Nhạc nềnMystery_Detective

Bẻ Gãy Ám Thị

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong phòng làm việc cũ của Giáo sư Trịnh Thế Nam quánh đặc lại, chỉ có ánh sáng đỏ nhạt phát ra từ vết sẹo mổ hình chữ T trên ngực Phong là nhấp nháy một cách yếu ớt. Bình 'Mắt mèo' đứng đó, họng súng ngắn giảm thanh đen ngòm bất động ở cự ly hai mét. Gã thám tử tư không hề vội vã bóp cò. Đối với một kẻ chuyên săn lùng ký ức và đào bới những góc tối tâm lý như gã, việc tiêu diệt một con mồi bằng đạn dược luôn là hạ sách. Gã muốn bẻ gãy ý chí của Phong trước, biến anh thành một kẻ tự nguyện đầu hàng trong sự hoang tưởng tột cùng.


"Mày có nghe thấy tiếng còi báo động của chiến dịch mười năm trước không, Phong?" Giọng của Bình 'Mắt mèo' trầm đều, mang một tần số thấp kỳ lạ, đều đặn như tiếng máy gõ nhịp lâm sàng. Gã bắt đầu đọc xấp hồ sơ bệnh án cũ bằng một chất giọng ám thị đầy rẫy sự dẫn dụ. "Chiến dịch 'Sương Mù Đen'. Mày là kẻ sống sót duy nhất, nhưng thực chất mày đã chết từ ngày đó rồi. Trái tim trong ngực mày không phải là một thiết bị y tế. Nó là một hình phạt. Một lò phản ứng bẩn liên tục rò rỉ độc chất vào thùy trán của mày. Mỗi ngày trôi qua, mày tự vẽ ra một đứa con gái mang tên Lam Anh để bấu víu vào cuộc đời. Nhưng sự thật là gì? Hà đã chết, đứa trẻ đó cũng không hề tồn tại. Mày chỉ là một gã điên mang tội bắt cóc trẻ em, đang lẩn trốn trong một ngôi biệt thự hoang tàn."


Tai trái của Phong hoàn toàn im lìm, chỉ có tiếng rè rè điện tử đơn điệu kéo dài như tiếng ve sầu chết nghẹn. Nhưng tai phải của anh, phần thính giác nhạy bén duy nhất còn sót lại, bắt đầu bị tấn công bởi những luồng sóng âm trầm ấm từ giọng nói của Bình. Không gian xung quanh Phong dường như bắt đầu biến dạng. Những mảng tường rêu phong của biệt thự hoang Vạn An như lùi xa vào sương mù. Anh nhìn thấy hình bóng mờ ảo của Hà đứng bên chiếc nôi trống rỗng, tiếng khóc của một đứa trẻ vang lên từ hư vô, rồi lại biến mất. Đại não của Phong bắt đầu tự phân rã nhận thức dưới tác động của độc chất flo đang tích tụ ở thùy trán. Trạng thái Ảo Giác Thính Giác (Cognitive Decline 1) đang chực chờ nuốt chửng lấy anh. Anh cảm thấy lồng ngực mình lạnh ngắt, như thể anh đã là một xác chết từ lâu—hội chứng Cotard giả lập đang bị kích hoạt bởi lời ám thị PTSD của Bình.


"Nhìn vào bản báo cáo này đi," Bình 'Mắt mèo' tiến lên nửa bước, giọng gã như rót mật độc vào tai Phong. "Mày đã tự tay hại chết vợ mình trong vụ tai nạn đó. Và giờ mày đang kéo một đứa trẻ vô tội vào cái chết sinh học của mày. Đầu hàng đi, Phong. Giao chiếc hộp sắt ra đây, và tao sẽ kết thúc cơn ác mộng này cho mày."


Cơn đau thắt ngực dội lên dữ dội. Nhịp tim của Phong tăng vọt lên mức 100 nhịp/phút. Thiết bị trợ tim sinh học Model V-365 phát ra những luồng điện lỗi mạnh mẽ, làm cháy sạm lớp da quanh vết khâu chỉ nha khoa trên ngực anh. Phong cảm nhận được sự tuyệt vọng đang dâng lên như nước thủy triều đen. Anh sắp tin vào lời Bình. Anh sắp tin rằng Lam Anh chỉ là một ảo ảnh.


Nhưng ngay trong khoảnh khắc lý trí sắp sụp đổ hoàn toàn, bàn tay phải của Phong trong túi áo khoác kaki sờn cũ siết chặt lại. Ngón tay anh bấu chặt vào góc nhọn sắc bén của Huân chương quân đội của cụ Vĩnh. Phong dồn hết lực cánh tay, bóp mạnh đến mức góc đồng nhọn hoắt đâm xuyên qua lớp da lòng bàn tay, găm sâu vào thịt.


Một cơn đau vật lý buốt nhói dội thẳng lên hệ thần kinh trung ương. Máu tươi rỉ ra, nóng ấm và thực tế, chảy dọc theo các ngón tay anh. Cơn đau cực hạn ấy hoạt động như một mỏ neo vật lý tàn nhẫn, xé toạc màn sương mù hoang tưởng đang bao phủ thùy trán. Tiếng thì thầm của Hà biến mất. Bức tranh ảo giác sụp đổ. Phong mở bừng mắt, ánh mắt anh lấy lại sự sắc lạnh và lý trí cực hạn của một cựu binh đặc nhiệm dạn dày chiến trường.


"Mày nói dối dở tệ lắm, Bình," Phong khàn giọng nói, giọng anh trầm thấp nhưng chứa đựng một sức nặng uy hiếp đáng sợ. Anh không hề nhìn vào họng súng, mà tập trung toàn bộ nhãn lực vào đôi mắt của gã thám tử tư. Anh đang sử dụng kỹ năng Đọc vị nói dối qua dao động đồng tử. "Mày mang theo hồ sơ bệnh án cũ của tao, mày dùng liệu pháp ám thị PTSD để ép tao tự sát tinh thần. Nhưng đồng tử của mày vừa co rụt nhẹ khi tao nhắc đến việc Thanh đã báo cảnh sát chính quy. Mày đang liếc mắt về phía cửa sổ vỡ nát ngoài sân đến ba lần trong vòng một phút."


Bình 'Mắt mèo' không trả lời, nhưng cơ mặt gã khẽ giật nhẹ vô thức—một biểu cảm vi mô chứng minh gã đang hoang mang.


"Mày đang sợ," Phong tiếp tục, giọng nói lạnh lùng bóc tách từng lớp phòng ngự tâm lý của đối thủ. "Mày biết Thanh đang ở ngoài kia. Mày biết nếu cảnh sát hình sự của Trần Minh ập vào đây, mày sẽ bị khép vào tội mưu sát và tàng trữ vũ khí nóng trái phép. Tập đoàn Vĩnh Sinh sẽ cắt bỏ mày như một quân cờ lỗi lập tức để bảo vệ Lâm Hoài An. Mày chỉ có một mình trong ngôi biệt thự này, Bình ạ."


Sự tự phụ tuyệt đối của Bình 'Mắt mèo' bị bẻ gãy hoàn toàn bởi những lời phân tích logic lạnh lùng của Phong. Nhận thấy đòn gaslighting tâm lý đã thất bại, gã thám tử tư quyết định chuyển sang vũ lực. Ngón tay gã siết chặt cò súng ngắn giảm thanh.


Phong hành động trước một tích tắc. Anh bộc phát lực lượng đặc nhiệm, lao thẳng về phía Bình. Nhưng ngay khi anh vừa rướn người, một cơn co thắt cơ tim cấp tính (Ngưỡng Đau Tim Cấp Tính - Physical Spasm) thảm khốc tấn công lồng ngực anh. Thiết bị trợ tim Model V-365 bị quá tải nhiệt độ, phóng ra một xung điện lỗi làm cánh tay trái của Phong hoàn toàn mất lực, buông thõng vô dụng trong vòng một giây chí mạng. Đòn khóa cổ triệt hạ đối thủ bị thất bại hoàn toàn.


Không một giây do dự, Phong thay đổi chiến thuật lập tức. Anh dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể vạm vỡ nhưng hốc hác của mình, lao sầm vào chiếc giá sách gỗ sồi mục nát cao hai mét sát vách tường phòng làm việc.


*Rầm!*


Kết cấu gỗ sồi đã bị mục ruỗng mười năm qua bởi nước mưa axit sụp đổ hoàn toàn dưới cú húc bộc phát Adrenaline vượt giới hạn của Phong. Hàng trăm cuốn sách y khoa nặng nề cùng những mảng gỗ dày đổ sập xuống, đè chặt lấy cơ thể của Bình 'Mắt mèo'.


*Phập!*


Bình 'Mắt mèo' bị bất ngờ, gã ngã nhào xuống sàn gỗ. Khẩu súng ngắn giảm thanh trên tay gã cướp cò, phát ra một tiếng *chóc* trầm đục. Viên đạn sượt qua vai phải của Phong, xé toạc lớp áo khoác kaki sờn cũ và để lại một vệt máu đỏ tươi trên vai anh.


Phong không màng đến vết thương trên vai. Anh giật lấy khẩu súng ngắn giảm thanh từ bàn tay đang bị đè chặt của Bình dưới đống đổ nát, đồng thời dùng tay phải ôm chặt chiếc hộp sắt rỉ sét chứa nhật ký của giáo sư Nam. Anh không nổ súng kết liễu Bình, bởi anh biết tiếng súng—dù có giảm thanh—vẫn có thể kích hoạt các cảm biến âm thanh của hệ thống bảo an Vĩnh Sinh đang phong tỏa vòng ngoài.


Phong lao ra phía cửa sổ phòng làm việc ở tầng hai. Bên ngoài, sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn, chỉ có tiếng gió rít bên tai phải.


*Xoảng!*


Phong dùng chiếc hộp sắt rỉ sét đập vỡ hoàn toàn tấm kính cửa sổ mục nát, ôm chặt chiếc hộp vào ngực và nhảy thẳng xuống khoảng sân phía dưới.


Cú đáp xuống thảm cỏ mục nát từ độ cao bốn mét là một đòn tàn phá khủng khiếp đối với thể xác đang rã dần của Phong.


*Rắc!*


Vết khâu dã chiến bằng chỉ nha khoa ở đùi trái của anh—hậu quả từ trận chiến bến cảng trước đó—bị bục miệng hoàn toàn dưới áp lực va đập mạnh. Máu tươi tuôn ra xối xả, nhuộm đỏ cả ống quần kaki sờn cũ. Cùng lúc đó, Trái tim lò phản ứng (Model V-365) trên ngực anh bị chấn động mạnh, liên tục phóng ra các dòng điện lỗi điện áp cao làm co thắt toàn bộ cơ ngực trái của anh.


Phong ngã xuống thảm cỏ mục bên ngoài biệt thự hoang, lồng ngực co thắt mạnh khiến anh mất khả năng vận động tạm thời trong khi tiếng còi xe bảo an rú vang từ xa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!