Chìa Khóa Căn Tính
Bóng tối ập xuống nhà kho phế liệu nhanh đến mức tàn nhẫn. Tiếng quạt tản nhiệt của chiếc laptop quân sự cũ lịm dần rồi tắt hẳn, để lại một khoảng lặng rợn người giữa tiếng mưa phùn gõ đều đặn trên mái tôn rỉ sét.
"Chết tiệt! Mất điện rồi!"
Bảo 'Điếc' hét lên, giọng gã run bắn trong bóng tối đặc quánh. Gã giật phăng chiếc tai nghe chống ồn khổng lồ ra khỏi đầu, quờ quạng đôi tay trên bàn gỗ. "Phân khu dữ liệu đang bẻ khóa brute-force đạt chín mươi chín phần trăm! Nếu không có điện để ghi nhớ bộ đệm, toàn bộ tiến trình bẻ khóa sẽ bị xóa sạch! Chiếc USB này tự động kích hoạt cơ chế tự hủy dữ liệu nếu nguồn điện bị ngắt đột ngột quá hai phút!"
Phong đứng bất động sau cánh cửa tôn rỉ sét. Anh không quay đầu lại, nhưng tai phải của anh – phần thính giác duy nhất còn hoạt động – giật mạnh vô thức để lọc lấy những âm thanh hỗn tạp từ hẻm phế liệu bên ngoài. Tai trái của anh vẫn là một khoảng không im lìm hoàn toàn, chỉ có tiếng rè rè điện tử đơn điệu kéo dài như tiếng ve sầu chết nghẹn. Hậu quả từ cú sốc điện áp cao của thiết bị trợ tim Model V-365 trong đêm bão bến cảng vẫn chưa hề thuyên giảm. Anh buộc phải nghiêng hẳn đầu sang bên phải để định vị hướng âm thanh.
"Bảo, cắm trực tiếp vào điện thoại của cậu đi!" Tuấn lên tiếng, giọng cậu em trẻ tuổi nghẹn lại vì hoảng loạn. Tiếng bước chân của Tuấn loạng choạng va vào một đống cathode-ray hỏng ở góc kho tạo nên những tiếng kim loại va chạm loảng xoảng.
"Không được!" Bảo 'Điếc' rống lên, ngón tay gõ liên tục vào màn hình điện thoại tối đen. "Phần mềm bảo mật vật lý của chiếc USB này đòi hỏi dòng điện ổn định đúng năm vôn từ cổng USB máy tính để giải mã khóa cơ học bên trong. Bộ vi xử lý của điện thoại không đủ dòng điện kích hoạt. Nếu cố cắm, chip bảo mật sẽ tự thiêu hủy trong mười giây! Chúng ta cần máy tính! Chúng ta cần điện ngay lập tức!"
Phong cảm nhận được lồng ngực mình đang thắt chặt lại. Vết sẹo mổ hình chữ T dưới lớp áo khoác kaki sờn cũ bắt đầu bỏng rát, Trái tim lò phản ứng (Model V-365) nhấp nháy một luồng sáng đỏ nhạt yếu ớt qua lớp băng gạc trắng quấn quanh ngực. Con số đếm ngược sinh mệnh hiển thị dưới da ngực anh đang âm thầm nhảy số. Còn đúng 144 ngày sống. Cơn đau nhói từ vết thương ngực rỉ máu nhẹ lan rộng sang bả vai trái, khiến cánh tay trái của anh tê dại hoàn toàn, buông thõng vô lực bên sườn áo.
Anh không hoảng loạn. Trong những tình huống sinh tử thời chiến dịch 'Sương Mù Đen' mười năm trước, sự hoảng loạn luôn là tấm vé đưa người lính vào nghĩa trang nhanh nhất. Phong nghiêng đầu, dùng tai phải định vị tiếng thở dốc của Tuấn.
"Tuấn. Khối pin điện sinh học rã máy cũ cậu nhặt từ bãi phế thải y tế tuần trước. Nó còn dung lượng không?" Giọng Phong lầm lì, lạnh lùng nhưng chứa đựng một sự quyết đoán thép.
Tuấn khựng lại trong bóng tối, mất hai giây để đại não của cậu kịp xử lý câu hỏi của Phong. "Còn... còn! Khối pin lithium y tế đó em đã sạc đầy bằng máy phát điện thủ công, nhưng nó là pin rã máy, dòng điện cực kỳ bất ổn, có thể gây cháy nổ bo mạch laptop..."
"Không còn lựa chọn nào khác. Mang nó ra đây. Bảo 'Điếc', chuẩn bị dây cáp đồng."
Phong lết chân phải chấn thương, vết khâu ở đùi bị rách rỉ máu nhẹ khiến anh phải nghiến răng chịu đựng cơn đau buốt thấu xương để giữ thăng bằng. Anh bước lại gần bàn gỗ, dùng bàn tay phải còn cử động được để gạt mảnh vỏ flycam siêu nhỏ màu xám tro dính sương lạnh sang một bên, nhường chỗ cho khối pin.
Tuấn lao ra góc bãi phế liệu phía sau nhà kho. Tiếng bước chân của cậu vội vã, tiếng xô đẩy các khung sắt rỉ vang lên rầm rập. Chưa đầy một phút sau, Tuấn vác một khối pin lithium y tế nặng trịch đặt mạnh lên bàn gỗ. Khối pin bám đầy bụi đất, một góc vỏ nhựa bị nứt rò rỉ lớp muối đồng màu xanh lục bốc mùi hóa chất nồng nặc.
"Dây cáp đây!" Bảo 'Điếc' run rẩy đưa ra hai sợi dây cáp đồng rỉ sét nhặt từ đống rác cơ khí.
"Bật đèn pin cầm tay lên, Tuấn. Giữ ánh sáng tập trung vào cực âm dương của pin," Phong ra lệnh.
Ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn pin cũ của Tuấn bật lên, chiếu rọi ba gương mặt hốc hác, nhễ nhại mồ hôi giữa không gian ngột ngạt của nhà kho phế liệu. Phong dùng răng cắn chặt vỏ nhựa của sợi dây cáp đồng, tước lộ ra lõi đồng đỏ rực. Cánh tay trái của anh hoàn toàn tê liệt, anh buộc phải dùng tay phải phối hợp với những ngón tay run rẩy của Tuấn để đấu nối trực tiếp sợi cáp vào cực dương của khối pin điện sinh học rã máy cũ.
"Một phút ba mươi giây rồi!" Bảo 'Điếc' hét lên, mắt dán chặt vào chiếc đồng hồ cơ cổ đeo tay. "USB bắt đầu nóng lên rồi! Nó sắp tự hủy!"
"Tuấn, giữ chặt cực âm. Đừng để chập mạch," Phong trầm giọng, bàn tay phải của anh giữ cố định sợi dây cáp đồng còn lại vào cổng sạc dã chiến bên hông chiếc laptop quân sự cũ.
Những tia lửa điện màu xanh lam bắn ra xèo xèo, bốc mùi khét lẹt của nhựa cháy. Vết mổ chữ T trên ngực Phong thắt chặt lại như có một bàn tay thép đang bóp nghẹt cơ tim anh. Độc chất flo rò rỉ từ thiết bị trợ tim Model V-365 kích thích các đầu dây thần kinh cảm giác, tạo ra một cơn đau buốt thấu xương ngực. Phong cắn chặt môi đến rớm máu, cố gắng thực hiện Quy tắc đếm nhịp thở 4-7-8 để cưỡng ép nhịp tim không vượt quá ngưỡng quá tải sinh học.
*Hít vào... một, hai, ba, bốn.*
*Giữ hơi... một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy.*
*Thở ra... một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám.*
Màn hình chiếc laptop quân sự cũ chợt nhấp nháy, rồi bừng sáng trở lại với giao diện DOS đen xì quen thuộc. Hệ thống tự động khôi phục tiến trình từ bộ nhớ đệm. Thanh tiến trình bẻ khóa brute-force nhảy từ 99% lên 100% kèm theo một tiếng *bíp* cơ học giòn giã.
"Được rồi! Giải mã thành công rồi!" Bảo 'Điếc' reo lên, gã điên cuồng gõ phím để ngăn chặn dòng mã độc tự hủy của V-Care đang cố gắng quét định vị địa chỉ IP của thiết bị.
Trên màn hình, các thư mục bảo mật bắt đầu tự động bóc tách, hiển thị hàng loạt các tệp tin PDF và bảng dữ liệu sinh học được đóng dấu mật màu đỏ của Tập đoàn Dược phẩm Vĩnh Sinh. Phong nghiêng đầu sang phải, dán chặt mắt vào những dòng chữ hiển thị trên màn hình nền xanh lét của máy tính.
Tệp tin đầu tiên mở ra: *Danh sách 120 nạn nhân thực nghiệm lâm sàng tại phân khu ngầm Port 4.*
Phong nín thở. Những cái tên quen thuộc của những người vô gia cư, những phu bốc xếp nghèo khổ ở Đáy Sông Hồng hiện lên chi tiết kèm theo ngày giờ tử vong, liều lượng độc chất V-Tox đã tiêm và các triệu chứng phá hủy thùy trán não bộ. Đây chính là bằng chứng pháp lý đanh thép nhất, là món nợ máu mà bác sĩ Nguyễn Đăng Khoa đã phải đánh đổi mạng sống để bảo vệ.
"Anh Phong... nhìn cái này đi," giọng Tuấn run rẩy, ngón tay cậu chỉ vào tệp tin thứ hai có tiêu đề: *Hồ sơ phân tích Mã gen vật mẫu đặc biệt - Dự án 365.*
Bảo 'Điếc' click đúp vào tệp tin. Một sơ đồ cấu trúc chuỗi gen sinh học phức tạp hiển thị trên màn hình. Ở phần kết luận đối chiếu pháp lý, những dòng chữ đen in đậm hiện ra rõ ràng dưới ánh đèn pin vàng vọt:
*Vật mẫu đặc biệt: Bé Lam Anh (8 tuổi).*
*Mã gen tương thích: 99.8% với mẫu gen gốc của Giáo sư Trịnh Thế Nam (Cựu sáng lập Tập đoàn Vĩnh Sinh - đã tử vong).*
*Kết luận: Quan hệ huyết thống trực hệ (Cha - Con ruột). Vật mẫu sở hữu kháng thể tự nhiên kháng flo hữu cơ V-Tox di truyền từ gen biến đổi của Trịnh Thế Nam.*
Đại não của Phong như bị một luồng điện cao thế đánh trúng. Anh đứng chết lặng, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng.
Lam Anh... đứa con gái nuôi ngây thơ, xanh xao mà anh đã cứu khỏi trại trẻ thực nghiệm mười năm trước, đứa trẻ là mỏ neo tinh thần duy nhất giữ anh không gục ngã trước cái chết cận kề, thực chất lại là con gái ruột của Giáo sư Trịnh Thế Nam. Con gái của người sáng lập bị gạt bỏ của đế chế y tế Vĩnh Sinh.
"Giáo sư Nam..." Phong thì thầm, giọng khản đặc. Anh nhớ lại cuốn sổ tay bìa da cũ của Nam mà anh tìm thấy trong căn phòng trọ rỉ sét, nhớ lại những nét chữ viết tay chính trực về đạo đức nghề y. Hóa ra, mọi sự bảo bọc thầm lặng, mọi nhân quả đẩy đưa anh đến với Lam Anh mười năm qua không phải là sự ngẫu nhiên.
"Anh Phong, còn tệp tin cuối cùng này nữa," Bảo 'Điếc' nuốt nước bọt, gã bấm vào thư mục mang nhãn: *Báo cáo hiện trường tai nạn Vạn Xuân mười năm trước - Lưu trữ nội bộ tuyệt mật.*
Đó là một báo cáo kỹ thuật chi tiết về vụ tai nạn xe hơi thảm khốc cướp đi sinh mạng của vợ chồng Giáo sư Trịnh Thế Nam mười năm trước. Những bức ảnh hiện trường đen trắng chụp chiếc xe bị biến dạng hoàn toàn dưới hố sâu ngoại ô hiện lên rõ nét. Nhưng bên dưới những bức ảnh là bản phân tích kỹ thuật của ban bảo an Vĩnh Sinh, vạch trần một chân tướng tàn khốc đã bị xóa bỏ hoàn toàn khỏi hồ sơ pháp lý của cảnh sát đô thị:
*Hệ thống phanh xe bị can thiệp vật lý bằng thiết bị cắt cáp thủy lực điều khiển từ xa. Thiết bị định vị GPS trên xe bị ghi đè dữ liệu dẫn đường để ép xe lao vào rào chắn.*
*Chỉ thị tối mật từ: CEO Trịnh Thế Khang.*
*Mục đích: Thu hồi bản quyền dự án 'Lọc sạch căn tính' và xóa bỏ quyền kiểm soát tài chính của Trịnh Thế Nam đối với tập đoàn.*
Phong bàng hoàng nhận ra Chân tướng lịch sử về Vụ mưu sát mười năm trước. Trịnh Thế Khang – kẻ ái kỷ tối tăm đang ngự trị trên đỉnh cao quyền lực của thành phố Vĩnh An – đã tự tay dàn dựng vụ tai nạn xe hơi thảm khốc để sát hại chính anh trai ruột của mình, nhằm chiếm đoạt toàn bộ công trình nghiên cứu y khoa và biến nguồn nước đô thị thành công cụ kiểm soát hành vi nhận thức của hàng triệu người dân.
Một cơn đau thắt ngực dữ dội dội lên đột ngột từ lồng ngực Phong. Áp lực căng thẳng thần kinh tột độ khi tiếp nhận chân tướng mưu sát tàn khốc đã kích hoạt cơ chế rò rỉ độc chất flo của tim sinh học Model V-365 nhanh hơn. Vết sẹo mổ hình chữ T trên ngực anh bắt đầu rỉ máu đỏ rực, thấm qua lớp băng gạc trắng sờn cũ, nhuộm đỏ một khoảng áo khoác kaki. Phong quỵ gối xuống nền đất lạnh, bàn tay phải bấu chặt vào cạnh bàn gỗ để ngăn mình không bị ngất xỉu lâm sàng.
"Anh Phong!" Tuấn hoảng hốt đỡ lấy lồng ngực Phong, nhưng Phong dùng tay phải gạt ra.
"Tôi... không sao," Phong rít qua kẽ răng, ánh mắt thâm quầng mệt mỏi của anh chợt bùng lên một ngọn lửa căm phẫn tột cùng.
Lời hứa của anh với người vợ quá cố Hà về việc bảo vệ Lam Anh giờ đây đã mang một sức nặng hoàn toàn khác. Anh không chỉ đang bảo vệ một đứa trẻ mồ côi nghèo khổ ở khu ổ chuột, mà anh đang bảo vệ dòng máu chính nghĩa duy nhất còn sót lại của người sáng lập Vĩnh Sinh, bảo vệ chiếc chìa khóa kháng thể gốc có thể giải cứu toàn bộ thành phố khỏi thảm họa đầu độc nguồn nước.
*Trịnh Thế Khang. Lý Quốc Bảo.*
Những cái tên đó hằn sâu vào tâm trí Phong như những vết dao khắc. Thời gian sống của anh chỉ còn 144 ngày, thể xác anh đang rã dần qua từng nhịp thở, nhưng ý chí sinh tồn của một cựu binh đặc nhiệm đã biến nỗi đau thể xác thành một thứ năng lý trí lạnh lùng. Anh phải sống. Ít nhất là cho đến khi vạch trần bộ mặt thật của Khang trước ánh sáng pháp luật và trả lại danh phận pháp lý thật sự cho Lam Anh.
"Bảo 'Điếc', đóng băng toàn bộ dữ liệu này vào đĩa cứng offline ngay," Phong ra lệnh, giọng khàn đặc nhưng sắc bén như lưỡi dao mài. "Chúng ta phải di chuyển. Nhà kho này không còn an toàn nữa."
Bảo 'Điếc' nhanh chóng rút chiếc USB mật ra khỏi cổng laptop, lật đật bọc nó vào ba lớp giấy bạc dày để triệt tiêu hoàn toàn sóng định vị RFID tầm ngắn.
Nhưng ngay khi Bảo vừa quấn xong lớp giấy bạc cuối cùng, Phong bỗng khựng lại. Tai phải của anh giật mạnh liên tục. Thính giác định vị cực nhạy của cựu binh đặc nhiệm lập tức bóc tách một dao động âm thanh lạ lạc lõng giữa tiếng mưa phùn gõ trên mái tôn.
Tiếng bước chân nhẹ, lẹp xẹp của đế giày cao su bốc xếp dẫm trên bùn nhão ngoài ngõ phế liệu, dừng lại ngay sát vách tôn rỉ sét của nhà kho.
Phong nghiêng đầu sang phải, mắt anh dán chặt vào ô cửa sổ kính mờ bám đầy bụi bẩn và mạng nhện bên hông nhà kho.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!