Nanh Vuốt Trong Sương
Tiếng chó sủa dữ dội vang vọng qua màn sương mù dày đặc của Khu rừng cấm ngập nước thải ngoại ô. Âm thanh ấy không phải tiếng sủa bình thường của những giống chó cỏ bến cảng, mà là tiếng gầm gừ trầm đục, đe dọa của bầy chó săn nghiệp vụ đã qua huấn luyện quân sự. Chúng đang kéo xích sắt loảng xoảng, lao điên cuồng về phía căn chòi lá bỏ hoang ven đầm lầy.
Phong nằm bất động trên sàn tre mục nát, nghiêng hẳn đầu sang bên phải. Tai trái của anh hoàn toàn câm lặng, chỉ còn tiếng rè rè điện tử kéo dài từ sau cú sốc điện ở trạm bơm. Nhưng bằng tai phải duy nhất còn nhạy bén, anh đang áp dụng kỹ thuật Phân tích phổ âm thanh bằng tai trần. Tiếng xích sắt va chạm với rễ sú vẹt khô khốc, tiếng bùn nhão bị dẫm đạp thô bạo, và cả tiếng rít gió của những chiếc đuôi chó săn đang dựng đứng.
Khoảng cách: bốn mươi mét. Hướng gió: Đông Bắc thổi về Tây Nam. Bầy chó đang đi ngược gió, điều đó có nghĩa là chúng chưa ngửi thấy mùi máu tươi từ vết mổ chữ T trên ngực anh, nhưng chúng đang đi theo hướng phát xạ nhiệt hoặc dấu vết cơ học mà anh để lại lúc lết vào chòi.
"Kiên 'Sói'."
Phong thầm gọi cái tên đó trong kẽ răng. Chỉ có gã cựu đồng đội phản bội mới có thể điều động Đội bảo an đặc biệt Port 4 nhanh đến thế. Kiên biết rõ mọi thói quen chiến đấu, mọi kỹ năng ẩn nấp dã chiến của Phong. Hắn không tìm kiếm một cách mù quáng; hắn đang dùng một sơ đồ săn lùng có hệ thống, quét sạch từng mét vuông đầm lầy bằng thiết bị cầm tay hồng ngoại.
Lồng ngực Phong co thắt mạnh. Vết sẹo mổ hình chữ T mới khâu bằng chỉ nha khoa dã chiến đang sưng tấy đỏ rực. Ánh sáng đỏ nhạt từ Trái tim lò phản ứng (Model V-365) bắt đầu nhấp nháy liên tục dưới lớp da ngực hốc hác, xuyên qua cả lớp băng gạc mỏng đẫm dịch vàng. Chiếc đồng hồ đếm ngược sinh mệnh trên ngực anh hiển thị con số tàn nhẫn: 120 ngày sống. Mỗi nhịp tim đập nhanh là một lần độc chất flo phóng xạ rò rỉ mạnh hơn, tàn phá các mô cơ và kích hoạt cơn sốt lâm sàng thùy trán.
Phong biết mình không thể chạy. Với một chân chấn thương kéo lê và vết mổ ngực đang hoại tử nhẹ, việc cố gắng bứt tốc trong đầm lầy sụt lún chỉ khiến anh ngã quỵ trong vòng mười bước. Anh cũng không thể nổ súng chống lại lực lượng tuần tra bảo an chính quy của tập đoàn Vĩnh Sinh; điều đó sẽ kích hoạt còi báo động đỏ trên ứng dụng V-Care của toàn thành phố, biến anh thành kẻ khủng bố bị săn đuổi công khai.
Anh phải ẩn nấp. Nhưng ẩn nấp thế nào trước những chiếc máy quét nhiệt cầm tay có khả năng xuyên thấu cả lá cây của đối phương?
Phong liếc nhìn ra ngoài khe lá mục của căn chòi. Màn sương mù hóa chất dày đặc đang chuyển dịch từ màu vàng úa sang sắc tím độc hại dưới ánh đèn pha từ nhà máy nhiệt điện phía xa. Hiện tượng metamerism quang học này chứng tỏ nồng độ axit hữu cơ và oxit sắt trong đầm lầy đang ở mức cực cao.
*Bùn đỏ.*
Một ý nghĩ chiến thuật xẹt qua đại não lạnh lùng của cựu binh đặc nhiệm. Bùn đỏ ven sông Hồng chứa hàm lượng oxit sắt cực lớn. Đất sét ướt lạnh, giàu kim loại sẽ hoạt động như một tấm lá chắn tự nhiên, hấp thụ hoàn toàn bức xạ nhiệt từ cơ thể anh và làm nhiễu loạn chùm tia quét hồng ngoại của thiết bị cầm tay. Hơn nữa, mùi lưu huỳnh và axit nồng nặc bốc lên từ vũng bùn thải sẽ lấn át mùi máu rỉ ra từ vết khâu chỉ nha khoa, bẻ gãy khứu giác nhạy bén của bầy chó săn.
Phong định nhặt một cành củi khô bên cạnh để ném ra xa làm mồi nhử đánh lạc hướng bầy chó. Nhưng bản năng sinh tồn bóng tối lập tức ngăn anh lại. Bầy chó nghiệp vụ của Port 4 đã được huấn luyện để chỉ phản ứng với các dấu hiệu sinh học thật sự; một tiếng động cơ học vô hồn giữa đêm bão chỉ khiến Kiên 'Sói' cảnh giác và tập trung hỏa lực bắn quét vào khu vực đó. Ném củi lúc này là tự sát.
Anh phải tự mình dấn thân vào sình lầy.
Phong lết thân xác kiệt quệ ra khỏi sàn tre, lướt nhanh xuống bãi bùn ngập mặn phía sau căn chòi. Anh áp dụng nghiêm ngặt Quy tắc di chuyển theo góc chết của camera AI: hạ thấp trọng tâm, di chuyển với tốc độ dưới 1 mét/giây, không tạo ra bất kỳ tiếng động hay gợn sóng nước nào trên mặt đầm lầy phèn chua.
Anh nằm rạp xuống vũng bùn đỏ quánh lạnh buốt. Phong dùng cả hai tay cào từng vốc bùn sét ướt đẫm bôi kín lên mặt, cổ, và đặc biệt là phủ một lớp bùn dày cộm lên lồng ngực trái—nơi vết mổ chữ T đang phát xạ nhiệt đỏ dữ dội.
Ngay khi lớp bùn axit chạm vào vết thương hở mới khâu, một cơn đau buốt thấu xương tủy dội thẳng lên thùy trán. Độc chất flo rò rỉ phản ứng với axit hữu cơ trong nước thải tạo ra một cảm giác bỏng rát kinh hoàng, như thể có ai đang dùng bàn ủi nóng gí chặt vào da thịt anh. Phong trợn trừng mắt, toàn thân co rút kịch liệt dưới vũng bùn lạnh.
Để ngăn bản thân không phát ra tiếng hét hay làm động mặt nước, Phong thò tay vào túi áo khoác, bóp chặt lấy góc nhọn của chiếc huân chương đồng của cụ Vĩnh. Anh nghiến chặt răng vào lớp kim loại rỉ sét dính máu khô, lấy cơn đau vật lý ở lòng bàn tay làm mỏ neo lý trí để bẻ gãy cơn co thắt cơ tim cấp tính và chống lại các ảo giác thính giác đang chực chờ bùng phát. Hệ miễn dịch biến đổi của anh gồng mình cô lập độc tố, nhưng vết mổ ngực bắt đầu bị xót và nhiễm khuẩn bẩn, kích hoạt một cơn sốt nhẹ 38 độ khiến đầu óc anh bắt đầu ong ong.
Tiếng bước chân nặng nề dừng lại ngay trước căn chòi lá bỏ hoang.
Qua kẽ rễ sú vẹt phủ đầy bùn đỏ, Phong nín thở lâm sàng, chỉ để lộ hai mắt và mũi sát mặt nước phèn. Anh nhìn thấy bóng đen cao lớn của Kiên 'Sói' bước vào chòi. Kiên mặc bộ vest đen bảo an cao cấp, tay cầm khẩu súng ngắn có giảm thanh quân dụng, tay kia rọi chiếc đèn quét hồng ngoại cầm tay khắp các góc tối.
"Kiểm tra kỹ sàn tre cho tôi," giọng Kiên lạnh lùng vang lên qua máy đàm thoại đeo tai. "Vết máu rỉ trên lưới sắt thông gió ở trạm bơm chứng tỏ hắn bị thương rất nặng ở ngực. Hắn không thể đi xa được."
Bầy chó nghiệp vụ sục sạo khắp căn chòi, sủa vang dội rồi lao xuống bãi bùn ngập mặn ngay sát bụi sú vẹt nơi Phong đang ẩn nấp. Chúng hít hà điên cuồng trên mặt nước, nhưng mùi lưu huỳnh nồng nặc và bùn axit hữu cơ sực nức đã hoàn toàn làm tê liệt các tế bào khứu giác nhạy cảm của chúng. Một con chó béc-giê Đức lớn đứng cách đầu Phong chưa đầy một mét, móng vuốt của nó dẫm lên một rễ sú vẹt mục nát, làm bùn nhão bắn sát vào mắt anh.
Phong nằm im dưới bùn lạnh, áp dụng quy tắc nín thở dã chiến. Anh không nhìn thẳng vào mắt con chó để tránh kích hoạt bản năng săn mồi của nó, mà tập trung thính giác phải để nghe nhịp thở của Kiên 'Sói'.
Kiên bước ra khỏi chòi, tiến dọc theo bờ đầm lầy. Chiếc đèn quét hồng ngoại cầm tay của hắn rọi chùm sáng màu đỏ quét sát mặt nước phèn, dừng lại ngay trên vũng bùn nơi Phong đang nằm.
Màn hình hiển thị của máy quét nhiệt chỉ hiển thị một màu xanh lam đồng nhất của đầm lầy ướt lạnh. Lớp bùn đỏ giàu oxit sắt dày cộm trên ngực Phong đã trung hòa hoàn toàn bức xạ nhiệt từ lồng ngực và thiết bị trợ tim Model V-365.
Kiên 'Sói' dừng chân ngay sát bụi sú vẹt. Mũi giày bốt da phẳng phiu của hắn chỉ cách trán Phong chưa đầy nửa mét. Phong có thể ngửi thấy mùi xi đánh giày bóng loáng của giới thượng lưu Vạn Xuân bám trên giày Kiên—thứ mùi vô trùng xa xỉ đối lập hoàn toàn với mùi bùn thải thối rữa dưới đáy khu ổ chuột này.
Phong nghe rõ tiếng tạch tạch nhỏ của các linh kiện điện tử trong máy quét nhiệt của Kiên. Nhịp tim của Phong bắt đầu tăng lên do cơn đau từ vết mổ ngực bị axit ăn mòn sâu, nhưng anh cưỡng ép cơ tim hoạt động ở mức tối thiểu bằng cách đếm nhịp thở vô thức trong đầu.
*Mười giây... hai mươi giây... ba mươi giây...*
Con chó săn bỗng gầm gừ nhỏ trong cổ họng, xoay người nhìn về phía rặng tre chết khô phía Tây do một làn gió mạnh thổi qua làm xào xạc lá rụng.
"Đội trưởng," một giọng bảo an vang lên qua bộ đàm của Kiên. "Phân khu phía Tây phát hiện có vệt bùn đỏ bị xáo trộn hướng ra đường lộ chính."
Kiên 'Sói' liếc nhìn xuống mặt nước bùn tĩnh lặng dưới chân một lần cuối, rồi tắt máy quét nhiệt cầm tay. Hắn cười lạnh, hạ họng súng ngắn xuống: "Hắn đang cố đánh lạc hướng chúng ta ra lộ chính. Điều bầy chó sang phân khu phía Tây. Bao vây toàn bộ lối thoát đường bộ."
Tiếng xích sắt loảng xoảng và tiếng giày bốt nặng nề xa dần rồi biến mất hoàn toàn vào màn sương mù dày đặc.
Phong lết thân xác run rẩy từ dưới vũng bùn đỏ ngoi lên, ho sặc sụa ra những ngụm nước phèn chua chát. Vết mổ chữ T trên ngực anh bị ngấm bùn axit bẩn bắt đầu sưng tấy dữ dội, tỏa ra một luồng nhiệt nóng hầm hập. Cơ thể anh bắt đầu lên cơn sốt hoại tử nhẹ, từng thớ cơ co rút đau đớn dưới tác động của độc tố xâm nhập vào hệ tuần hoàn.
Anh tạm thời thoát hiểm, nhưng cái giá phải trả là một cơn sốt lâm sàng mới đang tàn phá chút hơi tàn cuối cùng của cơ thể cựu binh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!