Tiếng Động Trong Đêm
Sương mù ban mai ở ngoại ô sông Hồng không chỉ dày đặc, nó còn mang theo một thứ mùi ngai ngái của đất ẩm rêu phong và tàn dư hóa chất lưu huỳnh trôi dạt từ các khu công nghiệp phía hạ lưu. Bên trong chánh điện tối tăm của ngôi chùa cổ Vạn An, ánh sáng duy nhất chỉ là đốm lửa leo lét từ cây nến sáp ong đặt trên bệ thờ. Sư Thích Thanh đã lẳng lặng lui vào hậu liêu sau khi trao cho Phong mảnh nhựa xám tro siêu nhỏ dính đầy sương lạnh.
Phong ngồi im trên chiếc giường tre sát vách gỗ rỉ sét. Anh xòe lòng bàn tay thô ráp, nheo mắt nhìn mảnh vỏ nhựa. Đó là một góc cánh quạt của thiết bị bay không người lái dòng do thám nhiệt, loại chuyên dụng được phủ lớp sơn hấp thụ sóng radar tầm ngắn để tránh bị phát hiện bằng mắt thường. Các vết nứt ở rìa mảnh nhựa sắc lẹm, chứng tỏ nó bị vỡ do va đập vật lý trực tiếp với cành dâu tằm cổ thụ ngoài sân chùa đêm qua.
Phong khẽ xoay nghiêng đầu sang bên phải. Tai trái của anh lúc này hoàn toàn im lìm, không một tiếng động, chỉ có một dải âm rè rè điện tử đơn điệu kéo dài như tiếng ve sầu chết nghẹn—hậu quả tàn khốc từ cú sốc điện áp cao của thiết bị trợ tim Model V-365 phóng ra để tự khởi động lại tim anh dưới cơn mưa bão ở bến cảng. Mất thính giác một bên tai là một đòn chí mạng đối với một cựu binh đặc nhiệm, nhưng Phong không cho phép mình hoảng loạn. Anh buộc phải thích nghi. Anh nghiêng hẳn tai phải—phần thính giác duy nhất còn nhạy bén—về phía cửa sổ gỗ để lọc lấy những dao động cơ học nhỏ nhất của màn đêm.
Cách đó vài mét, bé Lam Anh đang ngủ say trên chiếc chiếu cói dầy. Gương mặt nhỏ nhắn của cô bé đã bớt xanh xao, nhịp thở đều đặn và không còn những cơn co thắt phế quản khò khè nhờ những mũi châm cứu bạc của thầy Trương Văn. Nhìn dáng vẻ yếu ớt của đứa con gái nuôi không cùng huyết thống, lồng ngực Phong chợt nhói lên một cơn đau thắt âm ỉ. Vết sẹo mổ hình chữ T trên ngực anh, nơi vừa được Trương Văn cắt lọc mô hoại tử và khâu lại bằng những mũi chỉ nha khoa dã chiến, bắt đầu thắt chặt lại.
Thiết bị trợ tim sinh học Trái tim lò phản ứng (Model V-365) cấy sâu sau xương ức đang nhấp nháy một luồng sáng đỏ nhạt yếu ớt qua lớp băng gạc trắng. Con số đếm ngược sinh mệnh hiển thị dưới da ngực anh đã tụt xuống một cách tàn nhẫn.
*Còn 145 ngày.*
Năm ngày sống đã bị thiêu rụi trong ca phẫu thuật sống không thuốc tê đêm qua. Phong nhắm mắt, hít một hơi thật sâu bằng mũi, cố gắng thực hiện Quy tắc đếm nhịp thở 4-7-8 để ức chế hệ thần kinh giao cảm đang căng thẳng.
*Hít vào... một, hai, ba, bốn.*
*Giữ hơi... một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy.*
*Thở ra... một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám.*
Nhịp tim của anh từ 90 nhịp/phút từ từ hạ xuống mức 72 nhịp ổn định lâm sàng. Cơn đau thắt ngực dịu đi đôi chút. Chính lúc này, khi không gian chánh điện chìm vào sự tĩnh lặng tuyệt đối của những bức tường gạch cổ, tai phải của Phong bỗng giật nhẹ vô thức.
Một tiếng vo ve siêu nhỏ, đều đặn và có tần số cực thấp ẩn hiện dưới tiếng xào xạc của rặng tre đằng sau chùa.
Đó là kỹ năng Định vị tần số thấp (Infrasound Detection) được mài giũa qua những năm tháng trinh sát bóng tối thời chiến dịch cũ. Tiếng động ấy không phải là tiếng côn trùng bay. Nó có nhịp điệu cơ học của cánh quạt carbon quay với tốc độ cao, tiếng rít nhẹ của động cơ không chổi than đang hoạt động ở chế độ tiết kiệm năng lượng. Thiết bị bay do thám thứ hai đã xuất hiện. Nó đang lơ lửng ở độ cao khoảng mười lăm mét ngay trên nóc chánh điện, âm thầm quét cảm biến nhiệt hồng ngoại xuyên qua những khe hở của mái ngói mục nát để định vị nguồn nhiệt cơ thể người bên trong.
Phong hiểu rằng nếu để thiết bị này truyền dữ liệu hình ảnh nhiệt về máy chủ trung tâm của Vĩnh Sinh, vị trí của Lam Anh sẽ bị lộ lập tức. Đội bảo an đặc biệt của Vinh sẽ kéo quân đến phong tỏa ngôi chùa cổ này trong vòng chưa đầy nửa tiếng. Anh không còn thời gian để do dự.
Phong lẳng lặng đứng dậy, không tiếng động. Anh lột nhẹ lớp silicon bảo vệ ngực áo khoác kaki, kiểm tra lại Bức ảnh cưới rách góc giấu dưới đế tim để làm mỏ neo lý trí, rồi rút chiếc Dao găm mài từ thanh sắt rỉ bến cảng gài sau thắt lưng. Bước đi của anh khập khiễng nhẹ do vết khâu mới ở đùi bị căng, nhưng Phong nhanh chóng điều chỉnh trọng lượng cơ thể phân bổ lên các đầu ngón chân, áp dụng kỹ thuật di chuyển không tiếng động để lách qua cánh cửa gỗ hông chùa.
Bước ra ngoài sân chùa, sương mù dày đặc bao phủ tầm nhìn dưới ba mét. Không khí lạnh buốt đẫm sương đêm lập tức thấm qua lớp áo khoác sờn cũ, làm vết mổ chữ T trên ngực Phong nhói lên dữ dội. Anh nhanh chóng quỳ xuống bên gốc dâu tằm cổ thụ, bốc một nắm bùn đất trộn lẫn lá tre ẩm ướt bôi đều lên vùng ngực áo khoác và hai bên bả vai. Lớp bùn lạnh ướt này là tấm lá chắn vật lý thô sơ nhưng cực kỳ hiệu quả để trung hòa bức xạ nhiệt của cơ thể, biến anh thành một "vệt tối" vô hại trước cảm biến nhiệt hồng ngoại của flycam.
Phong nghiêng tai phải lên trời, định vị chính xác vị trí của chiếc flycam đang lơ lửng phía trên mái ngói dốc. Anh áp dụng Quy tắc di chuyển theo góc chết của camera AI, nép mình dưới những tán lá tre đọng sương lạnh trĩu xuống sát mặt đất. Mỗi bước đi của anh cực kỳ chậm rãi, dưới một mét trên giây, trùng khớp hoàn toàn với tiếng gió rít qua rặng tre để tránh kích hoạt cảm biến chuyển động và cảm biến rung động mặt đất của đối phương.
Từ trong túi áo khoác, Phong rút ra chiếc Bộ đàm tần số thấp sóng ngắn do Huy 'Què' chế tạo. Anh xoay núm tần số về băng tần 320 MHz—tần số liên lạc nội bộ tầm ngắn thường được các đội thám tử tư hoặc bảo an tư nhân sử dụng để tránh bị quét bởi các thiết bị giám sát chính quy.
*Tiếng rè rè tần số thấp vang lên qua tai nghe áp sát tai phải.*
"Mục tiêu nhiệt đang bị nhiễu loạn bởi tán cây dâu tằm. Danh, điều chỉnh flycam xuống thấp thêm ba mét, quét sâu vào góc Tây chánh điện," một giọng nói trầm, tỉ mỉ và lạnh lùng truyền qua băng tần sóng ngắn.
Đó là giọng của Bình 'Mắt mèo'. Phong lập tức nhận ra phổ âm thanh này—gã thám tử tư sừng sỏ được Lâm Hoài An thuê để đào bới quá khứ của anh. Gã đang ở rất gần đây.
Lần theo hướng phát sóng tầm ngắn của bộ đàm, Phong lướt nhanh qua khoảng trống sân đất trống của chùa cổ khi chiếc flycam vừa xoay góc quét sang hướng khác. Anh luồn sâu vào bìa rừng tre rậm rạp phía sau chùa. Từng bước đi là một sự chịu đựng đau đớn tột cùng; vết khâu mới ở đùi bị căng rách nhẹ do địa hình sụt lún, máu ấm bắt đầu rỉ ra âm thầm làm suy giảm khả năng di chuyển nhanh của anh. Nhưng Phong không dừng lại. Anh biết nếu không triệt hạ kẻ điều khiển dưới đất, mọi nỗ lực ẩn nấp đều vô nghĩa.
Đi được khoảng năm mươi mét ra rìa cánh rừng ngoại vi, thính giác tai phải của Phong bắt được tiếng gõ phím lạch cạch nhỏ và tiếng rít nhẹ của hệ thống điều hòa cabin xe hơi.
Một chiếc xe bán tải màu xám tro không biển số đang đỗ khuất sau bụi sú vẹt ven đường đất đỏ. Bên trong cabin tối tăm, ánh sáng xanh nhạt từ màn hình máy tính bảng bảo mật hắt lên gương mặt của Danh—gã kỹ sư theo dõi công nghệ đang chăm chú điều khiển bộ tay cầm flycam chuyên dụng. Ngồi bên cạnh gã ở ghế lái là Bình 'Mắt mèo', miệng ngậm chiếc tẩu thuốc không đốt lửa, mắt hí sắc sảo quan sát biểu đồ nhiệt hồng ngoại truyền về.
Phong tiếp cận từ phía sau thùng xe bán tải bằng kỹ thuật di chuyển đặc nhiệm dã chiến. Anh bò trườn sát gầm xe, giữ nhịp thở trùng khớp hoàn toàn với tiếng động cơ xe đang chạy không tải ở chế độ im lặng.
Phong định dùng đá ném vỡ flycam trên cao để làm mù mắt chúng, nhưng anh nhanh chóng gạt bỏ ý nghĩ đó. Tiếng động cơ học lớn từ cú va đập sẽ đánh động Bình 'Mắt mèo' lập tức, khiến gã nổ súng hoặc kích hoạt cảnh báo đỏ tự động gửi về máy chủ V-Care. Anh cần một phương pháp vô hiệu hóa thầm lặng hơn.
Áp sát cabin xe từ góc mù phía sau bên lái, Phong phát hiện sợi cáp ăng-ten đồng trục tiếp sóng tầm ngắn của bộ điều khiển được Danh đấu nối lậu chạy dọc từ nóc xe xuống khe hở kính cửa sổ sau.
Phong rút chiếc Dao găm mài từ thanh sắt rỉ bến cảng ra. Lưỡi dao sắt rỉ xỉn màu nhưng được mài sắc bén dưới bàn tay của Sáu 'Mù'. Anh luồn mũi dao vào khe hở, dứt khoát cắt đứt sợi cáp đồng trục tiếp sóng chỉ bằng một nhát cắt ngọt lịm.
*Phựt.*
Tín hiệu điều khiển flycam bị mất đột ngột. Trên màn hình máy tính bảng của Danh, hình ảnh quét nhiệt hồng ngoại của chùa cổ lập tức biến thành những dải nhiễu sóng xanh sọc ngang đơn điệu.
"Mất sóng điều khiển rồi! Flycam tự động chuyển sang chế độ lơ lửng an toàn," Danh hốt hoảng kêu lên, ngón tay gõ liên tục lên bàn phím điều khiển.
Bình 'Mắt mèo' nhíu mày, gã không nhìn màn hình nhiễu sóng mà lập tức đưa tay sờ vào bao súng ngắn giấu dưới lớp áo măng tô tối màu. Sự nhạy bén của một thám tử tư kỳ cựu báo hiệu cho gã biết đây không phải là một sự cố nhiễu từ trường tự nhiên của bão sấm sét.
Phong nép sát thân mình vào vách cabin xe bán tải, nín thở hoàn toàn. Vết thương đùi rách miệng đang chảy máu loang ra lớp vải quần, nhưng anh giữ vững nhịp tim ở mức tối thiểu để tránh bị phát hiện bởi bất kỳ cảm biến rung động nào bám trên khung gầm xe.
Chính lúc này, chiếc bộ đàm tần số thấp sóng ngắn giắt bên hông Phong đột ngột phát ra tiếng rè nhỏ của tín hiệu hồi đáp từ một băng tần khác. Phong áp sát tai phải vào loa bộ đàm, nghe trọn vẹn mệnh lệnh lạnh lùng của Bình 'Mắt mèo' đang truyền đi qua hệ thống liên lạc mật tầm xa.
"Mục tiêu đang ở chùa cổ. Điều lực lượng bảo an Vinh mang chó nghiệp vụ đến phong tỏa lập tức."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!