Nhạc nềnMystery_Detective

Phán Xét Cơ Học

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

“Ba phút,” giọng của Kiên ‘Sói’ rè rè vang lên qua hệ thống loa intercom gắn trên vách bê tông của hành lang kỹ thuật. Âm thanh ấy truyền vào tai phải của Phong, méo mó và dội lại đầy nhức nhối, trong khi tai trái của anh vẫn là một khoảng im lặng hoàn toàn, chỉ có tiếng o o điện tử đơn điệu kéo dài như một dải lụa rách.


Làn sương khí gây mê màu trắng đục tiếp tục phun ra xối xả từ các lỗ thông hơi trên trần hành lang, nhanh chóng làm mờ đi ánh đèn huỳnh quang xanh lét phía trên. Không khí bắt đầu quánh lại, nồng nặc mùi dung môi hóa học ngọt lịm đến lợm giọng. Phong quỳ một gối xuống sàn gạch vô trùng, lồng ngực anh thắt chặt lại dưới lớp áo kaki sờn cũ sũng nước cống. Vết sẹo mổ hình chữ T lớn giữa ngực đang sưng tấy, nhấp nháy luồng sáng đỏ nhạt dữ dội qua lớp băng gạc trắng quấn quanh cơ thể. Thiết bị trợ tim sinh học Trái tim lò phản ứng (Model V-365) đang quá tải nhiệt, liên tục rò rỉ độc chất flo phóng xạ trực tiếp vào hệ tuần hoàn của anh.


*Còn 142 ngày.*


Phong nhắm mắt, cố gắng thực hiện Quy tắc đếm nhịp thở 4-7-8 để cưỡng ép hệ thần kinh giao cảm hạ nhịp tim xuống. Anh hít vào bằng mũi trong bốn giây, giữ hơi thở lại trong bảy giây để ngăn phổi không hấp thụ thêm luồng sương độc, rồi từ từ thở ra trong tám giây qua kẽ răng. Bên cạnh anh, Tuấn đang ho sặc sụa, gương mặt trẻ tuổi tím tái đi vì thiếu oxy, tay vẫn bấu chặt lấy bộ tua vít đa năng như một kẻ sắp chết đuối bám vào cọc gỗ.


“Kiên,” Phong khàn giọng nói, âm thanh khô khốc phát ra từ phế quản bị bỏng rát. Anh nghiêng hẳn đầu sang bên phải để dùng phần thính giác duy nhất còn sót lại hướng về phía lớp kính cường lực. “Mười năm trước... chính mày đã ký vào bản bệnh án PTSD giả lập của tao... đúng không?”


Đằng sau lớp kính cường lực hai lớp dày cộm của phòng điều khiển van trung tâm, Kiên ‘Sói’ đứng thẳng tắp trong bộ vest đen bảo an phẳng phiu sang trọng. Hắn mỉm cười lạnh lùng, ngón tay trỏ vẫn đặt hờ lên cò khẩu súng ngắn có giảm thanh quân dụng, ánh mắt đầy sự ngạo mạn của một kẻ đi săn đã dồn con mồi vào góc chết.


“Đúng thế, Đội trưởng,” giọng Kiên vang lên qua loa intercom đầy giễu cợt. “Nhưng cậu nên hiểu đó là một giao dịch sòng phẳng. Tập đoàn Vĩnh Sinh cho tôi địa vị, tiền tài và một danh phận pháp lý vô trùng ở khu thượng lưu Vạn Xuân. Còn cậu? Cậu chọn cách ôm lấy danh dự người lính rách nát để rồi mục rữa cùng lũ chuột cống dưới Đáy Sông Hồng. Giao nộp chiếc USB tài liệu mật của bác sĩ Khoa ra đây. Tôi sẽ tắt hệ thống khí mê và cho cậu một lối thoát danh dự.”


Phong nhìn thẳng vào đôi mắt sói của Kiên qua lớp kính. Anh sử dụng Thuật toán bóc tách biểu cảm vi mô để phân tích dao động cơ mặt của đối phương. Đồng tử của Kiên co rụt nhẹ khi nhắc đến chiếc USB, khóe miệng hắn giật vô thức—hắn đang nôn nóng. Hắn sợ Nguyễn Hùng và lực lượng cảnh sát cơ động đang vây ráp bên ngoài sẽ ập vào cướp mất công trạng này trước khi hắn lấy được tài liệu mật về cho ban lãnh đạo Vĩnh Sinh.


Đây chính là sơ hở duy nhất của kẻ ái kỷ tối tăm.


Phong bắt đầu thực hiện Giao thức bẫy logic hành vi (Behavioral Trap). Anh cố ý ho khan dữ dội, cơ thể run rẩy kịch liệt rồi đổ sụp người xuống sàn gạch như thể đã hoàn toàn mất đi năng lực hành vi dưới tác động của khí gây mê. Trong lúc ngã xuống, cánh tay phải của anh lướt qua túi áo khoác, lôi ra chiếc USB giả bọc trong ba lớp giấy bạc dày—vật mồi nhử mà anh đã chuẩn bị sẵn từ nhà kho phế liệu.


*Cạch.*


Chiếc USB giả rơi ra khỏi lòng bàn tay Phong, lăn lóc trên sàn gạch sát bệ máy phát điện dã chiến, lớp giấy bạc bọc ngoài hơi hé lộ phần đầu cắm kim loại sáng loáng dưới ánh đèn huỳnh quang.


“Mày... muốn cái này... đúng không?” Phong thầm thì, giọng yếu ớt dần, mắt nhắm nghiền như thể sắp chìm vào giấc ngủ lâm sàng.


Kiên ‘Sói’ nhìn chằm chằm vào chiếc USB bọc giấy bạc qua lớp kính. Sự tự phụ tuyệt đối vào hệ thống khí mê áp lực cao khiến hắn tin rằng Phong đã hoàn toàn suy kiệt thể xác. Hắn biết nếu khí độc tiếp tục phun, chip bảo mật của USB có thể bị chập cháy do phản ứng hóa học ăn mòn, hoặc tệ hơn, Nguyễn Hùng sẽ ập vào tịch thu vật chứng để tống tiền tập đoàn. Hắn cần phải tự tay lấy nó ngay lập tức.


*Xoạch.*


Cửa kính cường lực của phòng điều khiển trượt mở. Kiên ‘Sói’ bước ra ngoài hành lang kỹ thuật, tay vẫn cầm lăm lăm khẩu súng ngắn có giảm thanh, bước đi chậm rãi và cảnh giác. Hắn tiến lại gần bệ máy phát điện, cúi người xuống để nhặt chiếc USB bọc giấy bạc.


Ngay trong khoảnh khắc đồng tử của Kiên lệch khỏi hướng di chuyển của mình đúng một phần mười giây, Phong bộc phát Adrenaline vượt giới hạn. Anh đập mạnh bàn tay phải vào lồng ngực trái, kích hoạt dòng điện lỗi từ thiết bị trợ tim Model V-365.


Một luồng điện áp cao phóng thẳng vào tủy xương và các bó cơ của Phong, ép cơ bắp hoạt động với 150% công suất vật lý bình thường. Đôi mắt anh nổi đầy tia máu đỏ rực, các mạch máu ở cổ nổi cuồn cuộn như những sợi dây thừng rỉ sét. Phong lao tới như một mũi tên xé toạc màn sương mù trắng đục, tung cú đá cận chiến sấm sét thẳng vào cổ tay của Kiên.


*Bốp!*


Khẩu súng ngắn giảm thanh văng mạnh ra khỏi tay Kiên, rơi xuống khe hở sàn thép kỹ thuật biến mất dưới hầm nước thải.


Kiên ‘Sói’ giật mình lùi lại một bước, nhưng bản năng của một cựu binh đặc nhiệm giúp hắn nhanh chóng lấy lại thăng bằng. Hắn vung một cú đấm móc hiểm hóc thẳng vào bả vai phải chấn thương của Phong. Phong không tránh né, anh chấp nhận chịu đựng cú đấm trầm đục làm rách nhẹ cơ vai để đổi lấy cự ly áp sát. Bàn tay phải của Phong vươn ra, dùng đòn khóa vai đặc nhiệm bẻ ngược cánh tay của Kiên ra sau, đẩy mạnh cơ thể vạm vỡ của hắn lao thẳng vào tủ điện điều khiển tổng bên cạnh.


*Rầm!*


Tủ điện chập điện bắn ra những tia lửa xanh lét, làm tê liệt hệ thống khóa từ của toàn bộ phân khu. Lợi dụng đà chấn động, Phong dùng hết sức tàn đẩy Kiên ngã nhào vào bên trong phòng điều khiển kính, rồi nhanh chóng kéo sập cánh cửa kính cường lực lại. Anh dùng một thanh sắt rỉ nhặt được dưới sàn chốt chặt tay nắm cửa ngoài vách kính, khóa chặt Kiên ‘Sói’ bên trong chính căn phòng an toàn của hắn.


“Phong! Cậu điên rồi!” Kiên ‘Sói’ gầm lên qua loa intercom, đập mạnh báng súng dự phòng vào lớp kính cường lực chống đạn nhưng không thể phá vỡ kết cấu hai lớp dày cộm. “Nguyễn Hùng đang dẫn lực lượng cảnh sát cơ động bao vây toàn bộ lối ra mặt đất! Cậu không có đường thoát đâu!”


Phong không thèm nhìn lại. Anh xoay người, lết cái chân thương tích đã rách miệng vết khâu bục máu chạy về phía van xả thủy lực khổng lồ nằm ở cuối hành lang kỹ thuật. Van khóa bằng thép rèn chịu lực mang logo chữ V của Vĩnh Sinh đang mở hoàn toàn, liên tục nhỏ giọt độc chất V-Tox nguyên chất sủi bọt tím quánh vào hệ thống đường ống dẫn nước ngầm của khu ổ chuột.


Phong rút thanh dao găm mài từ sắt rỉ bến cảng ra, cố gắng găm lưỡi dao vào bánh răng van để phá hủy cơ chế xoay tự động.


*Rắc!*


Lưỡi dao sắt rỉ bị gãy đôi lập tức khi va chạm với thép rèn chịu lực, mảnh kim loại văng sượt qua má Phong để lại một vết cắt rỉ máu. Van khóa quá rỉ sét và cứng nhắc do lâu ngày không được bảo trì cơ học.


“Tuấn! Giúp tôi một tay!” Phong hét lên qua tai phải.


Tuấn loạng choạng lao tới, dùng mỏ lết rỉ sét cố gắng vặn đai ốc hãm áp lực nhưng đai ốc đã bị kẹt cứng bởi các tinh thể độc chất kết tủa màu tím quánh.


Ngay lúc đó, chiếc bộ đàm thu sóng ngắn đeo ở tai phải của Phong bỗng vang lên giọng nói gầm rú điên cuồng của Trưởng khoa thực nghiệm Lý Quốc Bảo:


“Kiên! Tại sao áp lực dòng chảy phân khu 4 lại biến động? Tăng liều lượng xả thải ngay lập tức! Chúng ta cần tiêu hủy hoàn toàn các vật mẫu thực nghiệm ở Đáy Sông Hồng trước khi cơ quan điều tra hình sự sờ gáy! Nghe rõ chưa?”


Phong giật phắt chiếc Máy ghi âm cơ học Sony Walkman TCM-200DV ra khỏi túi áo khoác, nhấn nút Rec màu đỏ rồi áp sát micro của máy vào loa bộ đàm sóng ngắn. Giọng nói tàn nhẫn, coi mạng người như cỏ rác của Lý Quốc Bảo được băng cassette ghi lại trọn vẹn từng âm tần, từng nhịp thở ngạo mạn vô cảm.


“Bằng chứng... đây rồi,” Phong khàn giọng nói, lồng ngực anh đau nhói như có ngàn mũi kim châm khi dòng điện trợ tim lỗi bắt đầu suy sụp nhiệt độ đột ngột. Vết mổ chữ T trên ngực anh rách miệng hoại tử hoàn toàn, máu đỏ rực loang lổ ướt đẫm vạt áo kaki.


Phong cất chiếc máy ghi âm Walkman và chiếc USB mật thật của bác sĩ Khoa vào ba lô của Tuấn, rồi đẩy mạnh cậu em về phía van thông gió hướng Tây.


“Tuấn... cầm lấy cái này. Chạy đi... tìm Thanh phóng viên. Công bố danh sách nạn nhân và đoạn băng này ra ánh sáng.”


“Còn anh thì sao, anh Phong?” Tuấn khóc nấc lên, tay bấu chặt lấy quai ba lô.


“Tôi phải đóng cái van này lại,” Phong lầm lì nói, ánh mắt anh đanh lại như đá tảng. “Và tôi sẽ dẫn dụ Nguyễn Hùng đi hướng khác. Đi ngay!”


Phong quay lại đối mặt với chiếc van thủy lực khổng lồ. Adrenaline trong máu anh đang cạn kiệt, tim sinh học Model V-365 bắt đầu phát ra những tiếng bíp ngắn liên tục báo hiệu Trạng thái Ngưng Tim Sinh Học đang cận kề. Anh dùng cả hai bàn tay thô ráp, rỉ máu bấu chặt lấy cần gạt van bằng thép rèn chịu lực.


“Lên!”


Phong gầm lên một tiếng xé lòng. Dòng điện trợ tim lỗi cuối cùng phóng ra một xung điện áp cực đại, ép cơ bắp cánh tay anh bùng phát lực lượng cơ học tột đỉnh. Anh dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể và ý chí sinh tồn của một người cha không huyết thống ghì chặt cần gạt xuống.


*Két... rắc!*


Bánh răng thép rèn chịu lực rít lên những tiếng kim loại va chạm chói tai, rạn nứt rồi từ từ xoay ngược chiều kim đồng hồ. Van xả thủy lực khổng lồ bị đóng cưỡng chế hoàn toàn, cắt đứt dòng xả thải độc chất V-Tox vào nguồn nước ngầm của slum.


Cùng lúc đó, tiếng còi hú của xe cảnh sát cơ động và tiếng đập cửa rầm rập của lực lượng Nguyễn Hùng đã sát sườn cửa sập phía ngoài hành lang kỹ thuật.


Phong nhìn về phía đường ống xả lũ áp lực cao có đường kính hai mét đang mở toang dưới chân bệ xả—đây là con đường duy nhất dẫn thẳng ra cửa xả thải ngoại ô, hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát của cảnh sát đang bao vây mặt đất.


Anh không do dự, gieo mình nhảy thẳng vào lòng ống xả lũ tối tăm giữa dòng nước thải cuồn cuộn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!