Mái Chùa Trong Sương
Sương mù trên sông Hồng vào lúc rạng sáng không chỉ lạnh, nó còn mang theo vị chua chát của muối phèn và mùi lưu huỳnh nồng nặc từ những ống khói công nghiệp xa xôi của tập đoàn Vĩnh Sinh. Chiếc thuyền máy đuôi tôm của Tư 'Lưới' lách qua rặng sậy cuối cùng, tiếng động cơ rên rỉ một nhịp nhỏ rồi tắt hẳn. Mũi thuyền gỗ va nhẹ vào những bậc đá rêu phong dẫn lên một ngôi chùa cổ nằm cô độc ven sông ngoại ô thành phố Vĩnh An. Ngôi chùa mang tên Vạn An, mái ngói xám xịt úa màu thời gian, ẩn mình dưới những tán cây dâu tằm cổ thụ xum xuê.
Phong nghiêng đầu sang bên phải, cố gắng dùng phần thính giác duy nhất còn hoạt động để lọc lấy những tiếng động xung quanh. Tai trái của anh lúc này chỉ còn là một khoảng không im lìm, thỉnh thoảng lại rít lên những tiếng nhiễu sóng điện tử chói tai—di chứng tàn khốc từ dòng điện áp cao của thiết bị trợ tim Model V-365 phóng ra dưới cơn mưa bão bến cảng đêm qua. Anh ôm chặt Lam Anh vào lòng. Cơ thể cô bé tám tuổi nóng hầm hập như một khối than hồng, hơi thở khò khè đứt quãng đầy đau đớn. Nước da xanh xao của đứa trẻ phơi nhiễm khí clo độc hại dưới hầm ngầm giờ đây đã chuyển sang sắc xám nhợt nhạt.
"Sư cụ Thích Thanh! Thầy Trương Văn! Cứu người!" Tư 'Lưới' khàn giọng gọi lớn, hai tay giữ chặt dây neo thuyền vào gốc cây cổ thụ sát mép nước.
Cánh cửa gỗ nặng nề của ngôi chùa từ từ mở ra. Sư trụ trì Thích Thanh bước ra trong tà áo cà sa bạc màu, dáng người gầy gò thanh thoát nhưng bước đi cực kỳ nhanh nhẹn. Theo sau ông là lương y Trương Văn, một người đàn ông mặc bộ bà ba đen giản dị, tóc búi củ tỏi, tay xách theo một hòm gỗ đựng thuốc châm cứu cổ truyền. Nhìn thấy thân xác sũng nước và rách nát của Phong cùng đứa trẻ đang co giật trên tay anh, cả hai lập tức hiểu ra tính mạng của họ đang treo trên sợi tóc.
"Đưa con bé vào chánh điện ngay!" Sư Thích Thanh trầm giọng ra lệnh, giọng nói ấm áp nhưng đầy uy lực của ông như một mỏ neo kéo Phong ra khỏi cơn mê sảng.
Phong lết đôi chân chấn thương bước lên các bậc đá. Vết mổ hình chữ T trên ngực anh lúc này đã bị bục miệng hoàn toàn do tiếp xúc với làn nước phèn axit sông Hồng. Cảm giác bỏng rát như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đang đâm sâu vào lồng ngực, nơi thiết bị trợ tim Model V-365 đang nhấp nháy ánh sáng đỏ nhạt qua lớp áo kaki sũng nước. Anh đặt Lam Anh nằm lên chiếc chiếu cói giữa chánh điện, hương trầm dâu tằm thoang thoảng trong không gian phần nào xoa dịu phế quản đang co thắt của anh.
Lương y Trương Văn lập tức quỳ xuống cạnh Lam Anh. Ông bắt mạch cho cô bé, ngón tay gầy guộc gõ nhẹ lên lồng ngực nhỏ nhắn rồi nhanh chóng rút từ hòm gỗ ra bộ kim châm cứu bằng bạc cổ truyền.
"Phế quản của con bé bị tổn thương nặng do hít phải khí độc clo, nhưng mạch co thắt là do độc tố flo hữu cơ trong nguồn nước ngấm vào máu," Trương Văn vừa nói vừa châm nhanh ba cây kim bạc vào các huyệt đạo trên ngực và cổ của Lam Anh. "Tôi phải dùng châm cứu để đả thông phế khí, cắt cơn co thắt mạch phổi của con bé trước."
Phong nhìn con gái nuôi run rẩy dưới những mũi kim bạc, lòng anh đau thắt lại. Sự dằn vặt nội tâm dâng lên tột đỉnh. Nếu mười năm trước anh không nhận nuôi Lam Anh, nếu anh không kéo cô bé vào cuộc chiến sinh tử chống lại tập đoàn dược phẩm ngầm Vĩnh Sinh, liệu đứa trẻ ngây thơ này có phải gánh chịu những đau đớn thể xác tàn nhẫn này không? Lời hứa của anh với người vợ quá cố Hà về việc bảo vệ Lam Anh bằng mọi giá giờ đây như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực đang rỉ máu.
"Phong! Anh không ổn rồi! Ngồi xuống ngay!" Y tá Linh, người vừa trốn chạy cùng Phong từ bệnh viện, thốt lên khi thấy vệt dịch độc màu đỏ sẫm bốc mùi clo hữu cơ nhẹ đang rỉ ra xối xả từ ngực anh, thấm đẫm cả vạt áo khoác.
Phong quỵ ngã xuống nền gạch lạnh lẽo của chánh điện. Ngưỡng Nhiễm Trùng Vết Mổ (Infection Spasm) đã chính thức bùng phát. Vi khuẩn hoại tử từ dòng nước phèn bẩn đã thâm nhập sâu vào các mô thịt quanh đế tim sinh học cấy ghép lỗi. Thiết bị trợ tim Model V-365 trong ngực anh liên tục phát ra những tiếng tít cảnh báo lỗi hệ thống, nhịp tim đột ngột tăng vọt lên 110 nhịp/phút. Cơn co thắt cơ ngực dữ dội khiến toàn thân Phong run rẩy, mắt nổi đầy tia máu đỏ.
Trương Văn xoay người lại phía Phong, gương mặt lương y trở nên cực kỳ nghiêm nghị. Ông vạch áo khoác kaki của Phong ra, để lộ vết sẹo mổ hình chữ T đang sưng tấy dữ dội, lớp mô xung quanh đã chuyển sang màu xám đen hoại tử.
"Mô thịt quanh thiết bị trợ tim của anh đã bị hoại tử nặng do ngấm nước axit phèn sông Hồng. Độc chất flo rò rỉ từ tim sinh học đang kết tủa quanh vết mổ. Nếu không cắt bỏ lớp mô hoại tử này ngay lập tức, nhiễm trùng máu sẽ đánh sụp tim anh trong vòng vài tiếng nữa," Trương Văn nói nhanh, tay rút ra một con dao mổ nhỏ bằng thép rèn sáng loáng.
"Dùng... dùng thuốc tê đi thầy," Tư 'Lưới' lo lắng nói.
"Không thể dùng thuốc tê thảo dược hay bất kỳ loại thuốc gây mê hóa học nào," Trương Văn lắc đầu dứt khoát. "Độc chất flo rò rỉ từ tim sinh học của Phong đã bão hòa trong các mô quanh ngực. Các hợp chất alkaloid trong thuốc tê nam dược khi tiếp xúc với flo hữu cơ sẽ bị trung hòa lập tức, thậm chí có thể tạo ra phản ứng hóa học gây ngưng tim lâm sàng vĩnh viễn. Phong phải chịu đựng ca phẫu thuật sống này mà không có thuốc tê."
Phong nhìn con dao mổ trên tay Trương Văn, ánh mắt anh đanh lại như đá. Anh hiểu rõ cái giá phải trả. Nếu dùng thuốc tê Tây y mạnh, thiết bị trợ tim lỗi của anh sẽ bị kích hoạt cơ chế tự hủy phóng điện áp cao, hủy hoại hoàn toàn tế bào não thùy trán. Anh chọn cách đối mặt với nỗi đau thể xác cực hạn để bảo toàn sự tỉnh táo nhận thức.
"Làm đi... tôi chịu được," Phong khàn giọng nói, hai tay bấu chặt vào cạnh chiếc giường tre.
Trương Văn gật đầu. Ông châm nhanh một cây kim bạc lớn vào huyệt Nội Quan trên cổ tay Phong để cưỡng ép hạ nhịp tim xuống, ngăn chặn cơn co thắt mạch vành cấp tính trong quá trình phẫu thuật.
"Sư thầy, giúp tôi lau mát thiết bị!" Trương Văn ra hiệu.
Sư Thích Thanh mang đến một thau nước ấm pha Chiết xuất dâu tằm cổ thụ dặc quánh. Mùi thơm thảo dược tự nhiên tỏa ra xoa dịu bầu không khí ngột ngạt. Trương Văn bắt đầu đặt lưỡi dao mổ sắc lẹm vào sát mép vết sẹo chữ T.
*Phập.*
Một cơn đau buốt thấu xương tủy dội thẳng lên đại não Phong. Toàn bộ cơ ngực của anh co giật dữ dội dưới lưỡi dao lạnh lẽo. Trương Văn bắt đầu cạo sạch lớp mô hoại tử màu xám đen bám quanh phần đế silicon và kim loại của thiết bị trợ tim Model V-365. Dịch độc màu đỏ sẫm trộn lẫn máu tươi rỉ ra ngoài, bốc lên mùi clo hữu cơ nồng nặc dưới ánh nến lập lòe của chánh điện.
Nhịp tim của Phong tăng vọt lên 110 nhịp/phút. Thiết bị trợ tim bắt đầu tỏa nhiệt nóng ran, đe dọa sẽ tự động phóng điện áp cao nếu nhiệt độ vượt ngưỡng an toàn. Sư Thích Thanh liên tục dùng khăn ấm thấm nước chiết xuất dâu tằm cổ thụ lau sạch vết thương và chườm quanh vùng ngực Phong để làm mát thiết bị cơ học.
"Phong! Giữ vững mỏ neo lý trí! Đừng để tim quá tải!" Linh hét lên bên tai phải anh, tay cô run rẩy giữ chặt bả vai anh.
Trong cơn đau đớn tột cùng tưởng chừng như có thể xé toạc linh hồn, Phong lột nhẹ lớp silicon bảo vệ ngực áo khoác bằng tay phải, lấy ra Bức ảnh cưới rách góc giấu dưới đế tim. Dưới ánh sáng nến vàng vọt, gương mặt hiền hậu của người vợ quá cố Hà và nụ cười ngây thơ của bé Lam Anh mười năm trước hiện lên rõ nét. Đó là mỏ neo tinh thần duy nhất giữ cho anh không rơi vào trạng thái hoang tưởng Cotard—ảo giác nghĩ mình đã chết dưới lưỡi dao mổ.
Anh tập trung toàn bộ tinh thần vào bức ảnh cưới cũ. Ý chí bảo vệ tương lai cho Lam Anh, lời thề trước vong linh của Hà giúp anh cưỡng ép lồng ngực giãn ra, hạ nhịp tim xuống mức 85 nhịp/phút. Trương Văn tận dụng khoảnh khắc cơ ngực giãn ra, nhanh chóng dùng chỉ nha khoa vô trùng khâu lại từng mũi chỉ dứt khoát qua lớp da thịt ngực rách nát.
"Xong rồi!" Trương Văn thở phào, trán ông đẫm mồ hôi. Ông nhanh chóng đắp một lớp thuốc nam chế từ lá dâu tằm cổ thụ giã nhuyễn lên vết mổ để kháng khuẩn và giảm đau.
Ngay sau đó, Linh nhanh chóng thực hiện Giao thức giải độc máu bằng nước muối sinh lý. Cô cắm kim truyền tĩnh mạch vào cổ tay Phong, truyền trực tiếp 500ml nước muối sinh lý ấm để pha loãng nồng độ độc chất flo đang tích tụ trong hệ tuần hoàn của anh sau ca phẫu thuật nặng. Dòng dịch ấm chảy đều vào mạch máu, giúp cơ thể Phong dần giãn ra, cơn sốt cao bắt đầu hạ nhiệt.
Phong nằm bất động trên giường tre, lồng ngực phập phồng nhẹ nhàng dưới lớp băng gạc trắng. Màn hình hiển thị số ngày sống trên ngực anh nhấp nháy vài nhịp rồi đứng yên ở con số mới.
*Còn 145 ngày.*
Anh đã phải đánh đổi thêm 5 ngày sống quý giá để vượt qua ca phẫu thuật sống tàn khốc này. Thể xác anh đang rã dần, nhưng ánh mắt anh khi nhìn về phía giường của Lam Anh vẫn tràn đầy kiên định.
Cơn sốt cao của Lam Anh cũng đã được cắt giảm nhờ những mũi châm cứu bạc của Trương Văn và chiết xuất dâu tằm. Cô bé đã ngủ say, nhịp thở trở nên đều đặn và không còn khò khè nữa. Phong khép hờ mắt, chìm vào giấc ngủ sâu không mộng mị dưới tiếng mưa rơi đều đặn ngoài hiên chùa.
Sáng hôm sau, sương mù vẫn bao phủ dày đặc quanh mái chùa cổ Vạn An. Phong tỉnh dậy, cơ thể vẫn còn đau nhức nhưng vết mổ ngực đã khô ráo và không còn rỉ dịch độc nữa. Anh ngồi dậy, nghiêng đầu định vị không gian xung quanh.
Sư Thích Thanh bước vào chánh điện với gương mặt vô cùng nghiêm nghị. Ông không cầm theo chuỗi hạt bồ đề như thường lệ. Thay vào đó, ông lẳng lặng đặt vào lòng bàn tay Phong một mảnh vỏ nhựa màu xám tro siêu nhỏ, dính đầy sương lạnh.
"Ta nhặt được cái này ngoài sân chùa vào sáng sớm nay, ngay dưới gốc cây dâu tằm cổ thụ," Thích Thanh trầm giọng nói, ánh mắt ông nhìn thẳng vào Phong. "Nó là mảnh vỡ của một thiết bị bay flycam lạ. Nơi này đã không còn an toàn nữa rồi."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!