết bị trợ tim sinh học cấy sâu trong ngực anh đang nóng lên hầm hập, nhấp nháy luồng sáng đỏ nhạt qua lớp da hốc hác, báo hiệu độc chất flo đang rò rỉ mạnh vào tĩnh mạch. Trên màn hình hiển thị ẩn dưới da ngực, con số đếm ngược sinh mệnh đã tụt sâu.
*Còn 120 ngày.*
Tiếng còi xe bảo an Vĩnh Sinh rú vang từ xa, xé toạc màn sương mù dày đặc của khu ngoại ô. Ánh đèn pha quét qua những rặng tre khô cằn, báo hiệu truy binh của Lâm Hoài An đang khép chặt vòng vây. Phong cố nghiến chặt răng, bóp mạnh góc nhọn của chiếc Huân chương quân đội của cụ Vĩnh trong lòng bàn tay phải để lấy cơn đau vật lý làm mỏ neo giữ vững nhận thức thực tại. Anh không được phép ngất xỉu lúc này. Lam Anh vẫn đang đợi anh ở khu ổ chuột.
*Két!*
Tiếng lốp xe miết gấp trên nền đất ẩm. Chiếc sedan cũ kỹ của nữ phóng viên điều tra Thanh lao ra từ màn sương, dừng khựng lại sát bụi rậm. Thanh nhanh chóng mở cửa xe, gương mặt sạm đi vì lo lắng và thiếu ngủ. Nhìn thấy thân xác rách nát và lồng ngực phát sáng đỏ của Phong, cô không khỏi kinh hoàng.
"Phong! Lên xe mau! Bọn bảo an của Lâm Hoài An đang phong tỏa các ngả đường lộ chính rồi!" Thanh khàn giọng gọi, ra sức kéo cánh tay vạm vỡ nhưng hốc hác của Phong vào băng ghế sau.
Phong lết thân xác kiệt quệ vào xe. Cánh tay trái của anh hoàn toàn tê dại vô lực, buông thõng bên sườn áo kaki sờn cũ do di chứng của dòng điện lỗi. Tai trái của anh cũng hoàn toàn im lìm, không một tiếng động, chỉ có một dải âm rè rè điện tử đơn điệu kéo dài như tiếng ve sầu chết nghẹn. Anh buộc phải xoay nghiêng đầu sang phải để dùng phần thính giác duy nhất còn hoạt động ở tai phải nghe tiếng Thanh.
"Về... Đáy Sông Hồng," Phong thầm thì, giọng khản đặc và khô khốc. "Đưa tôi về quán cơm của bà Sáu. Lam Anh... con bé đang ở đó."
Thanh vừa nhấn ga, chiếc xe lao vút đi trong đêm tối, vừa dằn vặt nói qua gương chiếu hậu: "Phong, anh điên rồi! Tòa soạn của tôi vừa ra quyết định đình chỉ công tác của tôi. Lâm Hoài An đã tung một chiến dịch truyền thông bẩn diện rộng lên ứng dụng V-Care. Cô ta dùng các video cắt ghép để dán nhãn anh là kẻ hoang tưởng nguy hiểm, cáo buộc anh mưu sát bác sĩ Khoa và bắt cóc bé Lam Anh. Điểm số V-Score của anh đã bị dìm xuống mức tối thiểu. Bây giờ cả thành phố này đang truy lùng anh. Đáy Sông Hồng là nơi đầu tiên bọn cảnh sát của Nguyễn Hùng sẽ càn quét!"
Phong không trả lời. Anh nhắm mắt, cố gắng thực hiện Quy tắc đếm nhịp thở 4-7-8 để cưỡng ép hệ thần kinh giao cảm hạ nhịp tim xuống mức ổn định lâm sàng. Anh hít vào bằng mũi trong bốn giây, giữ hơi thở lại trong bảy giây để ngăn phổi không co thắt, rồi từ từ thở ra trong tám giây qua kẽ răng. Cơn đau thắt ngực dịu đi đôi chút, luồng sáng đỏ nhạt dưới da ngực cũng mờ dần.
"Tôi không còn nhiều thời gian," Phong nói, mắt vẫn nhắm nghiền. "Nhật ký của giáo sư Nam nằm trong chiếc hộp sắt này. Bản báo cáo tai nạn Vạn Xuân mười năm trước chứng minh xe của ông ấy bị cắt cáp thủy lực điều khiển từ xa. Trịnh Thế Khang đã mưu sát anh trai mình để chiếm đoạt dự án 'Lọc sạch căn tính'. Lam Anh thực chất là con gái ruột của giáo sư Nam, là người thừa kế hợp pháp duy nhất của tập đoàn Vĩnh Sinh. Đó là lý do tại sao chúng ráo riết săn lùng con bé bằng mọi giá để bịt đầu mối."
Thanh bàng hoàng đến mức suýt lạc tay lái. Chân tướng lịch sử tàn khốc mười năm trước cuối cùng đã lộ diện. Chiếc hộp sắt rỉ sét mà Phong đang ôm chặt trong lòng chính là chìa khóa bẻ gãy toàn bộ đế chế y tế dối trá của Vĩnh Sinh. Nhưng cái giá mà người cha không huyết thống này đang phải trả lại quá đắt.
Chiếc xe sedan cũ kỹ luồn lách qua những con hẻm ngập tràn rác thải hóa chất và sương mù công nghiệp xám xịt của khu ổ chuột Đáy Sông Hồng. Khi xe vừa dừng lại ở rìa ngõ tối cách quán cơm Bà Sáu khoảng một trăm mét, Phong mở cửa bước xuống. Anh dùng một dải vải gạc trắng quấn chặt quanh đùi trái để tạm thời cầm máu, cố gắng đứng thẳng người dù mỗi bước đi đều như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua khớp xương.
"Anh không thể lết đi với cái chân đó được!" Thanh lo lắng giữ vai anh.
"Cô ở lại xe, giữ chặt chiếc hộp sắt này và sẵn sàng nổ máy," Phong lạnh lùng ra lệnh, ánh mắt anh sắc bén như một thanh kiếm rỉ sét. "Tôi phải đưa Lam Anh ra khỏi đây trước khi Nguyễn Hùng kéo quân tới."
Phong lết bước đi trong bóng tối của con hẻm lầy lội. Gió lạnh rít qua những mái tôn rỉ sét, mang theo mùi hôi thối đặc trưng của dòng nước ngầm nhiễm độc flo hữu cơ V-Tox. Khi anh vừa đi qua góc khuất của một xe đẩy rác cũ nát, một bóng đen nhỏ nhắn đột ngột lao ra từ bụi rậm, bám chặt lấy vạt áo khoác kaki của anh.
Phong giật mình, tay phải lập tức đưa ra sau thắt lưng định rút dao găm sắt rỉ. Nhưng một giọng nói nhỏ nhẹ, run rẩy đã vang lên:
"Chú Phong! Là cháu, Na đây!"
Đó là Bé Na, đứa trẻ mồ côi sống lang thang ở cảng. Gương mặt đen nhẻm khét nắng của cô bé đầy vẻ sợ hãi, đôi mắt to tròn lóng lánh nước mắt dưới ánh sáng mờ nhạt của ngọn đèn đường.
"Na? Sao cháu lại ở đây? Lam Anh đâu?" Phong hỏi, nghiêng đầu sang phải để nghe rõ hơn.
"Chị Lam Anh vẫn ở trong quán cơm của bà Sáu," Na nói gấp gáp, hơi thở đứt quãng. "Nhưng có... có những người mặc đồ bảo hộ màu trắng, trên ngực có logo hình chữ V của ứng dụng V-Care vừa kéo đến. Họ đi xe van đen lớn lắm. Họ nói họ là đoàn từ thiện đến tiêm chủng miễn phí cho trẻ em nghèo ở slum. Nhưng cháu lén nhìn thấy họ cầm một tấm ảnh có hình chị Lam Anh và hỏi bà Sáu. Bà Sáu đang cố cản họ lại nhưng họ hung dữ lắm! Chú đừng vào cửa chính, có bảo an đứng gác đấy!"
Lồng ngực Phong chợt thắt chặt lại. Lâm Hoài An đã hành động nhanh hơn anh tưởng. Đoàn từ thiện giả mạo này thực chất là người của Ban nghiên cứu sinh học đặc biệt V-Tox, được cử đến để cưỡng chế lấy mẫu máu của Lam Anh hòng thu hoạch kháng thể tự nhiên và kiểm định mã gen của cô bé.
"Na, nghe chú nói," Phong đặt bàn tay thô ráp dính máu khô lên vai cô bé. "Cháu chạy ra đầu hẻm, bảo cô Thanh lùi xe vào góc tối bãi phế liệu. Gặp bất kỳ ai mặc đồ bảo hộ, cháu phải trốn ngay lập tức. Rõ chưa?"
Bé Na gật đầu lia lịa rồi nhanh chóng lủi vào bóng tối của những dãy nhà tôn.
Phong lẳng lặng di chuyển vòng ra phía sau quán cơm bằng lối đi hẹp của Ngõ Cụt Số 7. Anh áp sát tai phải vào khe hở của cánh cửa gỗ mục nát dẫn vào nhà bếp của quán cơm Bà Sáu. Thính giác định vị của anh lập tức hoạt động.
Bên trong quán cơm, tiếng bát đĩa inox va chạm nhẹ xen lẫn giọng nói lạnh lùng, vô cảm của một người phụ nữ. Phong nhận ra giọng nói này qua các tài liệu ghi âm cũ—đó là Bác sĩ Thủy, trợ lý đắc lực của Lý Quốc Bảo trong phòng thí nghiệm ngầm Port 4. Cô ta là một kẻ coi con người như những con số thống kê vô hồn trên bệnh án.
"Bà Sáu, chúng tôi đang thực hiện chương trình bảo trợ sức khỏe cộng đồng theo đúng quy chuẩn của tập đoàn Vĩnh Sinh," giọng Thủy đều đều, mang một sự giả nhân giả nghĩa đến lạnh gáy. "Tất cả trẻ em trong khu vực này bắt buộc phải được quét sinh trắc học và tiêm chủng vắc-xin ngừa dịch hạch mới. Nếu bà tiếp tục cản trở nhân viên y tế, điểm số V-Score của quán cơm này sẽ bị hạ xuống mức cảnh báo đỏ, và chúng tôi buộc phải yêu cầu chính quyền niêm phong cơ sở."
"Tôi không biết vắc-xin gì cả!" Giọng bà Sáu kiên quyết nhưng có phần run rẩy. "Trẻ con ở đây khỏe mạnh bình thường. Nước dùng của tôi nấu bằng nước sạch đóng chai, không cần các người đến tiêm chọc gì hết!"
"Bà Sáu, đây là lệnh cưỡng chế y tế," Thủy lạnh lùng ngắt lời. Cô ta xoay người lại phía góc phòng, nơi Lam Anh đang đứng nép sát vào vách tường gỗ, đôi mắt to đen láy ngập tràn sự sợ hãi nhưng cô bé không hề khóc. "Cháu bé kia, cháu tên là Lam Anh đúng không? Đưa tay ra cho cô quét mã định danh và lấy mẫu máu xét nghiệm bắt buộc. Chỉ mất mười giây thôi."
Phong nhìn qua khe cửa sổ kính mờ. Bác sĩ Thủy đang cầm một chiếc xi lanh tự động bằng titan sáng loáng, bên trong chứa một loại dung dịch màu vàng nhạt sủi bọt nhẹ.
Khứu giác đặc thù nhạy bén của một cựu binh lập tức phát hiện ra một mùi hương quen thuộc đang len lỏi qua khe cửa mục nát. Mùi hạnh nhân đắng nhẹ bốc lên từ chiếc xi lanh kia.
Đó không phải là vắc-xin. Đó là độc chất V-Tox nguyên chất liều thấp, được ngụy trang dưới danh nghĩa tiêm chủng để tiêm vào cơ thể Lam Anh hòng kiểm tra phản ứng của kháng thể tự nhiên trong máu cô bé.
Phong biết mình không thể dùng vũ lực giật lấy ống tiêm lúc này. Có hai tên bảo an Vĩnh Sinh cao lớn, mặc giáp bảo hộ đen đang đứng gác ngay ngoài cửa chính quán cơm, tay lăm lăm dùi cui điện cao thế. Nếu anh nổ súng hoặc động thủ bạo lực, bọn chúng sẽ nổ súng tiêu diệt lập tức, đe dọa trực tiếp đến tính mạng của Lam Anh và những đứa trẻ mồ côi đang đứng run rẩy trong góc quán.
Anh cần một chiến thuật ngăn chặn thầm lặng, bẻ gãy thế chủ động của đối phương bằng cách tận dụng áp lực của chính đám đông dân nghèo.
Phong lấy hơi thở sâu, thực hiện Quy tắc đếm nhịp thở 4-7-8 một lần cuối để ổn định cơ đùi đang run rẩy vì mất máu. Anh quấn lại chiếc khăn gạc che kín vết thương ở chân, rồi bất ngờ đẩy mạnh cửa bếp bước vào trong quán cơm.
Nhưng anh không bước vào với dáng đứng thẳng tắp của một cựu binh đặc nhiệm.
Phong loạng choạng bước đi, đầu tóc bù xù, hai mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ, miệng lảm nhảm những câu vô nghĩa. Anh đang đóng vai một gã phu khuân vác say xỉn bốc xếp đồ đạc ca đêm trở về, một hình ảnh quá quen thuộc và tầm thường tại bến cảng cũ Đáy Sông Hồng để tránh kích hoạt cảnh báo bạo lực của camera AI giám sát trên điện thoại của Thủy.
"Rượu... rượu của tao đâu... bà Sáu... cho tao thêm một bát cháo..." Phong lè nhè, chân lết bệt trên sàn gỗ, người đổ nghiêng về phía chồng khay inox lớn đặt trên bàn ăn sát cạnh vị trí của Bác sĩ Thủy.
*Rầm! Xoảng!*
Cú va chạm cố ý nhưng cực kỳ tự nhiên của Phong đã húc đổ hoàn toàn chồng khay inox nặng nề. Hàng chục chiếc khay kim loại rơi xuống nền xi măng, tạo nên những tiếng động lớn chói tai vang dội khắp không gian hẹp của quán cơm.
Sự cố bất ngờ làm Bác sĩ Thủy giật mình, lùi lại một bước để tránh những chiếc khay inox văng vào chân. Hai tên bảo an ngoài cửa lập tức dòm mắt vào trong, nhưng khi nhìn thấy một gã say xỉn đang nằm bò ra đất lảm nhảm, chúng chỉ lộ ra vẻ khinh bỉ rồi thả lỏng cảnh giác.
Chỉ trong một tích tắc hỗn loạn đó, Phong đã lướt nhanh như một bóng ma. Cánh tay phải vạm vỡ của anh vươn ra, nắm lấy vai Lam Anh và nhanh chóng kéo cô bé ra sau tấm lưng rộng bản nhưng hốc hác của mình, dùng cơ thể mình làm lá chắn che chắn hoàn toàn cho con gái nuôi.
"Ba..." Lam Anh khẽ gọi, bàn tay nhỏ nhắn bấu chặt vào vạt áo khoác kaki đẫm mồ hôi của Phong. Trực giác nhạy bén của cô bé nhận ra mùi máu tươi từ đùi cha nuôi, nhưng cô bé lập tức im lặng theo đúng phản xạ trốn tìm sinh tồn.
Phong đứng thẳng dậy, ánh mắt anh không còn vẻ say xỉn mà thay vào đó là sự lạnh lùng cực hạn của một cựu binh dạn dày chiến trường. Anh nhìn thẳng vào mắt Bác sĩ Thủy, khứu giác của anh áp sát chiếc xi lanh titan đang cầm trên tay cô ta.
"Cô đang dùng loại thuốc gì để tiêm cho con gái tôi?" Phong khàn giọng hỏi, giọng nói trầm thấp của anh vang lên đầy sức nặng uy hiếp.
Bác sĩ Thủy nhanh chóng lấy lại sự lạnh lùng vô cảm. Cô ta chĩa máy quét cầm tay về phía Phong: "Anh là Phong? Kẻ bắt cóc đang bị truy nã? Đề nghị anh tránh ra để chúng tôi thực hiện quy trình tiêm chủng bắt buộc của ứng dụng V-Care. Nếu không, bảo an sẽ can thiệp."
"Tiêm chủng bắt buộc?" Phong cười lạnh, tiếng cười chứa đựng sự căm phẫn tột cùng. Anh chỉ tay vào chiếc xi lanh titan và các lọ thuốc đặt trên khay y tế. "Mọi người ở Đáy Sông Hồng nhìn cho kỹ đi! Thuốc của đoàn từ thiện này không hề có nhãn mác kiểm định chính quy của Bộ Y tế. Nó không có tem chống giả, không có số lô sản xuất. Bọn họ đang lén lút tiêm thứ hóa chất độc hại bốc mùi hạnh nhân đắng này vào người con em chúng ta để biến lũ trẻ thành vật thí nghiệm!"
Lời cáo buộc đanh thép của Phong vang lên oang oang trong quán cơm. Những người dân nghèo khu ổ chuột đang đứng xếp hàng ngoài cửa nghe thấy thế, bắt đầu xôn xao bàn tán. Họ nhìn vào những lọ thuốc không nhãn mác trên bàn, rồi nhìn vào vết sẹo chữ T đang rỉ máu trên ngực Phong—một minh chứng sống động cho sự tàn phá của các thí nghiệm y khoa.
"Phải đấy! Nước giếng dạo này sủi bọt cũng có mùi hạnh nhân đắng y như vậy!" Một người đàn ông nghèo bế con nhỏ lên tiếng phẫn nộ.
"Bọn V-Care định đầu độc con chúng tôi à? Đồ giết người!" Một người mẹ nghèo hét lên.
Áp lực đám đông dân nghèo bắt đầu dâng cao như nước triều dâng. Hàng chục người dân phẫn nộ tràn vào cửa quán cơm, cầm theo gậy gộc và thau chậu rỉ sét, vây quanh Bác sĩ Thủy và đoàn nhân viên y tế. Sự nghi ngờ và căm ghét đối với tập đoàn Vĩnh Sinh tích tụ bấy lâu nay ở khu ổ chuột cuối cùng đã bị Phong châm ngòi bùng nổ.
Hai tên bảo an Vĩnh Sinh ngoài cửa hoảng hốt, chúng định rút dùi cui điện để giải tán đám đông nhưng nhận thấy số lượng người dân quá đông và đang cực kỳ kích động, động thủ lúc này sẽ dẫn đến bạo loạn ngoài tầm kiểm soát.
Bác sĩ Thủy biết kế hoạch lấy mẫu máu lén lút đã thất bại hoàn toàn trước đòn bẫy logic đám đông của Phong. Gương mặt cô ta đanh lại dưới lớp khẩu trang vô trùng.
"Thu dọn dụng cụ. Chúng ta rút lui," Thủy lạnh lùng ra lệnh cho cấp dưới.
Nhưng ngay khi cô ta quay lưng bước đi, Thủy bất ngờ quay ngoắt lại, nâng chiếc máy quét sinh trắc học cầm tay lên và hướng thẳng vào khuôn mặt của Lam Anh đang đứng sau lưng Phong.
*Bíp!*
Một tia sáng laser màu xanh lục quét qua đôi mắt to tròn của cô bé trong vòng một phần mười giây. Thiết bị phát ra tiếng bíp ngắn báo hiệu quá trình quét nhận diện biểu cảm vi mô và cấu trúc khuôn mặt đã hoàn tất.
"Quá trình đồng bộ hóa hoàn tất," giọng nói máy móc của thiết bị vang lên.
Hình ảnh khuôn mặt và dữ liệu sinh học của Lam Anh đã tự động được gửi về máy chủ trung tâm của tập đoàn Vĩnh Sinh, nằm dưới sự kiểm soát trực tiếp của Lâm Hoài An. Danh tính pháp lý thật sự của đứa trẻ mang dòng máu kháng thể đặc biệt này đã chính thức bị lộ diện trên hệ thống định vị số toàn đô thị.
Phong ôm chặt Lam Anh vào lòng, mắt anh nhìn theo chiếc xe van đen của đoàn từ thiện lùi nhanh ra khỏi con hẻm lầy lội trong tiếng la ó của người dân nghèo. Vết thương ở đùi trái của anh lại bục ra, máu tươi chảy loang lổ xuống nền xi măng lạnh ngắt của quán cơm Bà Sáu, trong khi tiếng còi xe cảnh sát của Nguyễn Hùng đang rú vang ngày càng gần đầu ngõ Đáy Sông Hồng. Phong nhìn qua khe cửa quán cơm thấy một nữ nghiên cứu viên đang cầm xi lanh tiến lại gần Lam Anh để yêu cầu lấy mẫu máu xét nghiệm bắt buộc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!