Vết Rạn Gia Đình
Mùi hạnh nhân đắng nhẹ bốc lên từ dòng nước vàng đục, xé toạc bầu không khí yên bình giả tạo của căn phòng trọ rỉ sét.
Phong đứng bất động trước chiếc màng lọc sinh học mini đặt ở góc phòng. Dưới ánh sáng vàng vọt, tù mù của ngọn đèn dầu lạc, dòng nước giếng khoan chảy ra từ vòi lọc không còn giữ được vẻ trong suốt tối thiểu. Nó sủi lên những bọt bong bóng nhỏ li ti, mang một sắc vàng nhạt kỳ quái và tỏa ra thứ mùi đặc trưng của chất độc flo hữu cơ V-Tox. Khứu giác nhạy bén của một cựu binh đặc nhiệm lập tức gióng lên hồi chuông cảnh báo đỏ trong đại não anh.
Nguồn nước ngầm Đáy Sông Hồng đã bị tăng nồng độ độc chất một cách chủ động. Màng lọc thô dã chiến bằng than hoạt tính và xơ dừa của Tuấn chế tạo đã bắt đầu quá tải.
"Ba ơi..."
Tiếng gọi nhỏ nhẹ, rụt rè của Lam Anh từ phía sau kéo Phong trở lại thực tại. Cô bé tám tuổi đứng nép bên cạnh chiếc giường tre ọp ẹp, đôi mắt to đen láy chứa đựng sự lo âu vượt tuổi đang nhìn chăm chú vào bóng lưng hốc hác của cha nuôi. Lam Anh nhạy cảm đến mức có thể nhận ra sự căng thẳng trong từng thớ cơ trên vai Phong, và cả thứ mùi hạnh nhân đắng đang len lỏi trong không khí.
Phong lẳng lặng đặt chiếc gáo dừa xuống, xoay người lại che khuất chiếc xô nước nhiễm độc. Anh cố nở một nụ cười, dù cơ mặt đã mỏi nhừ sau ca bốc xếp đêm kéo dài mười tiếng tại bến cảng.
"Không có gì đâu con. Nước giếng hôm nay hơi nhiều phèn. Để ba lọc lại lần nữa. Con vào giường nhắm mắt ngủ trước đi, ngoan."
Lam Anh không hỏi thêm. Cô bé hiểu chuyện đến đau lòng, chỉ lẳng lặng gật đầu rồi trèo lên giường, kéo chiếc chăn mỏng sờn rách đắp ngang ngực. Nhưng đôi mắt cô bé vẫn không rời khỏi vùng ngực trái của Phong, nơi vết sẹo mổ hình chữ T lớn đang lấp ló sau cổ áo kaki sờn cũ, thỉnh thoảng lại nhấp nháy một luồng sáng đỏ nhạt vô cùng yếu ớt.
Thiết bị trợ tim sinh học Trái tim lò phản ứng (Model V-365) gắn chặt trong ngực Phong đang rò rỉ độc chất flo phóng xạ liều thấp vào hệ tuần hoàn của anh. Mỗi nhịp đập nhân tạo lúc này là một nhát dao găm âm thầm rút ngắn thời gian sống đếm ngược của anh. Con số hiển thị trên màn hình LED siêu nhỏ dưới da ngực anh hiện tại chỉ còn đúng 365 ngày.
Phong hít một hơi sâu, định áp dụng Quy tắc đếm nhịp thở 4-7-8 để điều hòa lại nhịp tim đang có xu hướng tăng nhanh. Nhưng ngay khi anh vừa hít vào đến nhịp thứ hai, một tiếng động lạ từ con hẻm tối bên ngoài phòng trọ lọt vào thính giác cực nhạy của anh.
Tiếng bước chân lê lết, không đều. Tiếng đế giày cao su giả rách nát quẹt sát trên nền đất bùn nhão của hẻm cảng cũ. Đó không phải là bước chân tuần tra máy móc của lực lượng bảo an Vĩnh Sinh, cũng không phải là bước chân nhanh nhẹn của những đứa trẻ móc túi đường phố.
Đó là bước chân của Vũ, gã em vợ nghiện ngập và nợ nần chồng chất của anh.
Phong quay sang nhìn Lam Anh, giọng anh hạ thấp xuống mức tối thiểu, mang theo mệnh lệnh dứt khoát của một người lính: "Lam Anh, trò chơi trốn tìm. Vào tủ gỗ ngay lập tức. Khi nào ba gõ cửa ba tiếng mới được ra."
Cô bé gật đầu nhanh như cắt, lách người vào chiếc tủ gỗ cũ rỉ sét ở góc phòng mà không hề gây ra một tiếng động nhỏ nào. Đây là phản xạ sinh tồn đã được Phong huấn luyện cho cô bé dưới dạng một trò chơi suốt hai năm qua tại khu ổ chuột này.
Phong cài chặt chốt cửa tủ, rồi lẳng lặng bước ra phía cửa chính của căn phòng trọ số 13. Anh không bật đèn điện, chỉ mang theo chiếc đèn dầu tù mù bước ra con hẻm tối bốc mùi rác thải hóa chất.
Đêm bến cảng ngột ngạt và ẩm ướt. Sương mù hóa chất từ nhà máy Vinapharm phía bên kia sông tràn sang, bao phủ toàn bộ những mái tôn rỉ sét của Đáy Sông Hồng trong một bức màn xám xịt.
Dưới ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn dầu, một bóng người gầy gò, hốc hác đang đứng tựa vào vách tôn rỉ sét đối diện phòng trọ Phong. Gã mặc chiếc áo khoác da giả rách nát, mái tóc bù xù bết dính mồ hôi, đôi mắt lờ đờ nhưng lại lóe lên tia nhìn tham lam, thèm khát của một kẻ đang lên cơn thèm thuốc.
"Cậu Vũ," Phong khàn giọng lên tiếng, đứng chặn ngay trước thềm cửa phòng trọ số 13, hai tay buông thõng nhưng các ngón tay hơi cong lại, sẵn sàng cho bất kỳ tình huống cận chiến nào.
"Ồ, anh rể," Vũ cười khẩy, để lộ hàm răng ố vàng khấp khểnh. Gã không thèm chào hỏi tử tế, bước tới một bước, mùi rượu rẻ tiền và mùi khói thuốc nồng nặc phả thẳng vào mặt Phong. "Anh vẫn sống dai nhách trong cái xó xỉnh rỉ sét này nhỉ? Mà cũng phải thôi, mang trong người cái thứ đồ chơi đắt tiền của Vinapharm thì làm sao chết dễ thế được."
Phong im lặng. Anh không lùi bước, tiến lên phía trước nửa bước, chủ động thu hẹp khoảng cách xuống dưới một mét. Dưới ánh sáng vàng vọt của ngọn đèn dầu treo đầu ngõ, Phong tập trung toàn bộ nhãn lực vào đôi mắt của Vũ. Anh áp dụng kỹ năng Đọc vị nói dối qua dao động đồng tử.
Đồng tử của Vũ đang giãn nở bất thường, nhịp chớp mắt nhanh và liên tục. Khóe miệng gã giật vô thức mỗi khi nhìn vào túi áo khoác của Phong. Gã đang cực kỳ hoảng loạn, sợ hãi, nhưng đồng thời cũng đang bị kích thích bởi một nguồn thông tin mới có thể đổi lấy tiền.
"Cậu đến đây làm gì?" Phong lạnh lùng hỏi. "Tôi đã nói giữa chúng ta không còn quan hệ gì từ khi Hà qua đời."
"Hà chết rồi, nhưng tôi vẫn là cậu ruột của con bé Lam Anh," Vũ cười hắc hắc, giọng gã run rẩy nhưng cố tình lên giọng đe dọa. Gã thò tay vào túi áo khoác da giả, lôi ra một chiếc điện thoại vỡ nát màn hình. "Anh Phong này, anh có biết hôm nay tôi nghe thấy gì ở bến cảng Port 4 không? Người của tập đoàn Vĩnh Sinh... bọn họ đang ráo riết tìm kiếm một đứa bé gái khoảng tám tuổi mang nhóm máu đặc biệt. Bọn họ treo thưởng một khoản tiền mặt khổng lồ cho ai chỉ điểm."
Ngón tay Vũ lướt trên màn hình nứt vỡ, hiển thị một số điện thoại hotline màu đỏ của đội bảo an đặc biệt Vĩnh Sinh. Gã giơ chiếc điện thoại sát vào mặt Phong, ngón cái đặt hờ ngay trên nút gọi.
"Chỉ cần tôi bấm cái nút này, năm phút sau, xe bọc thép của bảo an sẽ san phẳng cái hẻm rác này. Và anh, thằng lính què mang thiết bị ăn cắp, cùng con bé con kia sẽ biến mất vĩnh viễn."
Phong vẫn giữ gương mặt lạnh lùng như đá tảng. Thính giác cực nhạy của anh bắt đầu phân tích tần số giọng nói của Vũ. Giọng gã có một độ rung ở tần số 120 Hz – biểu hiện lâm sàng của sự sợ hãi tột cùng trước cái chết cận kề.
"Cậu không dám gọi," Phong khàn giọng nói, từng chữ thốt ra đều mang theo áp lực tâm lý nặng nề của một cựu binh đặc nhiệm. "Bởi vì nếu cậu muốn gọi, cậu đã gọi từ lâu để nhận tiền thưởng chứ không thèm vác xác đến đây tống tiền tôi."
Đồng tử của Vũ co rụt nhẹ trong vòng 0.2 giây. Gã chớp mắt liên tục, bước chân vô thức lùi lại nửa bước. Phong đã đọc vị chính xác sự hèn nhát của gã.
"Anh... anh đừng có tinh tướng!" Vũ gầm gừ, cố lấy lại thế chủ động. "Tôi đang nợ băng Bình 'Búa' năm mươi triệu tiền mặt cũ. Bọn chúng dọa nếu sáng mai tôi không chồng đủ tiền, bọn chúng sẽ bẻ gãy cả hai chân tôi rồi ném xuống sông Hồng làm mồi cho cá. Tôi không còn đường lui nữa rồi! Đưa tôi tiền mặt cũ, ngay lập tức, nếu không tôi sẽ cùng chết với hai cha con anh!"
Phong nhìn chằm chằm vào Vũ. Anh hiểu rõ luật im lặng của Đáy Sông Hồng: ở khu ổ chuột này, một kẻ nghiện ngập đang bị dồn vào đường cùng như Vũ không thể thỏa hiệp bằng lý lẽ hay lòng trắc ẩn. Chỉ có nỗi sợ hãi bạo lực vật lý sát sườn mới có thể giữ cho gã im lặng tạm thời.
Phong luồn tay vào túi trong áo khoác kaki, lôi ra một xấp tiền giấy cũ rách nát bẩn thỉu nhận từ Tài 'Lùn' cuối ca làm việc. Đó là tất cả số tiền mặt cũ không số hóa mà anh tích lũy được để mua sữa sạch và nhu yếu phẩm cho Lam Anh.
"Đây là tất cả những gì tôi có," Phong nói, giơ xấp tiền ra trước mặt Vũ. "Cầm lấy và cút khỏi đây vĩnh viễn."
Vũ nhìn xấp tiền giấy, mắt gã sáng lên đầy thèm khát. Gã giật lấy xấp tiền, lật đật đếm nhanh dưới ánh đèn dầu. Nhưng ngay sau đó, vẻ mặt gã chuyển sang giận dữ. Gã ném xấp tiền xuống nền đất bùn nhão.
"Chỗ này chưa đầy mười triệu! Anh định bố thí cho ăn mày đấy à?" Vũ rít lên, tay gã lại đưa chiếc điện thoại vỡ màn hình lên sát mặt Phong. "Đưa thêm tiền! Tôi biết anh còn giấu tiền mặt cũ trong nhà! Đưa đây, nếu không tôi bấm gọi ngay bây giờ!"
Thương lượng thất bại. Sự tham lam của Vũ đã vượt qua giới hạn kiểm soát của lý trí thông thường.
Trong khoảnh khắc Vũ định ấn ngón tay xuống màn hình, Phong hành động.
Không có một động tác thừa thãi nào. Phong bước tới một bước dài, rút ngắn khoảng cách xuống bằng không. Tay phải anh vươn ra như một gọng kìm thép, bóp chặt lấy cổ tay đang cầm điện thoại của Vũ.
Phong áp dụng kỹ thuật cận chiến khóa khớp đặc nhiệm. Anh dùng ngón cái ấn mạnh vào huyệt thần kinh giữa ở cổ tay Vũ, đồng thời xoay ngược khớp xương quay của gã một góc bốn mươi lăm độ.
*Rắc.*
Một tiếng kêu răng rắc cơ học nhỏ vang lên từ khớp xương cổ tay Vũ, kèm theo một cơn đau vật lý buốt thấu xương tủy nhưng không hề để lại vết thương hay tụ máu bên ngoài. Chiếc điện thoại vỡ màn hình lập tức rơi khỏi bàn tay mất lực của Vũ, Phong dùng chân trái đỡ nhẹ lấy chiếc máy trước khi nó chạm đất, rồi đá vạt nó vào góc tối vách tôn.
"Á... á! Buông ra! Gãy tay tôi rồi!" Vũ hét lên đau đớn, toàn thân gã đổ sụp xuống, đầu gối quỵ xuống nền đất bùn nhão. Gã cố gắng vùng vẫy nhưng cánh tay phải hoàn toàn bị khóa chặt bởi lực bóp khủng khiếp của Phong.
"Nghe cho kỹ đây, Vũ," Phong hạ thấp người xuống, ghé sát tai Vũ, giọng nói lạnh lùng đến mức khiến gã em vợ run rẩy bần bật dưới mưa phùn. "Hà đã chết. Tôi chỉ còn một lời hứa duy nhất với cô ấy là bảo vệ Lam Anh. Nếu cậu dám hé răng nửa lời với bảo an Vĩnh Sinh, Bình 'Búa' sẽ không phải là kẻ duy nhất muốn bẻ gãy chân cậu đâu."
Phong bóp mạnh thêm một nhịp. Cơn đau vật lý cực hạn khiến Vũ mặt mũi xám ngoét, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. Gã hoàn toàn bị bẻ gãy ý chí tống tiền.
"Tôi... tôi biết rồi! Buông ra... xin anh... tôi không nói... tôi thề tôi không nói!" Vũ rên rỉ van xin.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc bộc phát lực lượng cận chiến và sự tức giận kìm nén, nhịp tim của Phong đột ngột tăng vọt lên mức 90 nhịp/phút.
Cơn ác mộng sinh học lập tức ập đến.
Một luồng điện áp lỗi từ thiết bị trợ tim Model V-365 phóng thẳng vào cơ tim Phong. Dưới lớp áo kaki sờn cũ, vết sẹo mổ hình chữ T trên ngực anh bắt đầu phát ra ánh sáng đỏ nhạt dữ dội, rực lên qua lớp vải mỏng. Độc chất flo rò rỉ mạnh hơn vào tĩnh mạch, kích hoạt Trạng thái Nhiễm Độc Nhẹ (Leakage Stage 1).
Phong cảm thấy toàn bộ cánh tay trái của mình đột ngột tê rần, mất hoàn toàn cảm giác vận động. Một tiếng rít tần số thấp (ù tai nhẹ) vang lên oang oang trong tai trái của anh, bóp méo mọi âm thanh xung quanh thành những tiếng nhiễu sóng rè rè khó chịu. Cơn đau thắt ngực ập đến như một bàn tay sắt bóp nghẹt lấy tim anh, khiến anh lảo đảo.
Lợi dụng khoảnh khắc Phong bị mất lực do cơn đau tim tấn công, Vũ dùng hết sức tàn giật mạnh cánh tay ra khỏi gọng kìm của anh. Gã ngã nhào ra phía sau, lồm cồm bò dậy trong vũng bùn đất.
Khi nhìn thấy vết sẹo hình chữ T trên ngực Phong đang phát sáng đỏ rực dữ dội dưới đêm tối, đôi mắt Vũ trợn trừng lên vì kinh hoàng. Gã chưa bao giờ nhìn thấy thiết bị trợ tim của Phong hoạt động ở trạng thái lỗi thảm khốc như thế này.
"Quái... quái vật! Anh là đồ quái vật sinh học!" Vũ hét lên sợ hãi, gã không màng đến chiếc điện thoại vỡ màn hình đang nằm trong góc tối, lật đật nhặt xấp tiền giấy cũ rách nát dưới đất rồi cắm đầu bỏ chạy thục mạng ra phía đầu hẻm cảng cũ.
Phong không đuổi theo. Anh quỵ một đầu gối xuống nền đất ẩm ướt, tay phải bấu chặt lấy lồng ngực trái đang bỏng rát. Anh cố gắng nhắm mắt lại, ép bản thân phải tập trung vào Quy tắc đếm nhịp thở 4-7-8 để hạ nhịp tim xuống mức an toàn trước khi chất độc flo phá hủy hoàn toàn niêm mạc vết mổ chữ T.
*Hít vào... một, hai, ba, bốn.*
*Giữ hơi... một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy.*
*Thở ra... một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám.*
Nhịp thở sâu cưỡng chế dần dần làm dịu đi dòng adrenaline hoang dã trong máu. Ánh sáng đỏ nhạt trên ngực Phong từ từ lịm dần, trả lại màu xanh nhạt ổn định lâm sàng cho thiết bị Model V-365. Cánh tay trái của anh bắt đầu có cảm giác trở lại, nhưng cơn tê rần vẫn âm ỉ chạy dọc các đầu ngón tay.
Phong gượng đứng dậy, nhặt chiếc điện thoại vỡ màn hình của Vũ lên rồi đút vào túi áo khoác. Anh biết mối đe dọa từ Vũ vẫn chưa được triệt tiêu hoàn toàn. Gã em vợ tham lam và hèn nhát kia có thể bán đứng anh bất cứ lúc nào nếu cơn thèm thuốc lại tấn công gã vào ngày mai.
Trong lúc quay người chuẩn bị bước vào phòng trọ, thính giác cực nhạy của Phong chợt nghe thấy tiếng sột soạt nhẹ của giấy thô dưới đất, ngay tại vị trí Vũ vừa ngã nhào lúc nãy.
Phong cúi xuống, nhặt mẩu giấy bị rách nát nằm lẫn trong bùn đất.
Đó là một mảnh giấy lọc nước bị hỏng rách góc từ màng lọc sinh học mini đặt bên ngoài hiên phòng trọ. Trên bề mặt giấy thấm nước vàng đục, có những nét vẽ nguệch ngoạc bằng mực xanh – những ký hiệu mật mã Morse và sơ đồ hóa học viết tay của bác sĩ pháp y Nguyễn Đăng Khoa để lại từ tuần trước.
Vũ đã bỏ chạy, nhưng trước khi chạy, trong lúc lồm cồm bò dậy trong vũng bùn, bàn tay tham lam của gã đã lén nhặt được mẩu giấy mang ký hiệu mật này.
Phong siết chặt nắm tay, mảnh giấy rách nát trong lòng bàn tay anh nát vụn. Một mối đe dọa mới, hữu hình và tàn khốc hơn, đã chính thức được kích hoạt từ con hẻm tối ngoài phòng trọ số 13.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!