Nhạc nềnMystery_Detective

Bùn Đỏ Ngoại Ô

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối ập xuống như một tấm vải liệm tẩm hóa chất. Khi Phong mở mắt, thứ đầu tiên anh nhận thức được không phải là ánh sáng, mà là vị mặn chát của bùn trộn lẫn với vị sắt gỉ nồng nặc của máu. Nước dâng lên sát cằm. Dòng nước xả lũ lạnh buốt từ đường ống của Trạm bơm phân khu 4 đã cuốn trôi anh đi xa hơn những gì đại não có thể tính toán.


Phong cố gắng nghiêng đầu để định vị không gian, nhưng tai trái của anh hoàn toàn câm lặng. Chỉ có một dải âm o o đơn điệu, chói tai kéo dài liên tục—hậu quả tàn khốc từ cú sốc điện áp cực đại mà Trái tim lò phản ứng (Model V-365) phóng ra để tự khởi động lại cơ thể anh khi ở dưới đường hầm. Anh đã mất hoàn toàn thính giác bên trái. Bây giờ, mọi âm thanh của thế giới bên ngoài chỉ còn được thu nhận qua tai phải duy nhất, méo mó và mờ nhạt như tiếng động phát ra từ dưới đáy một bể nước sâu.


Phong dùng cánh tay phải bấu chặt lấy một rễ cây sú vẹt mục nát, rướn người kéo thân xác rách nát ra khỏi vũng bùn quánh đỏ. Da thịt anh bỏng rát. Nước thải axit hữu cơ nồng độ nhẹ từ nhà máy hóa chất Vĩnh Sinh bao phủ quanh dải đầm lầy này đang ăn mòn lớp biểu bì của anh. Dưới tác động của sương mù công nghiệp dày đặc, ánh sáng đèn pha từ nhà máy nhiệt điện phía xa khúc xạ qua các hạt nước thải, tạo nên hiện tượng metamerism kỳ dị: màn sương lúc chuyển sang màu vàng úa, lúc lại nhuộm một sắc tím độc hại như màu của dịch độc V-Tox.


Lồng ngực Phong co thắt dữ dội. Vết sẹo mổ hình chữ T lớn giữa ngực đã bị rách miệng hoàn toàn sau cú va đập và bộc phát Adrenaline để đóng van thủy lực. Bùn đỏ bám chặt vào miệng vết thương hở, trộn lẫn với dịch độc flo rò rỉ từ tim sinh học tạo thành một chất nhầy màu sẫm bốc mùi hạnh nhân đắng nhẹ.


Cơ thể Phong đang run lên bần bật. Cơn sốt lâm sàng bắt đầu tấn công thùy trán do Ngưỡng Nhiễm Trùng Vết Mổ bị kích hoạt. Hệ miễn dịch đặc biệt từ khả năng Kháng độc sinh học biến đổi của anh đang gồng mình chống đỡ, cô lập các phân tử flo hữu cơ để ngăn chặn tình trạng suy đa tạng tức thời, nhưng tế bào gan và thận của anh đang rên rỉ dưới sức nặng quá tải của độc chất.


Anh phải tìm nơi trú ẩn. Ngay lập tức.


Phong lết đi bằng một chân lành lặn, chân kia kéo lê trên nền bùn nhão sụt lún không đáy của Khu rừng cấm ngập nước thải ngoại ô. Mỗi bước đi là một lần mạch vành co thắt như có ai dùng kìm sắt siết chặt lấy cơ tim. Tai phải anh giật nhẹ khi thu nhận tiếng xào xạc của những rặng tre chết khô và tiếng nước sủi bọt khí gas cống ngầm.


Qua màn sương mù dày đặc với tầm nhìn không quá hai mét, Phong phát hiện ra một bóng đen xám xịt của một căn chòi lá bỏ hoang của dân chài ven đầm lầy. Căn chòi rách nát, mái lá đã mục ruỗng một nửa, nhưng đối với Phong lúc này, nó là ranh giới duy nhất giữa sự sống và cái chết sinh học.


Anh bò qua bực cửa gỗ mục, đổ sụp xuống sàn tre rỉ sét. Không gian bên trong bốc mùi ẩm mốc và lưu huỳnh nồng nặc. Phong nằm bất động trong vài phút, ép mình thực hiện Quy tắc đếm nhịp thở 4-7-8 để cưỡng chế nhịp tim đang đập hỗn loạn ở mức 110 nhịp/phút hạ xuống.


*Hít vào... một, hai, ba, bốn.*

*Giữ hơi... một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy.*

*Thở ra... một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám.*


Khi nhịp thở dần chậm lại, Phong nghiêng đầu sang phải, dùng thính giác còn lại để cảnh giác với không gian xung quanh. Không có tiếng bước chân. Chỉ có tiếng mưa phùn bắt đầu rơi lộp bộp trên mái lá mục. Anh phải xử lý vết thương ngực trước khi nhiễm trùng máu đánh sụp hoàn toàn nhận thức.


Phong lột chiếc áo khoác kaki sờn cũ đẫm bùn đỏ ra. Vết mổ chữ T trên ngực anh đang hở hoác, mô cơ quanh xương ức bị hoại tử nhẹ do phơi nhiễm nước thải axit dưới cống ngầm. Anh thò tay vào túi trong của áo khoác, lôi ra bộ dụng cụ rạch da vô trùng dã chiến mà y tá Linh đã tuồn cho.


Không có thuốc gây tê. Không có bông băng vô trùng tiêu chuẩn.


Phong bật nắp lọ cồn sát trùng, đổ trực tiếp dung dịch lên miệng vết thương hở.


Một cơn đau buốt thấu xương tủy dội thẳng lên đại não. Phong trợn trừng mắt, toàn thân co giật kịch liệt trên sàn tre. Anh nhanh chóng đưa chiếc huân chương đồng của cụ Vĩnh vào miệng, cắn chặt răng vào lớp kim loại rỉ sét để ngăn tiếng hét thoát ra ngoài. Da đầu anh đẫm mồ hôi lạnh, các mạch máu ở thái dương nổi cuồn cuộn dưới áp lực đau đớn cực hạn. Cơn đau vật lý này là cần thiết; nó là mỏ neo duy nhất bẻ gãy các cơn ảo giác thính giác đang chực chờ bùng phát trong thùy trán bị nhiễm độc flo của anh.


Khi cơn đau dịu đi thành một nỗi đau thắt âm ỉ, Phong cầm cây kim khâu dã chiến và sợi chỉ nha khoa vô trùng. Bằng bàn tay phải run rẩy nhưng đầy kỷ luật của một cựu binh đặc nhiệm, anh tự khâu từng mũi chỉ qua lớp da thịt ngực bị rách.


Mũi kim đầu tiên đâm xuyên qua lớp biểu bì hoại tử. Phong nghiến răng đến mức lợi chảy máu. Chỉ nha khoa màu trắng dần chuyển sang sắc đỏ sẫm khi anh siết chặt nút thắt cơ học đầu tiên.


*Một mũi. Hai mũi. Ba mũi...*


Phong khâu tổng cộng bảy mũi để đóng kín miệng vết sẹo chữ T đang rỉ máu. Mỗi mũi khâu dã chiến này sẽ để lại một vết sẹo lồi đặc trưng—một cái giá thể xác không thể đảo ngược, nhưng nó giúp anh ngăn chặn dịch độc flo tiếp tục rò rỉ tự do vào tĩnh mạch.


Sau khi cố định vết thương ngực, Phong lôi từ trong túi áo ra gói thảo dược khô dâu tằm cổ thụ do sư Thích Thanh cung cấp. Anh bốc một nắm lá khô, đưa lên miệng nhai nát. Vị đắng chát nồng nặc của dâu tằm cổ thụ lan tỏa trong khoang miệng, nước cốt thảo dược chảy xuống cổ họng, mang theo hoạt chất chống oxy hóa mạnh để làm chậm phản ứng oxy hóa của độc chất trong máu anh, xoa dịu phần nào cơn co thắt mạch vành đang hành hạ lồng ngực.


Phong cố gắng dùng tay vịn vào cột chòi để đứng dậy ngụy trang lối vào, nhưng ngay khi anh vừa rướn người, một cơn co thắt cơ tim đột ngột và thảm khốc như một luồng điện áp cao đánh thẳng vào lồng ngực. Đôi mắt anh tối sầm lại. Phong ngã quỵ xuống sàn chòi tre, toàn thân mất lực, hoàn toàn bất động để bảo toàn lượng adrenaline ít ỏi còn lại.


Dưới ánh sáng metamerism tím nhạt của màn sương độc ngoài bến cảng hắt qua khe lá mục, Phong cúi đầu nhìn xuống lồng ngực trái của mình.


Màn hình LED siêu nhỏ hiển thị dưới lớp da ngực hốc hác của anh đang nhấp nháy đỏ liên tục, các con số điện tử nhảy múa một cách hỗn loạn trước khi đứng yên ở một cột mốc tàn nhẫn mới.


Con số đếm ngược sinh mệnh chính thức tụt xuống, hiển thị rõ ràng ba chữ số vô tình giữa bóng tối căn chòi hoang.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!