Dòng Sông Nghẹt Thở
Bóng tối trên sông Hồng không có ranh giới. Nó đặc quánh, nhớp nháp và nồng nặc mùi lưu huỳnh trộn lẫn với sương mù hóa chất từ các nhà máy nhiệt điện phía thượng nguồn. Tiếng động cơ chiếc thuyền máy đuôi tôm của Tư 'Lưới' rít lên một nhịp ngắn rồi tắt lịm, nhường chỗ cho tiếng mưa bão quật xối xả xuống mặt nước sẫm màu như chì.
Phong nằm sát sàn thuyền gỗ, hai cánh tay siết chặt lấy Lam Anh. Toàn bộ nửa người bên trái của anh tê dại. Di chứng từ cú phóng điện áp cao của thiết bị trợ tim Model V-365 dưới hầm ngầm ga tàu điện ngầm bỏ hoang số 3 vẫn chưa tan hết. Tai trái của anh hoàn toàn mất thính lực, chỉ còn lại một dải âm thanh điện tử rít lên đơn điệu, chói tai như tiếng kim loại miết trên nền kính. Anh phải nghiêng đầu, hướng tai phải—phần thính giác lành lặn duy nhất còn sót lại—lên phía bầu trời đen kịt để lọc lấy những dao động cơ học của không gian.
"Phong... con bé nóng quá. Da nó như hòn than thế này thì hỏng mất," tiếng Tư 'Lưới' thì thầm sát bên mạn thuyền, khản đặc và gấp gáp. Lão ngư dân đang dùng một tay ghì chặt sào tre, tay kia cố kéo tấm bạt rách che bớt những luồng gió lạnh đang rít qua khe sập.
Phong áp lòng bàn tay thô ráp lên trán Lam Anh. Da thịt cô bé nóng hầm hập, từng thớ cơ nhỏ nhắn co giật liên hồi dưới lớp áo khoác dính đầy bùn đất. Khí clo độc hại tích tụ dưới lòng đất ga tàu điện ngầm bỏ hoang dường như đã tàn phá phế quản của đứa trẻ tám tuổi. Hơi thở của Lam Anh khò khè, đứt quãng, mỗi nhịp hít vào đều kèm theo tiếng rên rỉ vô thức đầy đau đớn.
Lồng ngực Phong chợt thắt lại. Vết sẹo mổ hình chữ T dưới lớp áo kaki sờn cũ bắt đầu phát ra ánh sáng đỏ nhạt, nhấp nháy theo một nhịp điệu hỗn loạn. Thiết bị trợ tim sinh học Trái tim lò phản ứng (Model V-365) đang cảnh báo rò rỉ độc chất flo phóng xạ liều thấp vào máu anh. Con số hiển thị thời gian sống còn lại trên màn hình LED siêu nhỏ dưới da ngực đang nhấp nháy điên cuồng.
*Còn 150 ngày.*
Cái giá của cú bộc phát Adrenaline vượt giới hạn để cứu Lam Anh khỏi họng súng của Nguyễn Hùng là sự phân rã cơ tim nhanh gấp đôi tốc độ thực tế. Phong nghiến răng, cố giữ cho hàm răng không va vào nhau cầm cập. Anh biết mình không được phép gục ngã lúc này. Nếu anh mất nhận thức, Lam Anh sẽ chết.
*Hít vào... một, hai, ba, bốn.*
*Giữ hơi... một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy.*
*Thở ra... một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám.*
Phong lặp lại Quy tắc đếm nhịp thở 4-7-8 trong đầu. Anh ép phổi hoạt động ở chế độ tiết kiệm oxy tối đa, cưỡng chế hệ thần kinh giao cảm hạ nhịp tim từ 110 nhịp/phút xuống mức ổn định lâm sàng khoảng 80 nhịp. Ánh sáng đỏ nhạt trên ngực anh dịu dần, chuyển sang màu xanh nhạt yếu ớt. Sự tỉnh táo quay trở lại thùy trán, giúp anh bóc tách những âm thanh hỗn tạp giữa tiếng mưa bão.
*Ù... ù... rầm...*
Từ phía hạ lưu, tiếng động cơ diesel công suất lớn đang gầm rú đều đặn. Đó không phải là tiếng thuyền chài. Đó là tiếng xuồng cao tốc của lực lượng bảo an Vĩnh Sinh phối hợp với tuần tra đường thủy của Nguyễn Hùng. Chúng đang khép vòng vây.
"Tư, chúng ta không thể chạy đua với chúng trên dòng nước trống này," Phong khàn giọng nói, tai phải xoay về phía âm thanh động cơ. "Thuyền máy đuôi tôm của chú sẽ bị chúng bắt kịp trong vòng ba phút. Chúng có đèn quét hồng ngoại."
"Vậy phải làm sao? Sông Hồng đoạn này nước sâu, hai bên bờ đều bị chúng chặn chốt hết rồi," Tư 'Lưới' lo lắng nhìn quanh. Màn sương mù dày đặc giới hạn tầm nhìn không quá hai mét, biến dòng sông thành một mê cung không lối thoát.
"Bãi bồi đảo Sương Mù," Phong ra quyết định lạnh lùng. "Nhích thuyền vào b bãi sậy rậm rạp phía rìa đảo. Chúng ta cần ẩn nấp vật lý."
Tư 'Lưới' gật đầu không lưỡng lự. Lão là người am hiểu thủy văn sông Hồng hơn bất kỳ ai. Lão dùng sào tre cắm sâu xuống lòng bùn, dùng sức cánh tay cuồn cuộn đẩy chiếc thuyền gỗ lướt đi âm thầm trong sương mù, hướng về phía bãi bồi đảo Sương Mù—nơi bị bao phủ bởi khói thải nhiệt điện độc hại mà người dân thường tránh xa.
Khi thuyền áp sát bãi sậy, Phong định vục tay xuống nước sông để lấy nước lau mát cho Lam Anh. Nhưng ngay khi ngón tay vừa chạm vào mặt nước, khứu giác nhạy bén của anh lập tức co rút lại. Mùi hạnh nhân đắng nhẹ trộn lẫn với vị chua nồng của axit hữu cơ bốc lên nồng nặc. Nguồn nước quanh bãi bồi này đã bị nhà máy Vĩnh Sinh xả thải trực tiếp, nhiễm phèn axit nặng đến mức có thể ăn mòn lớp da mỏng của đứa trẻ đang bị sốt.
"Không dùng nước sông được," Phong rít qua kẽ răng, rụt tay lại. Vết mổ chữ T trên ngực anh khi tiếp xúc với hơi nước axit bốc lên bắt đầu nhói buốt dữ dội. Anh lục tìm trong túi áo khoác, lấy ra gói thảo dược khô chứa Chiết xuất dâu tằm cổ thụ mà sư trụ trì Thích Thanh đã sao vàng từ trước. Phong nhét vài lá thảo dược vào miệng, nhai nát rồi mớm nước cốt đắng ngắt vào môi Lam Anh. Hoạt chất chống oxy hóa mạnh của dâu tằm cổ thụ sẽ làm chậm phản ứng của độc chất trong phế quản của cô bé, xoa dịu cơn co thắt phổi tạm thời.
"Nằm xuống!" Phong đột ngột ấn đầu Tư 'Lưới' xuống sát sàn thuyền.
Một luồng sáng trắng cực mạnh từ đèn quét hồng ngoại của xuồng tuần tra bất ngờ xé toạc màn sương mù, quét loang loáng qua đỉnh các ngọn sậy cách mạn thuyền chưa đầy mười mét. Tiếng động cơ diesel gầm rú sát sườn.
Phong nhanh chóng kéo tấm lưới đánh cá cũ dính đầy bùn đất ướt sũng phủ lên người mình và Lam Anh. Lớp bùn ướt lạnh, dày quánh đóng vai trò như một tấm lá chắn cách nhiệt tự nhiên, triệt tiêu hoàn toàn bức xạ nhiệt đỏ phát ra từ lồng ngực Phong và thân nhiệt đang sốt cao của Lam Anh trước cảm biến quét hồng ngoại của đối phương.
Để giữ cho chiếc thuyền gỗ không bị dòng nước xoáy đẩy trôi ra ngoài khoảng trống, Phong lẳng lặng trượt người qua mạn thuyền, ngâm mình dưới dòng nước phèn lạnh buốt đến tận cổ. Nước axit ăn mòn vào vết mổ hoại tử trên ngực anh, gây ra một cơn đau thắt mạch vành thấu xương. Phong cắn chặt môi đến bật máu, dùng tay phải bám chặt lấy rễ cây sú vẹt dưới lòng nước để neo giữ mạn thuyền.
Chiếc xuồng tuần tra cao tốc lướt qua sát sườn bụi sậy. Luồng gió mạnh từ chân vịt của nó tạo ra những con sóng lớn, dập dềnh làm mạn thuyền gỗ va đập nhẹ vào các thân sậy khô phát ra tiếng *lách cách* nhỏ.
Lam Anh co giật mạnh một nhịp, khóe môi cô bé mím chặt rên rỉ vô thức. Phong lập tức dùng lòng bàn tay phải bịt nhẹ miệng con gái nuôi, mắt anh nổi đầy tia máu đỏ, hướng tai phải duy nhất lên phía trên để định vị tiếng động cơ đang xa dần.
Chiếc xuồng tuần tra đầu tiên đã đi qua. Nhưng áp lực chưa hề giảm bớt. Tiếng gầm rú của chiếc xuồng thứ hai từ phía hạ lưu lại bắt đầu dội về, khép chặt vòng vây đường sông hướng về phía bãi bồi.
Ngay lúc đó, ánh đèn pin công suất lớn từ chiếc xuồng tuần tra thứ hai bất ngờ quét thẳng vào bụi sậy nơi thuyền của Tư 'Lưới' đang neo đậu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!