Nhạc nềnMystery_Detective

Ký Ức Úa Màu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù dâng lên từ dòng sông Hồng cuồn cuộn đỏ nặng phù sa, mang theo cả mùi hóa chất lưu huỳnh nồng nặc rò rỉ từ những đường ống ngầm của nhà máy dược phẩm Vĩnh Sinh gần đó. Đêm ngoại ô Vĩnh An lạnh buốt, nhưng mồ hôi trên trán Phong lại vã ra liên tục, quánh lại thành từng vệt lạnh ngắt. Cơn sốt nhẹ 38.5 độ do nhiễm trùng vết mổ hoại tử đang âm thầm thiêu đốt thùy trán của anh, khiến những dây thần kinh thái dương giật lên từng cơn đau nhức nhối. Dưới lớp áo kaki sờn cũ, vết sẹo mổ hình chữ T lớn giữa ngực đang sưng tấy, đỏ rực lên như một vết nứt rực lửa dưới tác động của Trái tim lò phản ứng (Model V-365).


Thiết bị trợ tim sinh học lỗi nhịp ấy liên tục phát ra những xung điện yếu ớt để cưỡng ép cơ tim hoạt động, đồng thời rò rỉ các ion flo độc hại trực tiếp vào hệ tuần hoàn của anh. Mỗi nhịp đập nhân tạo dội lên sau xương ức đều mang theo cảm giác bỏng rát như có tàn lửa thiêu đốt. Màn hình LED siêu nhỏ ẩn dưới lớp da ngực hốc hác đang âm thầm hiển thị con số đếm ngược tàn nhẫn: còn đúng 120 ngày sống.


Phong nghiêng hẳn đầu sang bên phải. Tai trái của anh lúc này hoàn toàn im lìm, không một tiếng động, chỉ có một dải âm rè rè điện tử đơn điệu kéo dài như tiếng ve sầu chết nghẹn—hậu quả tàn khốc từ cú sốc điện áp cao của thiết bị trợ tim tự khởi động lại dưới cơn mưa bão bến cảng ở tập trước. Anh buộc phải thích nghi với việc mất thính giác một bên tai bằng cách sử dụng tai phải duy nhất còn nhạy bén để lọc lấy những dao động cơ học nhỏ nhất của màn đêm.


Thông qua bộ đàm tần số thấp sóng ngắn đeo sát tai phải, Phong nghe thấy tiếng thở gấp gáp của nữ phóng viên điều tra Thanh. Cô đang đứng đờ người trước thềm đá cổ kính của biệt thự hoang Vạn An mười năm trước, hoàn toàn bất động dưới sự khống chế của chấm laser hồng ngoại màu đỏ phát ra từ cửa sổ tầng hai. Chấm đỏ chết chóc ấy đang di chuyển từ vai lên sát cổ Thanh, báo hiệu một hệ thống súng bắn tỉa tự động hoặc một kẻ săn mồi đang ẩn nấp trong bóng tối chuẩn bị nổ súng.


"Thanh, nghe tôi," Phong rít qua bộ đàm, giọng trầm thấp nhưng lạnh lùng đến mức đáng sợ. "Nằm rạp xuống bên trái bệ tượng đá cổ ngay lập tức!"


Phản xạ của một phóng viên điều tra từng nhiều lần đối mặt với hiểm nguy giúp Thanh hành động không một giây do dự. Cô ngã rạp người sang bên trái, lăn hai vòng trên thềm đá mục nát dột nước mưa, nép sát vào bóng tối dày đặc của bệ tượng đá đổ nát. Đúng một tích tắc sau, một tia laser đỏ quét sượt qua khoảng không nơi vai Thanh vừa đứng, để lại vệt sáng mờ ảo trong màn sương mù dày đặc.


Phong không đợi chấm laser định vị lại. Anh áp dụng kỹ thuật Đột nhập không tiếng động (Silent Infiltration), phân bổ toàn bộ trọng lượng cơ thể lên các đầu ngón chân, lướt nhanh qua cửa sổ vỡ nát phía hông biệt thự hoang. Đôi chân cựu binh đặc nhiệm di chuyển nhịp nhàng theo nhịp thở 4-7-8 để kiểm soát nhịp tim không tăng vọt vượt ngưỡng an toàn. Mỗi bước đi của anh trên sàn gỗ mục nát, phủ đầy bụi bẩn và mảnh kính vỡ của biệt thự cổ đều hoàn toàn im lặng, không hề gây ra bất kỳ tiếng động cơ học nhỏ nhất nào.


Biệt thự hoang Vạn An mười năm trước—ngôi nhà cũ của giáo sư Trịnh Thế Nam—hiện ra trong bóng tối như một phế tích u ám. Tường gạch rêu phong đổ nát, những mảng bê tông mục nát dột nước mưa dường như sẵn sàng sụp đổ sau bất kỳ chấn động nhẹ nào đúng như lời cảnh báo của dì Nhã. Đối với Phong, nơi này không chỉ là một mục tiêu điều tra, mà còn là nơi lưu giữ những ký ức đau u uất về người vợ quá cố Hà, người cũng đã qua đời trong một vụ tai nạn đáng ngờ mười năm trước. Sự dằn vặt nội tâm dội lên từng cơn khi anh bước qua những hành lang lạnh lẽo, mùi gỗ mục ẩm ướt hòa lẫn với mùi hóa chất lưu huỳnh tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở.


Dựa vào bản đồ quy hoạch thoát nước ngầm năm 1995 của dì Nhã đã ghi nhớ sâu sắc trong đại não, Phong lách qua các góc khuất của sảnh chính để tiến về phía căn phòng làm việc cũ bị mục nát của Giáo sư Trịnh Thế Nam ở góc tầng trệt. Căn phòng ngập tràn bụi bẩn, sách vở mục nát bị chuột gặm nhấm và những mảnh kính vỡ từ cửa sổ. Trên bức tường gạch đổ nát phía sau bàn làm việc gỗ sồi mục, một bức ảnh chân dung gia đình giáo sư Nam bị rách góc, ố vàng và phủ đầy mạng nhện vẫn treo lơ lửng.


Phong tiến lại gần, dùng bàn tay phải dính máu khô nhẹ nhàng nhấc bức ảnh chân dung ra khỏi đinh treo. Đằng sau bức tranh, một hốc tường nhỏ bị che giấu hiện ra. Bên trong là một chiếc hộp sắt rỉ sét đã bị oxy hóa nặng nề bởi thời gian và độ ẩm của đầm lầy ngoại ô. Phong dùng ngón tay thô ráp cạy mạnh nắp hộp sắt. Tiếng kim loại rỉ sét rít lên khe khẽ trong không gian tĩnh mịch.


Bên trong chiếc hộp sắt, Phong tìm thấy hai vật chứng lịch sử vô giá. Đầu tiên là cuốn nhật ký gốc bìa da màu xanh quân đội của giáo sư Trịnh Thế Nam—cuốn sổ tay chứa đựng toàn bộ các ghi chép mật mã hóa bằng ký tự cổ tự chế về công thức kháng thể gốc và dự án "Lọc sạch căn tính". Vật chứng thứ hai nằm ngay dưới cuốn nhật ký: một Bức ảnh gia đình cũ bị rách góc và ố vàng.


Phong cầm bức ảnh lên dưới ánh sáng đỏ nhạt phát ra từ lồng ngực mình. Đó là bức ảnh chụp Phong, người vợ quá cố Hà và bé Lam Anh lúc mới được nhận nuôi mười năm trước tại công viên Vạn Xuân. Gương mặt dịu dàng của Hà với nụ cười hiền hậu, ánh mắt u buồn nhưng đầy lòng trắc ẩn nhìn thẳng vào Phong, trong khi cô bé Lam Anh nhỏ nhắn đang cười hồn nhiên trong vòng tay họ.


Một cơn đau thắt lồng ngực đột ngột dội lên, mạnh mẽ và tàn nhẫn đến mức khiến Phong phải gập người xuống. Vết mổ chữ T bị rách miệng do leo tường cao ở tập trước lại bắt đầu rỉ máu đỏ rực, thấm đẫm lớp băng gạc trắng quấn quanh ngực áo khoác kaki sờn cũ. Sự giằng xé giữa nỗi đau mất mát người vợ Hà và ý chí quyết tử bảo vệ tương lai cho con gái nuôi Lam Anh khiến Phong phải nghiến chặt răng đến mức bật máu ở khóe môi. Anh vội vã cất bức ảnh gia đình và cuốn nhật ký của giáo sư Nam vào túi trong áo khoác, ôm chặt chiếc hộp sắt rỉ sét vào ngực trái như để bảo vệ mỏ neo lý trí cuối cùng của mình.


Đúng lúc đó, tai phải của Phong giật mạnh. Thính giác cực nhạy của anh định vị được một tiếng bước chân rất nhẹ, đều đặn và lạnh lùng đang di chuyển dọc theo hành lang gạch mục nát hướng thẳng về phía phòng làm việc. Tiếng đế giày cao su miết nhẹ trên nền bụi bẩn, kèm theo mùi tẩu thuốc lá rẻ tiền thoang thoảng bay vào phòng.


Bình 'Mắt mèo'.


Gã thám tử tư sừng sỏ bước ra từ bóng tối của cửa phòng làm việc. Gã mặc chiếc áo khoác măng tô tối màu sờn cũ, đội mũ phớt che nửa khuôn mặt hốc hác, đôi mắt hí sắc sảo như mắt mèo quét thẳng vào vị trí của Phong. Tay phải của Bình lăm lăm khẩu súng ngắn có lắp ống giảm thanh dài, họng súng đen ngòm hướng thẳng vào lồng ngực đang phát sáng đỏ nhạt của Phong.


"Đứng yên ở đó, cựu binh hoang tưởng," Bình 'Mắt mèo' lên tiếng, giọng gã trầm đều, khàn khàn và hoàn toàn vô cảm. Gã chặn lối ra duy nhất của phòng làm việc, đứng chắn giữa khung cửa gỗ mục nát. "Mày đã đi một chặng đường dài chỉ để tìm một cái hộp sắt rỉ sét sao? Tiếc là, cuộc săn lùng của mày phải kết thúc tại đây rồi."


Phong ôm chặt chiếc hộp sắt vào ngực, lùi sâu vào góc tối của giá sách gỗ sồi mục nát phía sau bàn làm việc. Anh xoay nghiêng đầu sang bên phải để dùng tai phải định vị chính xác nhịp thở của Bình, tìm kiếm một sơ hở di chuyển nhỏ nhất trong cự ly cận chiến.


"Lâm Hoài An trả cho mày bao nhiêu để mày đào bới quá khứ của tao?" Phong khàn giọng hỏi, cố tình kéo dài thời gian đối thoại để quan sát biểu cảm vi mô của đối thủ. Đồng tử của Bình 'Mắt mèo' co giãn bình thường dưới ánh sáng mờ, cơ mặt gã không hề dao động vô thức khi nhắc đến Lâm Hoài An, chứng tỏ gã là một thám tử tư có thần kinh thép và đã được đào tạo tâm lý chiến chuyên nghiệp.


"Tiền bạc chỉ là một phần," Bình 'Mắt mèo' khẽ nhếch mép cười lạnh, tay vẫn giữ súng cực kỳ ổn định, không hề rung lắc dù chỉ một milimét. Gã dùng tay trái rút từ túi măng tô ra một xấp hồ sơ giấy cũ rách góc, ném mạnh xuống mặt bàn làm việc dính đầy bụi bẩn giữa hai người. "Mày nhìn xem đây là cái gì? Bản giám định tâm thần quân ngũ gốc của mày mười năm trước sau chiến dịch 'Sương Mù Đen'. Mày bị loạn thần chấn thương PTSD nặng, Phong ạ. Mày không hề có con gái nuôi nào cả. Đứa trẻ mang tên Lam Anh thực chất chỉ là một ảo ảnh do thùy trán bị nhiễm độc của mày tự dựng lên để trốn tránh nỗi đau mất vợ. Mày đang bắt cóc một đứa trẻ vô tội của tập đoàn Vĩnh Sinh."


Đòn thao túng tâm lý lâm sàng (gaslighting) của Bình 'Mắt mèo' dội thẳng vào đại não của Phong. Những ký ức chắp vá về chiến dịch quân sự mười năm trước, hình ảnh người vợ quá cố Hà rớm máu trong vụ tai nạn xe hơi, và khuôn mặt ngây thơ của Lam Anh bắt đầu quay cuồng trong tâm trí anh. Tiếng rít tần số thấp lại xuất hiện bên tai trái điếc đặc, tạo ra một cơn ù tai giả lập cực kỳ khó chịu. Nhịp tim của Phong tăng vọt lên 95 nhịp/phút, kích hoạt cơ chế rò rỉ độc chất flo mạnh hơn từ thiết bị trợ tim Model V-365. Lồng ngực anh nhói đau dữ dội, một cơn co thắt mạch vành cấp tính khiến anh phải khụy nhẹ gối trái xuống sàn gỗ mục.


"Không... Lam Anh là có thật..." Phong nghiến răng, giọng nói run rẩy nhẹ. Anh lẳng lặng luồn tay phải vào túi áo khoác, ngón tay chạm vào góc nhọn sắc bén của chiếc huân chương đồng của cụ Vĩnh. Anh bóp mạnh chiếc huân chương vào lòng bàn tay, dùng cơn đau vật lý sắc lẹm để kích thích adrenaline tự nhiên, bẻ gãy cơn ám thị hoảng loạn và định vị lại thực tại khách quan.


Phong quan sát đồng tử của Bình 'Mắt mèo' co rụt nhẹ trong 0.2 giây khi gã liếc mắt về phía cửa sổ vỡ nát ngoài sân—nơi Thanh đang ẩn nấp. Phong lập tức suy luận: Bình 'Mắt mèo' lo sợ Thanh sẽ can thiệp hoặc báo cảnh sát chính quy, chứng tỏ gã chỉ hành động đơn độc trong biệt thự này và không có đồng bọn ẩn nấp vòng trong để hỗ trợ cận chiến.


Phong định dùng một thanh sắt rỉ tự chế giấu sau thắt lưng để phi thẳng vào cổ Bình, nhưng thính giác tai phải của anh nghe thấy tiếng sột soạt của lớp vải măng tô dày của gã. Bình 'Mắt mèo' mặc một chiếc áo chống đạn Kevlar cao cấp dưới lớp măng tô; phi tiêu sắt thô sơ sẽ bị cản lại hoàn toàn và Phong sẽ bị bắn hạ ngay lập tức trước khi kịp áp sát.


"Giao nộp cuốn nhật ký của giáo sư Nam và chiếc hộp sắt ra đây," Bình 'Mắt mèo' lạnh lùng ra lệnh, bước tới cự ly hai mét. Họng súng ngắn giảm thanh của gã chỉ cách lồng ngực đang phát sáng đỏ nhạt của Phong chưa đầy một cánh tay. "Tao không muốn phí thêm một viên đạn cho một kẻ sắp chết sinh học như mày."


Ngón tay của Bình 'Mắt mèo' bắt đầu siết nhẹ cò súng giảm thanh. Ánh sáng đỏ nhạt từ vết sẹo chữ T trên ngực Phong nhấp nháy liên tục, hắt lên gương mặt hí sắc sảo của gã thám tử tư một màu đỏ úa tàn tạ của cái chết cận kề.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!