Nhạc nềnMystery_Detective

Đột Kích Trạm Bơm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới lòng cống ngầm Đáy Sông Hồng quánh đặc như một thứ nhựa đường nguội lạnh. Mùi lưu huỳnh, clo và chất thải hóa chất bốc lên từ lớp bùn đỏ ven sông xộc thẳng vào phế quản, bỏng rát. Phong tựa lưng vào vách bê tông ẩm ướt, nghiêng hẳn đầu sang bên phải để dùng phần thính giác duy nhất còn hoạt động ở tai phải lọc lấy những dao động cơ học nhỏ nhất từ phía trên. Tai trái của anh lúc này hoàn toàn câm lặng, chỉ có một dải âm rè rè điện tử đơn điệu kéo dài—di chứng tàn khốc từ cú sốc điện áp cao của thiết bị trợ tim Model V-365 ở bến cảng vẫn chưa hề thuyên giảm.


Dưới lớp áo kaki sờn cũ, vết sẹo mổ hình chữ T lớn trên ngực Phong nhói lên từng cơn đau thắt mạch vành. Thiết bị trợ tim sinh học cấy sâu sau xương ức đang rò rỉ độc chất flo phóng xạ liều thấp vào tĩnh mạch, phát ra luồng sáng đỏ nhạt yếu ớt qua lớp da ngực hốc hác. Màn hình LED siêu nhỏ hiển thị số ngày sống còn lại của anh: 142 ngày.


Phong nghiến chặt răng, bóp mạnh góc nhọn của chiếc huân chương đồng của cụ Vĩnh trong lòng bàn tay phải. Cơn đau vật lý sắc lẹm từ lòng bàn tay rỉ máu lập tức kéo lý trí anh ra khỏi cơn hoang tưởng thính giác đang chực chờ bùng phát. Anh nhìn sang Tuấn, cậu kỹ sư trẻ đang run rẩy điều chỉnh lại chiếc kính bảo hộ dính đầy nước phèn.


"Tuấn, chuẩn bị xuất phát," Phong khàn giọng nói, giọng trầm thấp nhưng lạnh lùng. "Nhớ kỹ những gì tôi đã vẽ trên vách cống. Trạm bơm nước ngầm phân khu 4 có ba chốt gác. Chúng ta chỉ có đúng năm phút khoảng trống khi bảo an đổi ca ở hành lang trung tâm để tiếp cận van thủy lực chính."


Tuấn gật đầu, tay siết chặt bộ tua vít đa năng bằng thép mạ crom: "Em rõ rồi, anh Phong. Thiết bị lọc nước dã chiến đã sẵn sàng trong ba lô. Nhưng từ trường máy bơm phía trên mạnh lắm, em sợ thiết bị quét của em sẽ bị nhiễu."


"Không sao. Chúng ta sẽ dùng mắt trần và khứu giác để định vị bồn chứa V-Tox. Đi thôi."


Phong lách người tiến lên trước. Anh thò tay vào túi áo khoác kaki, ngón tay chạm vào mảnh vỏ flycam xám tro nhặt được ở chùa cổ Vạn An. Mảnh nhựa lạnh ngắt như một lời nhắc nhở không lời rằng nanh vuốt của tập đoàn dược phẩm Vĩnh Sinh đã áp sát ngay sau lưng họ. Nhưng điều khiến lồng ngực Phong nóng bỏng hơn cả độc chất flo chính là ký ức về chữ ký của Kiên 'Sói' trên bản giám định tâm thần quân ngũ giả lập mười năm trước. Gã đồng đội cũ đã bán đứng danh dự người lính để đổi lấy bộ vest đen bảo an cao cấp của Vĩnh Sinh. Hôm nay, tại trạm bơm này, Phong sẽ đòi lại món nợ đó.


Phong bắt đầu leo lên chiếc thang sắt rỉ sét dẫn lên van thông gió phía Tây của trạm bơm. Anh áp dụng kỹ thuật Đột nhập không tiếng động (Silent Infiltration) một cách thuần thục. Mỗi bước chân của anh đều phân bổ trọng lượng cơ thể lên các đầu ngón chân, nương theo nhịp rung đều đặn của hệ thống tuabin công suất lớn phía trên để triệt tiêu hoàn toàn tiếng động cơ học. Anh không bước vào giữa các tấm tôn thông gió mà đặt chân chính xác vào các khớp nối chịu lực—nơi các đinh tán liên kết chặt chẽ nhất để tránh tiếng cọt kẹt của kim loại sờn rỉ.


"Bước theo vết chân của tôi," Phong thì thầm qua kẽ răng với Tuấn phía sau. "Và di chuyển chậm dưới một mét trên giây."


Đây là Quy tắc di chuyển theo góc chết của camera AI. Phong biết rất rõ hệ thống giám sát của Vĩnh Sinh sử dụng thuật toán nhận diện chuyển động dựa trên sự thay đổi pixel đột ngột giữa các khung hình. Nếu di chuyển với tốc độ cực chậm, hòa lẫn vào bóng tối của các đường ống dẫn nước làm mát khổng lồ, camera AI sẽ tự động phân loại họ vào nhóm 'nhiễu nền' hoặc 'bóng đổ vật lý' và không kích hoạt cảnh báo đỏ lên phòng điều khiển.


Họ lách qua cửa sập van thông gió, đặt chân vào hành lang kỹ thuật phía Tây của trạm bơm. Ánh sáng huỳnh quang xanh lét, lạnh lẽo bao trùm không gian vô trùng, đối lập hoàn toàn với sự rỉ sét của khu ổ chuột phía dưới. Tiếng gầm rú trầm đục của các máy bơm áp lực cao dội lên từ sàn gạch làm rung chuyển cả màng nhĩ của Phong.


Phía trước, cách họ hai mươi mét, hai lính gác bảo an mặc đồng phục xám tro của Vĩnh Sinh đang túc trực tại chốt gác phụ. Chúng trang bị dùi cui điện cao thế và súng ngắn có giảm thanh đeo ở thắt lưng. Phong nép sát lưng vào vách đường ống dẫn nước lạnh, cảm nhận cái lạnh thấu xương của ống thép thấm qua lớp áo kaki sũng nước, làm dịu đi phần nào cơn sốt nhẹ do nhiễm độc axit phèn dưới cống.


Anh xoay nghiêng đầu sang bên phải để tai phải duy nhất định vị tiếng bước chân của hai lính gác.


*Một... hai... ba... quay người.*


Chu kỳ tuần tra của chúng có một góc chết kéo dài đúng bốn giây khi cả hai cùng xoay lưng về phía cửa thông gió để kiểm tra bảng điều khiển áp lực bể lắng.


"Đứng im đây, Tuấn," Phong ra hiệu bằng tay.


Ngay khi hai tên lính gác vừa xoay người, Phong lướt đi như một bóng ma không trọng lượng. Kỹ thuật đột nhập dã chiến giúp anh áp sát tên lính gác bên trái trong vòng chưa đầy hai giây. Bàn tay phải thô ráp của anh vươn ra từ bóng tối, chuẩn xác khóa chặt yết hầu đối thủ, đồng thời dùng đầu gối thúc mạnh vào thắt lưng gã để triệt tiêu lực phản kháng. Tên lính gác bên trái lịm đi ngay lập tức mà không kịp phát ra một tiếng động nào.


Tên thứ hai giật mình quay lại do luồng không khí dịch chuyển đột ngột. Đồng tử gã co rụt lại khi nhìn thấy gương mặt hốc hác, thâm quầng và vết sẹo mổ hình chữ T đang phát sáng đỏ nhạt trên ngực Phong. Nhưng trước khi gã kịp chạm tay vào bao súng, Phong đã xoay người, dùng đòn khóa khớp vai bẻ ngược cánh tay gã ra sau, ấn mạnh vào huyệt đạo vùng cổ khiến gã ngã quỵ xuống sàn gạch vô trùng.


Phong nhanh chóng kéo hai thân xác bất tỉnh vào góc khuất sau các thùng phuy chứa hóa chất clo hữu cơ, dùng dây rút nhựa trói chặt tay chân chúng lại. Anh tịch thu bộ đàm của chúng, đeo tai nghe vào tai phải.


"Hành lang phía Tây an toàn," Phong thầm thì với Tuấn. "Tiến sát phòng điều khiển van trung tâm."


Họ di chuyển dọc theo đường ống dẫn chính dẫn vào sảnh trung tâm. Mùi hạnh nhân đắng nhẹ—mùi đặc trưng của hóa chất V-Tox—bắt đầu nồng nặc hơn trong không khí. Khứu giác nhạy bén của Phong giật mình cảnh báo. Anh đưa tay lên che mũi cho Tuấn, ra hiệu nguy hiểm.


Khi họ chỉ còn cách phòng điều khiển van trung tâm năm mét, Phong chợt nghe thấy một tiếng *click* kim loại cực nhỏ vang lên từ phía trên trần nhà bê tông.


*Bẫy cơ học.*


Bản năng sinh tồn của một cựu binh đặc nhiệm thét lên trong đầu. Phong chưa kịp đẩy Tuấn ra thì một tiếng rít lớn của hệ thống khí nén dội lên.


*Rầm!*


Một tấm cửa sập bằng thép từ dày mười phân đột ngột rơi xuống từ trần nhà phía sau họ, khóa chặt lối thoát hiểm quay lại hành lang thông gió. Đồng thời, một tấm cửa thép thứ hai sập xuống phía trước mặt họ, giam cầm Phong và Tuấn trong một không gian hành lang bê tông hẹp dài chưa đầy mười mét.


"Anh Phong! Chúng ta bị bẫy rồi!" Tuấn hoảng loạn, lao đến dùng bộ tua vít đa năng cố cạy khe hở của cửa thép nhưng vô ích. Hệ thống khóa từ của cửa sập sử dụng cáp quang nội bộ cách ly hoàn toàn, không có bất kỳ cổng thu phát sóng không dây nào để hack từ xa.


Ngay sau đó, tiếng *xì xì* áp lực cao vang lên từ các lỗ thông hơi trên trần bê tông. Một làn sương mù màu trắng đục, tỏa ra mùi hóa chất an thần nồng nặc bắt đầu phun ra xối xả, lấp đầy không gian hành lang hẹp.


"Khí gây mê lâm sàng," Phong nói qua kẽ răng. Cơn đau thắt ngực dội lên dữ dội khi độc chất flo từ thiết bị trợ tim Model V-365 phản ứng với áp lực không khí thay đổi đột ngột. Ánh đỏ nhạt trên ngực anh bắt đầu nhấp nháy liên tục với tần suất nhanh hơn, báo hiệu nhịp tim đã vượt ngưỡng 100 nhịp/phút.


"Nín thở, Tuấn!" Phong ra lệnh. Anh nhắm mắt lại, lập tức áp dụng Quy tắc đếm nhịp thở 4-7-8 để cưỡng ép hệ thần kinh giao cảm hạ nhịp tim xuống nhằm giảm thiểu tốc độ hấp thụ khí độc qua phổi.


*Hít vào bằng mũi bốn giây... giữ hơi thở bảy giây... thở ra bằng miệng tám giây...*


Nhịp tim của Phong từ từ hạ xuống 80 nhịp/phút, nhưng thính giác tai phải của anh bắt đầu ù đi nhẹ do tác dụng phụ của lượng nhỏ khí gây mê đã lọt vào phế quản.


Bất ngờ, một luồng ánh sáng chói mắt bùng lên phía trước mặt họ.


Tấm kính mờ của phòng điều khiển van trung tâm vốn nằm sau lớp cửa thép bất ngờ chuyển sang trạng thái trong suốt. Đằng sau lớp kính cường lực hai lớp dày cộm chống đạn, một bóng người cao lớn bước ra từ bóng tối phòng máy.


Hắn mặc một bộ vest đen bảo an phẳng phiu sang trọng, đeo tai nghe đàm thoại vàng kim của giới thượng lưu Vĩnh Sinh. Khuôn mặt gã vạm vỡ, góc cạnh với đôi mắt lạnh lùng sắc lẹm như một con sói săn mồi ban đêm.


Kiên 'Sói'.


Người đồng đội cũ cùng đơn vị đặc nhiệm Sương Mù Đen mười năm trước, kẻ đã tự tay ký vào bản giám định tâm thần giả lập để dìm Phong vào bóng tối cô lập của xã hội, đang đứng đó. Hắn mỉm cười lạnh lùng qua lớp kính cường lực vô trùng, tay phải cầm khẩu súng ngắn có giảm thanh quân dụng chĩa thẳng vào lồng ngực đang phát sáng đỏ nhạt của Phong.


Tiếng loa intercom trên vách tường hành lang vang lên giọng nói trầm ấm nhưng tàn nhẫn của Kiên:


"Vẫn là những bài thâm nhập đường thông gió cũ kỹ của đặc nhiệm Sương Mù Đen, phải không Đội trưởng? Cậu nghĩ tôi sẽ quên cách cậu di chuyển sao? Mười năm qua cậu trốn chui trốn lủi dưới đáy sông Hồng, còn tôi đã nâng cấp toàn bộ hệ thống bẫy phòng thủ này dựa trên chính những thói quen chiến đấu của cậu."


Kiên 'Sói' bước sát lại lớp kính, ngón tay trỏ đặt hờ lên cò súng, ánh mắt đầy sự ngạo mạn giễu cợt nhìn Phong đang dằn vặt chịu đựng cơn đau tim dưới làn sương độc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!