Nhạc nềnMystery_Detective

Điểm Hẹn Phế Liệu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm ở Đáy Sông Hồng không bao giờ mang lại cảm giác thanh khiết. Nó là một dải lụa xám xịt, nhớp nháp, nồng nặc mùi amoniac từ bãi rác và thứ khí độc hữu cơ bốc lên từ dòng nước thải công nghiệp đen quánh. Phong lết từng bước chân nặng nề qua những con hẻm lầy lội, một tay ghì chặt bé Lam Anh vào lồng ngực vạm vỡ nhưng hốc hác của mình. Vết khâu bằng chỉ nha khoa dã chiến ở đùi phải của anh đang căng rách, máu ấm rỉ ra thấm đẫm lớp vải kaki sờn cũ, làm mỗi bước đi đều biến thành một cơn đau buốt thấu xương. Nhưng Phong không cho phép mình chậm lại. Tai trái của anh hoàn toàn điếc đặc, chỉ còn lại dải âm rè rè điện tử đơn điệu kéo dài—hậu quả của cú sốc điện áp từ thiết bị trợ tim Model V-365 trong đêm bão bến cảng. Anh phải liên tục xoay nghiêng đầu sang phải, dùng chiếc tai duy nhất còn hoạt động để lọc lấy những dao động cơ học nhỏ nhất của màn đêm sương mù.


Lam Anh nằm im lìm trong vòng tay cha nuôi, hơi thở cô bé khò khè, nóng hầm hập. Cơn sốt phế quản do phơi nhiễm khí clo dưới hầm ngầm vẫn chưa dứt hẳn, nhưng cô bé không hề khóc. Trực giác nhạy bén vượt tuổi giúp đứa trẻ tám tuổi hiểu rằng chỉ một tiếng động nhỏ lúc này cũng có thể dẫn dụ những nanh vuốt của bảo an Vĩnh Sinh tìm đến. Phong nhìn xuống gương mặt xanh xao của con, lồng ngực chợt nhói lên một cơn đau thắt âm ỉ. Vết sẹo mổ hình chữ T trên ngực anh bắt đầu thắt chặt, Trái tim lò phản ứng (Model V-365) nhấp nháy luồng sáng đỏ nhạt yếu ớt dưới lớp băng gạc trắng. Con số đếm ngược sinh mệnh hiển thị dưới da ngực anh đang âm thầm nhảy số. Còn đúng 145 ngày sống. Phong cắn chặt răng, cố gắng thực hiện Quy tắc đếm nhịp thở 4-7-8 để cưỡng ép hệ thần kinh giao cảm hạ nhịp tim đang đập dồn dập xuống mức ổn định lâm sàng.


Anh dừng lại trước cánh cửa gỗ mục nát của Quán cơm từ thiện Bà Sáu. Nơi đây tỏa ra mùi nước dùng ấm áp, một ốc đảo hiếm hoi không bị ô nhiễm bởi mùi hóa chất xung quanh. Phong khẽ gõ ba nhịp ngắn lên vách gỗ—ký hiệu an toàn. Cánh cửa từ từ hé mở, gương mặt phúc hậu nhưng đầy lo âu của bà Sáu hiện ra sau làn sương xám. Nhìn thấy vết thương rỉ máu trên ngực Phong và đứa trẻ đang sốt cao, bà Sáu không hỏi một lời. Ở cái xóm Đáy Sông Hồng này, Luật im lặng Đáy Sông Hồng là quy tắc sinh tồn tối thượng. Người ta không hỏi về vết thương của người khác, không tò mò về những kẻ lẩn trốn, để đổi lại sự bảo bọc thầm lặng của cộng đồng người nghèo.


"Gửi con bé cho tôi," bà Sáu thì thầm, giọng khản đặc nhưng cương quyết. Bà đỡ lấy Lam Anh từ tay Phong, kéo cô bé vào sát chiếc bếp lò ấm áp. "Cảnh sát hình sự đang lùng sục ngoài cảng. Nguyễn Hùng đã tăng tiền thưởng chỉ điểm trên ứng dụng V-Care. Cậu phải đi ngay, đừng để lộ hướng di chuyển."


Phong nhìn con gái nuôi lần cuối, bàn tay nhỏ nhắn của Lam Anh vô thức níu lấy vạt áo khoác kaki của anh trước khi buông xuôi vào giấc ngủ phục hồi. Anh khẽ gật đầu với bà Sáu, quay người lướt nhanh vào màn sương mù dày đặc. Điểm đến tiếp theo của anh là nhà kho phế liệu của Tuấn, nơi tin tặc Bảo 'Điếc' đang đợi để giải mã chiếc USB tài liệu mật của bác sĩ Khoa.


Nhà kho phế liệu của Tuấn nằm sâu trong khu bãi rác cơ khí rỉ sét phía sau chợ cá. Lối vào được ngụy trang bằng những tấm tôn cũ nát xếp chồng lên nhau, xung quanh ngập tràn xác của những chiếc cathode-ray, lò xo giảm xóc và linh kiện điện tử rã máy cũ bốc mùi dầu mỡ hôi hám. Phong lách qua khe hở của tấm tôn cửa, bước vào không gian tối tăm, ngột ngạt bên trong. Dưới ánh sáng leo lét của chiếc đèn bão treo trên xà nhà mục nát, Tuấn đang bận rộn sắp xếp lại những màng lọc nước thủ công bằng than hoạt tính, còn Bảo 'Điếc' thì ngồi bó gối trên một chiếc hòm gỗ, tai đeo chiếc tai nghe chống ồn khổng lồ, mắt dán chặt vào màn hình chiếc laptop quân sự cũ có vỏ bọc chống va đập.


"Anh Phong!" Tuấn khẽ reo lên khi thấy bóng đen của Phong bước vào. Cậu em trẻ tuổi nhanh chóng lao tới đỡ lấy vai Phong, mắt nhìn chằm chằm vào vệt máu đỏ rực đang loang dần trên ngực áo cha nuôi. "Vết mổ lại bục ra rồi. Để em lấy bông gạc..."


"Không cần. Chưa đến mức ngưng tim," Phong gạt nhẹ tay Tuấn, giọng lầm lì, ít nói nhưng đầy sức nặng. Anh xoay nghiêng đầu để hướng tai phải về phía Bảo 'Điếc'. "Tiến trình thế nào rồi?"


Bảo 'Điếc' lột một bên tai nghe ra, gương mặt lập dị hiện rõ sự căng thẳng. Gã chỉ tay vào chiếc USB tài liệu mật của bác sĩ Khoa đang cắm ở cổng bên hông laptop. "Tệp tin nghiên cứu lâm sàng của lão Khoa bị khóa bằng thuật toán mã hóa lớp kép của Vĩnh Sinh. Nếu kết nối mạng để dùng máy chủ đám mây bẻ khóa, tường lửa AI của ứng dụng V-Care sẽ định vị được địa chỉ IP của chúng ta trong vòng ba mốt giây. Tôi buộc phải chạy thuật toán phá khóa brute-force offline. Nó ngốn tài nguyên phần cứng kinh khủng, và cái máy tính cổ này đang nóng lên như một cái lò bánh mì."


Phong bước lại gần, nhìn vào thanh tiến trình giải mã đang nhích từng phần mười phần trăm một cách chậm chạp trên màn hình nền DOS đen xì. Tiến trình mới đạt 42%.


"Cần bao lâu?" Phong hỏi, mắt không rời khỏi những dòng mã lệnh chạy liên tục.


"Ít nhất hai tiếng nữa nếu nguồn điện ổn định," Bảo 'Điếc' nhai nhóp nhép viên kẹo cao su, ngón tay gõ liên tục lên bàn phím để thay đổi địa chỉ MAC ảo của thiết bị phần cứng, tránh các đợt quét quét thụ động từ hệ thống giám sát đô thị. "Nhưng chúng ta đang dùng trộm điện lưới từ cột điện chợ cá. Nếu dòng điện sụt áp, tiến trình bẻ khóa sẽ bị lỗi hệ thống và chúng ta phải chạy lại từ đầu."


Phong lẳng lặng rút từ trong túi áo khoác ra mảnh vỏ flycam siêu nhỏ màu xám tro dính sương lạnh mà anh nhặt được ở chùa cổ, đặt lên bàn gỗ bên cạnh laptop. "Bình 'Mắt mèo' đã định vị được khu vực ngoại vi sông Hồng nhờ thiết bị này. Chúng ta không có hai tiếng yên ổn đâu. Lực lượng bảo an của Vinh đang kéo quân đến cảng."


Tuấn biến sắc, bàn tay đang cầm tuốc nơ vít run nhẹ. "Lão Đôn... trưởng thôn biến chất... chiều nay vừa nhận một thùng nhu yếu phẩm từ xe tải của Vĩnh Sinh. Lão đang đi dọc các ngõ hẻm để kiểm tra tạm trú tạm vắng dưới danh nghĩa phòng dịch."


Chưa dứt lời, từ phía đầu hẻm phế liệu bên ngoài, một dải âm thanh lạch cạch của loa phát thanh cầm tay bỗng vang lên, xé toạc bầu không khí tĩnh mịch của bãi rác cơ khí.


"Yêu cầu tất cả cư dân Đáy Sông Hồng nghiêm túc chấp hành quy định kiểm tra hành chính! Ai chứa chấp đối tượng lạ mặt không có thẻ căn cước y tế V-ID giả lập sẽ bị hạ điểm nhân cách V-Score xuống mức cảnh báo đỏ!"


Đó là giọng nói giả nhân giả nghĩa, khàn khàn của Lão Đôn. Đi kèm với tiếng loa là tiếng bước chân nện đều đặn của hai tuần tra viên dân phòng mang theo máy quét an ninh cầm tay tầm ngắn.


"Chúng nó đến rồi," Bảo 'Điếc' thì thầm, mặt cắt không còn giọt máu. Gã định với tay rút chiếc USB ra để tẩu thoát.


"Đứng im!" Phong gầm nhẹ, bàn tay thô ráp của anh ghì chặt lấy vai Bảo 'Điếc', ấn gã ngồi xuống hòm gỗ. Ánh mắt cựu binh đặc nhiệm lóe lên tia sáng lạnh lùng, lý trí cực hạn hoạt động với công suất tối đa. "Rút USB lúc này sẽ làm hỏng phân khu dữ liệu đang giải mã. Chúng ta phải phòng ngự tại chỗ."


Phong xoay người nhìn quanh nhà kho phế liệu. Những bức tường tôn rỉ sét đầy khe hở, chỉ cần một tia sáng nhỏ lọt ra ngoài hoặc một dòng rò rỉ sóng điện từ từ chiếc laptop quân sự cũ cũng có thể kích hoạt máy quét vô tuyến cầm tay của tuần tra viên ngoài ngõ. Thiết bị quét cầm tay của dân phòng hoạt động trên băng tần RFID tầm ngắn, có khả năng phát hiện các dao động tần số vô tuyến của các thiết bị điện tử chưa được bọc lót bảo vệ.


"Tuấn! Lấy toàn bộ các cuộn giấy bạc dán cửa kính trong hòm phế liệu ra đây!" Phong ra lệnh, giọng dứt khoát.


Anh áp dụng Nguyên tắc bọc giấy bạc chống sóng RFID. Phong cùng Tuấn nhanh chóng trải rộng những lá giấy bạc dày, quấn chặt quanh các khe cửa hở, bịt kín các lỗ thủng trên vách tôn rỉ sét của nhà kho. Họ quấn thêm ba lớp giấy bạc dày quanh bệ máy tính và các đường dây cáp đồng nối nguồn điện trộm từ cột điện ngoài hẻm, triệt tiêu hoàn toàn dòng rò rỉ sóng điện từ ra môi trường xung quanh. Chiếc laptop quân sự giờ đây trông như một khối kim loại thô rỉ sét, hoàn toàn bị cô lập khỏi các máy quét vô tuyến tầm ngắn bên ngoài.


Bên ngoài vách tôn, tiếng bước chân nện trên bùn nhão ngày càng gần. Tiếng loa phát thanh của Lão Đôn chỉ còn cách cửa kho chưa đầy mười mét.


"Này, kiểm tra cái kho phế liệu của thằng Tuấn chưa?" Giọng Lão Đôn vang lên sát sườn nhà kho, kèm theo tiếng khạc nhổ bẩn thỉu.


"Kho đó bỏ hoang lâu rồi trưởng thôn. Nhưng máy quét của tôi vừa phát tiếng rè rè nhiễu sóng lạ khi đi ngang qua vách," tiếng một tuần tra viên trẻ tuổi đáp lại, kèm theo tiếng bíp ngắn, ngắt quãng của thiết bị quét an ninh cầm tay.


Bên trong nhà kho tối tăm, bầu không khí ngột ngạt đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập. Bảo 'Điếc' nín thở hoàn toàn, mồ hôi hột chảy dài trên trán gã, hai tay nắm chặt cạnh bàn gỗ để giữ cho cơ thể không run rẩy. Tuấn đứng nép sát vào đống cathode-ray hỏng, mắt mở to lo sợ.


Phong đứng gác ngay sau cánh cửa tôn rỉ sét, tay phải cầm chặt chiếc Dao găm mài từ thanh sắt rỉ bến cảng. Anh nghiêng tai phải sát vào vách tôn, lọc bỏ tiếng mưa phùn ẩm ướt ngoài trời để tập trung phân tích phổ âm thanh bước chân của đối phương. Vết sẹo mổ hình chữ T trên ngực anh thắt chặt đau buốt, luồng sáng đỏ nhạt nhấp nháy dữ dội dưới lớp áo khoác kaki sờn cũ do nhịp tim tăng vọt lên 90 nhịp/phút. Cơn co thắt mạch vành đột ngột tấn công khiến cánh tay trái của anh tê dại hoàn toàn. Phong phải bóp mạnh góc nhọn của chiếc huân chương đồng trong lòng bàn tay phải, dùng cơn đau vật lý để cưỡng ép hệ thần kinh giao cảm giữ vững nhận thức thực tại.


*Nếu cửa bị đẩy vào, anh sẽ phải ra tay thầm lặng.* Phong siết chặt chuôi dao găm, lưỡi sắt rỉ lạnh lẽo sẵn sàng vạch một đường chí mạng.


"Chắc là do từ trường từ mấy đống sắt vụn rỉ sét thôi," tiếng Lão Đôn lại vang lên ngoài vách tôn, giọng gã đầy vẻ lười biếng và khinh khỉnh. "Thằng Tuấn suốt ngày tha rác về đây chất đống, máy quét không nhiễu mới lạ. Đi thôi, mưa bão thế này sang nhà bà Sáu kiếm bát cháo nóng cho ấm bụng."


Tiếng bước chân nặng nề của đám tuần tra từ từ xa dần, lẫn vào tiếng loa phát thanh rè rè hướng về phía đầu hẻm cảng cũ.


Trong nhà kho, ba người lẳng lặng thở phào nhẹ nhõm. Phong hạ dao găm xuống, từ từ buông lỏng bàn tay đang rỉ máu do góc nhọn huân chương găm vào. Anh quỵ gối xuống chiếc ghế băng gỗ sờn, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cú căng thẳng thần kinh vừa rồi đã bào mòn thêm một phần dung lượng tim trợ lực của anh. Màn hình hiển thị trên ngực nhấp nháy đầy đe dọa.


*Còn 144 ngày.*


Một ngày sống nữa đã bị thiêu rụi chỉ trong hai tiếng đồng hồ căng thẳng phòng ngự thầm lặng.


"Tiến trình giải mã đạt bao nhiêu rồi?" Phong khàn giọng hỏi, mắt hướng về phía Bảo 'Điếc'.


Bảo 'Điếc' lau mồ hôi trên trán, chỉ vào màn hình laptop quân sự cũ. Thanh tiến trình brute-force đang chạy những dòng lệnh cuối cùng, con số nhích dần lên một cách đầy hy vọng.


"95%... 97%... 98%..." Bảo 'Điếc' đếm ngược, giọng run rẩy vì phấn khích. "Chỉ còn vài giây nữa thôi. Toàn bộ danh sách nạn nhân thực nghiệm và tài liệu gốc của lão Khoa sắp hiển thị..."


Con số nhảy lên 99%.


Đột ngột, một tiếng *tạch* khô khốc, đanh gọn vang lên từ phía cột điện ngoài hẻm phế liệu.


Màn hình chiếc laptop quân sự cũ vụt tắt phụt thành một màu đen ngòm. Chiếc quạt gió tản nhiệt của máy tính đang rú rít bỗng lịm đi, trả lại không gian nhà kho một sự im lặng tĩnh mịch và bóng tối đặc quánh của đêm sương mù. Cầu dao tổng ngoài cột điện hẻm đã bị ai đó can thiệp cắt đứt hoàn toàn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!