Nhạc nềnMystery_Detective

Bản Đồ Cống Ngầm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa phùn rạng sáng trút xuống chợ cá Đáy Sông Hồng không làm trôi đi nổi mùi tanh tưởi của bùn đất đỏ quánh trộn lẫn với hóa chất rỉ sét. Dưới mái hiên tôn móp méo của quán cơm từ thiện Bà Sáu, Phong ngồi gục trên chiếc ghế gỗ dài, hơi thở khò khè đứt quãng. Cánh tay trái của anh buông thõng vô lực bên sườn áo kaki sờn cũ, hoàn toàn tê dại do độc chất flo rò rỉ từ tim trợ lực. Phía bên tai trái của anh im lìm một cách đáng sợ, không một âm thanh nào lọt vào, chỉ có một dải âm rè rè điện tử kéo dài liên tục như tiếng ve sầu chết nghẹn trong hầm tối—di chứng tàn khốc của cú sốc điện áp cao từ thiết bị trợ tim Model V-365 trong đêm bão bến cảng.


"Anh Phong, cố chịu một chút. Em rửa vết thương cho anh."


Tuấn quỳ dưới đất, bàn tay run rẩy nhúng chiếc khăn gạc vào thau nước muối sinh lý ấm. Trán của cậu kỹ sư trẻ vẫn còn rỉ máu từ vết rách da do trận chiến ở chợ cá, nhưng đôi mắt cậu chỉ dồn sự lo lắng tột độ vào lồng ngực Phong.


Khi Tuấn khẽ lột lớp băng gạc đẫm máu ra, vết sẹo mổ hình chữ T trên ngực Phong lộ ra, bục miệng và rỉ máu xối xả. Phần mô quanh vết khâu bằng chỉ nha khoa đã chuyển sang màu xám nhạt của sự hoại tử nhẹ, liên tục tỏa ra luồng nhiệt lượng nóng hầm hập. Thiết bị trợ tim sinh học Model V-365 nằm sâu sau xương ức đang nhấp nháy luồng sáng đỏ dữ dội qua lớp da ngực hốc hác. Màn hình LED siêu nhỏ hiển thị số ngày sống còn lại của anh đã tụt xuống con số 142.


Phong nghiêng hẳn đầu sang bên phải để dùng phần thính giác duy nhất còn hoạt động ở tai phải nghe tiếng Tuấn. Anh nghiến chặt răng, cơ mặt co rút lại khi Tuấn áp khăn ấm lên vết thương. Anh không dùng thuốc giảm đau. Cơn đau thắt mạch vành dội lên từng cơn như muốn xé toạc lồng ngực, nhưng anh cần sự đau đớn này để giữ cho tâm trí không rơi vào trạng thái hoang tưởng phân rã nhận thức.


"Bản báo cáo... giải mã thế nào rồi?" Phong khàn giọng hỏi, giọng nói trầm thấp nhưng lạnh lùng đến đáng sợ.


Tuấn vừa khéo léo đắp lá dâu tằm cổ thụ đã giã nát lên vết thương của Phong để kháng khuẩn, vừa thầm thì: "Bảo 'Điếc' đã giải mã thành công phân khu dữ liệu thứ nhất của USB trước khi hệ thống điện bị cắt. Anh Phong... bản báo cáo tai nạn Vạn Xuân mười năm trước đã bị can thiệp vật lý. Tài liệu kỹ thuật chứng minh chiếc xe chở Giáo sư Trịnh Thế Nam đã bị cắt đứt cáp thủy lực điều khiển phanh từ xa ngay trước khi lao xuống vực. Đó không phải là tai nạn. Đó là một vụ mưu sát được dàn dựng hoàn hảo để Trịnh Thế Khang chiếm đoạt bản quyền dự án 'Lọc sạch căn tính'."


Khóe mắt Phong co thắt lại. Sự căm phẫn tột cùng dâng lên trong lồng ngực anh, bóp nghẹt mạch vành khiến tim anh đập dồn dập dội vào vách ngực. Hà—người vợ quá cố của anh—đã chết trong chính chiến dịch thực nghiệm 'Sương Mù Đen' mười năm trước, chiến dịch mà anh từng tin là một nhiệm vụ đặc biệt bảo vệ biên giới. Giờ đây, Lam Anh—đứa con gái nuôi ngây thơ mà anh thề sẽ bảo vệ bằng cả sinh mạng—lại chính là con gái ruột của vị giáo sư bị mưu sát kia, mang trong mình dòng máu có kháng thể đặc biệt mà tập đoàn dược phẩm ngầm Vĩnh Sinh đang thèm khát.


"Chúng ta không còn đường lui y học nữa, Tuấn," Phong nói, xoay nghiêng đầu để nhìn rõ học trò. "Lý Quốc Bảo đã chết dưới trạm quan trắc, nhưng hệ thống xả thải độc chất tự động chính vẫn đang hoạt động. Nếu không thâm nhập vào Trạm bơm nước ngầm phân khu 4 để khóa van áp lực chính, toàn bộ người dân nghèo ở Đáy Sông Hồng sẽ chết dần chết mòn vì ngộ độc flo. Đội bảo an đặc biệt Port 4 của Kiên 'Sói' đang lùng sục khắp mặt đất. Chúng ta phải đi đường ngầm."


Tuấn lo lắng rụt tay lại: "Nhưng đường ống thoát nước trung tâm thành phố là một mê cung tối tăm ngập tràn nước thải axit và khí mêtan. Bảo an Vĩnh Sinh tuần tra liên tục ở các cửa xả. Một mình chúng ta không thể định vị được đường đi dưới lòng đất khi tai trái của anh đã mất thính lực hoàn toàn."


"Tôi biết một người," Phong chống tay xuống thành ghế, dùng hết sức tàn để đứng dậy. Thân hình vạm vỡ nhưng hốc hác của anh đứng thẳng tắp dưới ánh sáng mờ đục của sương mù bến cảng. "Tìm Ông lão Bản. Chỉ có ông ấy mới dẫn chúng ta qua được mê cung cống ngầm mà không bị bảo an phát hiện."


***


Căn hầm tối tăm nằm sâu dưới móng cầu cảng cũ bốc mùi ẩm mốc và khí gas cống nồng nặc. Đây là nơi trú ngụ của Ông lão Bản—người đàn ông mù đã sống hơn ba mươi năm dưới hệ thống cống ngầm của thành phố Vĩnh An.


Khi Phong và Tuấn bước xuống những bậc thang gạch mục nát, một tiếng *cộc... cộc... cộc* đều đặn vang lên từ góc tối. Ông lão Bản ngồi xếp bằng trên một tấm chiếu rách, đôi mắt mờ đục không tròng hướng về phía tiếng bước chân. Bàn tay gầy guộc như rễ cây của ông đang cầm một cây gậy tre dài, gõ nhẹ xuống nền bê tông ẩm ướt.


"Có mùi máu hoại tử... và mùi của thứ kim loại rỉ sét rò rỉ độc chất," giọng ông lão Bản khàn khàn, kỳ quặc vang vọng trong không gian hẹp. "Cựu lính đặc nhiệm Phong... anh lại mang rắc rối xuống lòng đất của tôi rồi."


Phong nghiêng tai phải về phía ông lão Bản: "Ông Bản, tôi cần thâm nhập vào đường ống thoát nước trung tâm dẫn tới Trạm bơm phân khu 4. Đội bảo an của Kiên 'Sói' đang phong tỏa mặt đất. Chỉ có thính giác định vị của ông mới dẫn chúng tôi đi tránh được các chốt gác ngầm của chúng."


Ông lão Bản im lặng một lúc, cây gậy tre ngừng gõ. Ông hít một hơi thật sâu, như thể đang ngửi mùi không khí ẩm ướt: "Nước dưới cống hôm nay không bình thường. Nó có mùi hạnh nhân đắng rất nồng—thứ hóa chất chết người của nhà máy Vĩnh Sinh đang xả ra. Đi xuống đó lúc này là tự sát. Phổi của anh sẽ bị bỏng vì khí clo hữu cơ trước khi kịp chạm vào van áp lực."


"Con trai chị Lành đang hấp hối," Phong nhìn thẳng vào đôi mắt mù của ông lão Bản, giọng anh đanh lại như thép nguội. "Nếu tôi không đi, đêm nay giếng nước tự nhiên của chợ cá sẽ bị nhiễm độc hoàn toàn. Tôi đã hứa với Hà... và tôi sẽ không để thêm một đứa trẻ nào phải chết."


Một bóng người run rẩy lết ra từ sau đống phế liệu góc hầm. Đó là Ông Tư 'Nát'—cựu kỹ sư vận hành nhà máy nước cũ, người đã bị sa thải mười năm trước và chìm ngập trong rượu chè rác thải. Tay ông Tư run lên bần bật do di chứng nghiện rượu nặng, nhưng trong tay ông vẫn cầm chặt chiếc mỏ lết rỉ sét mang logo nhà máy nước cũ.


"Tôi... tôi biết sơ đồ van áp lực..." Ông Tư 'Nát' thều thào, giọng nói đứt quãng vì sợ hãi. Ông dùng ngón tay run rẩy vẽ những đường nét nguệch ngoạc lên nền đất ẩm đầy bụi than. "Trạm bơm phân khu 4 có ba van xả phụ và một van áp lực chính điều khiển dòng chảy độc chất V-Tox. Van chính được bảo vệ bằng một khóa thủy lực cơ học chịu lực lớn. Anh Phong... anh phải xoay ngược chiều kim đồng hồ đúng ba vòng để đóng van. Nhưng cẩn thận... hệ thống xả lũ tự động của trạm bơm được lập trình để xả nước thải axit áp lực cao bất cứ khi nào có sự sụt giảm áp suất đột ngột trong đường ống dẫn."


Phong ghi nhớ từng chi tiết của sơ đồ vẽ tay vào đầu. Anh xoay nghiêng đầu sang phải, tập trung thính giác đơn độc để ghi nhận tần số giọng nói run rẩy của Tư 'Nát', đối chiếu với những ký ức quân ngũ để xác định tính chân thực của thông tin.


"Được rồi," ông lão Bản đứng dậy, tiếng gậy tre lại gõ nhịp *cộc... cộc* xuống đất. "Tôi sẽ dẫn đường. Nhưng nếu có biến cố, tôi sẽ không cứu các người. Lòng đất không có chỗ cho sự thương hại."


***


Nhóm ba người bước vào Đường ống thoát nước trung tâm thành phố qua một nắp cống rỉ sét khuất sau bãi phế liệu.


Bóng tối đặc quánh lập tức bao trùm lấy họ. Không gian ngột ngạt đến mức nghẹt thở, chỉ có tiếng nước thải róc rách chảy dưới chân bệ xi măng hẹp và tiếng rít nhẹ của gió lùa qua các khe thông gió. Mùi khí gas cống bốc lên nồng nặc, trộn lẫn với mùi clo hữu cơ nồng đậm đặc trưng của hóa chất V-Tox. Phong phải quấn chặt chiếc khăn tẩm nước dâu tằm cổ thụ quanh mũi để bảo vệ niêm mạc phế quản đang bị tổn thương, nhưng khứu giác nhạy bén của anh vẫn cảm nhận được vị hạnh nhân đắng nhẹ bỏng rát ở đầu lưỡi.


"Đi sát sau tôi. Nghe tiếng gậy gõ để bước," tiếng ông lão Bản thì thầm từ phía trước.


*Cộc... cộc... cộc...*


Tiếng gậy tre gõ nhịp đều đặn trên nền bê tông ẩm ướt trở thành mỏ neo định vị duy nhất của Phong trong bóng tối hoàn toàn. Tai trái của anh vẫn im lìm, chỉ có tiếng rè rè điện tử đơn điệu kéo dài khiến anh liên tục mất thăng bằng. Phong phải dùng tay phải bám chặt vào vách cống bê tông tròn rêu phong lạnh ngắt để giữ vững trọng tâm di chuyển.


Bất ngờ, một dải âm tần số thấp rít nhẹ vang lên trong đầu Phong.


*Uuuuu... uuuuu...*


Cơn đau thắt ngực đột ngột dội lên dữ dội. Vết sẹo mổ hình chữ T dưới lớp áo khoác kaki sờn cũ bắt đầu phát ra ánh sáng đỏ nhạt, nhấp nháy liên hồi. Độc chất flo phóng xạ rò rỉ từ tim trợ lực Model V-365 đang âm thầm tấn công thùy trán của anh, kích hoạt Trạng thái Ảo Giác Thính Giác (Cognitive Decline 1).


Phong bắt đầu nghe thấy những tiếng thì thầm hỗn loạn ẩn trong tiếng nước thải chảy róc rách.


"Phong... giải cứu con... cứu Lam Anh..."


Giọng nói dịu dàng, u buồn của Hà—người vợ quá cố—vang lên bên tai trái vốn đã điếc đặc của anh. Phong giật mình quay ngoắt đầu lại phía sau, suýt chút nữa ngã nhào xuống dòng nước thải đen ngầu dưới cống.


"Anh Phong! Có chuyện gì thế?" Tuấn đi phía sau vội vàng đỡ lấy vai anh.


"Không... không có gì," Phong thở dốc, mồ hôi lạnh vã ra đầm đìa trên trán.


Anh nhìn về phía trước. Giữa làn sương mù hóa chất xám xịt của đường ống cống ngầm, anh nhìn thấy bóng dáng mờ ảo của Hà đứng ngược dòng nước bẩn, tà áo dài trắng úa màu của cô dính đầy bùn đất đỏ. Cô đang vẫy tay gọi anh, đôi mắt rớm máu nhìn anh đầy cảnh báo.


Ảo giác hoang tưởng đang bóp méo thực tại của anh. Phong hiểu rằng nếu anh tin vào ảo ảnh này và bước lệch khỏi bệ xi măng hẹp, anh sẽ rơi xuống dòng nước axit sâu hoắm dưới lòng cống.


Anh nghiến chặt răng, luồn bàn tay phải vào túi trong áo khoác, tìm đến vết mổ chữ T đang rỉ máu trên ngực. Phong dùng móng tay bấm mạnh, găm sâu vào thớ thịt hoại tử đang rách miệng quanh chỉ nha khoa.


*A...*


Một cơn đau vật lý buốt nhói thấu xương dội thẳng vào trung khu thần kinh đại não. Cơn đau tàn bạo lập tức bẻ gãy luồng ảo giác thùy trán. Bóng dáng của Hà biến mất trong tích tắc, tiếng thì thầm bên tai trái dịu đi, trả lại không gian tối tăm, lạnh lẽo thực tế của cống ngầm. Phong thở hắt ra, máu đỏ tươi rỉ ra thấm qua lớp vải băng gạc trắng quấn quanh ngực áo khoác kaki.


"Anh Phong, ngực anh lại rỉ máu rồi!" Tuấn thì thầm, giọng nghẹn lại vì lo sợ.


"Cứ đi tiếp. Tôi vẫn kiểm soát được," Phong lạnh lùng nói, mắt anh nhìn đăm đăm vào bóng lưng của ông lão Bản phía trước. Anh chọn cách đi theo nhịp gậy gõ tre của ông lão Bản thay vì tin vào thính giác đang bị bóp méo của mình—một quyết định lý trí lạnh lùng để bảo toàn mạng sống.


Anh rút chiếc la bàn quân sự cũ trong túi ra để cố gắng định vị hướng đi dưới hầm ngầm. Nhưng ngay khi mở nắp đồng, kim la bàn quay loạn xạ, điên cuồng xoay tròn không ngừng. Từ trường cực mạnh phát ra từ các đường cáp điện cao thế chạy ngầm song song với đường ống cống ngầm đã vô hiệu hóa hoàn toàn thiết bị định vị cơ học.


"La bàn hỏng rồi. Chúng ta hoàn toàn phụ thuộc vào ông Bản," Tuấn thì thầm sau khi nhìn vào chiếc kim la bàn xoay vòng vô dụng.


*Cộc... cộc... cộc...*


Tiếng gậy tre của ông lão Bản bỗng nhiên dừng lại.


Ông lão đứng bất động trên bệ xi măng, đầu hơi nghiêng sang một bên, hai lỗ tai to dị thường giật nhẹ liên tục trong bóng tối.


"Có tiếng động cơ... Đội bảo an đặc biệt Port 4 đang tuần tra phân khu phía trước," ông lão Bản thì thầm, giọng đầy cảnh giác. "Chúng mang theo máy quét hồng ngoại cầm tay và chó nghiệp vụ huấn luyện ngửi mùi V-Tox."


Phong áp sát tai phải vào vách cống bê tông, lọc bỏ tiếng róc rách của nước để phân tích phổ âm thanh truyền qua kết cấu rắn. Anh nghe thấy tiếng bước chân nện đều đặn của ủng bảo an dẫm trên lan can sắt phía trên trần cống, cách vị trí của họ khoảng sáu mươi mét. Tiếng chó nghiệp vụ gầm gừ tần số thấp vang lên qua các đường ống nối ngầm.


"Lách qua đường ống xả phụ bên trái," ông lão Bản ra lệnh, dùng gậy gõ nhẹ vào một cửa cống tròn đường kính chỉ vừa một người bò trườn đầy rêu phong bẩn thỉu.


Phong đẩy Tuấn vào trước, sau đó anh lết chân chấn thương bò vào sau cùng. Không gian bên trong đường ống xả phụ chật hẹp đến mức nghẹt thở, Phong phải dùng hai cùi chỏ và đầu gối lết đi trên bãi bùn thải quánh đặc bốc mùi clo nồng nặc gây bỏng nhẹ niêm mạc mũi. Vết mổ ngực chữ T bị tì sát xuống nền ống sắt lạnh rỉ sét, đau buốt thấu tim, mạch máu ở thái dương nổi cuồn cuộn dưới áp lực của độc chất rò rỉ.


Ánh đèn pha quét nhiệt hồng ngoại cực sáng của đội bảo an Vinh quét qua khe hở của cửa cống phụ ngoài hành lang chính. Chùm sáng đỏ rực quét sạt qua gót giày bảo hộ của Phong chỉ trong vòng vài milimét. Phong nằm nín thở hoàn toàn, áp dụng Quy tắc đếm nhịp thở 4-7-8 để cưỡng ép nhịp tim hạ xuống mức tối thiểu, triệt tiêu hoàn toàn phát xạ nhiệt đỏ từ lồng ngực để tránh bị máy quét định vị.


Tiếng chó sủa dữ dội vang vọng ngoài hành lang chính một lúc rồi lịm dần khi đội tuần tra di chuyển sang phân khu khác.


Nhóm ba người lết ra khỏi đường ống xả phụ, tiếp tục tiến sâu vào hệ thống cống ngầm trung tâm dẫn tới Trạm bơm phân khu 4. Ông Tư 'Nát' lết đi phía sau, bàn tay run rẩy liên tục chỉ dẫn các điểm rẽ nối ngầm của đường ống dẫn nước thải để tránh các bẫy áp lực thủy lực của nhà máy.


Nhưng ngay khi họ tiến sát tới cửa xả chính của trạm bơm ngầm—nơi đặt hệ thống van áp lực chính điều khiển dòng chảy hóa chất V-Tox—một tiếng gầm rú dữ dội, trầm đục bỗng nhiên vang dội từ phía sau đường ống bê tông cốt thép khổng lồ.


*Ầm... ầm... ầm...*


Sàn bê tông dưới chân họ rung chuyển dữ dội. Luồng gió lạnh mang theo mùi axit hữu cơ nồng nặc xộc thẳng vào mũi Phong, xé toạc lớp khăn vải tẩm nước dâu tằm.


"Không xong rồi! Hệ thống xả lũ tự động của nhà máy đã được kích hoạt lậu!" Ông Tư 'Nát' hét lên trong sự hoảng loạn tột độ, chiếc mỏ lết rỉ sét trên tay ông rơi keng xuống nền đất bẩn. "Dòng nước thải axit áp lực cao bắt đầu được xả lũ đột ngột từ các bồn chứa phía trên!"


Từ phía cuối đường ống cống ngầm tối tăm, một bức tường nước thải axit đen ngầu, sủi bọt trắng xóa đang cuồn cuộn lao tới với tốc độ kinh hoàng, cuốn trôi mọi rác thải cơ khí và rống lên những tiếng gầm rú tàn bạo của thần chết sinh học.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!