Thử Nghiệm Lâm Sàng
Bức tường nước thải axit đen ngầu, sủi bọt trắng xóa cuồn cuộn lao tới với tốc độ của một con quái vật cơ khí xổng chuồng. Tiếng gầm rú của dòng lũ dội vào vách cống bê tông tròn tạo nên những chấn động rùng rợn, làm rung chuyển cả bệ xi măng hẹp dưới chân họ.
"Chạy! Chạy mau!" Tuấn hét lên, giọng nói bị tiếng gầm của dòng nước nuốt chửng hoàn toàn. Gương mặt cậu kỹ sư trẻ cắt không còn giọt máu dưới ánh sáng mờ đục của chiếc đèn pin dã chiến.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, tai trái của Phong hoàn toàn im lìm. Không có tiếng gầm rú của dòng lũ, không có tiếng thét của Tuấn, chỉ có một dải âm rè rè điện tử đơn điệu kéo dài như tiếng ve sầu chết nghẹn—di chứng tàn khốc từ cú sốc điện áp cao của thiết bị trợ tim Model V-365 ở bến cảng vẫn đang phong tỏa thính giác của anh. Nhưng tai phải của anh thì không. Phần thính giác duy nhất còn hoạt động ấy đã bắt được tần số dao động cực thấp của khối nước đang lao tới từ khoảng cách năm mươi mét trước đó.
Cánh tay trái của Phong hiện đang tê dại hoàn toàn, buông thõng vô lực bên sườn áo kaki sờn cũ do độc chất flo rò rỉ. Nhưng bản năng của một cựu binh đặc nhiệm giải ngũ không cho phép anh do dự. Phong dùng cánh tay phải vạm vỡ nhưng hốc hác của mình chộp lấy cổ áo khoác của Tuấn, dùng một lực gạt cực mạnh quăng cậu lên bệ xi măng kỹ thuật cao hơn, nằm sát trần cống bê tông.
"Bám chặt vào đường ống dẫn phía trên!" Phong khàn giọng hét lên, luồng khí nóng bỏng rát thoát ra từ phế quản bị tổn thương.
Ngay lập tức, anh xoay người lại, chộp lấy chiếc gậy tre của Ông lão Bản. Người đàn ông mù vẫn đứng bất động, gương mặt không tròng hướng về phía dòng lũ với một sự điềm tĩnh đáng sợ của kẻ đã quá quen với bóng tối của lòng đất. Phong dùng hết sức tàn kéo mạnh ông lão lên bệ xi măng hẹp. Ông Tư 'Nát' lết phía sau, run rẩy bấu chặt lấy chân Phong, chiếc mỏ lết rỉ sét mang logo nhà máy nước cũ kẹp chặt dưới nách.
*Ầm!*
Dòng lũ axit ập đến, dâng cao ngập quá bệ xi măng dưới chân họ gần nửa mét. Làn nước đen ngụa, quánh đặc hóa chất axit và oxit sắt hữu cơ xối thẳng vào chân Phong. Cơn đau buốt thấu xương dội lên lập tức. Chất axit ăn mòn lớp da ủng bảo hộ sờn cũ, thấm qua lớp vải quần bò rách nát, liếm vào các vết thương hở ở đùi của anh.
Nếu là một người bình thường, nồng độ axit hữu cơ cực cao này đã đủ để làm bỏng sâu và gây suy đa tạng tức thời. Nhưng trong tủy xương của Phong, hệ miễn dịch biến đổi sau chiến dịch thực nghiệm 'Sương Mù Đen' mười năm trước đang hoạt động điên cuồng. Kỹ năng *Kháng độc sinh học biến đổi* tự động kích hoạt, cô lập các ion flo tự do và tác nhân ăn mòn trong máu, giữ cho các cơ quan nội tạng của anh không bị sụp đổ lâm sàng ngay lập tức. Tuy nhiên, cái giá phải trả là một cơn sốt nóng hầm hập bùng lên trong huyết quản, làm đầu óc anh quay cuồng.
Vết sẹo mổ hình chữ T trên ngực Phong, vốn được khâu dã chiến bằng chỉ nha khoa, bắt đầu thắt chặt lại dưới lớp băng gạc đẫm máu. Thiết bị trợ tim sinh học *Trái tim lò phản ứng (Model V-365)* cấy sâu sau xương ức phát ra luồng sáng đỏ dữ dội qua lớp da ngực hốc hác, nhấp nháy liên tục như một chiếc đồng hồ tử thần đang chạy đua với thời gian. Màn hình LED siêu nhỏ hiển thị số ngày sống còn lại của anh nhảy số điên cuồng.
*Còn đúng 142 ngày.*
Phong nghiến chặt răng vào nhau đến mức bật máu tươi ở nướu. Anh áp dụng *Quy tắc đếm nhịp thở 4-7-8* để cưỡng ép hệ thần kinh giao cảm hạ nhịp tim đang đập dồn dập dội vào vách ngực xuống mức ổn định lâm sàng.
*Hít vào... một, hai, ba, bốn.*
*Giữ hơi... một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy.*
*Thở ra... một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám.*
Cơn co thắt mạch vành dịu đi đôi chút. Dòng nước lũ axit sau khi đạt đỉnh đã bắt đầu rút nhanh theo các van xả áp lực hướng ra sông Hồng, để lại một lớp bùn đỏ quánh đặc bốc mùi clo và lưu huỳnh nồng nặc. Không gian dưới lòng đất ngột ngạt đến mức nghẹt thở, hơi nước axit hữu cơ bay hơi mịt mù làm nhòe đi ánh sáng đèn pin.
"Anh Phong... anh có sao không?" Tuấn tuột xuống từ bệ xi măng phía trên, giọng run rẩy khi nhìn thấy vệt máu đỏ tươi loang ra từ ngực Phong, thấm đẫm chiếc áo kaki sờn cũ.
"Tôi vẫn kiểm soát được," Phong khàn giọng nói, giọng trầm thấp lạnh lùng. Anh xoay nghiêng đầu sang bên phải để hướng tai phải duy nhất còn thính lực về phía Tuấn. "Lấy xi lanh ra. Chúng ta cần lấy mẫu nước thải rò rỉ từ khớp nối đường ống dẫn ngay lập tức. Đây là bằng chứng sinh học đầu tiên chứng minh Vĩnh Sinh đang tiêm hóa chất trực tiếp vào nguồn nước ngầm."
Tuấn lật đật mở ba lô, lấy ra một chiếc xi lanh y tế vô trùng cỡ lớn. Phong đón lấy chiếc xi lanh bằng bàn tay phải thô ráp nhưng cực kỳ chuẩn xác của một cựu binh. Anh lội xuống lớp bùn đỏ quánh dưới lòng cống, tiến sát đến khớp nối kim loại đang rỉ ra những tia nước màu vàng nhạt bốc mùi hạnh nhân đắng nhẹ—mùi đặc trưng của hóa chất flo hữu cơ V-Tox.
*Một nhịp kéo dứt khoát.*
Phong hút đầy 50ml dung dịch vàng nhạt vào xi lanh, sau đó cẩn thận bơm vào một ống nghiệm thủy tinh nhỏ. Anh thò tay vào túi trong của áo khoác kaki, rút ra một quân cờ tướng bằng gỗ sồi rỗng ruột—kỷ vật mật mã Morse mà bác sĩ Khoa đã giao cho anh trước khi bị sát hại. Bên trong quân cờ là một lọ thủy tinh nhỏ chứa *Dung dịch chỉ thị màu V-Tox Agent*.
"Giữ chặt đèn pin, Tuấn. Đừng để ánh sáng bị lệch," Phong ra lệnh.
Anh mở nắp lọ chỉ thị màu, dùng ống nhỏ giọt hút lấy ba giọt dung dịch trong suốt, rồi nhỏ từ từ vào ống nghiệm chứa mẫu nước thải vừa lấy được.
*Một giọt... hai giọt... ba giọt.*
Ngay khi giọt thứ ba vừa chạm vào bề mặt chất lỏng, ống nghiệm thủy tinh lập tức sủi bọt trắng xóa như vôi sống gặp nước. Một phản ứng hóa học kịch liệt xảy ra trong không gian kín. Dung dịch màu vàng nhạt nhanh chóng chuyển dịch sắc độ, từ màu hồng nhạt sang màu tím, rồi cuối cùng đông đặc lại thành một màu tím đậm quánh như máu đông.
Một luồng khí độc hữu cơ nồng nặc mùi hạnh nhân đắng bốc lên từ miệng ống nghiệm, xộc thẳng vào mũi Phong. Cảm giác bỏng rát lập tức thiêu rụi niêm mạc mũi của anh, khiến anh phải ho khan dữ dội, lồng ngực co thắt mạnh làm thiết bị trợ tim Model V-365 phát ánh sáng đỏ liên tục.
"Nồng độ flo hữu cơ vượt ngưỡng 50 PPM," Phong thều thào qua kẽ răng, mắt anh nổi đầy tia máu đỏ dưới tác động của độc chất. "V-Tox nguyên chất. Chúng không chỉ xả thải lậu... chúng đang tiêm trực tiếp hóa chất gây trầm cảm và hoang tưởng này vào nguồn nước sinh hoạt của khu ổ chuột với liều lượng hủy diệt."
"Lũ khốn nạn..." Tuấn nghiến răng, nắm chặt hai tay thành nắm đấm. "Chúng coi mạng người nghèo ở Đáy Sông Hồng như cỏ rác sao?"
"Bọn chúng tin rằng người nghèo không có tiếng nói pháp lý," Phong lạnh lùng cất ống nghiệm chứa dung dịch tím đậm quánh vào túi trong áo khoác. "Nhưng chứng cứ hóa học này sẽ bắt chúng phải câm miệng."
Phong lùi lại sát vách bê tông của đường hầm, lôi từ thắt lưng ra chiếc *Bộ đàm tần số thấp sóng ngắn* do Huy 'Què' chế tạo từ bảng mạch radio AM/FM cổ. Anh đeo chiếc tai nghe đơn vào tai phải, tay trái run rẩy xoay núm tần số cơ học về băng tần 320 MHz—tần số liên lạc nội bộ của đội bảo an đặc biệt Port 4.
Tiếng rè rè của sóng vô tuyến vang lên, xen lẫn tiếng nhiễu từ trường mạnh mẽ phát ra từ máy bơm công suất lớn của trạm bơm phía trên trần cống. Phong nhắm mắt, tập trung toàn bộ thính giác của tai phải để lọc bỏ tiếng ồn trắng.
*"Phân khu 4 nghe rõ... Đội tuần tra số 2 đã phong tỏa cửa xả số 3... Chưa phát hiện dấu vết của đối tượng Phong..."*
Giọng nói lạnh lùng, máy móc của Vinh—trưởng bảo an kho chứa hóa chất—vang lên qua tai nghe sóng ngắn.
*"Vinh nghe rõ. Tăng cường lực lượng tại khu vực bể lắng trạm bơm. Kiên 'Sói' ra lệnh thiết lập ba chốt gác cố định quanh van thủy lực chính. Bất kỳ ai xâm nhập không có thẻ từ V-ID đạt điểm số V-Care vàng đều phải bị khống chế bằng dùi cui điện lập tức. Rõ chưa?"*
*"Rõ!"*
Phong tháo tai nghe ra, gương mặt hốc hác đanh lại dưới ánh sáng mờ đục. Anh áp sát tai phải vào vách bê tông lạnh ngắt của trần cống. Kết cấu bê tông cốt thép dày của trạm bơm đóng vai trò như một bộ khuếch đại âm thanh tự nhiên. Phong sử dụng kỹ năng *Phân tích phổ âm thanh bằng tai trần*.
*Tiếng bước chân nện đều đặn... Tiếng kim loại va chạm nhẹ của còng số 8 đeo ở thắt lưng... Tiếng xích sắt kéo lê trên sàn gạch.*
Trong bóng tối của lòng đất, Phong nhắm mắt lại, vẽ ra trong đầu một bản đồ âm thanh sống động.
"Ba chốt gác," Phong thầm thì, giọng nói lạnh lẽo như băng. "Chốt thứ nhất nằm ngay lối vào hành lang kỹ thuật, hai bảo an tuần tra liên tục. Chốt thứ hai sát bể lắng lọc thô, trang bị cảm biến hồng ngoại cầm tay. Chốt thứ ba nằm trực tiếp tại phòng van thủy lực chính, nơi Vinh đang túc trực."
Anh rút một viên phấn thô nhặt từ bãi phế liệu của Tuấn ra khỏi túi áo, dùng tay phải vẽ những đường nét chiến thuật sắc sảo lên mảng tường bê tông khô ráo của bệ xi măng hẹp.
"Đây là Trạm bơm nước ngầm phân khu 4," Phong vừa vẽ vừa chỉ vào sơ đồ phấn trắng. "Lối vào van thông gió phía Tây là điểm mù duy nhất của camera AI. Đội bảo an của Vinh di chuyển theo chu kỳ tuần tra khép kín đúng mười phút một lần. Khoảng trống thời gian khi chúng đổi ca ở hành lang trung tâm là năm phút. Đó là cơ hội duy nhất của chúng ta để thâm nhập và đóng van áp lực chính."
Tuấn nhìn vào sơ đồ phấn trắng trên tường, ánh mắt đầy lo âu: "Nhưng nếu thiết bị đo điện tử của em bị từ trường máy bơm làm loạn chỉ số, làm sao chúng ta biết van nào đang xả độc chất?"
Phong vỗ nhẹ vào túi áo khoác chứa ống nghiệm màu tím đậm quánh: "Dung dịch chỉ thị màu này sẽ là mắt thần của chúng ta. Hóa chất không biết nói dối."
Phong đứng thẳng dậy, dáng đứng thẳng tắp như một thanh kiếm dù cơ thể anh đang rã dần dưới tác động của cơn sốt hoại tử vết mổ ngực. Anh nhìn đăm đăm vào dòng nước thải axit sủi bọt đang rút dần dưới lòng cống ngầm tối tăm.
Lượng độc chất xả thải của Vĩnh Sinh đang tăng liều lượng theo từng giờ, đe dọa đầu độc toàn bộ nguồn nước ngầm của khu ổ chuột Đáy Sông Hồng trong vòng chưa đầy một giờ tới. Thời gian đếm ngược trên ngực anh đang nhảy số tàn nhẫn, nhưng ngọn lửa căm phẫn và lời hứa bảo vệ Lam Anh đã trở thành một mỏ neo thép giữ cho Phong đứng vững giữa ranh giới sinh tử.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!