Máu Và Nước Sạch
Sương mù buổi sớm ở Đáy Sông Hồng quánh đặc như sữa loãng, nồng nặc mùi amoniac từ bãi cá hoại tử và mùi hóa chất rỉ ra từ các thùng phuy bến cảng. Bóng tối của nhà kho phế liệu vẫn chưa tan hết, chỉ có ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn pin cầm tay của Tuấn hắt lên những vách tôn rỉ sét đầy mạng nhện.
Phong đứng nép sát vách cửa sổ kính mờ. Tai trái của anh im lìm hoàn toàn, chỉ có tiếng rè rè điện tử kéo dài như tiếng ve sầu chết nghẹn—di chứng tàn khốc từ cú sốc điện áp cao của thiết bị trợ tim Model V-365 trong đêm bão bến cảng. Anh buộc phải nghiêng hẳn đầu sang bên phải, dùng phần thính giác duy nhất còn hoạt động ở tai phải để lọc lấy những dao động cơ học nhỏ nhất ngoài hẻm.
Cách đó ba mét, ngoài hàng rào lưới thép rách nát, bóng của gã bốc xếp chỉ điểm Tùng 'Mắt híp' in hằn lên màn sương xám xịt. Gã đang khom lưng sau một container rỗng, chiếc điện thoại rác trên tay gã phát ra ánh sáng màn hình xanh lét. Giọng gã thì thầm, gấp gáp và hèn hạ:
"Alô... Đội bảo an bến cảng Port 4 đấy phải không? Báo cáo trưởng kho Vinh... Tôi phát hiện ra gã cựu binh Phong rồi. Hắn đang ở đúng nhà kho phế liệu của thằng Tuấn. Mang chó nghiệp vụ đến ngay đi, tôi giữ chân hắn..."
Phong không để gã kịp nói hết câu. Cánh tay trái của anh hiện đang tê dại hoàn toàn do độc chất flo rò rỉ từ tim trợ lực, buông thõng vô lực bên sườn áo kaki sờn cũ. Nhưng cánh tay phải và đôi chân cựu binh đặc nhiệm thì không. Anh lướt nhẹ ra cửa phụ nhà kho bằng kỹ thuật Đột nhập không tiếng động (Silent Infiltration), phân bổ toàn bộ trọng lượng cơ thể lên các đầu ngón chân, bước đi không hề gây ra một tiếng động nhỏ nhất ngay cả trên nền đất bùn nhão dính đầy mảnh thủy tinh vỡ.
Khi Tùng 'Mắt híp' vừa định cúp máy để nhận tin nhắn định vị, một bóng đen khổng lồ đã áp sát ngay sau lưng gã.
Bàn tay phải thô ráp của Phong lao ra như một gọng kìm thép, bóp chặt lấy cổ họng Tùng 'Mắt híp', nhấc bổng gã lên nửa mét và ấn mạnh vào vách container rỉ sét. Tiếng kim loại va chạm trầm đục vang lên giữa màn sương. Chiếc điện thoại rác trên tay Tùng rơi bộp xuống bùn loãng, màn hình vỡ nát lập tức dưới gót ủng bảo hộ của Phong.
"Ư... ư..." Tùng 'Mắt híp' trợn trừng mắt, hai chân gã giãy giụa điên cuồng trên không trung. Gương mặt gầy nhom của gã nhanh chóng chuyển từ tái nhợt sang tím ngắt vì thiếu oxy. Gã nhai kẹo cao su vô thức nuốt chửng vào cổ họng, hai tay cào cấu vô vọng vào cổ tay rắn chắc của Phong.
Phong nghiêng đầu sang phải để nhìn rõ biểu cảm của gã. Ánh mắt anh lạnh lùng, vô cảm như một bác sĩ pháp y đang nhìn một tử thi. Anh hạ giọng, âm vực trầm thấp nhưng sắc bén như dao mổ:
"Mày vừa gọi cho ai?"
Phong nới lỏng tay ra một chút, vừa đủ để Tùng 'Mắt híp' hít được một ngụm khí lạnh nồng mùi hóa chất. Tùng ho sặc sụa, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng:
"Phong... anh Phong... tha cho tôi! Tôi chỉ... tôi chỉ bốc xếp thuê..."
"Tao hỏi lại lần cuối," Phong dí sát lưỡi dao găm mài từ thanh sắt rỉ bến cảng vào sát động mạch cổ của Tùng. Lưỡi thép lạnh lẽo cắt nhẹ qua lớp da mỏng, để lại một vệt máu đỏ tươi rỉ ra lập tức. "Mày báo cáo cho Vinh để nhận bao nhiêu tiền mặt cũ?"
Phong tập trung thính giác tai phải và quan sát kỹ lưỡng nhịp chớp mắt liên tục cùng sự co thắt đột ngột của cơ vòng mắt Tùng 'Mắt híp'. Đây là Thuật toán bóc tách biểu cảm vi mô (Micro-expression) mà anh đã được huấn luyện thời quân ngũ để đọc vị lời nói dối. Đồng tử của Tùng co rụt nhẹ trong 0.2 giây, gã nuốt nước bọt ực một cái đầy sợ hãi trước khi lắp bắp:
"Năm mươi... năm mươi tờ tiền giấy cũ... Vy 'Độc' đưa cho tôi trước... để tôi theo dõi giờ giấc đi về của anh..."
"Vy 'Độc' và Hùng 'Bóng' đang làm gì ở giếng nước ngầm chợ cá?" Phong ép lưỡi dao sâu thêm một milimét. Cơn đau thắt ngực đột ngột dội lên khiến vết mổ chữ T khâu bằng chỉ nha khoa trên ngực anh nhói buốt, nhưng gương mặt anh vẫn đanh lại như đá.
"Họ... họ chặn nguồn giếng nước ngầm tự nhiên của slum rồi!" Tùng 'Mắt híp' khóc thét lên, giọng gã rít qua kẽ răng. "Hùng 'Bóng' sai đàn em mang gậy sắt đến xích chặt nắp giếng tự nhiên lại, đổ bột hóa chất trắng vào đó để người dân không dám dùng nữa. Vy 'Độc' mang các bình Nước tinh khiết đóng chai V-Pure của Vinapharm đến bán với giá cắt cổ... Ai không mua nước bẩn của họ thì không có nước nấu ăn... Trẻ con ở chợ cá đang sốt cao suy thận hết rồi! Anh Phong, tôi khai hết rồi, tha cho tôi..."
Phong nheo mắt. Chân tướng tàn độc của tập đoàn Vĩnh Sinh và đám tay sai địa phương hiện ra rõ ràng. Chúng không chỉ đầu độc nguồn nước ngầm diện rộng, mà còn chủ động triệt hạ các nguồn nước tự nhiên sạch hiếm hoi của người dân nghèo để ép họ phải tự nguyện uống thứ nước đóng chai V-Pure chứa chất ức chế thần kinh nhẹ Lithium, biến cả khu ổ chuột thành một bầy cừu ngoan ngoãn phục tùng hệ thống điểm số V-Score.
Trong đầu Phong chợt lóe lên hình ảnh bản báo cáo kỹ thuật giải mã từ USB mật của bác sĩ Khoa mà anh vừa đọc được năm phút trước. Bản báo cáo chứng minh chiếc xe chở Giáo sư Trịnh Thế Nam mười năm trước đã bị cắt cáp thủy lực phanh điều khiển từ xa ngay trước khi lao xuống vực. Vĩnh Sinh đã mưu sát người sáng lập của chính mình để cướp đoạt công nghệ và đầu độc thành phố. Sự tàn bạo của chúng mười năm trước và sự tàn bạo ở giếng nước chợ cá hôm nay thực chất chỉ là một dòng máu lạnh lùng chảy xuyên suốt.
Phong đánh mạnh gáy dao găm vào cổ Tùng 'Mắt híp', khiến gã chỉ điểm ngất xỉu ngay lập tức. Anh lôi xác gã vào bụi sậy rậm rạp ven sông, dùng rác thải cơ khí phủ lên ngụy trang.
Anh quay lại nhà kho phế liệu. Tuấn đang đứng đó, tay ôm chặt chiếc ba lô chứa Màng lọc sinh học mini làm từ than hoạt tính gáo dừa hoạt hóa và cát thạch anh. Gương mặt chàng kỹ sư trẻ tuổi 22 đầy quyết tâm nhưng đôi mắt không giấu nổi sự lo sợ.
"Anh Phong, em nghe hết rồi. Em phải ra giếng nước chợ cá ngay lập tức để tháo xích và lắp đặt màng lọc này cho người dân," Tuấn nói, giọng run lên nhưng cương quyết. "Con trai chị Lành, bé Bo đang hấp hối vì suy thận do uống nước nhiễm độc. Nếu hôm nay không lắp màng lọc thô này, thằng bé không qua nổi đêm nay."
"Bảo 'Điếc', cậu mang laptop quân sự và USB mật rút lui theo lối Ga tàu điện ngầm bỏ hoang số 3 ngay lập tức," Phong lạnh lùng ra lệnh, hoàn toàn phớt lờ cơn đau thắt cơ tim đang hành hạ lồng ngực. "Tuấn, tôi đi với cậu."
"Nhưng anh Phong, tay trái của anh..." Tuấn nhìn vào cánh tay trái buông thõng vô lực của Phong, lo lắng.
"Một tay là đủ để bẻ khớp bọn chúng. Đi!"
***
Chợ cá Đáy Sông Hồng nằm sát mép nước bồi sông Hồng, bùn đất đỏ quánh trộn lẫn với vảy cá tanh hôi tạo nên một thứ địa hình lầy lội, trơn trượt cực kỳ khó di chuyển. Màn sương mù sớm mai vẫn bao phủ toàn bộ khu chợ trống trải.
Ngay giữa chợ, chiếc giếng nước ngầm tự nhiên duy nhất của người dân nghèo đã bị quấn chặt bởi ba vòng xích sắt rỉ sét, khóa lại bằng một ổ khóa đồng lớn. Vy 'Độc'—người đàn bà trang điểm lòe loẹt che gương mặt rỗ—đang đứng kiêu hãnh bên chiếc xe đẩy chứa đầy các bình nước đóng chai V-Pure phát sáng xanh nhạt dưới ánh đèn sương mù.
Hùng 'Bóng' đứng tựa lưng vào nắp giếng. Gã mặc chiếc áo sơ mi hoa phanh ngực lộ hình xăm rồng quấn đầy lông lá, mắt đeo kính râm ban đêm bất chấp sương mù dày đặc. Tay gã cầm điếu thuốc lá điện tử phát sáng xanh lục, rít một hơi dài rồi phả khói thẳng vào mặt những người đàn bà nghèo đang quỳ gối van xin dưới đất.
"Đại ca Hùng... xin đại ca cho chúng tôi xin một xô nước giếng thôi," chị Lành khóc nấc lên, trán chị đập xuống bùn đất dơ bẩn. "Con trai tôi sốt cao co giật từ tối qua rồi. Tiền mua một chai V-Pure của cô Vy bằng cả ba ngày công bốc xếp của tôi... Tôi không có tiền..."
"Không có tiền thì để con mày chết đi!" Hùng 'Bóng' cười hô hố, giọng gã khàn đặc đầy hách dịch. Gã rút chiếc gậy ba khúc bằng thép carbon dắt ở thắt lưng ra, dập mạnh đầu gậy xuống nắp giếng tạo nên tiếng kim loại vang dội chói tai. "Luật ở chợ cá này là của tao. Nước giếng này là tài sản của tập đoàn Vĩnh Sinh tài trợ bảo dưỡng. Ai tự ý múc nước giếng mà không mua nước chai của cô Vy, tao đập gãy chân!"
Đúng lúc đó, Tuấn lao ra từ màn sương mù, hai tay ôm chặt chiếc Màng lọc sinh học mini.
"Hùng 'Bóng'! Mày là đồ cầm thú! Mày đầu độc giếng nước để ép người nghèo vào đường chết!" Tuấn hét lên, cậu dùng chiếc cờ lê lớn mang theo định lao vào đập khóa xích sắt.
"A, thằng ranh con sửa máy lậu!" Hùng 'Bóng' nhíu mày sau lớp kính râm. Gã vẫy tay ra lệnh cho ba tên đàn em cầm dao rựa đứng sau bốt gác. "Đập chết mẹ nó cho tao!"
Một tên đàn em nhanh như cắt nhặt một viên đá tảng dưới đất ném thẳng vào đầu Tuấn. Viên đá sượt qua trán, mảnh sắc cạnh cắt rách da đầu khiến máu tươi chảy xối xả xuống mắt Tuấn. Chàng kỹ sư trẻ tuổi loạng choạng, tầm nhìn bị nhòe đi bởi máu đỏ, cậu ngã quỵ xuống bãi bùn đất chợ cá, chiếc màng lọc sinh học văng ra ngoài.
Hùng 'Bóng' tiến lại gần, gương mặt gã lộ rõ vẻ tàn bạo vô cảm. Gã vung chiếc gậy ba khúc bằng thép carbon lên cao, nhắm thẳng vào đầu Tuấn quật xuống với lực lượng cực mạnh.
*Vút!*
Tiếng gậy xé gió rít lên chói tai.
Nhưng đòn đánh không chạm được vào đầu Tuấn.
Một bóng người vạm vỡ đã lao tới như một cơn lốc đen giữa màn sương. Phong dùng bả vai phải của mình chủ động chịu lực đỡ đòn gậy ba khúc của Hùng 'Bóng'.
*Bộp!*
Tiếng kim loại va đập mạnh vào xương bả vai của Phong vang lên trầm đục, khô khốc. Cơn đau buốt thấu xương dội ngược vào đại não, nhưng Phong không hề biến đổi biểu cảm khuôn mặt. Anh đứng thẳng tắp như một thanh kiếm thép găm chặt xuống bùn lầy, dùng chính thân thể cựu binh để che chắn hoàn toàn cho Tuấn phía dưới.
"Anh Phong..." Tuấn thều thào, máu trán chảy ròng ròng trước khi cậu ngất xỉu tạm thời vì chấn động.
"Mày... mày là gã cựu binh què Phong phải không?" Hùng 'Bóng' kinh ngạc, gã cố giật chiếc gậy ba khúc lại nhưng chiếc gậy đã bị kẹp chặt giữa bả vai và cổ của Phong như một gọng kìm cơ học.
Phong nghiêng đầu sang phải. Cánh tay trái của anh hoàn toàn vô lực, nhưng ngọn lửa căm phẫn tột cùng trong lòng anh đã thiêu rụi mọi nỗi đau thể xác vĩnh viễn. Để đối đầu với băng nhóm giang hồ hung hãn mang vũ khí nóng trong trạng thái tàn tật, anh không còn đường lui sinh học.
Phong dùng tay phải đập mạnh một nhát chí mạng vào lồng ngực trái của mình, ngay vị trí vết sẹo chữ T đang phát ánh sáng đỏ nhạt.
*Bộp!*
Cú đập vật lý cực mạnh kích hoạt dòng điện lỗi từ thiết bị trợ tim sinh học Model V-365. Một luồng điện áp cao phóng thẳng vào cơ tim Phong, ép tim anh co thắt mạnh mẽ vượt qua giới hạn sinh học thông thường. Phong chính thức bước vào Ngưỡng Quá Tải Sinh Học (Adrenaline Surge).
Toàn thân Phong run lên dữ dội trong một giây. Hai mắt anh nổi đầy những tia máu đỏ rực, các mạch máu ở cổ và thái dương nổi cuồn cuộn như những con giun đất dưới da. Vết sẹo mổ hình chữ T trên ngực anh phát ra một luồng ánh sáng đỏ rực rỡ, xuyên thấu qua lớp áo khoác kaki sờn cũ đẫm sương đêm. Sức mạnh cơ bắp của anh bùng phát lên một trăm năm mươi phần trăm.
"Tao ghét nhất những kẻ bắt nạt người nghèo," Phong rít qua kẽ răng, giọng nói trầm đục đầy sát khí.
Anh dùng bàn tay phải thô ráp giật phăng chiếc gậy ba khúc bằng thép carbon ra khỏi tay Hùng 'Bóng' với lực lượng phi thường. Hùng 'Bóng' chưa kịp định thần thì Phong đã áp sát cự ly cực ngắn.
Phong dùng kỹ thuật cận chiến đặc nhiệm, tay phải chộp lấy cổ tay phải của Hùng 'Bóng', dùng ngón cái ấn mạnh vào huyệt đạo xương quay kết hợp lực vặn ngược chiều kim đồng hồ.
*Rắc!*
Tiếng xương khớp cổ tay của Hùng 'Bóng' bị bẻ gãy vang lên giòn giã chỉ trong vòng chưa đầy hai giây.
"Á... á... tay tôi!" Hùng 'Bóng' hét lên thảm thiết, gã quỵ gối xuống bùn lầy, chiếc kính râm rơi ra lộ ra đôi mắt đầy nước mắt và sự hoảng loạn tột độ.
Ba tên đàn em giang hồ cầm dao rựa thấy đại ca bị triệt hạ liền gầm rú lao lên cùng một lúc, lưỡi thép sáng loáng chém thẳng vào đầu Phong.
Phong không lùi bước. Anh xoay người nhịp nhàng theo nhịp thở 4-7-8, dùng chiếc gậy ba khúc vừa cướp được quét một đường vòng cung cực mạnh dưới mặt đất bùn lầy.
*Bộp! Bộp! Bộp!*
Đầu gậy thép carbon quật trúng xương ống chân của cả ba tên đàn em. Tiếng xương rạn nứt vang lên đồng thời cùng những tiếng rên rỉ đau đớn. Cả ba tên giang hồ ngã nhào xuống bãi bùn đỏ chợ cá, dao rựa văng tung tóe.
Vy 'Độc' kinh hoàng nhìn cảnh tượng trước mắt. Người đàn bà rỗ mặt rụng rời tay chân, vội vàng bỏ lại chiếc xe đẩy nước V-Pure chạy trốn biệt tích vào màn sương mù.
Trận chiến kết thúc chỉ trong vòng chưa đầy ba phút. Sự áp đảo tuyệt đối về kỹ thuật chiến đấu dứt khoát của cựu binh đặc nhiệm đã đè bẹp hoàn toàn băng nhóm bảo kê chợ cá.
Phong đứng im giữa bãi bùn lầy, lồng ngực anh phập phồng dữ dội. Luồng ánh sáng đỏ rực trên ngực bắt đầu dịu dần xuống màu đỏ nhạt báo động lỗi. Thời gian sống đếm ngược hiển thị dưới da ngực anh sụt giảm mất hai ngày vĩnh viễn do tim bị quá tải điện áp.
Anh cúi xuống, nắm lấy cổ áo của Hùng 'Bóng' nhấc lên, đưa gương mặt đầy tia máu của mình sát vào mặt gã. Giọng Phong khàn đặc, lạnh lùng:
"Ai ra lệnh cho chúng mày chặn giếng nước tự nhiên?"
Hùng 'Bóng' run rẩy bần bật, mặt gã xám ngoét không còn một giọt máu. Gã ôm chặt chiếc cổ tay gãy nát, lắp bắp khai nhận trong sự sợ hãi tột cùng:
"Lý... Lý Quốc Bảo... Ông ta đưa tiền mặt và nước đóng chai cho chúng tôi... Ông ta nói phải ép dân slum uống nước V-Pure để theo dõi phản ứng lâm sàng... Tôi chỉ làm theo lệnh... tha mạng..."
"Van xả hóa chất tự động nằm ở đâu?" Phong gầm lên, bàn tay phải siết chặt cổ áo gã.
Hùng 'Bóng' hoảng hốt, gã lẩm bẩm những lời cuối cùng trước khi ngất xỉu vì đau đớn:
"Van xả... van xả hóa chất tự động chính... nằm sâu trong Trạm bơm nước ngầm phân khu bốn... Dưới móng nhà máy..."
Phong buông tay, để xác Hùng 'Bóng' rơi bịch xuống bùn.
Cơn bộc phát adrenaline ba phút chính thức biến mất hoàn toàn, để lại một cái giá tàn phá thể xác thảm khốc không thể đảo ngược. Vết mổ hình chữ T mới khâu bằng chỉ nha khoa trên ngực Phong bị bục miệng hoàn toàn dưới áp lực co thắt mạnh. Máu đỏ rực bắt đầu rỉ xối xả qua lớp băng gạc trắng, thấm đẫm chiếc áo khoác kaki sờn cũ và loang rộng ra trước ngực áo.
Một cơn co thắt cơ tim cấp tính, đau buốt thấu xương thùy trán và mạch vành tấn công Phong dồn dập. Anh không thể thở nổi, hai tai ù đi hoàn toàn, tầm nhìn nhòe đi thành những khoảng màu đỏ vằn vạch hoang tưởng.
Tuấn loạng choạng tỉnh lại, trán đầy máu. Cậu kinh hoàng nhìn thấy Phong đang ôm chặt lồng ngực rỉ máu xối xả, khuỵu gối xuống bãi bùn đất dơ bẩn của chợ cá.
"Anh Phong! Ngực anh... máu chảy nhiều quá!" Tuấn hét lên, cậu bò lại gần cố nâng Phong dậy.
Phong không thể trả lời. Anh ngã quỵ hoàn toàn xuống bãi bùn đỏ chợ cá, bàn tay phải vẫn siết chặt chiếc gậy ba khúc rỉ sét, trong khi tiếng mưa phùn bắt đầu nặng hạt rơi xuống những bình nước V-Pure vỡ nát xung quanh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!